Toà Thành Trong Mây - Ngữ Tiếu Lan San
Chương 31: Chuyện Cùng Luyện Chế
Toà Thành Trong Mây - Ngữ Tiếu Lan San thuộc thể loại Linh Dị, chương 31 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
CHƯƠNG 31: CHUYỆN CÙNG LUYỆN CHẾ
Dịch: Cực Phẩm
Một lần kết bạn sơ sẩy, suýt chút nữa đã lọt vào bẫy.
Ly Hoán rút ra bài học cay đắng… nhưng rút được gì thì vẫn còn chưa biết, vì hắn đã bị Tạ Nhận kéo chạy ra ngoài tìm thạch anh hồng mất rồi.
Thành Trường Sách là một tòa thành thư hương, không thiếu văn nhân nhã sĩ, nhưng số thương nhân lại chỉ đếm trên đầu ngón tay, phường luyện khí duy nhất chỉ làm vài bộ bàn chén bát đũa. Thế nên hai người cũng không tốn nhiều thời gian ở những cửa hàng đó, cứ thế đi thẳng đến khách điếm Văn Hiên.
Quản gia họ Ly ngạc nhiên: “Sao tiểu thiếu gia lại đến đây? Xin chờ một chút, để tôi đi báo cho——”
“Đừng, không cần báo cho thúc phụ đâu, ta đến hỏi một chuyện thôi.” Ly Hoán níu chặt ông già, “Trung thúc, thúc có biết quanh đây có nơi nào bán thạch anh hồng không?”
“Thạch anh hồng?” Quản gia nói, “Loại ngọc thô đắt tiền này, thường các phường luyện khí lớn mới tới mỏ đá nhập hàng khi cần, bình thường không trữ sẵn. Tiểu thiếu gia cần bao nhiêu? Để tôi nhớ số lượng, sau này về nhà sẽ sai người đi mua.”
Ly Hoán nói: “Ta chỉ cần một miếng, nhưng không chờ được, tốt nhất là giờ có thể có liền.”
Quản gia lúng túng: “Chuyện này thật hết cách rồi, cho dù đến thành Xuân Đàm cũng phải tốn nhiều thời gian mới tìm được. Không biết tiểu thiếu gia tìm thạch anh hồng để làm gì?”
Ly Hoán chỉ vào người bên cạnh: “Hắn muốn làm một cái túi nước.”
Quản gia cười: “Thì ra là Tạ công tử muốn làm túi nước? Vậy chúng tôi có mang theo một miếng ngọc Không Sơn, nó mát lạnh và nhẵn nhụi hơn thạch anh hồng nữa, nhưng——”
Ly Hoán hỏi tới cùng: “Nhưng gì?”
Quản gia ghé vào tai hắn nói nhỏ vài câu.
Ly Hoán nghe xong quay đầu: “Ngọc Không Sơn là do thúc phụ ta mua, nghe bảo rất thích, ngày nào cũng lấy ra ngắm nghía, ngươi muốn xem thử rồi hỏi chút không?”
“Ngày nào cũng lấy ra xem?” Tạ Nhận nghe xong quả quyết lắc đầu, “Thôi, chúng ta đến chỗ khác tìm tiếp.”
Ly Hoán kéo hắn qua một bên: “Tuy thúc phụ ta không dễ nói chuyện thật, nhưng ngươi thử cũng chưa thử mà, sao chưa gì đã bỏ cuộc rồi.”
Giọng của Tạ Nhận còn nhỏ hơn: “Ngươi không nghe à, ngày nào thúc phụ ngươi cũng lấy ra thưởng thức, tám phần mười đã bị chạm khắc thêm lớp rồi. Phong huynh có nhiều tật xấu lắm, ta thấy hai ta cứ đi tìm miếng khác đi, tốt nhất là từ lúc đào ra chưa bị ai chạm vào.”
Ly Hoán sợ đứng người: “Thế mà ngươi dám chê thúc phụ ta?”
Cửa phòng bị đẩy ra vang lên một tiếng “rầm”, một cơn gió mát mang theo mưa bụi len vào: “Ai dám chê ta?”
Tạ Nhận: “Vãn bối nào biết gì.”
Ly Hoán: “?”
Người tới có dáng người cao gầy, thắt lưng siết ra vòng eo nhỏ nhắn, tóc buộc gọn gàng, mày dài mắt nhỏ, vẻ mặt lạnh nhạt. Cách hình dung chắc không đúng lắm, nhưng ngay lần gặp mặt đầu tiên, Tạ Nhận đã nghĩ ngay đến mì Dương Xuân đơn giản.
Ly Hoán lại biết chén mì Dương Xuân này được làm ra khó lắm, thầm kêu khổ: “Thúc phụ.”
“Nghe nói sau khi ngươi biết Ly thị sẽ đến đỉnh Hoả Diễm, ngay cả cơm cũng chẳng thèm ăn, cứ thế chạy đến tìm Trúc tiên sinh, sống chết đòi đi đến biển Bạch Sa.” Ly Vận dùng khăn màu trắng lau tay, “Không tệ, có triển vọng lắm đấy.”
Tạ Nhận nghĩ thầm, đúng là “hai lưỡi” thật.
Ly Hoán chột dạ: “Con chỉ——”
“Được rồi, ngươi cũng chẳng cần nhọc lòng kiếm cớ làm gì đâu.” Ly Vận ngồi trên ghế, gọi quản gia tới, “Nói xem, hai tên tiểu tử này đến đây làm gì?”
Quản gia kể lại chuyện ngọc thô lần nữa, lại vội giúp giảng hòa: “Đúng là chúng tôi không có thạch anh hồng thật, hay là để hai người đi nơi khác tìm đi, để tôi dẫn họ đi cũng được.”
Ly Hoán vội vàng chạy ra ngoài, nhưng lại bị một lá bùa chặn cửa. Ly Vận đứng dậy: “Sao, đồ bị ta đụng vào rồi thì không đưa cho người khác được nữa à?”
Tạ Nhận cắn răng: “Tiền bối hiểu lầm rồi, chúng con chỉ nghĩ mình không nên đoạt đồ tốt của người thôi.”
Ly Hoán trốn sau lưng hắn: “Đúng vậy đó.”
Ly Vận đi đến trước mặt hắn: “Thế ngươi không chỉ không muốn đi chung với ta, lại còn xem ta là kẻ điếc nữa?”
Ly Hoán: … Con nào có, con nào phải.
Ly Vận hừ lạnh một tiếng, vung tay áo lấy ra một miếng ngọc thô lóng lánh còn vương sương trắng: “Ngoài ngọc Không Sơn ra, ta còn có miếng ngọc Đông Tuyết này.”
Trong giới Tu Chân có bốn loại ngọc thô hiếm thấy nhất, gồm Xuân Liễu, Hạ Miên, Thu Tàng, và Đông Tuyết.
Ly Vận nói tiếp: “Ta chưa từng trưng bày thứ này bao giờ, thậm chí cũng chưa từng chạm vào.”
Ly Hoán khó thở, người chê thúc phụ cũng có phải con đâu.
Ly Vận ra điều kiện: “Muốn cũng được, thế thì ngươi phải đi chung với nhà chúng ta.”
Ly Hoán lùi lại hai bước: “Không đi.”
Giọng của Ly Vận không vui: “Làm càn, lại đây!”
Từ nhỏ đến giờ, Ly Hoán chẳng làm theo ý mình được mấy lần, giờ thấy lại bị bắt đi theo tới đỉnh Hoả Diễm, trong lòng cáu lên. Thấy cửa còn bị lá bùa cản lại, đầu nóng lên, phóng ra ngoài bằng cửa sổ, chạy hẳn ra xa không quay đầu. Tạ Nhận cũng giật mình, vội vàng đuổi theo: “Ngươi ổn không.”
Cửa sổ lầu hai của khách điếm bị đẩy ra kêu “rầm” một tiếng, sau đó ánh sáng lạnh bay tới. Tạ Nhận nhanh tay chụp lấy, xúc cảm mát lạnh, đúng là Đông Tuyết.
Mà cửa sổ đóng lại mất rồi, cực kỳ lạnh lùng, vô tình.
Tạ Nhận nói: “Ta thấy thúc phụ ngươi cũng đối xử tốt với ngươi lắm đó chứ.”
Ly Hoán tức giận: “Thế là tốt với ta dữ chưa, ngươi mà chậm tay một chút thôi thì chẳng phải ta đã bị nện trúng máu me đầy đầu rồi à?”
Nhưng nói thế nào đi nữa, cũng lấy được ngọc thô rồi.
Bước tiếp theo chính là luyện chế.
Mặc Trì mượn được một cái lò luyện khí thượng phẩm nhất, mang đến đưa tới chỗ sâu trong Nguy Sơn. Nhưng giờ lại có một vấn đề mới, mùa mưa thế này không thích hợp luyện khí ngoài trời, bởi than càng tốt càng dễ hư, phải canh chừng, hơi không cẩn thận chút thôi là công lao đổ sông đổ biển.
Ly Hoán ngồi ở một bên cửa sơn động: “Hay hai người vào đây tránh mưa chút đi, nếu thật sự không được thì sau này đến thành Xuân Đàm nữa rồi bàn tiếp.”
Tạ Nhận lại không chịu, giơ tay cắm kiếm vào đất, lửa sen đỏ bay ngút trời, đốt đến độ lò luyện khí màu xanh ánh lên sắc đỏ thẫm: “Được rồi.”
Mặc Trì dở khóc dở cười: “Rốt cuộc ngươi có đọc bản vẽ không đó, túi nước thượng phẩm cần luyện chế ít nhất một ngày một đêm.”
“Vậy thì ta canh ở đây một ngày một đêm thôi, cũng không lâu lắm.” Tạ Nhận thảy nguyên liệu vào lò, “Được rồi, lần này đa tạ, hai người về trước đi.”
Mặc Trì không hiểu được hành vi thế này, chỉ là một túi nước thôi mà, thế mà phải đến nỗi vừa thiếu tiền vừa thiếu tình, lại còn muốn đội mưa dùng lửa sen đỏ của mình luyện chế, ai mà không biết, lại còn tưởng đây là linh khí quan trọng dùng để bảo mệnh khi đi chém yêu nữa đấy.
Ly Hoán nhìn Tạ Nhận ngồi xếp bằng dưới đất, nghi ngờ nhân sinh mà hỏi: “Đầu óc hắn có ổn không, trông nhếch nhác thế mà mặt mày còn tươi roi rói, còn ngâm nga hát hò được.”
Mặc Trì cũng thắc mắc: “Trông Phong huynh cũng đâu giống kiểu người hung hãn ép người ta trả nợ đâu, ta còn thấy huynh ấy đối xử rất tốt với A Nhận nữa kìa.”
Mắt thấy mây đen kéo tới, mà Tạ Nhận còn đang vui vẻ rạo rực canh chừng lò. Thật lòng mà nói, bị trúng tà rồi đấy à? Ly Hoán đành phải để lại hắn, mình cùng Mặc Trì quay về trong thành lấy đồ ăn.
Hôm nay Phong Khiển Tuyết vẫn luôn ở chỗ của Trúc Nghiệp Hư, bàn chuyện vây quét Cửu Anh với Phong Sơ Chỉ, mãi đến đêm khuya mới quay về phòng, thế nhưng trong phòng lại chẳng có ai.
Ly Hoán giải thích: “A Nhận ra ngoài thành làm chút chuyện rồi, trưa mai hắn sẽ quay về.”
Phong Khiển Tuyết hỏi: “Chuyện gì?”
Ly Hoán đáp: “Việc tư thôi, hình như có người trong nhà hắn tới.”
Phong Khiển Tuyết gật đầu, cũng không hỏi thêm gì nữa.
Kết quả mãi đến chạng vạng tối hôm sau mà cũng chẳng thấy bóng người Tạ Nhận đâu cả.
Phong Khiển Tuyết không quan tâm đến việc hắn đi xử lý chuyện trong nhà, nhưng lại quan tâm đến “người trong nhà” kia, rất có thể lại là Hà Quy của Huyết Thứu Nhai, bèn đi vào khách điếm trong thành kiếm một vòng, thế mà vẫn chẳng thấy tung tích đâu, ngược lại ông chủ cửa hàng bánh bao nói: “Không thấy A Nhận, nhưng hôm qua tiểu công tử Ly phủ có tới đây mua nhiều bánh nướng lắm, nói là muốn ra sau núi, chắc bọn họ ở đó đấy.”
Sấm sét không ngừng bổ xuống từ chân trời.
Tạ Nhận lười biếng bung dù lên, vẫn hết sức chuyên tâm canh chừng cái lò. Đây là lần luyện khí đầu tiên trong đời của hắn, ngoại trừ hưng phấn và thấp thỏm, hắn còn không nhịn được mà nghĩ không biết thành phẩm sẽ lộng lẫy đẹp đẽ nhường nào, kiểu gì cũng đẹp hơn cái túi nước khảm đầy ngọc lưu ly Nguyệt Quang kia.
Nước mưa đổ xuống ào ào, lúc rơi xuống đất cũng đã xói ra một dòng suối. Lửa sen đỏ không ngừng bốc hơi lên tạo thành sương mù màu trắng, lớp sương lượn lờ quẩn quanh cả một quả núi khiến nó mờ mờ ảo ảo như tiên cảnh. Tạ Nhận cũng chẳng dễ dàng gì mà ngồi canh đủ hết canh giờ, còn không kịp đợi ngọn lửa cuối cùng bị dập tắt, phẩy phẩy khí nóng đi xong bèn mở nắp ra liền.
Phong Khiển Tuyết cầm chiếc dù hoa lê màu trắng, nhìn người bị mưa xối ướt ở đằng xa: “Tạ Nhận!”
“A, sao huynh lại đến đây?” Tạ Nhận quay đầu, không hề có vẻ chột dạ khi bị bắt tại trận do ham chơi, tinh thần lại phấn khởi không thôi, “Nhanh lại đây!”
Phong Khiển Tuyết nhíu mày: “Đừng quậy, mau về với ta.”
“Ta có quậy đâu.” Thấy đối phương đứng chẳng nhúc nhích, Tạ Nhận bèn đứng dậy đi qua đó nắm tay y, kéo người đến bên cạnh lò luyện khí, “Nhìn này.”
Lúc này lửa đã tắt hết, chỉ còn túi nước sáng long lanh nhẹ nhàng lơ lửng trong lò. Trên thân nó không có bất kỳ trang trí gì, nhưng lại rất xinh đẹp, miệng túi có khảm sợi tơ vàng mảnh, trông như một tia nắng quấn quanh núi băng vậy.
Phong Khiển Tuyết kinh ngạc ngẩng đầu nhìn hắn.
Tạ Nhận cười đến vui vẻ: “Tặng huynh đó, thích không?”
Phong Khiển Tuyết dời ánh mắt đi chỗ khác, muốn rút kiếm của hắn ra, lại bị ngăn lại: “Đừng, sẽ bỏng đó.”
“Ngươi luyện chế ở đây bao lâu rồi?”
“Vốn chỉ cần mười hai canh giờ thôi, nhưng ta không quen tay, thế là kéo dài thêm nữa.”
Tạ Nhận lấy túi nước ra, lại hỏi lần nữa: “Huynh còn chưa nói đâu, có thích hay không?”
Phong Khiển Tuyết gật đầu: “Ừ.”
Tạ Nhận rất hài lòng với câu trả lời này, gỡ móc khóa trên eo y ra, cúi đầu cẩn thận móc túi nước vào. Tóc hơi rối, trên lông mi cũng còn nước mưa, Phong Khiển Tuyết bèn lấy khăn tay từ trong tay áo ra lau khô mặt cho hắn: “Sau này không cần làm thế nữa.”
“Dù sao hai ngày này cũng rảnh mà.” Tạ Nhận nói, “Mưa lớn quá, hai ta vào trong sơn động trú trước đã.”
Trong động còn có đồ ăn Ly Hoán đưa tới, Phong Khiển Tuyết ngồi cạnh đống lửa để hâm nóng lên cho hắn. Một lát sau mới ngẩng đầu: “Sao nhìn ta mãi thế?”
“Bởi vì ta còn đang nghĩ, sao trông huynh chẳng xúc động chút nào thế.” Tạ Nhận nhích qua gần y, nghiêng hẳn cả người sang, “Huynh nhìn này, tay ta bị bỏng đỏ hết cả lên rồi.”
Phong Khiển Tuyết nhìn một cái: “Lửa sen đỏ là từ trong linh mạch của ngươi mà ra, bị chính mình làm bị thương, nói rõ ngươi học nghệ không tinh thông.”
Tạ Nhận ỉu xìu ngồi thẳng lại: “À.”
Phong Khiển Tuyết lấy một bình ra: “Đưa tay đây.”
Tạ Nhận khoanh tay, mắt nhìn về trước: “Không đưa, ta học nghệ không tinh thông, đáng bị bỏng thế này.”
Phong Khiển Tuyết kéo tay hắn qua, cười nói: “Sao, ta không nói ngươi vài câu được à? Đừng nhúc nhích.”
Giọng y rất dịu nhẹ, ra tay cũng nhẹ không kém, ngón tay mang hơi lạnh như một miếng ngọc chạm vào lòng bàn tay, độ đau đớn của vết thương do bị bỏng cũng lập tức giảm đi không ít. Tạ Nhận ngồi đến phát chán, ánh mắt cũng mon men theo tay của đối phương mà dời lên, một nửa cánh tay trông vừa thon nhỏ vừa trắng nõn, mặt cũng trắng mịn, vành tai rất mỏng, sống mũi thẳng tắp, màu môi cũng nhạt, có thể là do mắc mưa nên trông như không có chút máu nào vậy.
Thế là Tạ Nhận cứ như bị ma xui quỷ khiến, lại muốn sờ một cái, nhưng kịp thời nhớ lại lần trước mình sờ mặt người ta thì kết quả là bị tóm lại, bị bắt đọc [Tĩnh Tâm Ngộ Đạo Kinh] cả đêm, nhớ lại trải nghiệm thê thảm đau đớn ấy, thế là rụt tay lại.
Phong Khiển Tuyết thuận miệng hỏi: “Ngươi đang nghĩ gì thế?”
Tạ Nhận đáp: “Nghĩ tới [Tĩnh Tâm Ngộ Đạo Kinh].”
Phong Khiển Tuyết ngẩng đầu: “Trong lòng lại có tà niệm gì à?”
Tạ Nhận không thừa nhận: “Phải có tà niệm thì mới tĩnh tâm ngộ đạo được sao, ta chỉ muốn ôn tập chút thôi, bây giờ lòng ta thì trong sạch, tâm ta thì yên tĩnh lắm.”
Phong Khiển Tuyết duỗi một ngón tay ra, nhấn ngay chỗ tim hắn một cái.
Tạ Nhận chẳng hiểu ra sao, chỉ biết bây giờ tim mình đang đập như trống trận vậy.
…
Hết chương 31