Hồ Ly Cứu Người Giữa Đêm Sương

Tôi Chính Là Nam Hồ Ly Tinh

Hồ Ly Cứu Người Giữa Đêm Sương

Tôi Chính Là Nam Hồ Ly Tinh thuộc thể loại Linh Dị, chương 12 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Mặc dù Hồng Mai đã ngủ rồi, nhưng trong mơ cũng không được yên ổn.
Trong lúc nửa tỉnh nửa mơ, bà dường như nghe thấy giọng nói của Mạc Bắc Hồ.
Bà còn nhớ Trương Tuần Quang đã đặc biệt dặn dò riêng với bà, bảo bà hỗ trợ chăm sóc người mới này một chút, nên còn chưa mở mắt đã ngồi dậy, mơ hồ trả lời: “Ôi— dì đây.”
“Dì xỏ giày đã.”
Bà dụi dụi mắt, buổi tối trên núi hình như đã nổi sương mù, sương mù thậm chí còn tràn vào trong phòng, trông có vẻ âm u đáng sợ.
Hồng Mai xoa xoa cánh tay, trong lòng có chút kỳ lạ, nhưng nghĩ đến đứa nhỏ kia vẫn còn ở ngoài cửa, vẫn là mở cửa ra.
Sương mù bên ngoài càng lúc càng dày đặc, chỉ có thể mơ hồ nhìn thấy một bóng người.
Hồng Mai mơ mơ màng màng gọi: “Tiểu Mạc à?”
Bóng người đã đi về phía trước hai bước, gần như sắp không nhìn rõ, cậu ta nói: “Đi nhanh đi, đi nhanh đi.”
“Đến đây.” Hồng Mai vội vàng đi theo, đóng cửa lại: “Sương mù lớn như vậy, để dì bật đèn pin đã.”
“Con xem đứa nhỏ này, sao lại vội vàng thế, chắc là đã nín nhịn một lúc rồi đúng không?”
Bà còn cười rộ lên, nhưng người đối diện không đáp lại.
Khoảnh khắc sương mù mạnh mẽ tràn vào phòng, Mạc Bắc Hồ đã mở mắt ra.
Cậu ngồi dậy từ trên giường, hệ thống nghi thần nghi quỷ hỏi: “Sao vậy, ch, chẳng lẽ...”
Mạc Bắc Hồ nói: “Nó ở ngoài cửa.”
Hệ thống tắc họng.
“Yên tâm, không mở cửa thì nó sẽ không vào phòng được.” Mạc Bắc Hồ an ủi hệ thống: “Chỉ cần bọn họ không mở cửa là được.”
Mạc Bắc Hồ còn chưa dứt lời, cả hồ ly lẫn hệ thống đều nghe thấy tiếng mở cửa khiến người ta sởn gai ốc vang lên trong màn đêm tĩnh lặng.
Hệ thống: “......”
Mạc Bắc Hồ vểnh tai lên nghe: “Là dì Hồng.”
Hệ thống: “......”
Mạc Bắc Hồ đứng ở cửa sổ: “Bà ấy tưởng con quỷ kia là tôi.”
Hệ thống: “......”
Mạc Bắc Hồ vịn cửa sổ: “Trong thành phố người đông, nhân khí mạnh, ép đám ma quỷ chỉ dám lẩn khuất trong góc. Nhưng nơi này người ít, đêm khuya âm khí lại nặng, càng dễ gặp quỷ.”
“Giờ này, nói không chừng cậu cũng có thể nhìn thấy...”
Hệ thống thét chói tai: “Tôi không muốn xem!”
Mạc Bắc Hồ nâng mắt: “Nhưng mà... Nếu dì Hồng đi lạc thì chương trình ngày mai cũng không thể quay được.”
Hệ thống nhắm mắt giả chết, hận không thể tắt máy luôn: “Tôi không biết, tôi không có sách lược đối phó ma quỷ, tôi bị đơ máy rồi cậu đừng hỏi tôi.”
Mạc Bắc Hồ ngẩng đầu ưỡn ngực vung móng vuốt: “Tôi có thể đối phó! Cậu vừa nãy cũng thấy rồi, một móng của tôi đã đánh gục nó.”
Hệ thống còn giãy giụa: “Nhưng mà, nhưng mà cậu cứu bà ấy xong thì giải thích thế nào! Cậu không thể để lộ thân phận hồ ly tinh được!”
Mạc Bắc Hồ đã nhận thấy sự dao động của nó, mắt đảo một vòng: “Vậy chúng ta lén cứu bà ấy.”
Hệ thống bị cậu thuyết phục: “Cứu kiểu gì?”
“Hì hì.” Mạc Bắc Hồ mắt trông mong hỏi nó: “Cậu có cách nào biến tôi về nguyên hình không?”
Hệ thống theo bản năng trả lời: “Tốn một ít tích phân chắc là được...”
“Để tôi xem thử, chà, có hơi đắt chút, biến về nguyên hình rồi lại biến trở lại, một đi một về tốn một trăm tích phân lận.”
Hệ thống kẻ keo kiệt bủn xỉn tính toán chi li.
Mạc Bắc Hồ nhìn chằm chằm vào bóng dáng một trước một sau rời đi: “A thống, chương trình trực tiếp mà phát sóng suôn sẻ, chúng ta chắc chắn không chỉ kiếm được một trăm tích phân!”
“Đây gọi là cái này... đầu tư hợp lý.”
“Cũng có lý.” Hệ thống ngập ngừng: “Thôi được, tôi đổi cho cậu -- từ đã đừng có biến hình vội! Cậu mở cửa trước đã, nếu không móng hồ ly không tiện mở khóa!”
Cánh cửa lặng lẽ mở ra một khe hở, một cái đầu lông xù chui ra từ khe hở đó, nhanh chóng nhìn xung quanh một lượt rồi lặng yên không một tiếng động biến mất vào màn đêm.
Hồng Mai cảm thấy mình giống như vẫn chưa tỉnh ngủ, càng đi mí mắt càng trĩu xuống, đầu cũng choáng váng.
Bà cố gắng gượng tinh thần, còn nói đùa: “Một lát nữa dì chỉ có thể đứng ngoài chờ con thôi, trời sương mù mịt thế này, đừng để ngã xuống hố đấy.”
Bóng người không trả lời, Hồng Mai cảm thấy có hơi kỳ lạ, nhớ tới buổi tối gặp phải cảnh đốt tiền giấy kia, lòng thót lại.
Nhưng bà không hề nhắc một chữ nào -- loại lúc này mà nhắc đến những thứ đó thì càng dễ rước họa vào thân.
Bà tự mình lầm bầm: “Sao vẫn chưa tới...”
Bà đi đến mức hơi mệt rồi.
“Tới rồi.” Giọng nói của bóng lưng mang theo ý cười, cuối cùng quay đầu lại: “Đến đây đi, ngay chỗ này.”
Nó chỉ xuống mặt đất.
“Đến làm gì?” Hồng Mai ngẩn người: “Dì không đi, con đi thì...”
Bà bước tới gần, cuối cùng nhìn thấy cảnh tượng trước mắt -- đây không phải nhà vệ sinh trong thôn mà là một cái mộ bia.
Bia đá trước mắt xiêu vẹo, chữ trên đó mờ nhạt, chỉ có thể lờ mờ nhìn thấy mấy chữ – “Hồ Lão Tam”.
Máu lạnh của Hồng Mai chạy thẳng lên đầu, miệng há ra, đang muốn thét lên một tiếng chói tai kinh thiên động địa, quỷ khóc thần sầu thì miệng lại đột nhiên lạnh buốt, như bị thứ gì đó vô hình bịt chặt.
Bóng người bịt miệng bà lại, lờ mờ hiện ra một khuôn mặt già nua, gầy gò, đen đúa, nó cười với bà, lộ ra hàm răng vàng ố, thưa thớt: “Suỵt-- suỵt--”
Hồng Mai hai mắt trợn trắng, mềm oặt ngã xuống.
Mạc Bắc Hồ chính là lúc này lao đến.
Một con hồ ly toàn thân trắng như tuyết, to lớn gấp đôi hồ ly bình thường, bốn chân tăng tốc, một cú bật nhảy thật mạnh, “bịch” một tiếng, đánh Hồ Lão Tam quỷ ngã ngựa đổ, suýt nữa hồn phách cũng tiêu tan.
“A!” Hồ Lão Tam từ khi thành quỷ đến nay đã lâu không cảm nhận được đau đớn, lập tức kêu thảm thiết một tiếng, giãy giụa bò về phía mộ của mình.
Sau khi Mạc Bắc Hồ xác nhận Hồng Mai chỉ bất tỉnh, không sao cả thì lập tức xoay người một móng ấn lên con quỷ gầy gò to gan lớn mật kia. Móng vuốt dày lông xù xù mượt mà đạp xuống, đè Hồ Lão Tam đến mức lục phủ ngũ tạng cũng như bị xê dịch, chỉ có thể vừa kêu thảm thiết vừa xin tha.
“Tha mạng! Hồ đại gia, xin tha mạng!” Hồ Lão Tam liên tục kêu la: “Tôi nào biết người này là người ngài che chở, nếu tôi sớm biết, cho tôi mấy trăm cái gan tôi cũng không dám!”
“Hồ đại gia, ngài xem, tôi cũng họ Hồ mà, chúng ta năm trăm năm trước là người một nhà...”
Mạc Bắc Hồ đè một móng lên mặt lão, khiến lão chỉ có thể ú ớ, vẻ mặt ghét bỏ nói: “Ngươi cũng xứng à!”
Cậu trực tiếp ngồi phệt xuống, ngửa đầu nhìn trời.
Bầu trời đen kịt u ám không ánh sáng, cũng không thấy bóng trăng, cậu cất tiếng người nói: “Hôm nay là trăng non, thảo nào cô hồn dã quỷ lại xao động như vậy.”
Hệ thống nhỏ giọng lẩm bẩm: “Thật ra tôi cũng không muốn biết những chi tiết mê tín dị đoan này lắm...”
Mạc Bắc Hồ phối hợp gật đầu: “Ồ, được, vậy tôi không nói nữa.”
Cậu nâng nâng cái mông hồ ly lông xù xõa tung lên, lại nặng nề ngồi mạnh xuống, hỏi đối phương: “Ngươi muốn hại người, vi phạm lẽ trời, chuyện này ngươi nói phải làm sao.”
Cậu đắc ý quơ quơ cái đuôi.
Sau khi tiến vào thế giới xa lạ này cậu vẫn luôn cẩn thận kẹp chặt cái đuôi giả làm người, lần này cuối cùng tiểu hồ ly ta đây cũng có thể tác oai tác quái một phen!
“Tôi không dám nữa! Sau này tôi cũng không dám nữa!” Hồ Lão Tam vội vàng cam đoan: “Tôi đưa bà ấy về, sau đó dập đầu với bà ấy!”
“Ta vất vả lắm mới nhận được công việc, ngươi lại muốn hại ta ngày mai không làm được!” Cậu lộ ra hai chiếc răng nanh, càng nghĩ càng tức giận: “Các ngươi cướp xe buýt là vì muốn dân làng cúng hương hỏa, vậy tại sao lại nhắm vào dì Hồng?”
“Huhuhu...” Hồ Lão Tam nằm rạp trên đất khóc: “Hồ lão gia, tôi khổ quá mà, nhà tôi nghèo, đến chết cũng không lấy được vợ! Tôi vốn muốn dụ dỗ mấy đứa trẻ tuổi gần đây, nhưng bây giờ mấy đứa này một đứa càng mê tín hơn một đứa, trong phòng tụi nó nào là sợi tơ hồng nào là tượng Phật ngọc nào là chuỗi hạt hương tro...Tôi không vào được!”
“Chỉ có người này, âm khí nặng, dù hơi lớn tuổi một chút, tôi cũng chắp vá đỡ...”
Mạc Bắc Hồ giận dữ: “Ngươi còn lựa chọn! Ai cho phép ngươi nói bà ấy!”
Cậu giơ móng vuốt lông, đánh trái đấm phải, hận không thể đánh lão chui vào trong đất.
“Tôi sai rồi, tôi thật sự sai rồi!” Hồ Lão Tam ôm đầu khóc rống: “Bây giờ tôi đã tỉnh ngộ rồi, vừa rồi không phải là phân tích một chút tâm lý phạm tội của tôi cho ngài sao!”
“Hồ lão gia, ngài làm ơn thương xót, dời mông tôn quý một chút đi! Tôi thật sự chịu không nổi huhu...”
Mạc Bắc Hồ nheo mắt lại, đôi mắt như nho đen nheo thành một đường chỉ, lộ ra vài phần xảo quyệt.
Cậu cuối cùng cũng dời mông để Hồ Lão Tam đứng dậy, hỏi lão: “Ngươi đã hại bao nhiêu người? Cướp xe mấy lần.”
“Một lần.” Hồ Lão Tam cười nịnh nọt: “Chính là lần này.”
“Ngươi dám lừa ta?” Lỗ tai Mạc Bắc Hồ run lên: “Xem ra ngươi...”
“Ba lần!” Hồ Lão Tam thét chói tai: “Thật sự chỉ có ba lần! Hồ lão gia, tôi làm sao dám lừa ngài!”
Mạc Bắc Hồ hừ lạnh một tiếng: “Đứng yên đó, đừng nhúc nhích.”
Hồ Lão Tam rụt cổ rụt tay đứng đó, cười nịnh nọt hỏi cậu: “Làm gì vậy, Hồ lão gia?”
Mạc Bắc Hồ hạ thấp xuống, co người lại, nhìn chằm chằm vào lão mài mài móng.
Hồ Lão Tam nhận ra một chút cảm giác nguy cơ: “Hồ lão gia ngài...”
Nhưng không kịp nữa rồi.
Mạc Bắc Hồ bay lên, xoay tròn trong không trung, một cái đuôi quất lão bắn vào trong cây cổ thụ bên cạnh.
Cậu nhẹ nhàng đáp xuống đất, ngồi xổm trước cây ung dung liếm liếm móng vuốt: “Nếu ngươi đã hại người ba lần, vậy để ngươi cứu người ba lần... Không thì bị sét đánh ba lần cũng được.”
“Trước khi chuộc tội xong, ngươi cứ ở trong cái cây này đi.”
Hồ Lão Tam quỷ khóc sói gào: “Hồ lão gia, tha cho tôi đi --”
“Câm miệng!” Mạc Bắc Hồ vươn móng cào lên cây một cái, trên thân cây lóe lên một đạo kim quang rất nhỏ, rồi nhanh chóng đã biến mất trong đó.
Mạc Bắc Hồ cả kinh -- vừa rồi cậu chỉ là hù dọa con dã quỷ này để về sau lão đừng hại người nữa, nhưng kim quang lúc nãy... Cậu thật sự đã phong ấn con quỷ này rồi?
Nếu như là trước đây, chuyện này căn bản không hiếm lạ, nhưng bây giờ cậu không có yêu lực…
Thứ duy nhất thay đổi, chỉ có giá trị tình yêu lặng lẽ tụt xuống năm điểm.
Hệ thống vẫn còn đang lẩm bẩm những lý lẽ khoa học gì đó, căn bản không chú ý tới.
Tròng mắt Mạc Bắc Hồ đảo một vòng, cũng không hé răng nói.
Cậu ngẩng đầu ưỡn ngực xoay người, phát hiện Hồng Mai vừa nãy đang mở mắt nhìn lén đã kinh hãi mà nhắm mắt lại.
Mạc Bắc Hồ: “...”
Hay là cậu giả vờ không nhìn thấy đi.
Cậu tiến lên một bước, Hồng Mai nhắm hai mắt run rẩy, trong miệng thậm chí bắt đầu hô “A Di Đà Phật Vô Lượng Thiên Tôn”.
Mạc Bắc Hồ: “...”
Bây giờ mà còn giả vờ không thấy nữa thì có vẻ hơi cố ý.
“Dậy đi.” Mạc Bắc Hồ cố tình bóp giọng: “Ta đưa ngươi về.”
Hồng Mai run rẩy mở mắt ra, lấy hết can đảm liếc mắt nhìn đối phương một cái, cảm thấy con hồ ly này tuy kích thước có hơi lớn quá cỡ nhưng gương mặt nhìn cực kỳ hiền từ.
Đều nói tướng do tâm sinh, vậy đối phương hẳn không phải là hồ ly xấu.
Bà lại nhớ tới, hình như trong lúc mơ mơ màng màng còn nhìn thấy đối phương dạy dỗ ma quỷ, bảo nó làm việc thiện…
Hồng Mai hai mắt đẫm lệ, cảm thấy trên người đều có sức lực, nghẹn ngào hỏi đối phương: “Bà là Hồ Tam Thái Nãi của cháu đúng không? Hồi nhỏ cháu có cúng hoa quả cho bà.”
Mạc Bắc Hồ: “...”
Hệ thống run rẩy khích lệ cậu: “Tiểu hồ, đừng để ý, chỉ cần bà ấy không nói cậu là Mạc Bắc Hồ thì mình là cái gì cũng được.”
Mạc Bắc Hồ đành phải bóp giọng hỏi đối phương: “Có chỗ nào bị đau không? Đi thôi, theo ta trở về.”
Hồng Mai vội vàng lảo đảo bò dậy, theo đối phương trở về.
Cũng không biết có phải là ảo giác hay không, lúc đi tới thì sương mù dày đặc đến mờ mắt, trên đường về lại gần như đã tan hết.
Lúc nhìn thấy sân nhỏ quen thuộc, Hồng Mai cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm.
Mạc Bắc Hồ dừng lại, ngồi xổm ở cửa, hất cằm về phía bà ấy: “Vào đi.”
“Đừng tùy tiện mở cửa nữa.”
“A!” Hồng Mai vội vàng liên tục đồng ý, vẻ mặt mong đợi nhìn đối phương: “Hồ Tam Thái Nãi, bà có muốn...cái đó không?”
Mạc Bắc Hồ hơi nghi hoặc: “Cái gì cơ?”
“Chính là cái đó.” Hồng Mai sốt ruột nhắc khéo: “Bà hỏi cháu, cháu sẽ trả lời!”
Mạc Bắc Hồ càng thêm mê mang, hệ thống lấy tài liệu ra cho cậu xem, hỏi cậu: “Bà ấy nói...có phải là cái này không?”
Mạc Bắc Hồ nhìn tài liệu, im lặng một lát, trong ánh mắt chờ mong của Hồng Mai, giơ hai móng vuốt lên, đứng thẳng người dậy, bóp giọng hỏi bà ấy: “Tiểu cô nương, cô thấy ta giống cái gì?”
“Giống người!” Hồng Mai có chút hưng phấn: “Vừa nhìn liền biết là người có phúc khí tốt, người có thể thành tiên!”
Cho dù biết là đang diễn kịch cùng bà ấy, Mạc Bắc Hồ cũng nhịn không được quơ quơ cái đuôi, ai nha, đúng là biết nói chuyện, thật khiến hồ ly ta đây sung sướng.
“Vào đi thôi.” Mạc Bắc Hồ xoay người, cái đuôi trắng lông xù xõa tung nhoáng lên trước mắt Hồng Mai, thoắt một cái đã không còn bóng dáng.
Hệ thống kinh hô: “Tiểu hồ! Giá trị tình yêu tăng lên năm mươi điểm!”
“A?” Mạc Bắc Hồ dừng móng vuốt đang chạy như điên lại, chấn động: “Sự kính trọng của bà ấy dành cho Hồ Tam Thái Nãi cũng có thể tính là của tôi à?”
Cậu chắp hai móng thành hình chữ thập trước ngực: “Cảm ơn Hồ Tam Thái Nãi.”
Tuy không biết lai lịch hồ tiên của thế giới này, nhưng lễ nhiều thì hồ ly sẽ không trách, cứ mượn danh tiếng mà cảm ơn trước đã.