Ngọn lửa hung tàn nuốt chửng mọi thứ, và Lâm Thù trút hơi thở cuối cùng trong biển lửa ngùn ngụt. Nhắm mắt lại, cậu chỉ ước: "Nếu có kiếp sau, xin đừng làm người nữa." Làm người quá đỗi mệt mỏi: bị người yêu ruồng bỏ, bị người thân hãm hại, bị giam cầm trong viện tâm thần sống không bằng chết. Trong làn khói độc, Lâm Thù nghe bản nhạc Tần Du Trì yêu thích nhất, lòng thầm nghĩ: Cuối cùng, cậu cũng được giải thoát. Cậu và Tần Du Trì, tựa hai cực băng giá, vĩnh viễn không thể giao hòa; như hai cực cùng dấu, mãi mãi đẩy nhau ra. Lâm Thù biết rõ họ không thuộc về nhau, nhưng cậu không tin tà, không tin mệnh, cậu chỉ yêu Tần Du Trì. Vì thế, cậu dùng mọi thủ đoạn, lấy sự nghiệp diễn xuất làm vũ khí, ép buộc Tần Du Trì phải chấp nhận tình yêu của mình. Cái giá phải trả là những đêm dài không yên ổn trong viện tâm thần – sự trừng phạt mà cậu phải chịu, hay là sự báo thù của Tần Du Trì? Khi hơi thở ngừng lại, Lâm Thù nhớ ánh mắt căm ghét của Tần Du Trì, như nhìn một đống bùn nhơ. Trong khoảnh khắc ấy, mọi thứ chẳng còn ý nghĩa. Lời thì thầm cuối cùng, cũng là sự giải thoát cho cả hai: "Tôi buông tha cho cậu... Du Trì." --- Mở mắt lần nữa, định mệnh trêu ngươi đưa Lâm Thù trở về hai năm trước – thời điểm sự nghiệp còn ở đỉnh cao, khi cậu vẫn chưa gặp gỡ Tần Du Trì. Ám ảnh bởi bi kịch kiếp trước, Lâm Thù của kiếp này tránh mọi nơi có thể chạm mặt Tần Du Trì, bỏ bê công việc, sống một cuộc đời vô hồn. Mỗi sáng, cậu một mình lái xe đến vách núi, ngây người nhìn mặt trời mọc. Mỗi đêm, cậu ngồi trên lan can sân thượng, thẫn thờ ngắm sao trời. Vô cảm. Vô hồn. Vô vọng. Lâm Thù không muốn sống, nhưng cũng không đủ can đảm để tự tử. Cậu như một cái xác không hồn, chỉ chờ đợi một tai nạn cuốn mình khỏi nhân gian. Nhưng ai ngờ, "không tới núi thì núi lại tới". * Lâm Thù ra biển, "tình cờ" gặp Tần Du Trì quay phim. * Lâm Thù ngắm cực quang, "trùng hợp" đụng độ Tần Du Trì chụp tạp chí. * Ngay cả khi cậu thu mình trong nhà, Tần Du Trì vẫn dọn đến kế bên, trở thành hàng xóm. Tần Du Trì: "Chào cậu, lại gặp nhau rồi." Lâm Thù: "Tôi không khỏe, tạm biệt." --- Một sáng nọ, Lâm Thù lại đứng bên vực thẳm, chân bước ra mép núi. Giữa ranh giới sinh tử, một bóng người lao tới, vòng tay siết chặt kéo cậu trở về nhân gian. Mắt đỏ ngầu, Tần Du Trì gằn từng tiếng, tay siết chặt vai Lâm Thù đến đau: "Lâm Thù! Nếu cậu thích dùng thủ đoạn bẩn thỉu để yêu tôi, vậy lần này tôi phụng bồi đến cùng! Cậu dám chết thử xem?" Lâm Thù nhìn ánh mắt "căm ghét" quen thuộc ấy, bật cười, một nụ cười còn cay đắng hơn cả nước mắt. "Lần trước là tôi sai... xin lỗi nhé." Cậu quay đi, thoát khỏi vòng tay Tần Du Trì. --- Tần Du Trì từng nghĩ Lâm Thù là kẻ đáng ghét nhất đời. Nhưng khi ngọn lửa kia thiêu rụi tất cả, biến Lâm Thù thành nắm tro tàn, trái tim hắn như bị dao cắt. Hắn mới nhận ra: Tình yêu đã nảy mầm từ lúc nào không hay. Kiếp trước: Lạnh lùng ít nói công × Cố chấp điên cuồng thụ. Kiếp này: Chó điên ngạo mạn công × Chán sống bất cần thụ. 1v1, HE! --- **Spoil:** * Công trọng sinh bị thương, ký ức kiếp trước từng bước hồi phục. * Kiếp trước thụ ép công nhận tình yêu, bị công đưa vào viện tâm thần (có hiểu lầm). * Kiếp trước cả hai chết thảm, kiếp này nửa đầu chịu hối lỗi, nửa sau công tự giác. **Tag:** Ngược luyến tình thâm, Gương vỡ lại lành, Giới giải trí, Trọng sinh. **Nhân vật chính:** Lâm Thù, Tần Du Trì. **Vai phụ:** Biên Tinh Lan, Đào Tử Điềm. **Một câu tóm tắt:** "Không ai cứu tôi." **Tuyên ngôn:** "Vĩnh viễn không buông tay, đuổi theo bình minh."