Tôi Chính Là Nam Hồ Ly Tinh
Bữa tối với đạo diễn Hứa
Tôi Chính Là Nam Hồ Ly Tinh thuộc thể loại Linh Dị, chương 100 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Hệ thống không làm khó được Tạ Hào, tức giận đấm một phát xuống đệm sô pha, mặt mày tối sầm, liếc nhìn Mạc Bắc Hồ, quyết định ngáng đường tình yêu của Tạ Hào một phen.
Nó cười lạnh hai tiếng vào điện thoại, quay sang nói với Mạc Bắc Hồ: “Nhưng cho dù nói thế nào, Tiểu Hồ, đây cũng không phải chuyện nhỏ, cậu phải cân nhắc thêm, cân nhắc thêm.”
Nó ra vẻ nghiêm túc nói: “Dù đối phương thoạt nhìn có vẻ rất thật lòng, nhưng cũng không thể quyết định nhanh như vậy được, vẫn nên tìm hiểu thêm rồi hãy tính.”
“Hửm?” Mạc Bắc Hồ nghi hoặc chớp chớp mắt, “Ồ” một tiếng nhận lời, gật đầu phụ họa: “Tiếp xúc nhiều hơn!”
“Không đúng không đúng!” Hệ thống gấp đến mức nhảy dựng lên: “Quan trọng là phải xem xét kỹ đã! Không phải là tiếp xúc nhiều hơn!”
Mạc Bắc Hồ vẫn không hiểu lắm sự khác biệt rõ ràng giữa hai điều này là gì, nhưng để ý đến cảm xúc của hệ thống, cậu ngoan ngoãn gật đầu, tự tin chỉ vào đầu mình: “Được, tui hiểu rồi!”
…
Mạc Bắc Hồ nghỉ ngơi hai ngày, tham gia hai buổi thông cáo báo chí và quay quảng cáo. Lịch trình sau đó không có lịch quay phim, ngược lại còn học thêm một vài khóa cưỡi ngựa, võ thuật, bắn súng. Mạc Bắc Hồ còn tranh thủ thi đỗ lý thuyết lái xe, sau đó việc luyện tập thực hành cũng sắp được xếp vào lịch trình.
-- Theo lời hệ thống nói, để có thể nhận những kịch bản chưa biết trước, mỗi một diễn viên ưu tú phải làm tốt mọi sự chuẩn bị.
“Ba ngày nữa có một sự kiện thảm đỏ.” Hệ thống dặn dò cậu: “Cậu chưa tham gia nhiều kiểu sự kiện này, cho nên tôi đã tìm cho cậu một giáo viên người mẫu, lát nữa cậu học cách đi lại và tạo dáng chụp ảnh ở một vị trí cố định một chút.”
Mạc Bắc Hồ nghi hoặc hỏi: “Đi lại cũng phải học sao? Tôi cũng không phải ngày đầu tiên làm người, không đến nỗi bò bốn chân trước mặt người khác đâu.”
“Đi thảm đỏ và đi đường bình thường không giống nhau đâu.” Hệ thống kiên nhẫn vỗ vỗ vai cậu: “Giống đi catwalk hơn, nhưng so với sàn T thì cần thả lỏng hơn một chút, giữ vẻ tự nhiên vừa phải là tốt nhất.”
“Tuy rằng khuôn mặt này của cậu gần như không cần lo ảnh chụp ra sẽ không đẹp, hơn nữa lần đầu tiên đi thảm đỏ, cho dù có căng thẳng đến mức luống cuống tay chân thì mọi người cũng sẽ thông cảm cho cậu một chút, thế nhưng!”
Hệ thống chống nạnh: “Chúng tôi vẫn hy vọng cậu có thể gây ấn tượng mạnh mẽ cho mọi người!”
“Đương nhiên, không phải thật sự bảo cậu gào lên trên thảm đỏ đâu! Bây giờ cậu có bao nhiêu tích phân rồi?”
Mạc Bắc Hồ thành thật trả lời: “Hơn hai triệu.”
Lần gây sốt của “Thập Nhất hoàng tử” lần trước đã mang tới hiệu ứng kéo dài rất tốt, liên tục mang về cho cậu không ít lưu lượng truy cập và giá trị tình yêu. Cho đến tận hôm nay, trong các bảng tổng hợp “mỹ nhân thanh lãnh”, “hồng nhan bạc mệnh”, “cảm giác rách nát” của đủ loại phim truyền hình, cậu vẫn có thể nhìn thấy bóng dáng của Thập Nhất hoàng tử.
Hơn nữa hệ thống còn nói, đợi phát sóng, trong cuộc đua này, một mình cậu có thể chiếm hai nhân vật.
“Vậy thì tốt rồi.” Hệ thống vui mừng gật đầu: “Đợi đến lúc nào đó cậu tích đủ mười triệu giá trị tình yêu, vậy tôi cũng không còn bao lâu nữa đã phải đi rồi.”
“Trước khi đi, tôi sẽ cố gắng sắp xếp ổn thỏa cho cậu nhiều nhất có thể.”
“Trước đây không phải quan hệ của chúng ta rất tốt sao? Chương trình tạp kỹ gần đây của đài chính phủ, nói về di tích văn hóa và lịch sử, tôi cảm thấy là một công việc không tệ, nhưng mà…”
Hệ thống nhìn cậu một cái thật sâu: “Tôi lo sẽ lộ ra sự thật cậu không có văn hóa, cho nên trước tiên bổ sung cho cậu một gói văn hóa về thành ngữ, tục ngữ, cậu bỏ chút tích phân ra để mua, sau đó gần đây tranh thủ xem sách lịch sử, tôi đã soạn sẵn cho cậu danh sách sách rồi.”
“Được, A Thống!” Mạc Bắc Hồ gật đầu lia lịa.
Hệ thống vỗ bả vai cậu: “Vì Hồ Hồ thành tiên mà đọc sách!”
“Được!” Mạc Bắc Hồ lập tức có động lực: “Sau này tôi chính là hồ có đọc sách!”
Ngay lúc này, điện thoại của cậu vang lên.
Hệ thống vẻ mặt khinh thường: “Chậc, lại là Tạ Hào?”
“Không phải.” Mạc Bắc Hồ tò mò giơ điện thoại lên: “Là đạo diễn Hứa.”
Đạo diễn Hứa Giao Quân hỏi cậu có rảnh và có tiện nghe điện thoại không.
Hệ thống nhẹ nhàng gật đầu: “Cậu cứ nhận đi, biết đâu là có phim mới, muốn thông báo riêng cho cậu.”
Lần hợp tác trước của bọn họ khá tốt, hoàn toàn có thể cân nhắc hợp tác lần hai.
Mạc Bắc Hồ vừa trả lời một chữ “Được”, điện thoại của Hứa Giao Quân đã gọi tới.
“Tiểu Hồ, lâu rồi không gặp, thế nào rồi, công việc có bận không?” Tiếng cười hì hì của Hứa Giao Quân truyền đến từ trong điện thoại: “Có nhớ tôi không?”
“Lâu rồi không gặp, đạo diễn Hứa!” Mạc Bắc Hồ phấn khởi trả lời, không chút ngại ngùng mà nói dối: “Nhớ anh lắm!”
Hứa Giao Quân cười hì hì: “Cậu đoán xem tôi tìm cậu làm gì?”
Mạc Bắc Hồ thuận theo ý hắn mà đoán: “Có lời mời phim mới?”
“Cũng gần đúng.” Hứa Giao Quân cười lớn: “Gần đây tôi xem buổi trình diễn thời trang, bộ quân phục kia đẹp trai quá, tôi cũng muốn làm một bộ.”
“Nhưng mà đề tài này khá nhạy cảm, hơn nữa kiểu dáng quân phục tôi muốn lại không tồn tại, chỉ có thể tự mình tạo ra một thời đại hư cấu, hoặc dứt khoát làm về người ngoài hành tinh, nhưng nếu làm không khéo thì sẽ giống như kịch bản phim thiếu nhi…”
Hắn ta giả bộ đè giọng khàn khàn nói: “Ta là tướng quân ngoài hành tinh đây!”
Mạc Bắc Hồ bị lời của hắn ta chọc cười, cũng bật cười theo.
“Tôi bên này còn đang sầu đây, vẫn chưa đâu vào đâu cả, trong thời gian ngắn sẽ không quay được.” Hứa Giao Quân đổi giọng: “Mà nói mới nhớ, Tiểu Hồ, cậu còn nhớ Chu Vân Thượng không?”
“Nhớ rõ!” Mạc Bắc Hồ vội vàng nói: “Ông ấy đã dạy tôi diễn xuất đấy!”
“Ha ha.” Hứa Giao Quân cười gượng: “Chắc đó không phải ý định ban đầu của cậu đâu.”
“Lần đóng máy trước, tôi đã gọi cậu tới, cũng là muốn để ông ấy xem sự tiến bộ của cậu trong những ngày qua, tiện thể giúp cậu tranh giành vai diễn một lần nữa -- Cậu biết mà, những bộ phim lớn đầu tư khủng của bọn họ, ba năm chọn vai, năm năm chuẩn bị cũng là chuyện rất bình thường.”
“Ừm ừm.” Mạc Bắc Hồ ngoan ngoãn phụ họa: “Tôi biết, cảm ơn anh!”
“Ôi -- Khách sáo làm gì!” Hứa Giao Quân rất hưởng thụ điều đó, hắng giọng nói: “Lúc đó ông ấy vẫn còn cứng miệng lắm, nhưng mà sau khi phim của chúng ta phát sóng, ông ấy đã phải tấm tắc khen ngợi rồi.”
“Đặc biệt là gần đây, ảnh hậu trường của cậu vừa được tung ra, ông ấy đã có vẻ đứng ngồi không yên.”
Mạc Bắc Hồ nghi hoặc hỏi: “Ông ấy… Ông ấy muốn tìm tôi đóng phim sao?”
Hứa Giao Quân cân nhắc câu chữ rồi nói: “Tôi cảm thấy, chắc là như vậy.”
Mạc Bắc Hồ càng thêm mơ hồ: “Chắc là?”
“Con người ông ấy trước nay vốn rất khó mà lường được.” Hứa Giao Quân cũng vô cùng vô tội: “Hỉ nộ vô thường, trong lòng nghĩ gì cũng không nói ra, tôi chỉ có thể đoán thôi.”
Hệ thống không nhịn được chen miệng vào: “Vậy thì phải xem ông ấy muốn làm gì.”
“Ấy?” Hứa Giao Quân nghi hoặc: “Ai ở bên cạnh thế, nghe không giống lão Tạ chút nào?”
Mạc Bắc Hồ giải thích một câu: “Là người đại diện của tôi.”
Lúc quay phim, hệ thống vẫn chưa có hình người, Hứa Giao Quân chắc là không biết đến người tên “Đồng Hi”.
“Ồ.” Hứa Giao Quân đáp một tiếng: “Hành động chính là thế này -- cậu tôi muốn đề cử cậu tham gia tranh giải Nam phụ xuất sắc nhất của giải thưởng Tinh Quang Xán Lạn.”
“Đương nhiên rồi, chỉ là ông ấy muốn đăng ký cho cậu thôi, có thật sự được đề cử hay không, vẫn phải xem các giám khảo khác có chọn không.”
Hứa Giao Quân có hơi ngượng ngùng sờ sờ mũi: “Tôi báo trước cho cậu một tin, tôi thấy cũng không chắc lắm, không phải diễn xuất của cậu có vấn đề, chủ yếu là quan hệ của tôi với đám giám khảo kia không tốt cho lắm, phim của tôi trước nay đều không có duyên với mấy giải thưởng kiểu này.”
“Cậu với bộ phim kia của Lão Lộ không phải cũng đang cố gắng để lên sóng trong năm nay sao? Tôi khá coi trọng việc cậu dùng bộ phim đó để đoạt giải, Lão Lộ nói chung cũng là chuyên nghiệp trong việc giành giải, là một ảnh đế lão làng mà.”
Mạc Bắc Hồ nghe đến mức mơ hồ, nhưng cũng không có cảm giác thực tế -- Cậu không có ấn tượng gì với giải thưởng cả, bởi vì hệ thống gần như chưa từng nhắc tới.
Yêu cầu của hệ thống đối với cậu là giá trị tình yêu, trước giờ chưa từng đề cập đến chuyện phải để cậu đoạt giải.
“Vậy…” Mạc Bắc Hồ chần chờ nhìn hệ thống một cái: “Cảm ơn ông ấy?”
“Không cần.” Hứa Giao Quân vội vàng nói: “Cậu đừng tự mình đi cảm ơn ông ấy đấy, con người ông ấy ghét nhất là những phép tắc đối nhân xử thế, cậu mà đi tìm là ông ấy sẽ nổi giận thêm.”
“Tôi đây là tiết lộ tin tức nội bộ cho cậu trước, cũng chỉ muốn nói với cậu một tiếng, ông ấy đã bị "vả mặt" rồi, biết sai rồi, nếu ông ấy thật sự tìm cậu, cậu vẫn có thể cân nhắc nhận kịch bản của ông ấy, tuy ông ấy tính tình xấu, nhưng quay phim thì thật sự rất tài năng.”
“Tôi vốn định gọi cả hai người cùng nhau đi ăn cơm nói chuyện này, ông ấy lại không cho, cậu nói xem ông ấy có khó tính hay không chứ?”
“Cho nên cậu có rảnh không? Tôi đang ở thành phố A, ăn cơm một mình, quá nhàm chán, cậu qua đây chúng ta nói chuyện kỹ hơn -- à đúng rồi, tôi gọi cả Lão Tạ, để hắn khỏi lo lắng.”
Mạc Bắc Hồ hoàn toàn không nghe ra ý trêu chọc của đối phương, dường như không cảm thấy chuyện này có vấn đề gì.
…
Vào thời gian cơm tối, Tạ Hào và Mạc Bắc Hồ cùng nhau đi vào một nhà hàng Pháp khá nổi tiếng ở thành phố A.
Hứa Giao Quân đã đặt phòng riêng ở vị trí tốt nhất trong nhà hàng, từ cửa sổ sát đất bên cạnh bàn ăn nhìn ra ngoài, có thể thấy được công trình kiến trúc biểu tượng của thành phố A, bên cửa sổ thậm chí còn đặt một chiếc kính viễn vọng.
Tạ Hào bước vào, nhìn về phía kính viễn vọng kia, tò mò hỏi: “Trang trí hay là dùng được thật?”
“Dùng được, bởi vì nó là của tôi mang tới.” Hứa Giao Quân cười lớn: “Chưa nghe nói sao? Hôm nay có mưa sao băng.”
“Nhưng nghe nói mắt thường chưa chắc đã nhìn thấy được, nên tôi mang theo trang bị.”
“Cũng khá lãng mạn.” Tạ Hào cười khẽ một tiếng, kéo ghế cho Mạc Bắc Hồ, để cậu ngồi xuống.
“Hết cách rồi, làm đạo diễn, lúc nào cũng vậy.” Hứa Giao Quân thở dài mà xòe tay ra: “Phải tìm kiếm linh cảm trong mọi thứ của cuộc sống thường ngày, biết đâu trận mưa sao băng này có thể mang lại cho tôi chút linh cảm gì đó về ‘quân trang vương tử ngoài hành tinh’ thì sao.”
Tạ Hào kinh ngạc liếc hắn ta một cái: “Phải không?”
“Hóa ra là vì linh cảm, tôi còn tưởng anh đơn thuần là rảnh rỗi sinh nông nổi.”
Hứa Giao Quân: “…”
Hắn ta chống cằm nói với Mạc Bắc Hồ: “Tiểu Hồ, tôi nhớ không nhầm thì sức lực cậu rất mạnh phải không?”
“Có thể giúp tôi di chuyển một thứ không?”
Mạc Bắc Hồ vội vàng đồng ý: “Di chuyển cái gì?”
Hứa Giao Quân mỉm cười chỉ vào Tạ Hào: “Di chuyển cái thứ này ra ngoài.”
“A?” Mạc Bắc Hồ trợn to hai mắt.
“Ôi, thật là không biết điều.” Tạ Hào nhẹ nhàng lắc đầu: “Tuy rằng tôi cũng rất hy vọng có thể vứt anh ra ngoài, nhưng tôi sẽ không đưa ra yêu cầu khó xử như vậy với Tiểu Hồ.”
Hứa Giao Quân: “…Anh sao lại thế này?”
“Trước đây gặp mặt chỉ thấy anh âm dương quái khí, bây giờ sao lại còn trà xanh trà nhài nữa?”
“Ảo giác thôi.” Tạ Hào cười khẩy một tiếng: “Cho nên, anh cố tình mời chúng tôi ăn cơm, là có chuyện gì nghiêm túc cần nói sao?”
“Không có đâu.” Hứa Giao Quân nói một cách hợp lý: “Chuyện nghiêm túc đã nói xong trong điện thoại rồi, bây giờ chỉ là mời bạn bè ăn cơm thôi.”
“Tôi ghét nhất là nói chuyện nghiêm túc trong lúc ăn cơm, ảnh hưởng đến khẩu vị.”
Tạ Hào không nhịn được mà bật cười.
Hứa Giao Quân đánh giá hắn từ trên xuống dưới một lượt: “Tôi đúng là không ngờ anh thật sự sẽ đi cùng, cho nên, anh đến đây với thân phận người giám hộ, hay với thân phận ông chủ công ty đến?”
“Đều không phải.” Tạ Hào khẽ nhún vai: “Là đến đây với tư cách bạn tốt của Tiểu Hồ.”
“Ồ--” Hứa Giao Quân kéo dài giọng đầy ẩn ý, quay đầu nói với Tiểu Hồ: “Dù chỉ một chữ của người này nói, cậu cũng đừng tin.”
Mạc Bắc Hồ: "?"