Toà Thành Trong Mây - Ngữ Tiếu Lan San
Chương 49: Kiếm Diệt Thế
Toà Thành Trong Mây - Ngữ Tiếu Lan San thuộc thể loại Linh Dị, chương 49 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Chuyển ngữ: Cực Phẩm
Giao nhân là cô gái nhỏ yếu, yếu đến mức như chiếc lá liễu rung trong gió, làm sao chịu nổi nhát kiếm đầy giận dữ của Tạ Nhận. Phong Khiển Tuyết nhìn thấy, đồng tử của y liền co lại, tưởng suýt nữa thắt lưng cô gái sẽ gãy đôi. May mắn thay, giữa đường biển lửa bỗng quay vòng, không bổ thẳng về phía Cửu Anh mà đáp xuống mặt biển, tạo nên những đợt sóng cao hàng trượng.
Phong Khiển Tuyết thấy lửa giận của Tạ Nhận, lại thấy Cửu Anh vẫn dán mắt quỷ dị quan sát mình, đoán không ra hắn định bày mưu hay đã nhận ra thân phận Thượng Tiên của mình, định mở miệng nói điều gì khiến người ta kinh ngạc. Để tránh xảy ra chuyện không cần thiết, y quyết định đánh nhanh thắng gọn, không thèm giữ cái đầu này lại cho Tạ Nhận luyện tập nữa, bèn phóng mình bay thẳng tới chỗ Cửu Anh, kiếm ngọc trong tay cũng vút khỏi vỏ, một đường kiếm dẫn theo hàng ngàn đoá hoa!
Tạ Nhận trơ mắt nhìn Phong Khiển Tuyết lướt qua mình, muốn kéo y lại nhưng không thể, lòng sốt rột không thôi! Hắn muốn cứu đối phương nhưng lại bị đám con rối khác vây quanh, đành phải vừa chém giết vừa hô lớn: “Quay lại trước đã!”
Phong Khiển Tuyết như không nghe thấy, cầm kiếm bức Cửu Anh, cùng nó bay về phía sóng lớn ngút trời.
Tạ Nhận dồn hết sức vung một kiếm ra, ngọn lửa này chỉ hận không thể đun sôi cả vùng biển. Trước đây hắn từng thấy Diệu Tước Đế Quân trong miếu thờ, cảm khái rằng “Vị tôn giả này trông quả thật khí phách khôn cùng”, nhưng giờ đây lại bị hàng ngàn “khí phách khôn cùng” vây quanh, lòng hắn chỉ cảm thấy nôn nóng, nhìn sao cũng không vừa mắt, ra tay càng hung mãnh hơn. Không ngừng có hồn phách được gỡ khỏi con rối ngã thẳng xuống biển, chúng không chìm xuống đáy mà nổi trên mặt nước, nhìn từ xa như hàng lớp thi thể phủ kín biển, u ám như nơi ngục tù ma quỷ.
Sóng dâng lên từng đợt, giờ đã tạo thành bức màn ngăn cách tầm mắt, kiếm ngọc trong tay Phong Khiển Tuyết dần dấy lên khí lạnh, lạnh đến khiến nước xung quanh đóng băng. Cửu Anh miết nhẹ lớp sương tuyết giữa ngón tay, nói: “Hàn phách trời sinh, quả nhiên đúng là ngươi.”
Thế nhân vẫn truyền tụng, Quỳnh Ngọc Thượng Tiên là người duy nhất sở hữu băng hồn hàn phách trời sinh. Phong Khiển Tuyết lạnh lùng nói: “Có thể nhận ra ta, nói rõ những năm gần đây ngươi cũng đi ra ngoài không ít lần nhỉ.”
Cửu Anh cười khan ha ha: “Ngươi cho rằng trong một trăm năm qua, ta ở trên đảo này chỉ để nuôi mười ngàn ác linh thôi sao?”
Phong Khiển Tuyết nói: “Còn có công tích vĩ đại gì nữa thì không ngại nói ra nghe chút xem.”
“Đương nhiên là không ngại.” Ánh mắt của Cửu Anh càng trắng trợn hơn, nhưng không vì điều gì khác, chỉ nhắm trúng xương cốt lạnh như ngọc của đối phương, “Giao cơ thể này cho ta đi, ta sẽ kể cho ngươi nghe ta đã làm gì trong mấy năm qua.”
Nói xong, nó dang hai tay ra, một thanh kiếm màu đen to dần giữa không trung, một con ác linh có sương mù đen vây quanh mở miệng máu như vực thẳm, tư thế trèo lên lưỡi kiếm cứ như con dã thú, oán khí dày đặc không ngừng tràn ra, tiếng gào khóc thảm thiết chói tai vang lên không ngừng, tà môn đến cực điểm.
Phong Khiển Tuyết nhíu mày: “Kiếm Diệt Thế?”
Sách sử ghi lại, thời thượng cổ có thanh kiếm yêu tà tên Diệt Thế, bản tính tham lam tàn bạo, lấy tàn sát sinh linh vô tội làm thú vui, trong vài năm gây ra ngàn vạn nợ máu, sau đó bị thần kiếm Chúc Chiếu chém gãy thành mấy đoạn, biến mất khỏi thế gian. Thanh kiếm trước mặt này… Phong Khiển Tuyết nhìn kỹ, thấy thân kiếm có sương mù đen bọc quanh, nơi nào cũng có vết nứt sâu, đúng là đã bị chém gãy rồi, được Cửu Anh nhặt về sửa lại.
Cửu Anh tiếp tục nói: “Ta vẫn luôn đi tìm một thanh kiếm, một thanh có thể chống lại được Chúc Chiếu.”
Phong Khiển Tuyết nói: “Thì ra ngươi thua ở kiếm à.”
“Chứ không thì sao!” Cửu Anh như bị đâm trúng chỗ đau, giọng ré cao hơn, “Bằng không chỉ dựa vào chút bản lĩnh của Diệu Tước mà có thể giết ta bằng tay không à?”
Phong Khiển Tuyết lùi lại hai bước, như chê giọng nó to quá: “Cho dù là thế, thanh Diệt Thế này cũng là bại tướng dưới tay Chúc Chiếu mà thôi.”
Cửu Anh không hề bị câu này chọc giận, triệu hồi thanh Diệt Thế vào tay mình, tán thưởng nhìn dã thú trên lưỡi kiếm: “Đó là vì nó không gặp được vị chủ nhân thích hợp, bây giờ nó chính là thanh kiếm đánh đâu thắng đó, đứng đầu thiên hạ.”
Dã thú nhảy xuống từ lưỡi kiếm đen kịt! Phong Khiển Tuyết cũng triệu hồi sương tuyết lạnh cóng ra, rút kiếm xông tới! Y đi theo sư phụ trảm yêu trừ ma nhiều năm, tự nhận đã thấy qua không ít yêu tà, nhưng thanh kiếm yêu tà thượng cổ như Diệt Thế này vẫn là lần đầu nhìn thấy.
Sương mù đen không bị sương lạnh đông cứng, ngược lại dã thú bị bao trong lưỡi dao sương giá càng hung tàn hơn! Vết nứt trên thanh kiếm yêu tà bị Cửu Anh nắm trong tay dần dần bị băng tuyết bao trùm, ngón tay nó nhẹ nhàng miết lớp sương tuyết màu trắng đọng lại trên thân kiếm, thậm chí đã nghĩ xong cách xử lý Phong Khiển Tuyết —— Đầu tiên chiếm cơ thể ấy, sau đó rút băng hồn hàn phách ra, để kiếm yêu Diệt Thế yêu dấu cắn nuốt.
Phong Khiển Tuyết nhanh chóng nhận ra, chỉ cần thanh Diệt Thế còn ở đây, ác linh dã thú sẽ mãi không biến mất. Y bay vọt lên cao, nhảy sang nơi khác tránh cái miệng máu gào thét vồ tới, cầm kiếm bổ về phía kiếm yêu!
“Keng!”
Kiếm Diệt Thế không nhúc nhích, ngược lại cổ tay Phong Khiển Tuyết bị chấn động run rẩy, y lảo đảo mấy bước, lại bị dã thú đuổi theo sau lưng thừa kẽ hở bổ một móng vuốt vào đầu vai, vết thương cũ chưa lành lại phải chịu tổn thương mới, máu tươi lại nhuộm đỏ áo trắng.
Một tay Cửu Anh níu cổ áo y, thỏa mãn nhích lại gần: “Ta tốn ròng rã cả trăm năm để sửa thanh kiếm này, chỉ bằng vào ngươi mà cũng muốn thắng nó à?”
Móng vuốt sắc bén của dã thú để ngay cổ họng y, sương mù đen tràn ra nhiều hơn hóa thành xúc tu trói chặt tay chân y. Cửu Anh trông như dính sát vào y, một cái đầu lâu dơ bẩn từ từ chui ra từ trước ngực của nữ tử giao nhân, cố gắng chui vào cơ thể của ký chủ mới.
Tay Phong Khiển Tuyết siết chặt, nhìn chằm chằm cái đầu lâu của Cửu Anh, ngực phập phồng dữ dội: “Không sợ ta kéo ngươi chết chung luôn à?”
Động tác của Cửu Anh hơi ngừng lại, ngẩng đầu nhìn y: “Ngươi sẽ làm thế sao?”
Phong Khiển Tuyết đáp: “Ngươi có thể thử một phen.”
Cửu Anh nghĩ một chốc, lại quay về trong cơ thể của nữ tử giao nhân: “Cũng đúng, vậy ta sẽ rút hồn phách của ngươi ra cho kiếm ăn trước, sau đó để lại cái xác không tư duy này, rồi từ từ xâm chiếm nó.”
Giọng nói của Phong Khiển Tuyết vẫn bình tĩnh: “Ta biết không ít bí mật, ngươi không tính đi vào trộm nhìn à, cứ thế mà rút ra đút cho kiếm ăn?”
Cửu Anh dùng lưỡi kiếm đâm vào vết thương trên đầu vai y.
Sắc mặt Phong Khiển Tuyết trắng bệch, trán đổ mồ hôi lạnh.
Cửu Anh cười đến âm u: “Nếu biết không ít bí mật, thế thì ta phải thẩm vấn cho kỹ mới được.”
Phong Khiển Tuyết nhìn thoáng qua đằng sau: “Khỏi phải thẩm vấn.”
Cửu Anh hỏi: “Vì sao?”
Một tiếng rống giận dữ oanh tạc cả khoảng trời: “Muốn chết à!”
Cửu Anh bỗng quay đầu thì lập tức thấy lửa đỏ ngập trời! Ánh lửa cuốn vọt lên cao hơn cả sóng lớn, cứ như định đốt đỏ cả khoảng trời. Tạ Nhận mới giết hết ác linh ở phía kia, vội vàng đuổi qua đây, mới liếc mà đã thấy Phong Khiển Tuyết toàn máu, bị Cửu Anh trói không động đậy, hắn lập tức bị lửa giận vô hình đốt đến mắt đỏ ngầu, giơ tay một cái là biển lửa trào ra!
Phong Khiển Tuyết không ngờ Tạ Nhận đến sớm thế, y lo hắn nhập ma trong cơn tức giận, bèn muốn tránh thoát khỏi giam cầm để đến bên cạnh hắn, thế nhưng y lại bị dã thú cắn vào cánh tay! Cửu Anh bay giữa không trung, dã thú và sương mù đen cũng kéo Phong Khiển Tuyết theo sau, nhìn vào cứ như muốn chạy trốn, Tạ Nhận không thể chịu được, bèn vung một chiếc roi lửa khiến mây sóng vỡ ra tạo nên hoa văn màu đỏ hồng!
“Tạ Nhận!”
Phong Khiển Tuyết nhìn biển lửa điên cuồng dồn đến trước mặt, theo bản năng nhắm mắt lại, cũng biến ra một kết giới bọc mình. Trong lòng hốt hoảng, chẳng kịp nghĩ nhiều, nhưng hồi lâu không cảm nhận được khác thường, trái lại bên tai truyền đến tiếng kêu gào đau khổ của dã thú.
Lửa sen đỏ rực khéo léo vòng qua y, xuyên qua cơ thể của nữ tử giao nhân, bức sống đầu của Cửu Anh ra ngoài!
Phong Khiển Tuyết giơ tay đỡ được nữ tử giao nhân bị rơi thẳng xuống, nhận thấy nàng không bị lửa thiêu. Lúc này Tạ Nhận cũng ngự kiếm đuổi đến: “Huynh sao rồi?”
“Ta không sao.” Phong Khiển Tuyết đè lại vết thương trên đầu vai, hơi không tin, “Ngươi bóc tách linh hoả được rồi à?”
“Ừ.” Tạ Nhận đỡ y dậy, “Học nghệ chưa tinh thông, lúc trước tính dành thời gian luyện thêm, sau này tìm dịp trăng rọi hoa nở khoe với huynh.”
Một kiếm của hắn lúc nãy vung tới nữ tử giao nhân cũng là muốn thử xem có thể bóc tách linh hoả thành công để bức đầu của Cửu Anh ra không, kết quả vì một câu “Cẩn thận” của Phong Khiển Tuyết mà do dự, chỉ xoay tay bổ về phía mặt biển. Giờ hắn hối hận không thôi, nếu lúc ấy hắn ra tay thật thì làm sao y bị thương đến thế.
Hắn nói: “Huynh nghỉ ngơi đi, để ta đi giết cái thứ chết tiệt kia.”
Phong Khiển Tuyết dặn dò: “Dã thú kia chỉ là hư ảnh, nhớ cẩn thận thanh kiếm Diệt Thế trong tay hắn.”
Tạ Nhận đặt y ở nơi an toàn, mình rút kiếm xông thẳng tới chỗ Cửu Anh! Không còn cơ thể của nữ tử giao nhân, cái đầu lâu bao bọc bởi oán khí chỉ lơ lửng giữa không trung cùng thanh kiếm yêu tà, mà thanh kiếm Diệt Thế đã nhận ra kẻ thù cũ nhờ biển lửa lúc nãy. Giờ không cần Cửu Anh thúc dục, dã thú quấn trên lưỡi kiếm vọt điên cuồng tới chỗ hắn, Tạ Nhận nhớ tới hình ảnh người thương đẫm máu, hận thứ dơ bẩn đến nghiến răng, cả người hắn như mũi tên nhọn mang theo ngọn lửa nóng đến nung chảy sắt đá, vòng qua dã thú bổ mạnh về phía kiếm Diệt Thế!
Một tiếng vang lớn truyền tới! Trên thân kiếm được Cửu Anh hao tốn biết bao công sức sửa lại có thêm vết nứt mới, thanh kiếm yêu tà này không sợ băng sương cực lạnh, nhưng vẫn sợ hãi biển lửa như trong ký ức! Trong miệng Cửu Anh phát ra mệnh lệnh, dã thú nghe thấy liền leo lên thân kiếm phóng thẳng về tầng trời, hòng trốn qua tầng thế giới khác.
Cổ tay Tạ Nhận xoay một cái, một biển lửa khác lại dâng trào!
Kết quả cả khoảng trời cũng bị lửa nhen nhóm hết lên!
Phong Khiển Tuyết kinh ngạc đứng dậy, nhìn lửa đỏ lan tràn hết đường chân trời, biết bao quả cầu lửa rớt xuống lộp bộp như hạt mưa lớn, rơi xuống chạm vào sóng cuồn cuộn trên mặt biển, rất nhanh ở hướng nào đó xuất hiện thêm biển lửa.
Tầng thế giới này sắp bị đốt rụi rồi!
“Tạ Nhận!” Phong Khiển Tuyết kéo nữ tử giao nhân, ngự kiếm đuổi tới chỗ hắn, “Mau gọi nhóm giao nhân, rút lui ngay!”
Tạ Nhận giương mắt nhìn Cửu Anh và kiếm Diệt Thế ở xa xa, cuối cùng vẫn chọn không đuổi theo. Một tay hắn ôm Phong Khiển Tuyết, tay kia bổ mạnh một đường kiếm về phía mặt biển!
Bên tai có tiếng gió rít gào, hai người lại không thuận lợi rơi xuống tầng thế giới mới như trước. Xung quanh biển lửa, là loại biển lửa cháy hoài không dứt, trời đất đảo điên, tiếng kêu gào oành tai, quả cầu lửa không ngừng trút xuống, cùng nước biển bị gió lớn cuốn lên. Phong Khiển Tuyết bị sặc đến khó thở, nữ tử giao nhân trong tay cũng sớm rơi xuống chỗ nào đó. Một tay Tạ Nhận siết chặt lấy cổ tay y, hắn chẳng ngờ một kiếm của mình lại có thể đốt rụi cả tấm tranh giao tiêu, mấy chục tầng hay mấy trăm tầng, hay còn nhiều tầng thế giới hơn nữa, hắn cũng chẳng biết phải tới khi nào mới chạm được tầng cuối cùng.
Chỉ biết trước khi ngất đi, dường như mọi sự lẫn mọi vật đều bị thay màu.
Mãi lâu sau, Tạ Nhận mới cảm giác mặt mình bị ai đó vỗ, sau đó giọng nói quen thuộc vang lên ——
“Ây, mau tỉnh dậy ăn gì đi này.”
Hết chương 49