Tháng 6 năm 1985, không khí xưởng may quân phủ ngập tràn trong nhịp sống hối hả của những năm tháng đổi mới.
"Những năm tám mươi, thập kỷ của sự thức tỉnh, của sức trẻ căng tràn và của những giá trị trân quý…"
Tiếng phát thanh viên trong trẻo vang lên từ chiếc loa phóng thanh, báo hiệu giờ nghỉ trưa đã đến. Công nhân xưởng may lục tục tan ca, rộn ràng trở về ký túc xá.
Tống Nhã Tuyên vừa đọc xong bản tin, nhanh tay gấp sổ ghi chép, khoác túi xách lên vai chuẩn bị về nhà. Chưa kịp bước ra khỏi đài phát thanh, một bóng dáng quân phục xanh đã lặng lẽ hiện ra dưới gốc cây cổ thụ.
Anh khoác lên mình bộ quân phục xanh chỉnh tề, gương mặt tuấn tú ẩn chứa vẻ cương nghị. Ánh mắt anh dịu dàng như ánh trăng, nhưng vẫn toát lên khí chất uy nghiêm của người lính. Chỉ cần đứng yên đó, anh đã đủ khiến trái tim ai cũng rung động, cảm thấy an toàn và tin tưởng.
Truyện Đề Cử






