Toà Thành Trong Mây - Ngữ Tiếu Lan San
Hiểm Họa Bất Ngờ Trên Thuyền Tiên
Toà Thành Trong Mây - Ngữ Tiếu Lan San thuộc thể loại Linh Dị, chương 16 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Có rất nhiều chỗ giải trí trên thuyền tiên, nhưng sau khi Ly Hoán và Mặc Trì rời đi, chỉ còn lại Tạ Nhận là ngồi ỉu xìu bên bàn, lâu lâu mới cử động một chút. Dù thư mời riêng đến Đông Tuyết Tiểu Trúc có thể mua được, nhưng giờ không có tiền để mua.
Phong Khiển Tuyết tưởng hắn còn bị ám ảnh bởi mùi hôi của con cự thú lông bờm, liền lấy từ túi càn khôn ra một viên kẹo: "Cho ngươi này."
Giấy gói kẹo lấp lánh trông rất lạ, nhưng Tạ Nhận chẳng vui vẻ gì, giọng trầm trầm: "Không phải huynh không ăn đồ ngọt à?"
Phong Khiển Tuyết cười: "Ừ, đây là chuẩn bị cho ngươi."
Hắn luôn nhớ lời dặn của nhị sư huynh trước khi xuống núi: muốn rút ngắn khoảng cách phải từ từ. Hôm qua thấy đủ loại kẹo bán ven đường, bèn mua mỗi loại một ít để khi cần thì có.
Tạ Nhận ngậm viên kẹo, vị ngọt thanh của linh quả tan đầy lưỡi, rồi nhìn ánh mắt quan tâm của đối diện... Thôi, được rồi, cứ xem như đã ăn đồ của người ta thì khó lòng không chiều người ta. Hắn cắn kẹo "rộp rộp" cho hết, rồi một tay vịn vai Phong Khiển Tuyết: "Phong huynh, huynh ngồi đây uống nước ô mai chút, ta đi tìm nhóm Ly Hoán một lát."
Phong Khiển Tuyết gật đầu: "Ừ."
Ly Hoán đang xem tiểu nữ oa biểu diễn ảo thuật, vừa đến đoạn hấp dẫn thì bị Tạ Nhận kéo tới chỗ vắng, suýt nữa ngã: "Ngươi làm gì thế?"
"Giúp ta một việc!"
"Việc gì?" Ly Hoán nhìn ra sau lưng hắn, "Phong huynh đâu rồi?"
"Khoan hãy nói tới huynh ấy." Tạ Nhận hạ giọng, "Ngươi có thể giúp ta lấy thêm hai thư mời đến Đông Tuyết Tiểu Trúc không?"
Ly Hoán do dự: "Thì ta cũng có thể thử chút xem sao, sao vậy, thơ của Phong huynh không vào đó được à?"
Tạ Nhận quyết chí giúp người phải giúp đến cùng, hai tay nâng nồi, không hề, thơ hay lắm, chuyện này không liên quan đến thơ gì cả, là ta lỡ tay đốt trụi thư mời mất rồi.
Ly Hoán nghe thế thì ghét bỏ cực: "Sao ngươi không đáng tin chút nào vậy hả. Bảo sao khi Phong huynh mới nghe tới yến tiệc dành riêng kia thì mặt trông mờ mịt cỡ đó, có phải ngươi còn tính giấu người ta luôn không?"
"Ngươi ngậm miệng lại coi, nói gì mà nói nhiều quá." Tạ Nhận kéo hắn tới chủ sảnh, "Nhanh lên, sắp tới giờ rồi, đừng nói đến chuyện ta đốt thư mời, cứ nói ngươi muốn dắt thêm hai bằng hữu nữa tới."
Ly Hoán trở tay đấm hắn một cái, hai người quậy một đường tới tận chủ sảnh. Quản gia nghe tiểu công tử Ly thị thành Lâm Giang muốn thư mời yến tiệc thì đồng ý ngay lập tức, chưa lâu đã phái người đưa một phong thư có khắc hoa tới. Ly Hoán đập nó vào ngực Tạ Nhận: "Cất kỹ đi này, nếu lần này ngươi mà đốt nữa thì ta không lo nữa đâu đấy."
"Yên tâm đi, đốt cái gì đi nữa ta cũng không dám đốt nó đâu."
Tạ Nhận cẩn thận cất thư mời vào túi càn khôn, cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm, lau mồ hôi rịn ra trên trán, gì mà săn Minh Xà hay giết rối quỷ, độ k*ch th*ch mạo hiểm của mấy chuyện đó nào có thể sánh được với lần lên thuyền tiên này. Không chỉ tốn tiền, mà lúc nào cũng phập phồng lo sợ.
Tiệc tối bắt đầu vào giờ Dậu (1).
(1) Giờ Dậu là từ 5h đến 7h tối.
Đông Tuyết Tiểu Trúc nằm về phía Nam thuyền tiên, dù không có đèn đuốc sáng trưng và rộng bằng Đông Mạch Sảnh, nhưng lại có vòm mái cong cong còn vương tuyết và cột trụ hành lang phủ sương muối, trông vừa đẹp đẽ vừa yên tĩnh, rất độc đáo. Chỗ ngồi chia thành hai bên, bên trái dành cho người thân bằng hữu, bên phải cho nhóm tài tử. Vừa vào cửa, Phong Khiển Tuyết đã tự giác đi qua bên phải, cuối cùng bị Tạ Nhận níu cổ áo kéo qua bên trái.
Phong Khiển Tuyết không hiểu: "Không phải hai ta dùng thơ để vào à?"
Tạ Nhận nhấn hắn ngồi vào chỗ: "Đây cũng đâu phải trường hợp trang nghiêm gì, không cần phân chia rạch ròi quá. Ta nói muốn ngồi chung chỗ với nhóm Ly Hoán nên người ta đổi cho rồi. Ta muốn ăn quả này, huynh đoán xem nó có ngọt không?"
Phong Khiển Tuyết bưng đĩa tới trước mặt hắn, cũng không hỏi chuyện bên trái bên phải nữa.
Đợi tất cả khách mời ngồi xuống, chủ nhân Phi Tiên Cư là Lạc Mai Sinh tới. Người này mặc áo bào thêu hoa, mắt phượng môi mỏng, cười lên đôi mắt lấp lánh như tiết xuân tháng Ba: "Nhờ chư vị nể mặt mà đêm nay trên thuyền mới nhộn nhịp như thế."
Tạ Nhận hơi nghiêng người, nhỏ giọng: "Ta còn tưởng tuổi người này cỡ Ly bá bá."
Ly Hoán nói: "Lúc trước ta chưa từng gặp người thật bao giờ, chỉ là phụ thân ta hay nhắc tới Mai tiên sinh của Phi Tiên Cư, nghe nói hắn là đạo sư luyện khí tài giỏi nhất bây giờ."
Tạ Nhận tiếp tục nói thầm: "Không phải thân là đạo sư luyện khí giỏi nhất thì nên nhốt mình trong nhà, râu ria lổm chổm à... Á, sao lại giẫm ta."
Nét mặt Phong Khiển Tuyết không lộ gì: "Giọng ngươi lớn chút nữa thôi là hết cả Đông Mạch Sảnh cũng nghe thấy."
"Nào tới mức đó." Tạ Nhận ngồi thẳng dậy, "Được rồi được rồi, ta ngậm miệng rồi nè."
Sau tiếng ngọc gõ vang, thị nữ nâng khay ngọc lưu ly tới, đồ ăn không nhiều nhưng bày biện tinh xảo, có thể thấy Phi Tiên Cư bỏ rất nhiều công sức. Đàn nương diễn tấu xong, vẫy nhẹ tay thì tuyết bay lất phất từ trên mái rơi xuống chén khách mời, tiếng vỗ tay khen vang lên.
Tạ Nhận làm phép nhỏ, gom tuyết vào tay nặn người tuyết be bé đưa cho Phong Khiển Tuyết: "Cho huynh này."
Một tiểu thư chừng mười mấy tuổi ngồi không xa, mới bước vào đã chú ý mấy thiếu niên anh tuấn. Lúc này thấy Tạ Nhận làm thế, che miệng cười, học theo nặn người tuyết nhưng tài nghệ kém nên làm lộn xộn ly chén, bị trưởng bối ngồi cạnh răn dạy.
Phong Khiển Tuyết lắc đầu: "Dạy hư người khác rồi kìa."
Tạ Nhận cười: "Ta cũng có định cho nàng nhìn đâu."
Yến tiệc vui vẻ, lúc nào bên cạnh Lạc Mai Sinh cũng có người tới nên không thể đi mời rượu. Những người còn lại thoải mái, ăn uống ung dung. Qua ba lượt rượu, ngoài thuyền truyền tiếng nhạc tiên tuyệt diệu, hàng ngàn ánh đèn sáng lên, chiếu bầu trời đêm sáng như ban ngày. Lạc Mai Sinh cười: "Các tài tử có danh tiếng nhất trong giới Tu Chân đều ở đây, ta đề nghị mọi người thay phiên làm thơ, nhân lúc thuyền tiên đang đạp mây thì gom cảnh đẹp đêm nay vào ngòi bút, có thể lưu truyền trăm đời."
Tạ Nhận thấy đầu nhức nhối, làm thơ ngay đây e thần tiên cũng giúp không nổi. May mà hai người ngồi bên người thân bằng hữu, không tính chung với nhóm tài tử, chỉ cần im lặng ngồi ăn sẽ qua được kiếp nạn.
Đàn nương diễn xong ôm cầm cổ thi lễ rồi rời đi. Nàng vừa đi thì trong sảnh yên tĩnh hẳn.
Phong Khiển Tuyết hỏi Tạ Nhận: "Ta cũng phải làm thơ à?"
Giọng y trong trẻo lạnh lùng như ngọc, vốn đã êm tai, nay còn chủ động diệt giặc nên sự chú ý của mọi người đều chuyển qua đây.
Lạc Mai Sinh vỗ tay cười: "Tuyệt lắm, xin mời tiểu công tử!"
Đầu gối Tạ Nhận như nhũn ra, bàn tay níu vai Phong Khiển Tuyết nổi đầy gân xanh. Hắn cảm thấy như bị sấm sét đánh thẳng vào đầu: "Phong huynh à, ta lỡ uống hơi nhiều rượu nên choáng quá, giờ huynh đưa ta về phòng đi."
Ly Hoán nói: "Phong huynh còn phải làm thơ nữa, mọi người ai cũng đợi kia kìa, ngươi để huynh ấy ở lại đi, để ta đưa ngươi về."
Tạ Nhận vẫn níu Phong Khiển Tuyết: "Không được, không cần ngươi đâu, ta chỉ cần mỗi Phong huynh thôi."
Phong Khiển Tuyết vỗ nhẹ hắn: "Vậy để ta làm thơ xong cái đã rồi đưa ngươi về liền."
Tạ Nhận không ngờ có lối suy nghĩ thế này, chết lặng cả người. Lạc Mai Sinh lại nói: "Không nghĩ tiểu công tử trông trẻ tuổi thế mà xuất khẩu thành thơ, tuyệt, tuyệt lắm, mọi người phải nghe cẩn thận, đừng để lỡ mất nửa chữ."
Xung quanh im như tờ, ai nấy chờ mong tận đáy lòng. Chỉ mình Tạ Nhận đong đau thương đầy trong mắt: "Phong huynh à, ta đã cố lắm rồi đấy."
Phong Khiển Tuyết hắng giọng: "To đùng ——"
Tạ Nhận: "Ta ngỏm rồi nhé."
Bỗng có người kêu: "To quá, vết nứt to quá!"
Tạ Nhận: "Hả?"
Sắc mặt Lạc Mai Sinh lập tức thay đổi, bay tới chỗ Đông Tuyết Tiểu Trúc thấy có khe nứt to cỡ bàn tay trên boong thuyền, thậm chí nhìn thấy cơ quan bánh răng trong thân thuyền. Lúc này Đông Mạch Sảnh cũng truyền tiếng hỗn loạn, đoán chừng cũng có vết nứt tương tự. Dù người trên thuyền có thể ngự kiếm, nhưng náo loạn cỡ đó thì danh tiếng Phi Tiên Cư sẽ chẳng còn gì.
"Người đâu!" Lạc Mai Sinh thét lớn, "Mau theo ta đến trục chính."
Khoảng mấy chục đạo sư chế tác vội vàng rời đi theo hắn, quản gia tới Đông Tuyết Tiểu Trúc và Đông Mạch Sảnh làm yên lòng khách mời, nói trục trặc chút thôi, mọi người yên tâm, lát sẽ ổn.
Tạ Nhận nhìn chăm chú vào vết nứt càng lúc càng lớn: "Hình như có oán khí tràn ra từ đó."
Phong Khiển Tuyết cũng phát hiện đây không phải vết nứt bình thường, mà giống vật gì đó dưới đáy khoang thuyền đang dùng sức xé tan chiếc thuyền.
Những tu sĩ còn lại chú ý tới oán khí, ai cũng ngự kiếm bay lên trời, nhưng chưa kịp nhìn rõ chuyện gì dưới thuyền thì một đám sương mù đen lớn nổ bùng từ đáy thuyền, như ngàn tấn thuốc nổ châm ngòi, khiến bầu trời đen kịt, chớp mắt bao trùm cả thuyền!
Mọi chuyện xảy ra quá nhanh, mọi người chưa kịp phản ứng. Tiếng cười kh*ng b* chói tai vang ra từ sương mù, khiến tai đau nhói.
Thiếu nữ mười mấy tuổi bị đám đông đẩy tới chỗ ít người, kiếm không nắm vững, hai luồng oán khí như vuốt bén bò lên vai nàng. Mắt thấy sẽ mất mạng, may có đoá sen lửa đốt rụi móng quỷ đó, hoa sen lửa sáng rực chiếu sáng cả mảnh trời.
"Tự mình tránh đi!" Tạ Nhận dùng sức đẩy nàng xuống thuyền.
Thiếu nữ vẫn choáng: "Ngươi cũng cẩn thận đấy!"
Sương mù che kín tầm nhìn, Tạ Nhận tìm không thấy ba người kia, chỉ có thể dùng hết sức ném mấy tu sĩ quanh đó xuống thuyền, thầm nghĩ phải để họ nhanh chóng chạy khỏi ngục giam ma quỷ này.
"A Nhận!" Ly Hoán ôm tiểu hài tử trong lòng, "Oán khí càng lúc càng nồng lên rồi!"
Oán khí mạnh dần từ khói thành nước, rồi nhựa cây, bao lấy tu sĩ trên thuyền. Dù chạy xuống thuyền được, cổ chân cũng bị quấn lấy kéo về.
Gió lớn như thét gào, mới đây thuyền tiên còn đèn đuốc rực rỡ, ca múa mừng thái bình, giờ biến thành hang ma quỷ, chao đảo sắp rớt giữa mây. Nơi đâu cũng tiếng kêu thảm thiết.
Một thi nhân loạng choạng chạy trốn, không quên ôm quyển cổ thư tổ truyền. Tạ Nhận kéo hắn ra xa sương mù thì thi nhân nói: "Còn Vương huynh, Vương huynh Lý huynh Mộ Dung huynh còn ở trong đó!"
Tạ Nhận vung tay bắn đoá sen lửa ra, thấy bảy tám người trốn trong góc hẻo lánh, nhưng sương mù đen đã biến thành quỷ bùn nhão. Hắn chững lại, không biết có đủ bản lĩnh nhảy vào hồ ma quỷ kh*ng b* này không. Đang định cắn răng thử thì nghe tiếng hét lớn từ không trung, ngẩng đầu thấy tu sĩ mặc áo bào xám ngự kiếm bay tới, dùng hai tay kéo lớp bùn nhão lên ném về phía bên ngoài.
Tạ Nhận sững sờ vì tu vi thâm hậu của đối phương, và vì đối phương có tu vi thâm hậu nhưng khoan dung cho tên vô lại như mình, vừa cướp đan phiếu lại còn khiêu khích.
Tráng hán quăng tất cả thi nhân xuống thuyền, rồi bay tới chỗ khác hỗ trợ. Tạ Nhận không kịp nghĩ, cũng ngự kiếm qua đó.
Dưới đáy thuyền, Lạc Mai Sinh bị sương đen quấn chặt không thể động đậy, áo bào đầy vết bẩn. Hắn tính chửi, nhưng chưa kịp mắng hai câu đã bị người xách lên, đầu đụng choáng mắt nổ đom đóm.
Nét mặt Phong Khiển Tuyết lạnh như sương, một tay vung kiếm ngọc ra khỏi vỏ, khí lạnh đến tận xương bỗng chốc tạo cơn bão tuyết rét đậm, gào thét lượn quanh khoang thuyền rộng lớn trống trải.
Sương đen bị đông đá thành từng miếng băng giòn tan, "rắc rắc" tan tác.
/Hết chương 16/
Lạc Mai Sinh
Nói xấu thì phải nói nhỏ thôi
Suýt tui cũng rớt tim