Toà Thành Trong Mây - Ngữ Tiếu Lan San
Chương 65: Kiếm Khí Loan Vũ
Toà Thành Trong Mây - Ngữ Tiếu Lan San thuộc thể loại Linh Dị, chương 65 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Lạc Mai Sinh vẫn dẫn theo đệ tử của mình tạm trú gần sơn trang. Ban đầu, hắn lo lắng hai người có thể xung đột với những người gỗ kỳ quái kia, nhưng chẳng ngờ, chưa ăn xong bữa cơm thì Tạ Nhận đã xách Ô Lưu Tu đến, quăng hắn xuống đất: “Đây này!”
Ô Lưu Tu nằm sấp, tứ chi chỉ nhúc nhích được chút, thân thể bị tra tấn đến mức chẳng thể làm gì khác ngoài kêu than đau đớn. Lạc Mai Sinh vừa giật mình vừa ngạc nhiên: “Hắn bị hành hạ như thế à?”
“Mới dời hồn được nửa chừng, bị hai ta cắt ngang.” Tạ Nhận nói, “Giờ không chỉ xương cốt mọc hoa, ngay cả linh mạch cũng bị đinh dời hồn gây tổn thương. Muốn sống, chỉ có thể nhờ tới tiên sinh Mai thôi, giúp hắn nặn xương niết gân lần nữa.”
Ô Lưu Tu òng ọc máu tươi trong miệng, van xin nhìn về phía Lạc Mai Sinh: “Chủ nhân… xin tha mạng.”
Hắn phản bội Phi Tiên Cư vì chạy theo lợi ích, vốn là kẻ tham sống sợ chết mê tiền tài, sao có thể tự nguyện mất mạng? Vì thế, chẳng cần Lạc Mai Sinh hỏi, hắn đã tự khai hết mọi chuyện, không giấu giếm chút nào.
Khi Kim Thương Khách ủy thác Phi Tiên Cư tìm kiếm thần kiếm Nam Sơn, Ô Lưu Tu là đệ tử của Đệ Thập Tam Các nên cũng được phân nhiệm vụ. Ngày trước khi lên đường, có người bí mật tìm đến, hỏi hắn có muốn nhận việc riêng không.
Ô Lưu Tu nói: “Người đó chính là đạo sư ảo thuật Ngụy Không Niệm.”
Hắn tiếp: “Lúc trước hắn không giết ta, vì ta còn là đệ tử của Phi Tiên Cư, có thể điều tra nhiều thông tin hơn. Giờ ta đã là phản đồ, với hắn, ta chẳng còn giá trị lợi dụng.”
“Ngươi cũng hiểu chuyện lắm đấy, tiếc là chọn sai đường.” Tạ Nhận lắc đầu, nói với Lạc Mai Sinh, “Ngụy Không Niệm dùng ảo thuật chạy trốn mất rồi, bây giờ chẳng biết hắn ở đâu. Tiên sinh có thể nhanh chóng truyền tin cho các đại môn phái, đề cao cảnh giác và cùng hợp sức lùng bắt không?”
“Được.” Lạc Mai Sinh gật đầu, “Tạ tiểu công tử cứ yên tâm, ta sẽ sai người đi báo. Về phần Ô Lưu Tu, ta sẽ đưa hắn về Phi Tiên Cư xử lý trước. Kế tiếp hai vị muốn đi đâu?”
Phong Khiển Tuyết hỏi: “Ngụy Không Niệm là môn khách của Kim gia. Sau khi tin này truyền đi, chắc chắn tất cả môn phái sẽ đến Loan Vũ Điện đòi lời giải thích. Bây giờ phụ tử Kim Hoằng đang ở thành Nộ Hào tìm đầu của Cửu Anh, vậy Kim Châu ở đâu?”
“Kim Thánh Khách là đại diện chủ của Loan Vũ Điện, mấy năm gần đây hầu như bế quan. Kim Châu là nhi tử độc nhất của ông ấy, đương nhiên phải ở nhà hộ pháp. Đôi phụ tử này không gia nhập vào đội ngũ thảo phạt Cửu Anh.”
“Vậy hai ta sẽ đến thành Xuân Đàm, xem động tĩnh của Kim gia.” Phong Khiển Tuyết nói, “Còn nữa, nhờ tiên sinh Mai nhanh chóng báo tin đến thành Nộ Hào, nhắc phụ tử Kim Hoằng đề phòng. Nếu không được, có thể tìm thêm sự trợ giúp, miễn cho xảy ra bất ngờ.”
Lạc Mai Sinh chưa kịp đáp thì Tạ Nhận đã nhăn nhó, không biết bây giờ Hà Quy đã giành được đầu đến đâu. Huynh đệ cây khế nghe theo kế hoạch của mình mai phục ở thành Nộ Hào, nhưng cái đầu vốn ở Huyết Thứu Nhai đã bị đạo sĩ mang đi, chỉ còn lại chiếc Huyết Hài Đàm khô héo… Chậc, chỉ mong Hà đại tông chủ có chút bản lĩnh và may mắn, có thể hoàn thành việc này, tuyệt đối đừng vì chuyện này mà gây rắc rối cho mình.
“A Nhận, Tạ Nhận!” Phong Khiển Tuyết vỗ mặt hắn, “Người của Phi Tiên Cư đã đi hết rồi, ngươi còn đứng ngẩn ra làm gì?”
“A!” Tạ Nhận tỉnh táo, vội vàng chạy theo y.
Lạc Mai Sinh trao cho hai người chiếc cơ giáp tốt nhất. Phong Khiển Tuyết dựa dưới ánh mặt trời, lấy Tạ Đại Thắng và Bạch Nha ra ngoài, nhớ đến ái tử mới nhận chưa đặt tên, đúng rồi, giới tính là gì nhỉ… Y nhấc chân sau của cục bông lên xem, à, là ái nữ.
“Ngươi đặt tên cho nó đi.”
Tạ Nhận bật thốt: “Tạ Đại Lợi!”
“Lấy họ của ta.”
“…” Theo họ của huynh à, phải nghiêm túc suy nghĩ chút. Tạ Nhận ngồi cạnh y, tình phụ tử dâng đầy, bế thú núi Bạch Nha bằng hai tay. Ban đầu nghĩ nếu là khuê nữ phải đặt tên nhẹ nhàng tinh tế, ai ngờ ái nữ quá hung hãn, thở phì phò hung dữ nhe hết hàm răng, lông mày Tạ Nhận cũng quặp lại: “Không phải chứ, mặt y như Trương Phi xông trận vậy.”
Phong Khiển Tuyết vỗ “bốp”: “Vậy gọi là Phong Tiểu Phi đi.”
Tạ Đại Thắng, Phong Tiểu Phi, long phượng đủ đôi.
Tạ Nhận gật đầu: “Được đó.”
Hai người mỗi người nâng một đứa trong lòng bàn tay, tâng lên tâng xuống chơi đùa. Ánh nắng mùa thu chiếu xuống người rất thoải mái. Chẳng lâu sau, Bạch Nha đã ngủ say, bụng nhỏ nâng lên hạ xuống, khiến Tạ Nhận cũng muốn ngủ theo.
Phong Khiển Tuyết lấy chăn mỏng đắp kín cho hắn, rồi đứng dậy đi đến chiếc thuyền cơ giáp khác.
“Thượng tiên.” Thấy chỉ có một mình Phong Khiển Tuyết đến, Lạc Mai Sinh hành lễ, “Tìm ta có việc gì sao?”
“Không liên quan gì đến Cửu Anh cả, là việc riêng.”
“Mời Thượng tiên nói.”
Lạc Mai Sinh mời y ngồi xuống ghế trên, thái độ cung kính chuẩn bị nghe chuyện.
Phong Khiển Tuyết lại bị nghẹn, do câu “làm chuyện khác” của người gỗ áo vàng quá thấm thía. Sau đó Tạ Nhận giải thích, nghe có vẻ “Mặc kệ huynh viết có nát bấy tới đâu thì ta cũng thích”, khiến y khó bắt đầu nghi ngờ trình độ thơ của mình.
Suy đi tính lại, cuối cùng y mở miệng: “Ta có một vị bằng hữu, lần trước muốn lên thuyền tiên du ngoạn nhưng không có tiền, nghèo đến mức mồng tơi cũng không có. Hắn đã viết một bài thơ.”
Lạc Mai Sinh hỏi: “Không biết vị bằng hữu đó viết bài thơ gì?”
Phong Khiển Tuyết nói: “To đùng một chiếc thuyền to.”
Lạc Mai Sinh nghi hoặc: “… To đùng một chiếc thuyền to?”
“Quên đi.” Phong Khiển Tuyết đứng dậy, “Ta về xem A Nhận thế nào rồi.”
“Thượng tiên!” Lạc Mai Sinh gọi y lại, “Ta yêu thơ ca nhất, dù lần thuyền tiên trước có hỗn loạn, nhưng thơ không tệ. Ta đã đóng hết bài thơ được chọn thành một quyển sách, luôn mang theo bên người. Thượng tiên có muốn xem không, có thể tìm được bài thơ của vị bằng hữu kia không?”
Phong Khiển Tuyết đưa tay: “Đưa đây.”
Lạc Mai Sinh vội vàng dâng lên.
Quyển tập thơ không dày, tổng cộng tám mươi bài.
Trong tám mươi bài, không có bài nào Quỳnh Ngọc Thượng Tiên đọc hiểu, câu chữ quá hoa hoè hoa sói.
Lạc Mai Sinh cẩn thận quan sát nét mặt y: “Nếu không tìm thấy trong quyển tập thơ này, có lẽ ta sơ sót mất bài thơ ấy, thật có lỗi.”
Phong Khiển Tuyết trả quyển tập thơ lại: “Không có gì.”
Y quay về cơ giáp, giẫm chân “bộp” một tiếng lên sàn tàu, làm bừng tỉnh đôi phụ thân và ái nữ. Bạch Nha thả chân trước xuống, cong lưng duỗi mình, rồi từ từ quay mông sang đó ngủ tiếp. Tạ Nhận cũng hoạt động gân cốt, giơ tay: “Kéo ta dậy nào.”
Phong Khiển Tuyết vỗ bay cánh tay hắn: “Không được nhúc nhích, ta hỏi ngươi một việc.”
Tạ Nhận bị ánh nắng chói mắt, chỉ có thể híp mắt ngẩng đầu nhìn vị tiểu thần tiên chói loà trước mặt: “Được, huynh hỏi đi.”
“Không được phép lừa ta.”
“Ừ.”
“Đan phiếu là ở đâu ra?”
“Đan phiếu gì?”
“Đan phiếu lên thuyền tiên.”
“…”
“Nói.” Phong Khiển Tuyết đá mắt cá chân hắn.
“Đan phiếu đó hả, à… là từ đâu ra hả, vậy phải xem lúc nãy huynh có chạy sang hỏi không.” Tạ Nhận giơ tay chỉ kế bên, dũng cảm quăng nồi, “Huynh nói xem, Lạc Mai Sinh có ánh mắt kiểu gì thế không biết, thơ của A Tuyết nhà ta hay như vậy, thế mà đến ngày cuối cùng mà hắn cũng không gửi đan phiếu tới, ta cứ thấy kỳ kỳ rồi… Á, đừng nhéo ta mà, ta nói ta nói, ta nói thật đây!”
Phong Khiển Tuyết ngồi xổm trước mặt hắn, nhẹ tay: “Ừ, nói đi.”
“Ta mua.”
“…”
Tạ Nhận cẩn thận nắm tay y: “Không phải do ta sợ huynh không vui sao, huống chi Ly Hoán và Mặc Trì cũng lên thuyền rồi, chúng ta đâu thể đứng dưới ngó lên được.”
“Thơ của ta tệ lắm à?”
“Ta thấy hay lắm, dù sao ta cũng thích đọc.” Tạ Nhận thuận thế ôm người vào lòng, lại dùng hai chân quấn lại, “Về phần người ngoài nghĩ sao thì quan tâm làm gì. Họ không thích xem thì ta càng mừng hơn, thơ của A Tuyết nhà ta, dựa vào cái gì mà đưa không không ra ngoài thế, sau này phải đưa ta cất hết đi đấy.”
Phong Khiển Tuyết nện cho hắn một quyền ngay bụng.
Tạ Nhận cười hì hì, lại cọ cọ bên tai y: “Sau này ta viết với huynh.”
Phong Khiển Tuyết hờn dỗi: “Không viết nữa!”
Tạ Nhận hỏi: “Không viết nữa thật luôn?”
“Ừ.”
Tạ Nhận vuốt lông sau lưng cho y, tiếc nuối: “Ôi chao, vậy đúng là một tổn thất lớn cho giới văn thơ rồi.”
Phong Khiển Tuyết bị chọc tức cười, lại thẹn thùng, nghiêng đầu dùng sức để lại một hàng dấu răng trên cổ đối phương, rồi ôm lấy mặt hắn bằng hai tay, từ từ nhích qua hôn lên một cái.
Tạ Nhận nhắm mắt, khiến nụ hôn càng quấn quýt. Lúc này, ánh nắng chiếu xuống sàn tàu, Tạ Nhận ngồi dựa dưới mạn thuyền, một tay ôm người trong ngực, còn Phong Khiển Tuyết thì nửa nằm trên người hắn, cằm hơi nhướng lên, từng tầng áo trắng trải rộng như từng tầng cánh hoa.
Lạc Mai Sinh vừa bước ra đã thấy cảnh này, sốc đến mức suýt ngừng thở, tưởng lọt vào ảo ảnh. Kết quả đúng như vậy. Hắn định tìm Phong Khiển Tuyết nói về thơ văn, nhưng giờ rõ ràng không thể nói được nữa. Lúc quay về phòng nhỏ trên tàu còn suýt vấp chân vì vội vàng.
Quả thật, xưa nay vẫn tự hỏi tại sao Quỳnh Ngọc Thượng Tiên lại mai danh ẩn tích vào Học phủ Trường Sách. Giờ mới hiểu, đó là vì tình yêu!
Lạc Mai Sinh hiểu sâu biết rộng, tiếp thu nhanh. Rất nhanh đã suy luận ra “vị bằng hữu làm thơ” mà thượng tiên vừa nói chính là Tạ Nhận!
Thiếu niên lang còn đang đi học, không có nhiều tiền, hoàn toàn khớp. Lại thêm hình tượng cà lơ phất phơ gây rối thường ngày của Tạ tiểu công tử, rất phù hợp với “To đùng một chiếc thuyền to” kia!
Chắc chắn chân tướng như vậy.
Lạc Mai Sinh không hề nghi ngờ chút nào.
Tạ Nhận: Oan uổng ta quá.
…
Khi đội ngũ cơ giáp đến thành Xuân Đàm, chuyện “Môn khách Ngụy Không Niệm của Loan Vũ Điện và ba thần kiếm Nam Sơn” đã xôn xao giới Tu Chân. Thậm chí Phong thị thành Ngân Nguyệt cũng phái Phong Sơ Chỉ đến đây hiệp lực. Các môn phái khác chẳng phải ngu ngốc, nhìn chiến trận biết Loan Vũ Điện gặp chuyện không đơn giản, thế là chẳng thèm mua linh khí, thu dọn đồ đạc rời đi, tránh khi thần tiên đánh nhau hốt nạn.
Phong Khiển Tuyết nói: “Ở đây trở nên vắng vẻ hơn.”
“Tuy Loan Vũ Điện không bằng Phong thị, nhưng cũng là cường hào đóng giữ nhiều năm, không mấy nhà có thể chọc vào.” Tạ Nhận vác kiếm, “Nghe nói người của Phong thị đã bao vây Loan Vũ Điện, hai ta cũng qua đó xem sao.”
Phong Khiển Tuyết quay đầu hỏi: “Mai tiên sinh đâu rồi?”
Lạc Mai Sinh thấy hai người không chút e dè nắm tay nhau, tự thấy mình bừng sáng. Dù có chuyện quan trọng, nhưng cũng có thể đi đường khác, sao phải đuổi theo đôi tình lữ? Thế là đã tự giác quay về Phi Tiên Cư trước.
“Chủ nhân.” Quản gia bước nhanh đón, “Ngài quay về rồi.”
Lạc Mai Sinh đưa áo choàng, “Dạo này trong nhà sao rồi?”
“Mọi chuyện ổn.” Quản gia hạ giọng, “Chỉ nghe tin không biết thật giả, bảo là Loan Vũ Điện có sát khí kỳ lạ.”