Toà Thành Trong Mây - Ngữ Tiếu Lan San
Chương 55: Cuộc hội ngộ và những bí ẩn
Toà Thành Trong Mây - Ngữ Tiếu Lan San thuộc thể loại Linh Dị, chương 55 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
CHƯƠNG 55
Dịch giả: Cực Phẩm
Tuy Ly Hoán và Mặc Trì từng nghe đồn về danh tiếng của Mộc Phùng Xuân, nhưng chưa bao giờ gặp mặt ông ấy, nên giờ đây họ cũng không nhận ra hắn. Họ nghĩ đây chỉ là một đạo hữu bình thường, liền chắp tay hành lễ. Mộc Phùng Xuân thấy hai người đều có vết thương, nhưng cẳng tay cẳng chân vẫn còn nguyên vẹn, bèn cười nói chuyện chừng mấy phút, không khí trở nên thoải mái hơn. Ông đoán chuyến hành trình của họ có lẽ suôn sẻ, nên chẳng vội vàng tìm người, tự gọi trà và mì, ngồi ở sảnh đường đợi thời gian trôi.
Mặc Trì thấy dáng vẻ đường đường của Mộc Phùng Xuân, đoán tu vi của ông khá cao, bèn kéo Ly Hoán chủ động bước tới bắt chuyện. Mộc Phùng Xuân trong lòng thở dài, may ra đây cũng là dịp tốt để biết thêm về cuộc sống của tiểu sư đệ khi xuống núi học tập. Thế là hai người trò chuyện vài câu, Mộc Phùng Xuân nhanh chóng moi ra chuyện Phong Khiển Tuyết và Tạ Nhận dậy sớm đi mua chả cá.
Mộc Phùng Xuân vô cùng ngạc nhiên, bởi vì trước đây tiểu sư đệ ở Tiên phủ Thanh Ái ngày nào cũng ngủ đến khi mặt trời lên cao, thế mà giờ đây lại dậy sớm, đi học quả thật là vất vả.
Ông lại hỏi thêm: “Ta nghe nói tiểu công tử của Tạ phủ ở Học phủ Trường Sách hay phóng hỏa đốt phòng, ăn hiếp đồng môn, không chịu nghe lời dạy bảo, suốt ngày đuổi gà dí chó, ngay cả Trúc tiên sinh cũng phải nhức đầu. Không biết hắn có ăn hiếp… Phong công tử mà tiểu sư muội nhà ta cực kỳ thích không?”
Mặc Trì giật mình: “Tiếng xấu của hắn đã lan xa đến thế rồi sao?”
Ly Hoán giải thích: “Thực ra A Nhận cũng tốt lắm, dù hắn đã đốt không ít thứ ở học phủ và hay đánh nhau, nhưng ít nhất đối xử rất tốt với Phong huynh. Chẳng phải suốt chuyến đi này, chúng tôi chỉ mong có thể nâng niu hắn trong lòng bàn tay mà thôi.”
Mộc Phùng Xuân nghe xong mới yên tâm phần nào, song vẫn muốn hỏi thêm “nâng niu trong lòng bàn tay” là thế nào, nhưng sợ hai thiếu niên này sinh nghi —— Dù sao, chưa bàn bạc với tiểu sư đệ về kế hoạch của hắn, tốt nhất là không để lộ thân phận.
Chẳng ngờ chỉ một lúc sau, Phong Khiển Tuyết và Tạ Nhận đã quay về cùng nhau.
Mỗi người cầm một xiên chả cá chiên, Tạ Nhận vừa đi vừa đưa xiên của mình cho Mộc Phùng Xuân: “Cái này cay lắm, huynh ăn một cái thôi, không thì lát nữa đau bụng đó.”
Phong Khiển Tuyết nếm thử: “Chẳng cay chút nào.”
“Thật không?” Tạ Nhận ăn hết nửa chiếc chả cá còn lại, hít một hơi, “Trời ơi, thế này mà nói không cay hả?”
Khóe môi của Phong Khiển Tuyết cong lên, lấy khăn tay lau miệng cho hắn, mắt thoáng lơ đãng nhìn về phía bóng người quen thuộc bên bàn. Y đột nhiên cứng người, tưởng mình bị hoa mắt.
Nhưng không phải.
Mộc Phùng Xuân nhìn thấy [tiểu sư đệ vốn cao quý chẳng dính lấy giọt nước, giờ lại tự tay lau miệng cho người khác] mà nổi da gà, bụng nghĩ bậy rằng sau khi tiểu sư đệ vào Học phủ Trường Sách, hẳn phải chịu đủ mọi khổ sở để lấy lòng đối tượng trong nhiệm vụ. Ôi, trái tim của mẫu thân già nua ấy… Đừng hỏi, hỏi tới đâu là nhỏ máu tới đó.
Tạ Nhận đưa chả cá cho Ly Hoán và Mặc Trì, rồi nhìn Mộc Phùng Xuân bên cạnh bàn: “Không biết vị tiên… À, đừng kéo ta!”
Phong Khiển Tuyết kéo ống tay áo hắn, kéo thẳng lên lầu hai. Khi bóng dáng hai người biến mất, Ly Hoán mới nói với Mộc Phùng Xuân: “Huynh xem, bình thường A Nhận và Phong huynh sống chung thế đấy, chúng tôi quen lắm rồi.”
“…”
Tạ Nhận bị kéo về phòng, mơ mơ hồ hồ: “Sao thế, huynh biết người đó à?”
Phong Khiển Tuyết nói: “Ừ.”
“Ai vậy?”
“Sư huynh của ta.”
“Sư huynh ——” Tạ Nhận kinh ngạc, thế thì chẳng phải người của Tiên phủ Thanh Ái sao? Dĩ nhiên, vì thân phận của Quỳnh Ngọc Thượng Tiên vẫn còn là bí mật, nên hắn cũng không hỏi thêm, chỉ hạ giọng: “Sao sư huynh của huynh lại tới tìm thế?”
Phong Khiển Tuyết suy nghĩ: “Có lẽ vì dạo này ta ít trả lời thư của huynh ấy.”
Chủ yếu là vì thư của nhị sư huynh toàn những chuyện vụn vặt như ăn mặc, chi phí, không có gì quan trọng. Mỗi thư lại phải hỏi “Tạ Nhận ngang bướng cỡ nào”, giống như nhìn không thấy mình đã rất dụng tâm viết “Rất đáng yêu” vậy, giận thật đó, nên hắn quyết định không trả lời nữa.
Tạ Nhận hỏi: “Huynh có muốn gặp huynh ấy chút không?”
Phong Khiển Tuyết gật đầu.
Tạ Nhận tự giác: “Vậy ta xuống lầu tìm nhóm Ly Hoán sau. Một canh giờ nữa quay về.”
Phong Khiển Tuyết nói: “Ừ, đi đi.”
Tạ Nhận dúi mặt lại gần: “Hôn ta một cái đi.”
Phong Khiển Tuyết lùi ra sau, nhéo mặt hắn, rồi đẩy hắn ra khỏi cửa.
Tạ Nhận xoa mặt cười ngây ngô, mới nếm chút mùi yêu thương đã mất chút não, nhưng vẫn vui vẻ không chút tức giận. Hắn xoay kiếm trong tay, lắc lư bước xuống lầu, bất ngờ gặp Mộc Phùng Xuân đứng uy nghiêm ở đầu cầu thang. Hắn vội chỉnh lại nét mặt, dùng dáng đứng đắn chắp tay: “Mời tiên sư.”
Mộc Phùng Xuân giậm lên bậc thang kêu “kẹt kẹt”. Ly Hoán và Mặc Trì đứng gần đó hóng chuyện, nhỏ giọng hỏi Tạ Nhận: “Ông ấy chắc có bối cảnh dữ lắm nhỉ.”
“Biết rõ người ta có bối cảnh thì hai ngươi phải cư xử cho tốt, đừng để mất mặt sư phụ và Học phủ Trường Sách.” Tạ Nhận ôm lấy hai người, “Nghĩ kỹ chưa, giờ chúng ta sẽ đi đâu để tóm đầu Cửu Anh?”
Vừa dứt lời, một con chim gỗ bay tới từ bên ngoài.
…
Trên lầu, Mộc Phùng Xuân vừa vào cửa đã bị cướp túi càn khôn không chút khách sáo. Phong Khiển Tuyết mở tay: “Túi càn khôn.”
“Còn chưa xong, đại sư huynh vẫn luôn canh chừng bên cạnh đan đỉnh đó.” Mộc Phùng Xuân nhìn quanh gian phòng tàn tạ, “Sao lại có đến hai cái gối đầu?”
Phong Khiển Tuyết đáp: “Bởi vì đệ ngủ chung với Tạ Nhận chứ sao.”
Mộc Phùng Xuân nghẹn họng, khuyên bảo: “Sư phụ nói đệ phải dẫn Tạ Nhận đi vào đường ngay ngã thẳng, nhưng không cần phải dán chặt như thế này. Huynh nghĩ hắn không thể ngủ cái nhập ma ngang được đâu, tốt nhất sau này tách ra ngủ.”
Phong Khiển Tuyết qua loa: “Ừ.”
Mộc Phùng Xuân lại hỏi: “Tại sao lại treo một con châu chấu cỏ ở đầu giường thế? Nó xấu quá, đệ nhìn hoài không mơ thấy ác mộng hả? Hay là sư huynh tìm cho đệ một cái túi thơm trông đẹp mắt?”
Phong Khiển Tuyết giới thiệu: “Đó là nhi tử mới nhận của đệ, tên Tạ Đại Thắng, giờ hai người gặp mặt rồi, đưa tiền đây.”
Mộc Phùng Xuân không hiểu: “Tại sao đệ phải nhận nhi tử xấu thế?”
Rồi lại không hiểu: “Tại sao nhi tử của đệ lại họ Tạ?”
Phong Khiển Tuyết: “Bởi vì nhi tử này cũng có một nửa là của hắn, tóm lại huynh đưa tiền mừng tuổi không?”
Mộc Phùng Xuân lấy túi tiền ra, nhét hết vào tay tiểu sư đệ như uống nhầm thuốc. Tiền thì muốn bao nhiêu cũng được, nhưng chuyện này phải nói rõ: lúc nhỏ sư huynh đã dạy thế nào? Sao có thể tùy tiện nhận con của người khác? Nếu thật sự muốn thì cũng phải nhận với người thương… Sao đệ lại đỏ mặt?
Phong Khiển Tuyết: “Đệ không có.”
Mộc Phùng Xuân: “Đệ có.”
Phong Khiển Tuyết cất túi tiền: “Sư huynh tìm đệ có chuyện gì không?”
Mộc Phùng Xuân: “Đệ có.”
Phong Khiển Tuyết: “…”
Dù nhìn bề ngoài Mộc Phùng Xuân trông ngông cuồng, như ngày nào cũng chạy lên núi móc mật ong, nhưng ai cũng biết ông là người tinh tế, ngập tràn tơ tưởng. Ngay cả khi con ngựa Loạng Choạng Ngật Ngưỡng Cả Đường Chỉ Muốn Ngủ rung động bên cạnh, ông vẫn cảm nhận được. Huống chi là tiểu sư đệ mình từng nuôi nấng.
Thế là ông cẩn thận từng chút, uốn lưỡi ngàn lần hỏi: “Lần này xuống núi, ngoài chuyện Học phủ Trường Sách, đệ có chuyện gì khác muốn nói không?”
Phong Khiển Tuyết suy nghĩ: “Đệ có một bằng hữu.”
Mộc Phùng Xuân: “Ồ, rồi sao?”
Phong Khiển Tuyết: “Người ấy thấy Tạ Nhận có thiên phú phi thường, vừa hiệp nghĩa vừa can đảm, rất đáng yêu, nên rất thích.”
Mắt Mộc Phùng Xuân tối sầm: nghĩa là sao?
Phong Khiển Tuyết tiếp: “Dù là sinh hoạt thường ngày hay trảm yêu trừ ma, thậm chí khi bị giam trong ảo ảnh, chỉ cần Tạ Nhận ở đó, đệ sẽ không buồn chút nào.”
Mộc Phùng Xuân lập tức đập bàn: “Quả là tình huynh đệ cảm động lòng người!”
Phong Khiển Tuyết: “…”
Mộc Phùng Xuân tha thiết khuyên: “Tiểu Tuyết à, trong thời gian này chắc đệ mệt mỏi rồi, không bằng theo sư huynh về nhà nghỉ ngơi một thời gian.”
Phong Khiển Tuyết từ chối: “Đệ không về.”
Mộc Phùng Xuân buồn thúi: “Tại sao?”
Phong Khiển Tuyết: “Bởi vì ở Học phủ Trường Sách có một bàn đu dây leo đầy hoa, khi đu cao trông rất đẹp.”
Mộc Phùng Xuân nghe xong đau thấu tim gan. Tiên phủ Thanh Ái vốn toàn là cảnh đẹp, nhưng bàn đu dây lại tồi tàn, chỉ là tấm ván gỗ trên hai cọc, cẩn thận mấy cũng có sơ sót. Ai ngờ tiểu sư đệ lại bị cái bàn đu dây bắt cóc mất.
Phong Khiển Tuyết nói: “Đệ nói xong rồi, nếu sư huynh chỉ tình cờ đi ngang qua thì giờ đi được rồi, còn túi càn khôn thì gửi đến cho đệ.”
Mộc Phùng Xuân cố nén xót xa: “Chuyện này còn chưa xong, đệ cứ đợi đi, đợi khi huynh xác nhận tình hình thành Lẫm Đông sẽ gửi thư nói cho đệ.”
Phong Khiển Tuyết bĩu môi: “Đệ thích Tạ Nhận.”
Mộc Phùng Xuân sắp xỉu: “Lại nói ‘bằng hữu’ đi, sư huynh chịu không nổi cơn kích động này đâu.”
Phong Khiển Tuyết tiếp: “Ai dám hại Tạ Nhận, đệ sẽ diệt người đó.”
Mộc Phùng Xuân trợn mắt há mồm.
Ông nhìn tiểu sư đệ, lòng trào đủ vị, muốn khuyên bảo gì đó nhưng chẳng biết bắt đầu từ đâu, cuối cùng chỉ nắm tay y, nhẹ giọng: “Mọi chuyện chưa nghiêm trọng đến thế, đệ đừng nghĩ nhiều, sau này có chuyện gì sư huynh sẽ chống cho đệ.”
/Hết chương 55/