Toàn Trí Độc Giả
Chương 16: Đạo đức giả (1)
Toàn Trí Độc Giả thuộc thể loại Light Novel, chương 16 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Một cơn mưa sao băng xuất hiện trên bầu trời. Tất cả mọi người đều thích thú ngắm nhìn nó, nhưng Yoo Jonghyuk thì không như thế.
⟨Nó đang bắt đầu.⟩
Cơn mưa sao băng chính là sự kiện mở đầu cho kịch bản chính thứ ba. Giờ đây, Seoul sẽ bị hủy hoại dần dần theo từng kịch bản. Yoo Jonghyuk nhìn lên trời trước khi cúi mặt xuống sông Hàn. Cảnh tượng quanh cầu Dongho đã trở nên hoang tàn kể từ khi những đàn ichthyosaur khổng lồ xuất hiện.
⟨Thế này là quá sức rồi.⟩
Đã ba ngày trôi qua kể từ khi Kim Dokja rơi xuống sông Hàn. Yêu cầu một người bắt được ichthyosaur ngay sau kịch bản đầu tiên là quá sức.
⟨Ngay cả mình cũng khó có thể bắt được một con ichthyosaur trong ba ngày.⟩
Tuy nhiên, nếu anh ta không làm được như thế thì chẳng thể đi cùng. Nếu anh ta không thể làm được thì chỉ là vật cản trở Yoo Jonghyuk mà thôi.
⟨Một nhà tiên tri cũng chẳng phải thứ gì đó to tát.⟩
Yoo Jonghyuk nhắm mắt lại với vẻ thất vọng. Anh ta sẽ lại đi trên con đường của riêng mình mà không có cộng sự. Đó cũng chẳng phải vấn đề lớn gì – anh đã luôn đơn độc rồi.
⟨Lần này chắc chắn mình sẽ thay đổi nó.⟩
Yoo Jonghyuk quay lưng bỏ đi – Nhưng có lẽ, không bao lâu nữa, anh ta sẽ phải quay lại thôi.
***
“Đợi chút…”
[C-Cái gì?]
Tôi chớp mắt vài lần nhưng chỉ nhìn thấy một cái trần nhà màu trắng xám. Tôi vẫn đang ở bên trong con ichthyosaur. Quay đầu lại, tôi thấy khuôn mặt ngạc nhiên của Bihyung.
“…Tôi đã có một giấc mơ.”
[Ồ, ngươi đang cố gắng khơi gợi sự tò mò à? Không tệ đấy chứ?]
Tôi không có ý định đó nhưng cũng chẳng buồn để tâm đến sự hiểu lầm.
[Một vài chòm sao muốn bạn nhanh chóng đi tới nơi khác.]
Tôi bỏ ra 500 xu để mua Sinh Mệnh Lực Của Rừng Ellain nhằm giúp tôi ngủ. Sinh Mệnh Lực Của Rừng Ellain có thể xua tan mệt mỏi và chữa lành vết thương trong hai giờ ngủ. Nói cách khác, đó là một vật phẩm đắt giá.
“…Mình thực sự muốn rời khỏi đây.”
Tôi tự nói với bản thân mình trong khi duỗi người. Giấc mơ của tôi rất rõ ràng. Có khi nó không phải là một giấc mơ.
Kwajijijik
Tôi nghe thấy tiếng dòng điện phóng ra và Bihyung biến mất mà không nói một lời. Có lẽ hắn đi làm việc của mình. Tôi thở phào nhẹ nhõm. Một hợp đồng phát sóng với dokkaebi. Đó là một canh bạc mà tôi chắc chắn sẽ không dám thực hiện nếu không biết về Bihyung từ trước qua tiểu thuyết Con đường Sinh tồn.
Tuy nhiên, tôi đã làm nó với sự bình tĩnh đến đáng ngạc nhiên. Tôi thậm chí còn chưa từng thành công trong bất kỳ một hợp đồng nào ở ngoài đời.
[Kỹ năng độc quyền ‘Bức Tường Thứ Tư’ đang được sử dụng.]
…Đây là thật. Tôi dồn sức vào cánh tay phải đang nắm chặt chiếc sừng. Tôi thực sự nghĩ thế giới này là thật.
[Một vài chòm sao muốn bạn hành động.]
Chà, chẳng có thời gian để lo về nó nữa. Tôi vung chiếc sừng bằng toàn bộ sức mạnh vào vách dạ dày đã mất đi độ đàn hồi. Cùng lúc với tiếng đổ vỡ, nước tràn vào. Tôi rơi xuống sông Hàn.
“Puah!”
May mắn thay, không còn con ichthyosaur nào lởn vởn nữa. Một vài sinh vật biển tò mò tiến đến nhưng tôi không cảm nhận được sự thù địch. Không phải loài nào cũng tấn công con người. Cầu Dongho ở đằng kia. Tôi dùng một mảnh xác ichthyosaur làm phao, bơi về phía bờ. Làn da tôi lạnh buốt vì ngấm nước, nhưng tôi chẳng còn tâm trí để bận tâm. Sau 30 phút bơi, tôi đã đến bờ.
[Một vài chòm sao đang lo lắng nhìn bạn.]
Thường thì, những nguy hiểm sẽ ập đến ngay sau khi những tin nhắn kiểu này xuất hiện.
[Chòm sao ‘Hắc Hỏa Vực Long’ đang mỉm cười đầy xảo quyệt.]
Đó là sự thương hại của các chòm sao, nhưng chuyện gì đó quá tệ sẽ không xảy ra với tôi. Lý do là vì tôi đã biết trước điều gì sẽ xảy ra.
[Bạn đã đi vào địa phận của kịch bản thứ hai.]
[Vùng đất trong kịch bản đã bị ô nhiễm nghiêm trọng.]
[Hãy cẩn trọng với hơi thở và nhanh chóng di chuyển xuống lòng đất.]
Những dòng tin nhắn nói thế, nhưng thực tế, tôi không nên đặt chân lên mặt đất ngay khi kịch bản này vừa bắt đầu. Tại sao ư? Nhìn da của tôi mà xem.
[Bạn đã tiếp xúc với sương mù độc.]
Phần da tiếp xúc với làn sương tím lập tức biến thành màu đen. Khi tôi nhìn về nguồn của làn sương, tôi thấy một con quái vật đang phát ra những tiếng la hét khủng khiếp. Nó là một con quái vật khổng lồ, cao hơn 30m. Làn sương này bốc ra từ hơi thở độc của một con quái vật cấp 7, ‘Tê Giác Cực Độc’.
Con tê giác khịt mũi, đối đầu với một con quái vật khác ẩn trong làn sương, trông giống như một loài vua côn trùng qua bóng dáng mờ ảo. Không chỉ có con người đấu tranh trong thế giới mới này, mà cả quái vật cũng phải đấu tranh vì lãnh thổ của chúng. Tôi di chuyển trong khi nín thở càng lâu càng tốt.
Chúng cũng là những con quái vật cấp 7 như ichthyosaur, nhưng tôi vẫn chưa thể chiến đấu với chúng lúc này. Nói đúng hơn, tôi có thể giết được ichthyosaur là nhờ đã có sự chuẩn bị từ trước.
[Bạn đã sử dụng Phổi Khỉ Ellain.]
Phổi Khỉ là vật phẩm tôi đã mua từ trước. Nó có thể dùng như máy lọc không khí trong 20 phút.
[Một vài chòm sao ngưỡng mộ sự chuẩn bị của bạn.]
Ga ngầm phía trước, Ga Oksu, đã bị phá hủy. Ga ngầm gần đây nhất là Ga Geumho. Có lẽ mọi người đã di chuyển đến đó. Tôi di chuyển một cách nhanh chóng trong khi tránh những loài động vật nhỏ đang ăn xác chết. Tôi chỉ có 20 phút, vì vậy phải di chuyển thật nhanh, đồng thời đảm bảo đủ dưỡng khí.
Thứ đầu tiên tôi cần là quần áo. Bộ đồ tôi đang mặc đã bị dịch tiêu hóa bào mòn, nên việc này rất cần thiết. Tất nhiên, xung quanh tôi có rất nhiều nhưng… Tôi cảm thấy không thoải mái.
…Kén chọn lúc này cũng chẳng ích gì. Tôi tìm vài người và lấy những bộ quần áo vừa với bản thân. Tôi hướng đến một cửa hàng tiện lợi gần đó, lấy vài túi nhựa và vơ vét đủ loại thức ăn. Thức ăn sẽ là vật phẩm trao đổi cực kỳ có giá trị khi xuống lòng đất.
Tôi lấp đầy ba hay bốn túi như thế. Màu sắc của Phổi Khỉ đang dần sẫm lại. Không còn nhiều thời gian nữa. Sau đó tôi nghe thấy tiếng nói:
“Cứu… Cứu tôi.”
Có ai còn sống à? Một người phụ nữ trẻ đang nằm trong góc. Dù da vẫn còn dấu hiệu nhiễm độc, nhưng không quá nghiêm trọng nhờ chiếc khẩu trang cô ấy đang đeo. Chiếc áo khoác đã bị cởi một nửa và áo thun của cô ấy thì rách một chút.
“Cô có sao không? Có đứng dậy được không?”
“Ưm…”
Đây là phần mở rộng của tiểu thuyết Con đường Sinh tồn sao? Tôi muốn nhìn kỹ hơn nhưng không đủ thời gian. Tôi cõng người phụ nữ đó lên và chạy thẳng đến Ga Geumho. Tôi rẽ một cái, vỉa hè hiện ra. Lúc này, Ga Geumho chỉ còn cách khoảng 100 mét đường thẳng.
Tôi hít một hơi thật sâu và bắt đầu chạy hết sức. Tôi có thể thấy tấm biển Lối ra 3 từ xa.
…Đóng. Vậy còn đường khác không? Mỗi lối ra đều có một cánh cửa cuốn đang bốc cháy do vị trí của thảm họa. Tôi có thể phá cánh cửa cuốn bằng chiếc sừng, nhưng nếu làm không đúng cách, những người bên trong có thể bị thương.
“L-Lối ra 4…”
Thật không ngờ, người phụ nữ tôi đang cõng lại hữu ích đến vậy. Tôi chạy thẳng đến Lối ra 4. Tại đó, tôi thấy một cánh cửa cuốn đang bốc cháy và đóng lại. Tôi dùng chiếc sừng chèn vào cánh cửa cuốn đang đóng. Có tiếng ai đó hét lên: “Khốn nạn, cái quái gì thế này?”
“Mở cửa ra.”
“K-Không! Cậu không được vào! Đi đi!”
“Có người bị thương ở đây.”
“Chúng tôi đã có đủ người rồi! Chúng tôi không cần thêm nữa!”
Đầy người rồi sao? Lạ quá. Liệu đây có phải chi tiết mới không?
“Tôi không quan tâm.”
Dùng chiếc sừng như cần gạt, tôi nhấc cánh cửa cuốn bằng hết sức mình. Kể từ khi tôi dùng xu để nâng sức mạnh lên cấp 10, tôi đã có sức mạnh tương đương nửa tá người trưởng thành.
“Uwaaaaaaak!”
Một tiếng la lớn vang lên, và những người phía sau cánh cửa cuốn bắt đầu hoảng loạn.
“C-Chạy đi!”
Một người đàn ông sợ hãi bỏ chạy vào trong hành lang tối tăm. Tôi vào trong nhà ga một cách an toàn, hạ cánh cửa cuốn xuống và đặt người phụ nữ xuống sàn.
[Bạn đã vào khu an toàn.]
Làn sương độc không thể lan xuống khu vực ngầm. Chẳng có cách giải thích khoa học nào cả, tất cả chỉ là do ‘kịch bản’ mà thôi.
“Bỏ nó vào miệng đi.”
Tôi gỡ khẩu trang của cô ấy ra và đưa Phổi Khỉ cho cô. Nó không thể chữa lành hoàn toàn, nhưng có thể trung hòa độc tố.
“Ưm…” Một tiếng rên rỉ thoát ra khỏi miệng của người phụ nữ đó. Cô ấy bất tỉnh rồi. Tôi chợt thắc mắc về cô ấy. Người phụ nữ này, hình như cô ta đã chết trong phiên bản gốc. Tôi nghe thấy một giọng nói ngay khi định sử dụng danh sách nhân vật.
“Anh ta đây rồi!”
Ánh sáng từ chiếc đèn pin lóe lên trong bóng tối. Tôi nheo mắt nhìn một người đàn ông đang cầm cây gậy sắt.
[Chòm sao ‘Tù nhân của Vòng Kim Cô’ cau mày vì sự xuất hiện của những kẻ không mời.]
Người đàn ông to lớn ở giữa mở miệng. Cơ thể ông ta rất cân đối, chắc hẳn là một người mạnh mẽ.
“Cậu là ai?”
Vào khoảnh khắc đó, tôi bỗng nhiên chết lặng. Tôi nên trả lời thế nào đây khi chuyện này xảy ra? Tôi suy nghĩ một lát, rồi trả lời như khi đối đáp với Yoo Jonghyuk.
“Kim Dokja.”
“…Kim Dokja? Đó là tên cậu à?”
“Phải.”
“Ai hỏi? Tên khốn này là thằng nào vậy?”
Đó là một câu hỏi khó đấy.
“Ư-Ưm! Người phụ nữ đó…” Một người đàn ông chú ý đến người phụ nữ cạnh tôi và soi đèn pin vào cô ấy. “Cái gì, chẳng phải đó là người phụ nữ trong nhóm bị bỏ lại à? Cậu mang cô ta đến đây sao?”
Đèn pin của gã đàn ông di chuyển gần eo người phụ nữ, như thể đang quấy rối.
“…Ha, vậy ra mọi chuyện là như thế. Đúng là thằng nhóc dễ thương. Cậu làm điều đó mà không có sự cho phép của huynh ấy à?”
“Hehe. Tôi xin lỗi.”
“Không, tất nhiên Cheolsoo huynh nên là người đầu tiên… Tôi đang định làm thế mà.”
Cheolsoo? Cheolsoo. Có một nhân vật với cái tên đó à? Tôi không thể nhớ ra. Dựa trên ánh mắt của hắn, đó chắc chắn không phải là người tầm thường.
“Này, giao con đàn bà đó cho tụi tao… Ưm, đó là gì thế?”
Ánh đèn pin chiếu sang cái túi của cửa hàng tiện lợi đang ở trên sàn. Thoát khỏi chuyện này cũng dễ thôi, nhưng mọi thứ đang trở nên tồi tệ.
“Để mọi thứ lại. Sau đó ngươi sẽ được sống.”
Nói chính xác thì, điều tồi tệ đó là dành cho mấy tên này, chứ không phải tôi.
[Chòm sao ‘Tù nhân của Vòng Kim Cô’ bực mình vì lũ người kia.]
[Chòm sao ‘Thẩm phán Quỷ diện Hỏa thiêng’ nổi giận vì sự bất công đang diễn ra.]
[Một kịch bản thưởng đã được đưa ra theo yêu cầu của các chòm sao.]
+
[Kịch bản thưởng – Loại bỏ trở ngại]
Loại: Phụ
Độ khó: F
Điều kiện hoàn thành: Các chòm sao phát bực vì những kẻ cản trở hành động của bạn. Vô hiệu hóa chúng trong thời gian quy định.
Thời gian: 5 phút
Phần thưởng: ???
Hình phạt: ???
+
Tôi đã đoán rằng mọi chuyện sẽ thế này mà. Những tên khốn tội nghiệp. Tôi đứng dậy, tay cầm chiếc sừng. Không có chòm sao nào nhỏ tuổi ở đây chứ? Vì từ giờ sẽ là chương trình dành cho người lớn đấy.