Chương 32: Mối nguy tiềm tàng

Tôi Biến Phim Trinh Thám Thành Văn Mary Sue

Chương 32: Mối nguy tiềm tàng

Tôi Biến Phim Trinh Thám Thành Văn Mary Sue thuộc thể loại Linh Dị, chương 32 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Sau khi Hoắc Tân Nam rời đi, Ôn Ngư lại đợi thêm nửa tiếng nữa thì Vệ Hộ mới vội vã chạy đến.
Cậu ta không có ô, từ đầu đến chân đều ướt sũng nhỏ nước ròng ròng. Ôn Ngư thậm chí còn cảm thấy lượng nước trên người Vệ Hộ chẳng khác gì cơn mưa đang trút xuống.
Chẳng khác là bao.
"Cậu không mang ô à?" Ôn Ngư hỏi.
"Trên đường gặp chút sự cố, làm rơi mất rồi." Vệ Hộ rõ ràng không muốn nói nhiều, cậu ta sải vài bước từ trong màn mưa đến trước mặt Ôn Ngư, lúc này mới nhìn rõ bộ dạng hiện tại của cô.
Tóc Ôn Ngư ướt sũng, bết lại thành từng lọn. Trên người cô còn khoác một chiếc áo khoác cỡ lớn không phải của mình.
Điều quan trọng là, chiếc áo đó dành cho nam giới.
Khoảnh khắc đó, tâm trạng vốn đã nặng nề của Vệ Hộ càng trở nên tồi tệ hơn. Cậu ta không biết mình đang tức giận điều gì, nhưng ít nhất có một chuyện cậu ta rất rõ ràng.
Vệ Hộ vươn tay, "soạt" một tiếng giật phăng chiếc áo khoác trên người Ôn Ngư xuống, rồi kéo cô vào cửa hàng quần áo bên cạnh.
"Lấy cho cô ấy một chiếc áo khoác, cảm ơn." Nhân viên bán hàng đang đứng đợi ở cửa, Vệ Hộ lạnh lùng đẩy Ôn Ngư ra phía trước.
"Cậu làm gì vậy? Sắp về đến nơi rồi mà." Ôn Ngư khó hiểu, không biết Vệ Hộ đang phát điên vì chuyện gì.
Vệ Hộ không trả lời, trực tiếp cầm áo khoác đi thanh toán, thậm chí còn không cắt mác mà dứt khoát khoác lên người Ôn Ngư.
"Sau này nếu cô lạnh, tôi sẽ mua quần áo cho cô." Vệ Hộ nói với vẻ mặt bình tĩnh, nhưng sâu trong đáy mắt lại ẩn chứa sự nghiêm trọng mà Ôn Ngư không tài nào hiểu được. "Mọi chuyện của cô, tôi đều sẽ giải quyết ổn thỏa, cho nên những người khác, những chuyện khác, cô không cần bận tâm."
Cậu ta dẫn Ôn Ngư ra khỏi cửa hàng quần áo, tự mình đi bắt xe. Mưa vẫn như trút nước, nhưng từ lúc bắt được xe cho đến khi Ôn Ngư lên xe, cô không hề bị dính thêm một hạt mưa nào.
Vệ Hộ đã che chắn hết cho cô.
Ôn Ngư đột nhiên cảm thấy có chút nguy hiểm. Hành động này của Vệ Hộ, thật sự có chút kỳ lạ.
"Vệ, Vệ Hộ," cô nhỏ giọng hỏi, "Chúng ta là bạn tốt, đúng không?"
Ngàn vạn lần đừng như cô đang nghĩ.
Vệ Hộ quay đầu lại. Tóc mái trước trán cậu ta còn nhỏ nước, cậu ta vuốt ngược ra sau: "Hửm?"
Chết tiệt, thế mà lại có chút đẹp trai.
Ôn Ngư vội vàng thu hồi tầm mắt, nhìn thẳng về phía trước: "Ý tôi là, sau này cậu nhất định sẽ là một người đàn ông đáng tin cậy. Cô gái nào ở bên cạnh cậu hẳn sẽ rất hạnh phúc."
"..." Vệ Hộ trầm mặc, mãi nửa ngày không mở miệng.
Ôn Ngư không tự nhiên động đậy chân, vừa định ngồi cách xa Vệ Hộ một chút thì cậu ta đã hành động rồi.
Cậu ta vươn tay vén lọn tóc con bên má Ôn Ngư ra sau tai.
Trời đất ơi, cứu mạng! Cứu mạng, cứu mạng!
Cả người Ôn Ngư đều không ổn rồi, đây là ý gì, rốt cuộc là ý gì!
"Đúng vậy, cô ấy sẽ rất hạnh phúc." Vệ Hộ nhìn chằm chằm sườn mặt Ôn Ngư, bỗng nhiên nở một nụ cười. "Tôi sẽ cho cô ấy tất cả mọi thứ."
*
Về đến nhà, Vệ Hộ giục Ôn Ngư đi tắm: "Tôi đi nấu cơm đây, lát nữa có chuyện muốn nói với cô."
Ôn Ngư không từ chối, cô cũng muốn nói chuyện với Vệ Hộ.
Cô hy vọng Vệ Hộ vẫn còn nhớ những lời cậu ta từng nói.
Đợi Ôn Ngư thu dọn xong xuống lầu, trên bàn ăn đã bày sẵn hai món mặn và một món canh. Vệ Hộ bưng hai bát cơm ra, thấy Ôn Ngư xuống, liền kéo ghế cho cô.
Ôn Ngư ngồi xuống, cảm thấy nhất cử nhất động của mình đều như đang đi trên dây thép.
"Cậu có chuyện gì muốn nói với tôi sao?" Vẫn là nên nắm quyền chủ động trước thì hơn.
"Bây giờ nói à?" Vệ Hộ nghĩ nghĩ, cũng được. Cậu ta đặt đũa xuống, "Người kia có làm hại cô không?"
"Người kia?" Ôn Ngư không hiểu, "Người nào cơ?"
Vệ Hộ thần sắc phức tạp, nhưng vẫn tiếp tục nói: "Tôi không biết cô ấy tên là gì, nhưng cô ấy thường xuyên xuất hiện vào ban đêm, tính cách khác hẳn cô bây giờ."
"!" Ôn Ngư trừng lớn mắt. Vệ Hộ thế mà lại nhắc đến Ôn Miên, Vệ Hộ thế mà lại biết chuyện này.
"Hệ Thống, Hệ Thống, chuyện gì thế này?"
"Vệ Hộ tự mình đoán ra, Ôn Miên liền dứt khoát thừa nhận." Hệ thống ung dung trả lời, "Tuy nhiên ngay từ đầu, Ôn Miên đã không định giấu giếm, cô ấy ở trước mặt Vệ Hộ đều không hề giả bộ."
Ôn Miên thế mà lại hoang dã đến vậy sao? Ôn Ngư có chút luống cuống, cô cúi đầu ăn cơm: "Cũng khá tốt, cô ấy chưa từng bắt nạt tôi."
"Tôi nghe nói người đa nhân cách, đôi khi sẽ tồn tại sự cạnh tranh. Nhân cách phụ có thể sẽ thông qua việc g.i.ế.c c.h.ế.t nhân cách chính để bản thân nắm quyền chủ động cơ thể." Vệ Hộ lo lắng nhíu mày, nghiêm túc mà nói, cậu ta không hy vọng Ôn Ngư xảy ra chuyện gì.
Nhưng mà, người phụ nữ kia, cậu ta cũng không muốn g.i.ế.c c.h.ế.t.
"Sẽ không đâu." Ôn Ngư không chút nghĩ ngợi liền phủ nhận, "Cô ấy sẽ không làm hại tôi."
Sợ Vệ Hộ truy hỏi, Ôn Ngư vội vàng chuyển chủ đề: "Nói đi cũng phải nói lại, hôm nay cậu bị làm sao vậy? Dầm mưa chạy đến đây, đừng nói là sự cố, tôi không tin đâu."
Tay Vệ Hộ cứng đờ, không biết nên nói với Ôn Ngư chuyện mình gặp phải như thế nào.
Ôn Ngư đã bắt đầu suy đoán, dựa theo mô típ phát triển của những cốt truyện kiểu này: "Để tôi đoán xem, có phải cậu gặp được cao nhân nào đó không? Người đó có quyền có thế, nói cậu có căn cốt thanh kỳ, muốn nhận cậu làm đồ đệ, và toàn bộ ngàn vạn gia sản cùng vạn ngàn đàn em của ông ta đều do cậu kế thừa?"
Vệ Hộ: "..."
Cậu ta cạn lời.
Tuy nhiên, ở một mức độ nào đó, Ôn Ngư nói không sai.
"Hôm nay tôi gặp được một người tự xưng là cha ruột tôi." Vệ Hộ nói lời này mà cảm thấy cổ họng khô khốc, cầm lấy chiếc cốc bên cạnh uống một hơi cạn sạch. "Thật buồn cười, bây giờ mới xuất hiện, nói muốn bù đắp cho tôi, đúng là nực cười."
À, hóa ra cha của Vệ Hộ bây giờ đã xuất hiện rồi sao.
Ôn Ngư chớp chớp mắt. Theo cốt truyện, khoảng một tháng nữa, Đế Quốc sẽ có một vị tướng quân quyền cao chức trọng giới thiệu con trai độc nhất của ông ta ra trước mặt mọi người. Vị tướng quân này rất sủng ái con trai độc nhất, nguyện ý thỏa mãn mọi thứ.
Con trai độc nhất và Hoắc Tân Nam có mối quan hệ không tốt, thường xuyên châm chọc Hoắc Tân Nam.
Người con trai độc nhất này, chính là Vệ Hộ.
Vệ Hộ không phải con ruột của nhà họ Vệ, mà là do mẹ cậu ta sinh ra với một vị có thân phận cao quý hơn.
"Vậy cậu định làm thế nào?" Ôn Ngư thăm dò hỏi.
"Không làm gì cả." Vệ Hộ cầm lại đũa lùa cơm. "Tôi bảo ông ta cút."
Xì, Ôn Ngư bĩu môi. Mấy lần luân hồi trước, cậu ta chính là lon ton đồng ý ngay, chỉ vì muốn có thân phận mạnh mẽ hơn, có thể đối phó với nhà họ Vệ, đối phó với Hoắc Tân Nam, người từ nhỏ đã đè đầu cưỡi cổ cậu ta.
"Đúng rồi Ôn Ngư," Vệ Hộ nhớ ra điều gì đó, đột nhiên hỏi, "Cô có tên gọi ở nhà không?"
Ôn Ngư: ?
"Mỗi lần gọi cả họ tên cô, tôi thấy xa lạ quá, tôi muốn gọi thân mật hơn một chút."
Thân mật hơn một chút? Ôn Ngư như bị sét đ.á.n.h ngang tai.
"Vệ, Vệ Hộ, cậu còn nhớ trước đây cậu đã nói gì không?"
Vệ Hộ: ?
"Cậu nói, nếu có ngày nào cậu thích tôi, cậu sẽ livestream trồng cây chuối ăn sh*t."
Vệ Hộ: ...
*
Hôm sau đi học, Vệ Doanh lại chạy đến quấy rối. Cậu ta cứ lặp đi lặp lại mấy câu đó, cố tình đợi lúc tan học đông người mới nói.
"Vệ Hộ, mày còn chưa về nhà à? Sao mày vô lương tâm thế."
"Cho dù mày không phải con ruột, nhà tao cũng nuôi mày bao nhiêu năm như vậy, mày cũng không về thăm một lần sao?"
Tương tự như vậy, Vệ Hộ phiền không chịu nổi, dứt khoát kéo ghế đứng dậy, quay đầu định tìm Vệ Doanh để tính sổ.
Trước khi đi, cậu ta còn dặn dò Ôn Ngư: "Nếu có gã đàn ông khác tìm cô, đừng để ý, đợi tôi về."
Hả? Ôn Ngư ngẩng đầu nhìn Vệ Hộ, muốn nói rằng nếu không phải Ôn Miên nhặt cậu ta về nhà, bây giờ cậu ta cũng là một gã đàn ông hoang dã, ngủ gầm cầu ấy chứ.
Nhưng mà lời Vệ Hộ đôi khi vẫn đúng. Cậu ta vừa đi không bao lâu, Hoắc Tân Nam liền xuất hiện ngay sau đó.
Hắn đứng ở cửa sau phòng học, ngoắc ngoắc ngón tay gọi Ôn Ngư, khiến cho những người khác trong phòng học đều nhìn chằm chằm cô.
Ôn Ngư không quen với những ánh mắt như vậy, đành phải đi theo Hoắc Tân Nam rời đi. Hai người đi lên sân thượng.
"Đại ca, anh có chuyện gì sao?"
"Không có chuyện gì." Hoắc Tân Nam nhún vai, hắn thật sự không có việc gì. "Tìm cô đến để thả lỏng một chút thôi."
"Trên sân thượng mà thả lỏng ư?" Ôn Ngư không hiểu nổi mạch suy nghĩ của Hoắc Tân Nam. "Anh muốn nhảy lầu à?"
Cũng không phải không được, chỉ là nếu anh nhảy một cái, thời gian lại phải quay trở lại từ đầu.
"Cô ngốc à?" Hoắc Tân Nam nhàn nhạt liếc Ôn Ngư một cái. Hắn chỉ là yêu cái cảm giác hôm qua khi đợi mưa tạnh, trời đất yên tĩnh, chỉ còn lại hắn và Ôn Ngư.
Cảm xúc của hắn hiếm khi có thể trở nên bình thản, có thể quên đi những rối ren trong hiện thực.
Lại bị mắng, Ôn Ngư khó chịu, đá Hoắc Tân Nam một cái.
Hoắc Tân Nam lười so đo với Ôn Ngư, không đá trả lại.
Ôn Ngư không có việc gì làm, Hoắc Tân Nam lại không cho cô đi, cô đột nhiên nảy ra ý nghĩ, cô hỏi: "Này, anh có kẻ thù không?"
Hận đến mức muốn g.i.ế.c c.h.ế.t anh ấy.
"Kẻ thù ư? Có chứ, nhiều lắm." Hoắc Tân Nam không để ý đến câu hỏi "nhảy cóc" này của Ôn Ngư, thậm chí còn sẵn lòng phối hợp. "Tôi xem nào, cha tôi hận tôi, mẹ kế hận tôi, anh cả cũng hận tôi, đám bạn bè 'hồ bằng cẩu hữu' kia cũng ghét tôi, trong đó bao gồm cả Vệ Hộ, tôi biết nó đã khó chịu với tôi từ lâu rồi."
"Vì cô, bây giờ còn phải cộng thêm một Trần Sâm nữa."
Ôn Ngư nghe Hoắc Tân Nam trực tiếp nói về người nhà mà có chút không dám tin: "Việc xấu trong nhà anh cứ thế vạch trần ra à?"
"Xùy, cái việc xấu trong nhà này của tôi, còn ai mà không biết nữa chứ?" Hoắc Tân Nam ngược lại nghĩ thoáng. Hắn xoay người dựa vào lan can, gió thổi bay tóc hắn, sườn mặt nhu hòa. "Ngày nào đó nếu tôi c.h.ế.t, chưa biết chừng hung thủ cũng không tìm được."
À, cái này...
"Anh thật tự hiểu lấy mình." Ôn Ngư lẩm bẩm. Cô chẳng phải đến giờ vẫn chưa tìm được hung thủ sao?
"Đúng rồi, thằng nhóc Vệ Hộ kia vẫn còn ở nhà cô à? Gần đây nó sống không tốt lắm vì chuyện thân thế chứ gì." Hoắc Tân Nam đột nhiên nhớ ra chuyện này, trong lòng có chút khó chịu. "Tôi có thể sắp xếp người tìm chỗ ở cho nó, cô bảo nó dọn ra ngoài đi."
"Tôi việc gì phải nghe anh?" Ôn Ngư vẫn không có thái độ tốt với Hoắc Tân Nam. "Cậu ấy là bạn tôi, anh là cái gì?"
Hoắc Tân Nam trực tiếp ném một ánh mắt nhẹ bẫng: "Cô cảm thấy tôi là gì?"
Chỉ vì mấy chữ này, bầu không khí lập tức trở nên ái muội.
Ôn Ngư nghẹn lời. Trước kia cô tiếp cận Hoắc Tân Nam, đối xử với hắn rất tốt, nhưng Hoắc Tân Nam cũng chưa từng đối xử với cô như vậy.
Nghe Hệ thống nói, Ôn Miên đối với Hoắc Tân Nam hình như không tốt lắm. Chẳng lẽ Hoắc Tân Nam là một tên khổ dâm (M) ư?
Đang định hỏi, từ cầu thang truyền đến một tràng tiếng bước chân. Cửa sân thượng bị kéo ra, Tạ Ngôn Uẩn xuất hiện trước mắt.
Vị bảo vệ này mặc một bộ âu phục đen vừa vặn, tôn lên dáng người thon dài. Tóc cậu ta hơi rối vì chạy vội, hơi thở cũng dồn dập. Cậu ta vuốt lại tóc, chỉnh vạt áo, hít sâu một hơi rồi đi đến trước mặt Hoắc Tân Nam.
"Hoắc thiếu, phu nhân đã đến Đế Đô rồi."
Phu nhân? Hoắc Tân Nam đột ngột thẳng lưng, thần thái lười biếng ban nãy biến mất sạch. "Mẹ tôi bà ấy đến Đế Đô rồi ư?"
"Đúng vậy." Tạ Ngôn Uẩn cúi đầu. "Xe đỗ dưới lầu giảng đường, tôi đưa ngài qua nhé?"
"Đi thôi." Hoắc Tân Nam không thể từ chối phu nhân U Lan, một năm hắn mới có thể gặp mặt bà ấy một lần.
"Cá ngốc, đi thôi, xuống lầu." Hắn còn không quên kéo theo Ôn Ngư.
Ôn Ngư vẫn bất động, suy nghĩ xem phu nhân U Lan đây là đang diễn vở kịch nào.
Trong cốt truyện gốc, phu nhân U Lan đúng là muốn đến Đế Đô, nhưng không phải vào lúc này.
Bà ấy đến là mấy ngày trước khi Hoắc Tân Nam qua đời.
"Ôn Ngư?" Hoắc Tân Nam lại giục thêm một tiếng.
"Hoắc Tân Nam! Đừng đụng vào Ôn Ngư!" Cửa cầu thang bỗng nhiên vang lên một tiếng gầm lớn. Vệ Hộ từ bên trong xông ra, nhìn trái nhìn phải, phát hiện bóng dáng Ôn Ngư, liền lập tức chạy tới.
Trước tiên cậu ta kéo Ôn Ngư lại kiểm tra một lượt, phát hiện không có gì bất thường mới thở phào nhẹ nhõm. Tiếp đó, cậu ta phẫn nộ trừng mắt nhìn Hoắc Tân Nam: "Đồ ch.ó, tao chỉ nói một lần thôi, sau này không được đến tìm cô ấy nữa."
Khí thế kinh người, hoàn toàn khác hẳn so với trước đây.
Ôn Ngư thậm chí còn co rúm lùi lại một bước.
Vệ Hộ đây là bị làm sao vậy.
Hoắc Tân Nam lại bị chọc cười. Đi một Trần Sâm lại đến một Vệ Hộ, Ôn Ngư cô được lắm: "Nếu tao nói không thì sao?"
"Mày thử xem." Vệ Hộ lập tức tiếp lời.
"Tao thử xem ư?" Khóe miệng Hoắc Tân Nam nhếch lên, nụ cười trào phúng kéo dài. "Dựa vào thân phận hiện tại của mày, mày lấy đâu ra tự tin để uy h.i.ế.p tao? Hả, con sâu đáng thương đi nhặt rác?"
"Mày!" Vệ Hộ nghẹn họng, gân xanh trên mu bàn tay đều nổi lên, nhưng lại không thể không thừa nhận Hoắc Tân Nam nói không sai.
Hiện tại cậu ta chẳng là cái gì cả, không có năng lực bảo vệ Ôn Ngư.
"Thiếu gia?" Tạ Ngôn Uẩn nhỏ giọng thúc giục.
Hoắc Tân Nam không để ý, ánh mắt hắn như sói gắt gao nhìn chằm chằm Vệ Hộ.
Bầu không khí căng thẳng như dây đàn.