Toà Thành Trong Mây - Ngữ Tiếu Lan San
Chương 10: Rối quỷ và lời giải thích
Toà Thành Trong Mây - Ngữ Tiếu Lan San thuộc thể loại Linh Dị, chương 10 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
CHƯƠNG 10
Chuyển ngữ: Cực Phẩm
Chủ nhân của Loan Vũ Điện tại trấn Loan Vũ tên là Kim Thương Khách, là phụ thân của Kim Hoằng, đồng thời cũng là nhị ca của Kim Tiên Khách.
Hôm nay, ông đến thăm bạn bè ở thành Thanh Phù. Những buổi gặp gỡ như thế này vốn chỉ là chuyện uống rượu tán gẫu, nhưng không hiểu sao trong bữa tiệc hôm nay, câu chuyện lại xoay quanh những đứa trẻ trong nhà. Mọi người kể rằng đứa con trai nhà ai đó đã một mình chống chọi với yêu quái, suýt nữa làm rung chuyển cả ngọn núi, còn cô con gái nhà người khác mới mười tuổi đã có thể biến khăn gấm thành kiếm. Nghe đến vậy, Kim Thương Khách chưa kịp uống nổi một giọt rượu đã đỏ mặt tía tai, nghẹn ngào một hồi mới nói được một câu: "Gần đây A Hoằng mới có được thanh kiếm Diệt Tung" để gượng gạo lấy lại thể diện nhờ tiếng tăm lừng lẫy của thần kiếm Nam Sơn.
Khi trở về nhà, ông mới hay rằng thanh kiếm đó không những không thể cầm nổi, thậm chí còn suýt nữa là khiến ông tức chết tại chỗ.
Kim Hoằng bị mắng đến mức không chịu nổi: "Lúc phụ thân bằng tuổi con, cũng chưa chắc ——"
"Con nói cái gì vậy!" Kim Thương Khách vốn nóng tính, so với Kim Tiên Khách chẳng kém phần gay gắt, "Lão tử của con lúc mười bảy tuổi đã chém hơn ba trăm yêu quái, một mình đánh tan sào huyệt của thủy yêu Bạch Lê, dòng sông Trường Giang từ đó mới yên bình. Bách gia chư tử nào chẳng khen ngợi?"
Kim Hoằng thụt cổ lại: "Dạ."
Kim Tiên Khách an ủi: "Nhị ca đừng tức giận, ngồi xuống đã."
Kim Thương Khách đưa cây kiếm lại cho em trai: "Lần này ta ra ngoài, trong nhà có ổn không?"
"Trong nhà vẫn ổn." Kim Tiên Khách nói, "Nhưng có chuyện này, nhị ca có biết rằng rối quỷ váy đỏ từng quấy phá trấn Ô Đề hồi trước không?"
"Ta có nghe nói, hình như Học phủ Trường Sách đã phái A Nhận đi giải quyết con rối đó." Kim Thương Khách vừa nói xong, thấy con trai mình im lặng không nói tiếng nào, liền nổi giận tiếp: "Con nhìn người ta xem!"
Kim Hoằng thì thầm: "Con rối đó là do con giết."
"Con giết sao, con tới trấn Ô Đề rồi à?" Kim Thương Khách ngạc nhiên.
Kim Hoằng: "…"
Kim Tiên Khách kể lại chuyện rối quỷ váy đỏ một lần nữa, lại nói: "Hiện giờ bốn đệ tử của Học phủ Trường Sách đang ở tại khách viện. Dù chỉ là mấy thiếu niên mười mấy tuổi, nhưng bọn họ được Trúc Nghiệp Hư giao nhiệm vụ, đã đuổi theo từ trấn Ô Đề đến thành Xuân Đàm. Sợ rằng dù thế nào cũng phải đưa ra lời giải thích."
"Người mong muốn trấn Ô Đề nhất chính là A Châu." Kim Thương Khách nghe mà đau đầu, "Không lẽ là do nó gây ra sao?"
"Đệ cũng nghĩ như thế." Kim Tiên Khách nói, "Nhưng gần đây đại ca đang bế quan tu hành, A Châu cũng bận hộ pháp tại Huyền Điểu Đài, chắc không có thời gian để lo chuyện ở trấn Ô Đề đâu."
Thôi Vọng Triều cũng bị gọi tới hỏi.
Nhưng hắn chỉ trả lời như vậy. Thật ra, hắn vì muốn lấy lòng Kim Hoằng nên đã phái gia đình đi tìm hung thần trong núi. Hắn thật sự không biết rằng rối quỷ váy đỏ kia chính là cái bẫy do Tạ Nhận thả ra —— Nói đi cũng phải nói lại, chuyện này ai mà sớm biết được?
Bên đó, Tạ Nhận và Phong Khiển Tuyết đang ngồi phơi nắng trên mái nhà.
Ly Hoán cho cá trong sân ăn xong, phủi vụn bánh bao trên tay, hỏi: "Hai người đang nhìn gì thế?"
"Vừa rồi có khoảng hai mươi ba mươi người vội vã chạy tới Loan Vũ Điện." Tạ Nhận nói, "Bọn họ mặc gia bào màu xám của Thôi phủ."
"Ta đoán là Kim điện chủ về rồi, muốn hỏi bọn họ tại sao lại phát hiện được rối quỷ váy đỏ." Ly Hoán cũng nhảy lên mái nhà theo, thấy trong tay Phong Khiển Tuyết đang cầm một nhánh quả đỏ tươi tròn tròn, thấy lạ, "Ủa, lấy từ đâu ra vậy?"
"Túi càn khôn." Phong Khiển Tuyết đưa hắn mấy quả, "Vẫn chưa tới mùa, không được ngọt lắm."
"Túi càn khôn của huynh còn có bốn mùa xoay vòng nữa sao?" Ly Hoán kinh ngạc không ngừng, lại hỏi, "Cao cấp thế, huynh mua ở đâu vậy?"
"Được sư huynh tặng." Tạ Nhận trả lời giùm, một tay chống cằm, "Còn nữa, cho dù có thể mua được thì ta cũng xếp trước ngươi rồi."
"Vậy thì ta muốn xếp thứ ba." Mặc Trì cũng tham gia, lại nói, "A Nhận, trong lúc Kim điện chủ hỏi chuyện rối quỷ váy đỏ, ngươi có muốn dùng ảo thuật hóa thành chim tới nghe chút không?"
Tạ Nhận suy nghĩ một chút: "Cũng được."
Phong Khiển Tuyết lắc đầu: "Loan Vũ Điện được bao bọc trong lớp ánh sáng màu vàng kim kia, rất dễ ảnh hưởng đến ảo thuật."
Lúc này Ly Hoán mới phản ứng lại: "Thì ra không phải nhà bọn họ thích khoe giàu khoe hay mà dùng ảo thuật, chỗ nào cũng vàng rực thế còn có công dụng này nữa à."
Mặc Trì nói: "Nếu như ngươi đi theo đường ta chỉ thì sẽ không đụng phải ánh vàng đó."
Ly Hoán thấy lạ: "Tại sao? Ảo thuật của ngươi và ta còn không bằng A Nhận luôn đó, chẳng lẽ còn có cách có thể phá giải à."
"Không phải phá giải, tòa trạch này vốn có sơ hở, thế gian này nào mà có được một thiết kế không có lấy một kẽ hở." Mặc Trì hỏi, "Có tin ta không? Không tin thì ta khỏi vẽ."
"Tin, đương nhiên là tin rồi." Tạ Nhận nhảy xuống khỏi mái nhà, "Nhưng sao ngươi lại biết được sơ hở của tòa trạch này?"
Mặc Trì bất đắc dĩ trả lời: "Bởi vì cả tòa Loan Vũ Điện này là do nhà ta xây!"
Phong Khiển Tuyết: "…"
Ly Hoán cũng bị kinh ngạc đến ngây người: "Nhà ngươi xây sao? Cũng đúng, nhà ngươi chuyên làm về xây dựng tiên phủ mà, tất cả đạo sư tiên trúc giỏi nhất trong giới Tu Chân đều ở Mặc gia, không biết đầu óc ta bị sao nữa, nhưng sao ngươi không nói sớm chút?"
Mặc Trì vừa vẽ đường đi, vừa tức giận nói: "Ngươi cứ chê chỗ này vừa quê mùa vừa sến rện, ngay cả gõ cửa cũng phải lót một lớp khăn tay, ta nói làm sao? Chẳng lẽ lại đi thừa nhận đây là tác phẩm đắc ý mà phụ thân ta dốc hết tâm huyết làm ra sao?"
Tạ Nhận dựa vào cây cười ha ha, khóe miệng Phong Khiển Tuyết cũng nhướng lên, chỉ có Ly Hoán là dở khóc dở cười, bay xuống sân dỗ hắn: "Nếu ngươi nói sớm thì ta đâu có nói mấy lời vớ vẩn trước đó, ánh sáng vàng rực rỡ thế này ấy à, ta thấy cũng chẳng thua hoàng cung là bao, rất chi là tráng lệ xa hoa."
Mặc Trì đập một tờ giấy vào mặt hắn: "Tránh ra!"
Rất nhanh thì hắn đã vẽ bản đồ xong, Phong Khiển Tuyết nói: "Để ta đi với ngươi."
"Huynh?" Tạ Nhận nhìn y, "Huynh đi được không đó."
Tuy nói ảo thuật chỉ được xem là trò vặt, nhưng nếu muốn đạt đến trình độ người khác không phát hiện ra thì cũng rất khó. Huống chi lần này là đi nghe lén Kim Thương Khách và Kim Tiên Khách, hai người này ai cũng là đại nhân vật tiếng tăm lẫy lừng trong giới Tu Chân, cho nên Mặc Trì mới đề nghị Tạ Nhận giỏi ảo thuật nhất đi, còn bản thân thì không dám tự phụ.
Phong Khiển Tuyết khăng khăng: "Được."
Tạ Nhận gật đầu: "Vậy được rồi, huynh nhớ theo sát ta chút, mọi chuyện phải cẩn thận."
Hai người quay về phòng lại, thần thức thì hóa thành hai con chim tước vàng, yên lặng không một tiếng động bay đến Loan Vũ Điện.
Gia đình Thôi phủ đứng trong phòng, còn đang nhớ lại chuyện đêm đó. Thật ra trên núi gần thành Xuân Đàm cũng không có bao nhiêu hung thần hết, bởi vì đạo sư luyện khí trong thành khi chế tạo ra được đồ hàng yêu gì mới thì cũng đều muốn mang tới ngoài thành thử một phen, dần dà, hung thần cũng bị diệt chẳng còn sót lại là bao. Cho nên khi có một con rối quỷ váy đỏ bỗng dưng lảo đảo chạy từ trong rừng ra, thì gia đình ai nấy đều ngạc nhiên không thôi, còn chưa kịp nghĩ tại sao thứ hàng tốt hiếm có này lại chưa bị phát hiện, chỉ nhanh chóng vây quanh nó rồi phái người đi mời Kim Hoằng tới.
Kim Hoằng nói: "Lúc ấy nó đã bị thương rất nặng rồi, nó hoảng hốt chạy loạn khắp nơi, con dùng phù chú Huyền Điểu giết nó xong thì lập tức quay về."
Kim Thương Khách im lặng không nói gì. Đối với chuyện này, bản thân ông thì không thấy nhi tử mình làm sai, không những không sai, ngược lại còn rất đáng được khen vì đã cần cù luyện kiếm. Nhưng bốn đệ tử Học phủ Trường Sách phân tích cũng không sai, nếu trấn Ô Đề mà suy tàn thì Loan Vũ Điện là người được lợi nhất.
Bây giờ có một câu hỏi, rốt cuộc là tên khốn nào đang giở trò quỷ ở sau lưng, dám thả rối quỷ ra cho nó đi giết tu sĩ, và còn rước phiền toái này tới cho ông?
Kim Tiên Khách nói người Thôi phủ đi ra ngoài, lại nói: "Nhị ca không cần lo lắng, chắc chỉ là trùng hợp thôi."
"Gọi A Châu đến đây." Kim Thương Khách căn dặn, "Cho dù giải thích với bên ngoài thế nào đi nữa, ít nhất thì hai ta cũng phải biết rõ chuyện này đã."
Hai con chim tước nho nhỏ rúc trên cây cột trong đại điện, chúng nó không nhúc nhích gì mà chen cùng một chỗ.
Một lát sau, ngoài cửa đồng loạt truyền đến một câu: "Chào thiếu chủ!"
Màn cửa nhoáng lên một cái, một thanh niên mặc gia bào màu vàng bước vào. Khuôn mặt hắn thanh tú nho nhã, eo thì giắt quạt vàng, trông khá lịch sự văn nhã, đây chính là người đứng đầu trong bảy thiếu chủ của Loan Vũ Điện, đường huynh của Kim Hoằng, Kim Châu.
"Hai vị thúc phụ." Kim Châu hỏi, "Tìm con tới gấp thế là có chuyện gì xảy ra sao?"
"Chuyện này liên quan đến trấn Ô Đề." Lúc đối diện với nhi tử độc nhất của đại ca, Kim Thương Khách cũng kìm lại tính tình nóng nảy của mình, "Có người nói rối quỷ váy đỏ quấy phá lúc trước ở đó là có liên quan đến Loan Vũ Điện."
"Trấn Ô Đề?" Kim Châu lắc đầu, "Cách đây vài năm vì nó mà cả nhà cũng chẳng được yên bình, sao lần này nó lại dấy lên phong ba nữa rồi."
Kim Hoằng đứng cạnh không nói gì nhưng hắn nghĩ, vì sao vài năm trước cả nhà lại không yên bình, không phải là do ngươi giấu tất cả mọi người muốn vây trấn Ô Đề lại sao? Chọc đến độ người người trong giới Tu Chân chửi mắng không ngừng, sao giờ có thể nói như chuyện không hề liên quan gì đến mình hết vậy.
Kim Châu tiếp tục hỏi: "Thúc phụ cần con làm gì không?"
"Bây giờ có bốn đệ tử của Học phủ Trường Sách ở đây, đang đợi chúng ta đưa ra một câu giải thích." Kim Tiên Khách nói, "Nếu như thật sự không liên quan đến Loan Vũ Điện thì chỉ cần nói là một sự hiểu lầm trùng hợp thôi, thế thì cũng tiện tiễn đi luôn."
Kim Châu gật đầu: "Thật sự việc này không liên quan gì đến con, nếu đã như thế thì con về trước đây."
Giọng nói của hắn nhỏ nhẹ, thoạt nhìn thì thấy cũng không muốn ở lại đây lâu, hành lễ xong thì liền quay người rời đi.
Nhìn bóng lưng hắn rời đi, Kim Tiên Khách hỏi: "Còn điều tra nữa không?"
"Phải điều tra nữa chứ, nhưng Loan Vũ Điện sẽ đóng cửa tự điều tra, không cần người ngoài xen vào." Kim Thương Khách nói, "Tối nay đệ và A Hoằng nói chuyện với đệ tử Học phủ Trường Sách đi, chiêu đãi một bữa đàng hoàng vào, tới mai thì tiễn đi hết đi."
Kim Tiên Khách nói: "Dạ."
Mắt thấy cũng không nghe thêm được gì, Tạ Nhận hơi nghiêng về phía người… à không chim tước bên cạnh, tính nói y cùng bay về thôi, động tĩnh chút xíu thế này lại khiến cho Kim Thương Khách nghi ngờ ngẩng đầu lên. Trong lòng Tạ Nhận thầm nói một câu không ổn rồi, Phong Khiển Tuyết lại cực kỳ bình tĩnh, dùng một cánh kẹp đầu hắn lại, che kín hai cái mắt tròn tròn kia.
Ánh sáng của ảo ảnh yên lặng lan ra tường vàng cột vàng chung quanh, Kim Thương Khách thấy hơi hoa mắt, cảm thấy tám phần mười là mình không nghỉ ngơi tốt nên giờ ngay cả mắt cũng hoa luôn.
Kim Tiên Khách nói: "Đại ca bôn ba một đường rồi, hay là để A Hoằng đưa huynh về nghỉ đi."
Tạ Nhận nín thở, ngồi xổm không dám nhúc nhích. Mãi đến khi trong điện đã im ắng hẳn thì Phong Khiển Tuyết mới rút cánh lại, còn thuận tay vỗ vào đầu hắn một cái, sau đó thì xoay người bay ra khỏi điện.
Tạ Nhận cũng vội vàng đuổi theo. Hai thần thức một trước một sau tiến vào phòng, cuối cùng Ly Hoán và Mặc Trì vẫn luôn canh chừng ở đây mới nhẹ nhàng thở phào, đồng thanh hỏi: "Sao rồi?"
Phong Khiển Tuyết đứng dậy châm trà: "Học hành không đến nơi đến chốn, suýt thì bị phát hiện."
Tạ Nhận còn đang liến thoắng: "Ông ấy cũng có nhìn ra đâu."
Phong Khiển Tuyết nhíu mày: "Phải bỏ cái tính xốc nổi này đi, về sau còn phải luyện tập nhiều hơn."
Tạ Nhận kêu khổ: "Sao giọng điệu của huynh lại y như sư phụ ta vậy, được rồi được rồi, về sau ta sẽ luyện thêm."
Mấy người đang nói chuyện thì Kim Tiên Khách đã phái thị nữ đến thông báo, nói là đêm nay sẽ tổ chức yến tiệc ở Tiêm Dao Đài.
Ly Hoán nói: "Đến rồi, xem ra là muốn nhanh chóng tiễn chúng ta đi đây mà."
Tạ Nhận kể lại chuyện xảy ra trong đại điện lần nữa, lại nói: "Gia đình Thôi phủ nói rối quỷ váy đỏ tự chạy tới đó, ta thì lại thấy hơi kỳ quái, nó bị ta đánh cho thành tàn tạ như thế, nguyên một đường trốn đông trốn tây cứ thấy hang động là chui vào, cớ nào lại tự mình chui đầu vào lưới như thế."
Phong Khiển Tuyết nói: "Vậy là có người đang đuổi theo nó."
"Hoặc là xua đuổi nó, cố tình để cho gia đình Thôi phủ phát hiện ra nó." Tạ Nhận nói đến khát nước, thế là tiện tay lấy chén trà từ trong tay y ra, uống cạn hết phần trà còn lại, "Thử nói xem, ai có khả năng là người này nhất?"
Phong Khiển Tuyết ôn hòa nhã nhặn nhắc nhở: "Đó là chén trà của ta."
Tạ Nhận: "…"
Đây là một chén trà được làm từ ngọc trắng, mũm mĩm mượt mà đáng yêu, lại sáng lấp la lấp lánh, rõ ràng là không cùng một bộ với bộ ấm trà màu vàng trên bàn.
Tạ Nhận rất thức thời dùng hai tay trả lại: "Đây."
Phong Khiển Tuyết lại lấy một chén trà khác từ trong túi càn khôn ra: "Không cần nữa đâu, tặng ngươi đó."
Tạ Nhận nhìn về phía hai người còn lại, có phải y đang ghét bỏ ta không?
Ly Hoán và Mặc Trì gật đầu cùng lúc.
Đúng là vậy đó.
/Hết chương 10/
[Đã chỉnh sửa: 28/05/2025]
.
Đoạn hai người hóa làm chim