12. Chương 12: Điều Tra Quỷ Rối

Toà Thành Trong Mây - Ngữ Tiếu Lan San

Chương 12: Điều Tra Quỷ Rối

Toà Thành Trong Mây - Ngữ Tiếu Lan San thuộc thể loại Linh Dị, chương 12 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Bác sĩ xách theo hộp thuốc chạy vội đến, sau khi khám xong liền kết luận Kim Hoằng không bị thương đến xương cốt, chỉ trẹo chân nghỉ ngơi chừng mười ngày nửa tháng là sẽ lành lặn trở lại như cũ.
Kim Hoằng dựa lưng vào giường, một chân duỗi thẳng, trong lòng càng tức hơn. Dù nói té là do mình tự té, nhưng nếu không phải bữa tiệc tối nhàm chán quá, nhàm đến mức chỉ biết rót rượu uống một mình, lại vì thế mà phải chạy vội đến nhà xí, thì làm sao bị té? Bây giờ chân sưng như bánh bao, nói gì đến việc bay ngựa tới Bách Trượng Lâu, giờ đi đường cũng phải đi cà nhắc.
Thôi Vọng Triều đề nghị: "Chẳng lẽ không tìm mấy người hầu mang kiệu tới?"
"Ngươi còn lo ngại Kim Châu chê cười ta chưa đủ à?" Mặt Kim Hoằng khó chịu, chê hắn ồn ào, cứ vậy kéo chăn che đầu, một mình suy nghĩ trong bóng tối một hồi. Bỗng nhiên cô gái váy đỏ ở trấn Ô Đề chạy đến thành Xuân Đàm trốn, lại như bị trúng tà thuật tự chạy đến dưới kiếm của mình, nếu nói tất cả chỉ là trùng hợp thì ngay cả kẻ ngốc cũng không tin, thật sự hắn phải sớm ra tay điều tra cho rõ chuyện này.
Thôi Vọng Triều đứng bên cạnh một lúc, thấy chăn không nhúc nhích, tưởng hắn ngủ mất rồi. Thế là rón rén bước ra ngoài, vừa bước tới cửa thì liền nghe thấy tiếng gọi vọng tới từ phía sau: "Quay lại đây!"
Thôi Vọng Triều: "Đây."
Kim Hoằng kéo chăn xuống, dặn hắn: "Tìm Tạ Nhận tới đây."
Thôi Vọng Triều nghe xong nhướng mày, sợ hãi nói: "Tìm hắn tới làm gì?"
Kim Hoằng quen với giọng điệu sợ sệt này của hắn, nhẫn nại nói: "Ta hỏi ngươi, giữa Tạ Nhận và Kim Châu, ngươi thấy ai có khả năng đâm sau lưng ta hơn?"
Thôi Vọng Triều lẩm bẩm, cũng đâu ai thua ai, không phải Tạ Nhận hay kiếm chuyện vô cớ à. Nếu muốn tới mời thì cũng đừng để ta đi được không, phòng đó có bốn người thôi, mà ta bị tới hai người trong đó đánh lận rồi.
Kim Hoằng bị nghẹn họng, nhớ lại Phong Khiển Tuyết bên cạnh Tạ Nhận, lại nhìn thùng cơm bên cạnh mình, trong lòng khó chịu, đúng là khó chịu từ trong xương cốt chui ra ngoài. Thấy sắc mặt Kim Hoằng quá mức, cuối cùng Thôi Vọng Triều vẫn bước lén ra ngoài, nhưng nhờ cái kiểu đi vừa xấu hổ vừa e sợ như tiểu thư của hắn mà Tạ Nhận và Phong Khiển Tuyết mới quay về khách viện trước.
Quay trở lại chỗ cũ, Ly Hoán liền hỏi: "Sao rồi?"
Tạ Nhận nói: "Kim Hoằng có chút đầu óc, nghe có vẻ muốn hợp tác với chúng ta. Ta cũng nghe được thêm thông tin từ hắn, ngươi có từng nói về Ngụy Không Niệm bao giờ chưa?"
Ly Hoán gật đầu: "Đương nhiên từng nghe, đó là cao thủ ảo thuật xuất thân từ môn phái ở Quy Sơn, ở yến tiệc Bách Tiên năm đó, hắn vung tay áo biến ra mười ngàn đoá hoa mẫu đơn, ngàn con hạc trắng, ánh vàng rực rỡ lấp lánh bầu trời, sắc đỏ nhiễm lên áng mây trôi, đàn sáo rả rích tiên nhạc, lại có hàng trăm mỹ nhân ôm đàn tì bà múa trên chân trần, có họa sĩ vội vẽ lại, lại chỉ miêu tả được không tới một phần mười vẻ đẹp ấy."
Giữa tiếng kinh ngạc của mọi người, ảo thuật hóa thành bướm bay vờn khiến người ta như đang nằm trong giấc mộng tươi đẹp. Thanh danh của Ngụy Không Niệm nhờ yến tiệc Bách Tiên mà truyền đi, hắn trở thành vị khách quý được các thế gia vọng tộc tranh nhau mời tới, lúc Tạ phủ tổ chức sinh thần cho lão thái thái cũng dùng nhiều tiền mời hắn tới một lần, nhưng Tạ Nhận còn nhỏ nên ngủ quên không tới kịp.
Mặc Trì nói: "Sau này cha ta cũng muốn mời hắn tới nhưng bị mẹ ngăn cản, hình như người ta đồn rằng sở dĩ ảo thuật của Ngụy Không Niệm đạt tới cảnh giới tuyệt diệu như thế là do hắn dùng máu trùng độc làm vật dẫn, nếu tính kỹ ra thì đó là tà thuật."
Phong Khiển Tuyết nói: "Tà thuật dùng máu trùng độc?"
"Đúng, giới Tu Chân hận nhất là bàng môn tà đạo, do đó địa vị của Ngụy Không Niệm rơi xuống tận đáy." Tạ Nhận nói, "Hắn như biến mất trong vòng một đêm, ai cũng đoán hắn đi tới Nam Dương, không ngờ hắn lại đang ở Loan Vũ Điện, nghe đâu còn rất thân với Kim Châu."
Trong lúc mọi người đang nói chuyện, cuối cùng Thôi Vọng Triều cũng lê lết bước tới, đứng ở cửa nói: "Tạ Nhận, Kim thiếu chủ mời mấy người qua đó."
Tạ Nhận nhìn sắc trời: "Giờ sao?"
"Đúng vậy." Thôi Vọng Triều nói, "Có chuyện quan trọng cần bàn."
Tạ Nhận ngả người ra sau, chẳng thèm nể mặt: "Không đi, nếu hắn có chuyện cần tìm tới ta thì bảo hắn tự đi tới đây."
Thôi Vọng Triều muốn nói lại, nhưng thôi không mời được người, đành nói: "Kim thiếu chủ bị trẹo chân rồi."
Ly Hoán và Mặc Trì nghe thấy trẹo chân thì không tỏ ra ngoài ý muốn, dù trước đó đã bàn rõ sẽ để Kim Hoằng trẹo chân!
Thật ra Tạ Nhận thấy cái chân này không trặc trẹo cũng được, vì Kim Hoằng không ngu ngốc đến mức đó, nhưng khi nhìn thấy khuôn mặt lạnh băng của Phong Khiển Tuyết bên cạnh, hắn biết điều nuốt lời xuống, trẹo chân thì cứ trẹo đi, có sao đâu.
Bốn người cùng đi đến Tà Dương Lâu.
Chân Kim Hoằng được bôi thuốc, quấn vải lại, nhìn vào thấy hiệu quả kinh người. Ly Hoán và Mặc Trì vào cửa đều kinh hãi không thôi, sao mà trẹo nặng vậy. Tạ Nhận giơ tay sờ mũi, chỉ có Phong Khiển Tuyết mặt không biểu hiện gì, đứng kế giường hỏi: "Tìm chúng ta có chuyện gì không?"
Kim Hoằng nói: "Ngươi nói kỹ lại chuyện rối quỷ váy đỏ ở trấn Ô Đề lần nữa xem."
Hắn quen thói khi nói chuyện hất hàm sai khiến người khác, nếu là bình thường hắn đã bị Phong Khiển Tuyết tung một cước đá bay tám trăm dặm, nhưng hôm nay xui xẻo trẹo chân, thế nên Quỳnh Ngọc Thượng Tiên không lộ vẻ gì nói lại một lần nữa.
Tạ Nhận nói: "Đã nói lần thứ hai rồi, ngươi cũng thuộc lòng rồi đấy, sao ngươi nghĩ thế nào?"
"Ta sẽ đi điều tra chuyện này." Kim Hoằng dừng lại, như cắn răng nói tiếp, "Mấy người có thể ở thêm ba ngày không?"
Khóe miệng Tạ Nhận cong lên, dùng chuôi kiếm gõ nhẹ vào vai hắn: "Dù thái độ của ngươi đối với khách tệ, nhưng vì ta cũng muốn biết ai thả rối quỷ váy đỏ nên thế cũng được, đi, thành giao."
Kim Hoằng "hừ" một tiếng, không kiên nhẫn đẩy kiếm ra: "Được rồi, mau đi đi."
"Vậy ngươi cứ dưỡng thương đi nhé." Tạ Nhận lại nhìn chân hắn, "Nhưng mà Kim huynh à, người tu tiên mà cũng có thể trượt chân trên đất bằng, ngươi thế này… Này này, Phong huynh, huynh đừng kéo ta!"
Phong Khiển Tuyết kéo cổ áo hắn, xách người đi về hậu viện.
...
Muốn ở lại Loan Vũ Điện thêm vài ngày nữa thì phải tìm lý do hợp lý trước.
Sáng sớm hôm sau, Phong Khiển Tuyết nằm bẹp trên giường, nói không khách khí: "Ta bệnh mất rồi."
Nhóm người hầu: "…"
Ly Hoán và Mặc Trì không dám nhìn thẳng, sao nhìn không giống chút nào hết vậy?
Tạ Nhận đã từng chứng kiến màn "Ta té mất rồi" kia, khả năng tiếp thu hơn người khác, không biết hắn kiếm được chiếc khăn hơi ẩm từ đâu ra, ụp lên trán đối phương.
"Được rồi, giờ thì giống rồi đấy."
Tới trưa, Kim Tiên Khách nghe tin chạy đến. Phong Khiển Tuyết ngủ đến sóng yên biển lặng, còn dùng chút linh lực khiến mồ hôi đổ đầy đầu, mắt chẳng muốn mở, nói lỡ uống vài ly rượu mạnh trong yến tiệc, quay về trúng gió, khí lạnh nhập vào người, nằm liệt giường không dậy nổi.
Tạ Nhận ở cạnh nói: "Nghỉ ngơi hai bữa là ổn rồi, Kim tiên sinh không cần lo lắng."
"Chuyện này… không sao thì tốt rồi, không sao thì tốt." Kim Tiên Khách thấy mặt Phong Khiển Tuyết đỏ ửng, trong lòng thầm kêu khổ, mình cũng đâu thể đưa công tử Phong thị thành Ngân Nguyệt đến khách điếm trong thành Xuân Đàm được, đành đưa đại phu tốt nhất trong nhà tới khám xem có thể trị hết bệnh không.
Phong Khiển Tuyết ngủ tầm một ngày, tới lúc giấc mơ kết thúc thì Tạ Nhận vừa đứng canh bên giường: "Huynh tỉnh rồi à."
Mặt trời bên ngoài đã lặn, Ly Hoán và Mặc Trì đến phòng ăn rồi, sân giờ rất yên tĩnh.
Tạ Nhận nói tiếp: "Kim Hoằng đã sai người đi điều tra về Ngụy Không Niệm rồi."
Phong Khiển Tuyết ngồi dậy: "Hắn nói cho ngươi à?"
"Đương nhiên không phải." Tạ Nhận đứng dậy rót chén nước, "Ta hóa thành chim tới nghe, bây giờ hắn không đi đâu được, thế ngược lại tiện cho ta đi dò la tin tức."
Phong Khiển Tuyết không vui: "Sau này không được hành động một mình nữa!"
"Thật ra ta muốn ở với huynh lắm." Tạ Nhận chống một tay lên giường, trông rất thiếu đòn mà nhướng cả người lên: "Mà nói đi cũng phải nói lại, giả bệnh cũng đâu phải là bệnh thật, sao huynh ngủ đến độ gọi cũng không dậy?"
Phong Khiển Tuyết duỗi hai ngón tay ra đâm vào mắt hắn.
Tạ Nhận lùi về sau, cười đưa chén tới: "Ngồi dậy đi ăn cơm thôi."
Kim Hoằng nhanh chóng điều tra ra động tĩnh mấy ngày nay của Ngụy Không Niệm, hắn thật sự không ở Loan Vũ Điện vào ngày rối quỷ váy đỏ bị giết.
Nhưng chỉ không có mặt thì chưa thể chứng minh hắn có liên quan. Tạ Nhận dựa vào tủ, tay sờ lung tung đồ trang trí rồi quẳng qua quẳng lại hai lần, sau mới bỏ lại trong ánh mắt tức giận của Kim Hoằng, hỏi hắn: "Không phải Ngụy Không Niệm đi tới Nam Dương rồi à, tại sao tự dưng xuất hiện bên cạnh Kim Châu, cha ngươi và thúc thúc ngươi không cản được à?"
Kim Hoằng nói: "Có cản, nhưng không cản được, mà cản cũng không ổn lắm."
Vũ Sơ phu nhân, sinh mẫu của Kim Châu, từng là đại mỹ nhân đứng đầu giới Tu Chân, giỏi ca múa tâm địa lại lương thiện, sau vì khó sinh mà qua đời, khi mọi người cảm thán hồng nhan bạc mệnh cũng kèm theo câu đáng thương cho đứa nhỏ vừa ra đời đã không có mẫu thân. Ngụy Không Niệm đã từng nhìn thấy Vũ Sơ phu nhân ở một yến tiệc, Kim Châu cũng vin vào cớ ấy nói muốn gặp lại mẫu thân trong ảo ảnh.
Kim Hoằng tiếp tục nói: "Đại bá phụ vẫn bế quan tu hành, đã ròng rã hai năm chưa ra, người bên ngoài không quản được Kim Châu, hắn còn dùng lá chắn là sinh mẫu của mình, thế nên phụ thân ta dặn, chỉ cần Ngụy Không Niệm không làm xằng bậy, không sử dụng tà thuật dùng máu trùng độc nữa, thì thôi tất cả chuyện khác cứ mắt nhắm mắt mở, xem như không thấy."
"Ta vốn có cách để thử xem Kim Châu có liên quan đến rối quỷ váy đỏ không." Tạ Nhận đứng thẳng, "Nhưng khổ nỗi Ngụy Không Niệm lại là cao thủ ảo thuật… Chậc, chuyện này hơi khó giải quyết."
Phong Khiển Tuyết nói: "Ngươi nói ra thử xem."
"Thì chúng ta tuồn tin ra ngoài, nói rối quỷ váy đỏ chưa chết, chỉ bị bùa Huyền Điểu đánh ngất thôi." Tạ Nhận chỉ vào Kim Hoằng, nhíu mày, "Mà lý do vì sao lại có vài người phải lén giết rối quỷ là vì họ mãi không chế được kiếm Diệt Tung, trong lòng lo lắng, quyết định bí quá hóa liều, dùng quỷ thuật để ngự kiếm!"
"Ngươi nói xằng bậy gì đấy!" Kim Hoằng tức lên, ném chén trà trong tay về phía hắn, "Làm sao ta bước vào con đường tà môn ma đạo thế được!"
Tạ Nhận dùng một tay chụp được chén trà: "Vậy được rồi, ngươi nghĩ cách khác xem, xem coi có thể dụ được kẻ đứng đằng sau muốn giết rối quỷ để diệt trừ tận gốc không."
Kim Hoằng: "…"
Ly Hoán cũng mở miệng: "Kim công tử, lần này chúng ta xuống núi là vì giết rối quỷ, giờ rối quỷ đã chết, nhiệm vụ xem như hoàn thành."
Nói cách khác, lúc nào chúng ta cũng có thể lên đường quay về học phủ, chẳng cần ở lại giúp ngươi.
Kim Hoằng vẫn không chịu đồng ý, nhưng Thôi Vọng Triều đứng ngay cửa nhắc nhở: cái này không phải chỉ là giả thiết, nếu Ngụy Không Niệm không phải đại sư ảo thuật thì ta mới cần làm con rối giả. Bây giờ Ngụy Không Niệm rõ là đại sư ảo thuật, kế sách này không dùng được nữa, Kim huynh có gì phải do dự chứ.
Nghe hắn chỉ rõ, Kim Hoằng mới phản ứng lại, đúng thế, mình đang do dự gì vậy?
Tạ Nhận dùng khuỷu tay đẩy Phong Khiển Tuyết một cái.
Phong Khiển Tuyết lập tức trao đổi ánh mắt "Ngươi yên tâm đi" với hắn, quay đầu nói với mọi người: "Ta có cách khiến Ngụy Không Niệm không nhìn ra được ảo ảnh rối quỷ giả."
Tạ Nhận: "…"
Thật không dám giấu, ta đẩy huynh một cái, ý là bảo huynh nhìn xem trông Kim Hoằng giống tên ngốc chưa kìa, ta cũng không biết huynh còn có bản lĩnh giấu được cả Ngụy Không Niệm luôn đấy?