91. Chương 91

Tôi Chỉ Muốn Yên Bình Nghỉ Hưu thuộc thể loại Linh Dị, chương 91 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

“Đừng đánh, đừng đánh, đừng đánh! Lương Hiển đâu có nói với tôi như vậy, sao vừa gặp đã động tay rồi!”
Cái gọi là ‘Lương Hiển’ lộ ra vẻ mặt sợ hãi, đầu áp sát đất, trông rất đáng thương.
Đàm Nghiên: “…”
Nhìn thể ý thức dùng gương mặt của Lương Hiển để làm ra biểu cảm như thế, anh có chút không quen. Anh lặng lẽ buông tay, bình tĩnh chờ thể ý thức giải thích.
“Tôi đến nói cho các anh biết cách ký sinh mà,” ‘Lương Hiển’ đưa tay làm động tác vén tóc ra sau tai, nhưng vì Lương Hiển để tóc húi cua nên vén hụt. Nó vỗ ngực, vẻ mặt sợ sệt: “Sao hung dữ thế, tôi đâu có ác ý.”
Đàm Nghiên: “…”
Động tác trông rất là…
‘Lương Hiển’ uốn éo bước đến chỗ Khâu Tề Chính, vừa đi vừa khẽ xoa hai chân mình, mặt nhăn nhó: “Trời ơi, ngại quá… trước giờ tôi chỉ nhập vào cơ thể con gái thôi.”
Đàm Nghiên nhíu mày nhìn nó mang thân thể Lương Hiển làm động tác ẻo lả, cực kỳ không vui.
‘Lương Hiển’ đi đến trước cơ thể của Khâu Tề Chính, vỗ vỗ lên cơ ngực cậu, giọng đầy hứng thú: “Bộ quần áo này đẹp ghê~”
Mọi người: “…”
Cái quái gì thế này, Lương Hiển kiếm đâu ra thứ này vậy?
Nghiêm Vĩnh Phong túm lấy cổ áo ‘Lương Hiển’: “Nói mau, làm sao để cậu ấy trở lại?”
“Đừng có động chạm chứ!” ‘Lương Hiển’ hất mạnh tay Nghiêm Vĩnh Phong, tức tối: “Anh sờ trúng ngực tôi rồi!”
Nghiêm Vĩnh Phong: “…”
Ai cũng muốn cho nó một trận đòn, nhưng nghĩ đây là thân thể của Lương Hiển, quá bất tiện…
Nai con “lộc cộc” lao tới, dứt khoát đá vào mặt Lương Hiển, không do dự chút nào.
Đội dị năng: “…”
“Được rồi được rồi, đừng đánh nữa!” ‘Lương Hiển’ ôm mặt bị đá bầm tím, kêu la: “Đánh vào cơ thể này thì bọn tôi cũng đau mà. Vừa nãy Người thượng đã thương lượng với tôi rồi, để tôi giúp bộ quần áo này… À không, phải gọi là anh đẹp trai này trở về thân thể. Chỉ cần tôi đồng ý thì sẽ cho tôi ở lại cơ thể Người thượng vị một lúc. Anh ta hứa cho tôi ở lại một tiếng, tính từ lúc nhập vào, một giây cũng không được thiếu.”
Nói xong, nó ngẩng đầu nhìn về phía ý thức của Khâu Tề Chính, vẫy tay ra hiệu.
“Tôi nói cho anh nghe nè, ý thức của con người tồn tại dưới dạng electron trong các vi ống của não bộ. Vừa rồi có một ý thức mạnh mẽ khác xâm nhập, electron ý thức quá khổng lồ khiến vi ống trong não anh không thể chứa nổi, nên đẩy anh ra ngoài.
Khi bọn tôi ký sinh, vì ý thức không đủ mạnh, nên xuất hiện tình trạng hai ý thức cùng tồn tại trong cùng một cơ thể. Nhưng trạng thái này không thể duy trì lâu, não bộ sẽ không thể chịu nổi, cuối cùng một ý thức sẽ hấp thụ ý thức còn lại.”
Nghe vậy, Đàm Nghiên lập tức hỏi: “Lương Hiển thật sự đồng ý để mày ký sinh một tiếng?”
“Người thượng vị có giống bọn tôi đâu?” ‘Lương Hiển’ chỉ vào đầu mình: “Dù có một trăm ý thức chen vào thì cũng chỉ có kết cục bị Người thượng vị hấp thụ thôi. Người sợ hãi lẽ ra phải là tôi mới đúng. Nhưng vì cấu trúc não của Người thượng vị khác biệt, ở trong đó một thời gian có thể tăng cường năng lượng của mình, nên tôi mới liều mình xông vào.”
Giải thích xong, nó kiên nhẫn chỉ dạy ý thức của Khâu Tề Chính: “Vừa rồi anh nhập vào sai cách rồi. Không thể để ý thức của mình chịu ảnh hưởng của thân thể mà tưởng tượng mình có hình dạng giống với cơ thể đó. Làm như anh thì lúc ký sinh, ý thức chỉ nhập vào cơ bắp và xương cốt, dĩ nhiên không thể tỉnh lại được.
Phải nhớ rằng ý thức là tập hợp các electron hoạt động, vốn không có hình thái. Cái hình người hiện giờ chỉ là suy nghĩ của anh thôi. Hãy biến thành vô hình, nhập vào trong não, tiềm thức của não sẽ phân tán các electron ý thức vào các vi ống, khi đó anh sẽ tỉnh lại.”
Nó vừa dứt lời, ý thức của Khâu Tề Chính bừng tỉnh. Trong mắt Nghiêm Vĩnh Phong, cậu biến thành một đám sương mù rồi chui vào đầu của cơ thể Khâu Tề Chính.
Khoảng năm phút sau, Khâu Tề Chính ôm đầu, chậm rãi mở mắt, đau đớn rên rỉ: “Đau quá…”
Thấy cậu trở về cơ thể, Nghiêm Vĩnh Phong và Tần Lực mừng rỡ lao tới ôm chầm, liên tục vỗ mạnh vào lưng cậu ấy, khiến Khâu Tề Chính ho sặc sụa.
Sau khi thở phào nhẹ nhõm, mọi người mới có tâm trạng tra hỏi thể ý thức: “Người thượng vị là gì?”
“Chính là thể ý thức mạnh hơn bọn tôi á,” ‘Lương Hiển’ ngồi xổm ôm gối trên mặt đất. Nó ở ngoài kết giới, đội dị năng đứng trong kết giới nói chuyện, “không phải kiểu sức mạnh lớn hơn, mà là ở một chiều không gian hoàn toàn khác, có thể khống chế chúng tôi, khiến người ta sợ hãi.”
“Quỷ vương.” Dì Dương dùng cách hiểu của mình để diễn giải.
“Thế Người thượng vị còn tính là con người không?” A Tam từ nãy đến giờ vẫn im lặng, sau khi Khâu Tề Chính tỉnh lại mới cất tiếng hỏi, làm thể ý thức sững người một thoáng.
“Tôi không biết,” ‘Lương Hiển’ ngơ ngác: “Nói thật thì đây là lần đầu tiên tôi thấy một Người thượng vị vẫn còn giữ được cơ thể của mình. Bất kể là con người hay sinh vật thông minh khác, thể ý thức sau khi rời khỏi thân xác đều sẽ nuốt chửng lẫn nhau, tích lũy đủ nhiều năng lượng mới có thể từ từ biến thành Người thượng vị. Quá trình đó rất lâu, trong khi tuổi thọ con người quá ngắn, lúc còn sống căn bản không thể trở thành Người thượng vị. Thế mà thân thể này trẻ quá trời luôn~”
Nó nghịch ngợm sờ mó khắp nơi, cúi đầu ngửi cánh tay mình, bày ra vẻ mặt “thơm quá à”.
Đàm Nghiên túm lấy nó, giọng điệu hơi khó chịu: “Đừng lộn xộn.”
Thể ý thức ngẩn người nhìn Đàm Nghiên, đưa tay run run chỉ vào anh, lắp bắp: “Tôi, tôi vừa mới… phát hiện, anh… anh là…”
Nó còn chưa nói xong đã ngã xuống, gục vào lòng Đàm Nghiên, không nhúc nhích.
“Này!” Đàm Nghiên đẩy đẩy đầu Lương Hiển.
“Đừng đẩy, là em.” Lương Hiển dụi đầu vào ngực anh, “vừa bị nhập thân, thấy hơi choáng.”
“Mới trôi qua 26 phút, chưa đủ một tiếng.” A Tam xem đồng hồ, nhắc.
“Ai mà biết được, nó vừa liếc Đàm Nghiên một cái đã la hét rồi biến mất. Có lẽ phát hiện ra sự lợi hại của Đàm Nghiên, nên sợ quá mà bỏ chạy luôn.” Lương Hiển vẫn vùi mặt trong ngực Đàm Nghiên, không ai thấy được nét mặt hắn.
Mọi người đều nghi ngờ. Lương Hiển vốn là kiểu người thích nghiên cứu, chuyện gì không hiểu cũng muốn tìm cách làm rõ, lại rất coi trọng Đàm Nghiên, sao trong tình huống này lại không truy hỏi?
Sau khi im lặng một lúc, Lương Hiển ngẩng đầu lên, nét mặt bình thường, cùng Đàm Nghiên bước vào trong kết giới, lặng lẽ chờ trời sáng.
Suốt cả đêm, hắn không nhắc lại chuyện bất thường khi thể ý thức đối diện Đàm Nghiên, chỉ ung dung trò chuyện với đội dị năng, hỏi thăm họ đã làm gì khi hắn vắng mặt, không liên quan đến bí mật, chỉ thuần túy hàn huyên.
Ba sinh viên trao đổi khó chịu vô cùng, sau khi xác nhận Khâu Tề Chính đã tỉnh lại, họ cũng chỉ nằm trên chiếc giường gấp mà dì Dương lấy ra, nhắm mắt nghỉ ngơi, sắc mặt tái nhợt. Không rõ họ có lưu tâm tới lời thể ý thức vừa nói hay không. Ngược lại, dì Dương vì đã thức tỉnh dị năng, sau khi Đàm Nghiên ngăn cách được năng lượng tối thì dần dần hồi phục.
Cả nhóm vừa trò chuyện vừa thay phiên nhau nghỉ ngơi trong màn đêm, cuối cùng cũng đợi được bình minh.
Hôm nay là một ngày nắng rực rỡ, chiếu xuống ấm áp khắp nơi. Đàm Nghiên thu hồi kết giới, mọi người cùng nhau phơi nắng.
Lương Hiển vừa nói chuyện vừa chăm chú nhìn về phía điểm truyền tống, thỉnh thoảng liếc Đàm Nghiên. Ở nơi không ai thấy, ánh mắt hắn thoáng hiện vẻ trầm tư.
Mãi đến giữa trưa, sau khi xác nhận toàn bộ năng lượng tối trong người mọi người đã được trừ sạch, cả nhóm theo Đàm Nghiên cùng bước vào điểm truyền tống, quay lại thế giới hiện thực.
——————-
Lời tác giả:
Thế giới này vô cùng hiểm ác, nhưng từ khi Lương Hiển lấp lánh xuất hiện thì gần như chẳng còn gì đáng sợ. Đội dị năng dắt theo Quỷ Vương xông thẳng vào phố Quỷ dữ, lũ tiểu quỷ chỉ biết kêu “không chọc nổi, không chọc nổi, chạy thôi chạy mau.”
Tôi biết chương này hơi ngắn, chương trước cũng vậy. Xin lỗi mọi người, mấy hôm nay trạng thái không được tốt lắm. Ngày mai tôi sẽ cố gắng trở lại độ dài thường ngày~
Yêu mọi người (づ ̄3 ̄)づ