Tôi Biến Phim Trinh Thám Thành Văn Mary Sue
Chương 29: Băn Khoăn - Thư Tình
Tôi Biến Phim Trinh Thám Thành Văn Mary Sue thuộc thể loại Linh Dị, chương 29 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Trời đã gần tháng mười, nhiệt độ giảm xuống rõ rệt, đêm qua lại có một trận mưa lớn, sáng sớm thức dậy cảm thấy hơi se lạnh.
Ôn Ngư mặc áo dài tay xuống lầu. Trong bếp vọng ra tiếng loảng xoảng lanh canh. Khi mũi chân Ôn Ngư vừa chạm đến bậc thang cuối cùng, một tiếng “rầm” lớn vang lên.
Ôn Ngư không hề thấy kinh ngạc.
Vệ Hộ từ trong bếp xông ra, tay ôm chặt một chiếc đĩa, trên trán lấm tấm mồ hôi, tóc tai bù xù, trông vô cùng chật vật.
Vẻ co rúm khi nhìn thấy Ôn Ngư lập tức giãn ra. Vệ Hộ giả vờ ho khan một tiếng để lấy giọng, đứng thẳng người, cố tình ra vẻ thong dong.
"Dậy rồi à? Ăn sáng đi."
Chiếc đĩa được đặt lên bàn ăn, bên trên là một quả trứng ốp la hình trái tim cùng với một nắm cơm thịt hộp rong biển.
Ôn Ngư tiến lại gần, không để ý đến bữa sáng trên bàn, mà ghé sát vào Vệ Hộ, nhìn thẳng vào mặt cậu ta.
"Cậu cúi xuống một chút." Cô vẫy tay.
Vệ Hộ vẻ mặt không tự nhiên: "Cô làm gì vậy?"
Nói thì nói vậy, nhưng eo cậu ta vẫn bất giác cong xuống một chút, vừa vặn để Ôn Ngư với tới mặt.
Ôn Ngư nheo mắt cẩn thận kiểm tra, rất nhanh phát hiện một vết đỏ trên cằm, nhìn qua là biết bị dầu bắn vào.
"Vệ Hộ, cậu bị hủy dung rồi đó."
"Hủy thì hủy, không phải chỉ là một khuôn mặt thôi sao." Vệ Hộ ngược lại không thèm để ý, cậu ta là một đại lão gia, để ý mặt mũi làm gì chứ.
Ôn Ngư đứng thẳng người. Kể từ lần trước cô bảo vệ Vệ Hộ trong phòng học, cậu ta giống như bị mở ra một công tắc nào đó, đối xử tốt với cô không chịu được.
Ra cửa thì đeo ba lô giúp cô, không cho phép bất kỳ ai bắt nạt cô, cùng cô xem phim thần tượng, còn học nấu cơm cho cô ăn.
Quả thực như hai người hoàn toàn khác nhau.
Cô cố ý nói: "Nhưng tôi thích người đẹp trai mà."
"Thật á?" Vệ Hộ lập tức cuống quýt, nhìn quanh bốn phía, rất nhanh lấy hộp thuốc tới. "Cô mau bôi chút thuốc cho tôi đi, khuôn mặt này của tôi đẹp trai như vậy, không thể hủy được đâu."
Ôn Ngư buồn cười: "Vừa rồi cậu không phải nói không sợ sao?"
"Vừa rồi tôi quên mất," Vệ Hộ dời mắt đi tìm cớ cho mình, "Con gái các cô đúng là nông cạn, thích người đẹp trai. Tôi còn chưa có bạn gái đâu."
"Con trai không nông cạn, không thích người đẹp sao?"
"... Thích."
Ôn Ngư đành chịu, bôi thuốc cho Vệ Hộ. Nhờ phúc của Vệ Hộ, trong nhà cô dùng nhanh nhất chính là các loại thuốc trị bỏng, thuốc trị sưng đau do va đập, thuốc tiêu viêm vân vân.
Trong lúc Ôn Ngư bôi thuốc cho mình, Vệ Hộ như nhớ ra điều gì đó, giơ tay ra: "Tôi hết tiền rồi."
Ôn Ngư: ?
"Khụ." Sắc mặt cậu ta hơi có chút không tự nhiên, nhưng rất nhanh trở nên hùng hồn: "Tôi hết tiền rồi, cho tôi chút tiền tiêu đi."
Ôn Ngư: ?
Cô nói Vệ Hộ gần đây sao lại đối xử tốt với cô như vậy, hóa ra là vì tiền!
"Tiền của tôi đều bị cô trừ hết rồi." Vệ Hộ ấm ức: "Đàn ông ở bên ngoài trong tay sao có thể không có tiền chứ? Hay là cô ứng trước tiền lương tháng sau cho tôi đi?"
"Tiền của cậu đều tiêu vào đâu rồi?" Ôn Ngư không hiểu, Vệ Hộ là một học sinh, cô đã bao ăn bao ở cho cậu ta rồi, đâu còn cần tiêu tiền nữa.
"Cô không hiểu." Vệ Hộ rõ ràng không muốn nói nhiều, thậm chí không dám nhìn thẳng Ôn Ngư. "Sau này cô sẽ biết thôi."
Ôn Ngư bĩu môi, tưởng cô bây giờ không biết gì sao.
Chẳng phải là cái mô típ hoàng tử gặp nạn báo thù đó sao.
"Tôi đoán không sai thì bây giờ cậu có một sư phụ đúng không?" Ôn Ngư nghiêm trang hỏi.
Vệ Hộ 'soạt' một cái, ngẩng phắt đầu lên.
Ôn Ngư: "Có phải còn có ba năm đàn em nữa không?"
Vệ Hộ: ?!
Ôn Ngư: "Có phải còn đang đầu tư công ty, chơi cổ phiếu, mở rộng quan hệ gì đó nữa không?"
Vệ Hộ: !
"Sao cô biết?!"
Ôn Ngư trợn trắng mắt. Trên các trang tiểu thuyết có rất nhiều truyện thể loại này, tục xưng là thăng cấp lưu gì đó.
*
Khi Ôn Ngư đến phòng học, cô rõ ràng cảm nhận được bầu không khí khác thường. Mọi người ba năm người tụ tập lại một chỗ, thì thầm bàn tán điều gì đó.
Cô nhớ lại tình tiết trong sách một chút, khoảng thời gian này đâu có xảy ra chuyện lớn gì đâu.
Còn có chuyện bát quái gì mà Ôn Luân Hồi cô lại không biết chứ.
Ôn Ngư vỗ vai bạn bàn trước: "Hà Âm Vận, mọi người đang nói chuyện gì vậy?"
Hà Âm Vận nhìn bàn tay đang đặt trên vai mình, cơ thể không khống chế được mà run lên. Cô ta cố trấn tĩnh lại: "Vinh Yến tỉnh rồi."
Ôn Ngư: "Hả?"
"Vinh Yến, con trai phu nhân Vinh." Nhắc tới chuyện này, Hà Âm Vận liền hưng phấn tột độ, từng sợi tóc cũng như tràn ngập niềm vui. Sợ Ôn Ngư không hiểu, cô ta lại bổ sung một câu: "Chính là con trai của cô Chu Mặc Hằng."
"Vinh Yến?" Trong sách không có người này mà, Ôn Ngư có chút không hiểu ra sao.
"Người thực vật hôn mê một năm rồi." Hệ thống lúc này lên tiếng, Vinh Yến là người mà Ôn Miên lúc trước đã hỏi ra được.
"Thật kỳ lạ," Ôn Ngư rụt tay về ngồi ngay ngắn, "Lại là một người không chịu sự khống chế."
Chu Mặc Hằng, Vinh Yến, cộng lại là hai người rồi.
Cô biết cốt truyện của tất cả mọi người, chỉ là không biết về hai người này.
"Cô không phải đã quyết định làm cá mặn, mặc kệ Hoắc Tân Nam sao?" Hệ thống biết rõ còn cố hỏi: "Vậy còn quản mấy cái biến số này làm gì."
Ôn Ngư không để ý, lấy sách từ trong ngăn bàn ra.
Hệ thống không nhận được hồi đáp thì cuống quýt: "Ôn Ngư, cô nói chuyện đi, đừng hòng giả câm."
Lúc này cô mới chậm chạp mở miệng: "Tôi không ngốc, lai lịch của Ôn Miên, tôi đại khái đã rõ ràng rồi."
"Cô ấy muốn làm gì, tôi cũng có suy đoán. Việc tôi mặc kệ Hoắc Tân Nam là vô dụng, phải cô ấy mặc kệ mới được."
Hệ thống thử thăm dò khuyên nhủ: "Chi bằng lần này cô nỗ lực thêm một chút? Có Ôn Miên giúp cô, cô sẽ không còn một mình nữa."
"Đúng thế." Ôn Ngư khổ sở: "Tôi bây giờ là nửa người."
Hệ thống: ... Thật là hài hước :)
Nói thì nói vậy, nhưng Ôn Ngư vẫn có ý thức quan sát Hoắc Tân Nam, chỉ là đều lén lút. Bình thường không gặp thì thôi, chỉ cần gặp phải, cô sẽ đi theo một đoạn.
Lúc Hoắc Tân Nam quay đầu, cô vội vàng rụt cái đầu nhỏ về.
Có một lần còn bị Chu Mặc Hằng nhìn thấy, may mà Chu Mặc Hằng không hỏi nhiều, chỉ nói với Ôn Ngư rằng biểu ca của cô ta đã tỉnh rồi.
Biểu ca chính là Vinh Yến. Đại khái Vinh Yến đối với Chu Mặc Hằng mà nói rất quan trọng, nên Vinh Yến vừa tỉnh lại, Chu Mặc Hằng cũng không so đo thái độ lạnh nhạt của Ôn Miên lần trước nữa.
"Ôn Ngư, anh tôi tỉnh lại được mấy ngày rồi, gần đây đang hồi phục sức khỏe." Chu Mặc Hằng đầy mặt ý cười, mấy ngày nay ánh mắt cô ta nhìn cô cũng hòa hoãn hơn rất nhiều. "Đợi anh ấy dưỡng tốt cơ thể, là có thể tới trường học rồi, đến lúc đó tôi sẽ giới thiệu các cậu làm quen."
"Được thôi." Mặc dù Ôn Ngư không hiểu bọn họ có gì hay mà làm quen, nhưng gặp gỡ một chút với "biến số" cũng được. "Vậy chúc anh ấy sớm ngày bình phục."
"Được." Chu Mặc Hằng cười đáp: "Tôi về sẽ nói với anh ấy."
Ôn Ngư gật đầu, tưởng rằng chuyện này coi như xong rồi, nào ngờ Chu Mặc Hằng lại thò đầu ra: "Vừa rồi là Hoắc Tân Nam đúng không?"
Tim Ôn Ngư thắt lại: "Có thể là vậy, sao vậy?"
"Có chút việc muốn tìm cậu ấy." Chu Mặc Hằng lắc đầu, ý cười dần dần thu lại. "Cũng không phải việc lớn gì, nhưng mà... tôi thấy cậu hình như cũng có việc tìm cậu ấy?"
"Không có, vừa khéo cùng đường thôi." Ôn Ngư cũng không muốn bị cho là kẻ theo dõi biến thái, cô đánh trống lảng: "Cái đó, cậu còn có việc gì nữa không? Lát nữa tôi có tiết, đi trước đây."
Nói xong, cô xoay người đi luôn, hoàn toàn không cho Chu Mặc Hằng cơ hội giữ lại. Đợi đến khi trước mắt không còn bóng dáng Ôn Ngư, Chu Mặc Hằng lẩm bẩm: "Tôi còn muốn nói cho cậu biết là, cậu ấy nhìn thấy cậu rồi."
Kỹ thuật theo dõi của Ôn Ngư cũng coi như cao siêu, chỉ là Hoắc Tân Nam quá cảnh giác.
Những người hào môn bệnh đa nghi đều rất nặng, huống hồ Hoắc Tân Nam lại lớn lên trong hoàn cảnh đó.
Nhưng mà Ôn Ngư chú định không nghe thấy câu nói này rồi. Chiều tan học, Vệ Hộ lại bắt đầu sự nghiệp báo thù của cậu ta, chỉ còn lại một mình Ôn Ngư về nhà.
Trên đường Ôn Ngư nhẩm tính, cứ trừ tiếp như vậy, đừng nói là phát tiền lương, Vệ Hộ còn phải bù tiền lại cho cô.
Tòa nhà dạy học cách cổng trường một quãng khá xa, Ôn Ngư vốn lười biếng, thông thường sẽ chọn ngồi xe Tiểu Bạch Long. Nhưng vừa tan học, những chiếc Tiểu Bạch Long dừng dưới lầu đều đã chật kín người, Ôn Ngư chỉ có thể đi bộ một đoạn trước.
Đợi chiếc Tiểu Bạch Long khác đưa người xong quay lại, nếu trên đường cô gặp được thì sẽ đi nhờ.
Không biết là vận khí tốt hay không tốt, lúc Ôn Ngư đi ngang qua một con đường nhỏ nào đó, cô lại nhìn thấy Hoắc Tân Nam.
Bây giờ cô không có hứng thú theo dõi, đang chuẩn bị lặng lẽ rời đi, đột nhiên nghe thấy một giọng nữ đang lớn tiếng gọi.
"Hoắc Tân Nam!"
Giọng nói này? Chân Ôn Ngư vừa nhấc lên lại hạ xuống, cô lùi lại hai bước rồi ghé vào bên tường.
Hoắc Tân Nam đứng giữa con đường nhỏ, cả người lười biếng, hai tay đút túi quần, cúi đầu nhìn nữ sinh đứng trước mặt. Nữ sinh có vóc dáng không cao, tạo thành sự tương phản rõ rệt với anh ta.
Chu Mặc Hằng lấy ra một thứ từ trong ba lô sau lưng, hai tay nắm chặt đưa tới trước mặt Hoắc Tân Nam.
Cách một khoảng, Chu Mặc Hằng nói với âm lượng bình thường trở lại, Ôn Ngư chỉ có thể nghe thấy một trận âm thanh sột soạt, nhưng lại không biết họ nói gì.
Chỉ có thể nhìn thấy Hoắc Tân Nam quay đầu đi, không nhận món đồ của Chu Mặc Hằng.
Chu Mặc Hằng chưa từ bỏ ý định, lại đưa món đồ đó về phía Hoắc Tân Nam.
Cô ta lại nói gì đó, lần này Hoắc Tân Nam không từ chối nữa, đưa tay nhận lấy món đồ trong tay cô ta, rồi nhét vào trong túi mình.
Lần này Ôn Ngư nhìn rõ rồi, trong tay Chu Mặc Hằng cầm là một món đồ màu hồng phấn, hình chữ nhật mỏng manh, nhìn qua dường như là ——
Phong thư?
Ôn Ngư nghĩ tới điều gì đó, 'wow' một tiếng.
Sẽ không phải là thư tình chứ? Hoắc Tân Nam vậy mà lại nhận lấy.
Hệ thống đùa: "Cô ghen à?"
"Không phải." Ôn Ngư phủ nhận. Lần trước Hoắc Tân Nam tới phòng học tìm cô, đã nói cái gì ấy nhỉ, rằng Ôn Miên hôn anh ta?
"Ngươi nói với Ôn Miên một tiếng rằng, Hoắc Tân Nam là một tên tra nam (đàn ông tồi), loại đàn ông này không thể muốn."
"Khụ khụ." Giọng máy móc của Hệ thống đều run lên: "Cái đó, cô có từng nghĩ tới rằng, cô và Ôn Miên là một người, chưa biết chừng người mà Ôn Miên thích, cô cũng thích thì sao."
"Cô thật sự không ghen sao?"
Dây dưa với Hoắc Tân Nam sáu lần luân hồi, chưa biết chừng Hoắc Tân Nam hồi nhỏ đái dầm mấy lần cô đều biết rồi, thật sự một chút cảm giác cũng không có sao?
"Thích sao?" Ôn Ngư ngẩn ngơ, cô chần chờ đưa tay đặt lên ngực, cảm nhận nửa ngày, nhịp tim vẫn rất bình ổn.
Rồi buông tay xuống: "Tôi hình như không có những cảm xúc này."
Đại hỉ đại bi, yêu hận tình thù của cô, hình như đều đã chuyển dời lên người Ôn Miên rồi.
Hệ thống đột nhiên trầm mặc.
Ý thức được chuyện này, Ôn Ngư dường như cũng có chút mất mát nhỏ. Cô không để ý tới chuyện của Hoắc Tân Nam nữa, lòng nặng trĩu về nhà.
Vệ Hộ bình thường rất muộn mới về, Ôn Ngư một mình ăn cơm tối. Mười giờ tối, cô đúng giờ lên giường đi ngủ.
Trước khi ngủ, cô còn nhắc nhở Hệ thống: "Đừng quên chuyện của Hoắc Tân Nam đấy."
Thế là đợi Ôn Miên tỉnh lại, Hệ thống kiên định thực hiện chức trách của mình: "Ôn Ngư bảo tôi nói với cô rằng, Hoắc Tân Nam là kẻ tồi, đừng tới gần."
Hoắc Tân Nam tồi?
Ôn Miên lắc lắc đầu cho tỉnh táo, không cho là đúng: "Nhóc ngốc, kẻ tồi chẳng lẽ không phải là tôi sao? Sao nó lại cảm thấy là Hoắc Tân Nam?"
Hệ thống nghĩ thầm cô ấy ngược lại có tự mình hiểu lấy: "Hoắc Tân Nam chiều nay hình như đã nhận thư tình của Chu Mặc Hằng."
"Thư tình? Chu Mặc Hằng?" Ôn Miên cười nhạo, xoay người xuống giường: "Không thể nào."
Hệ thống nghi hoặc: "Tại sao cô lại tự tin như vậy?"
Ôn Miên cầm lấy điện thoại đầu giường, mở giao diện tin nhắn: "Hoắc Tân Nam đã gặp được người như tôi rồi, những người khác liền không lọt nổi vào mắt xanh đâu."
"Đồ không biết xấu hổ." Hệ thống dứt khoát đánh giá.
Ôn Miên không đáp, tìm được tin nhắn lần trước Hoắc Tân Nam gửi tới, suy nghĩ một lát rồi trả lời một tin nhắn khác:
"Quần áo của anh tôi giặt xong rồi, bây giờ anh qua lấy đi."
Lại thêm một tin nhắn nữa:
"Không được từ chối tôi."