Tôi Chính Là Nam Hồ Ly Tinh
Chương 131
Tôi Chính Là Nam Hồ Ly Tinh thuộc thể loại Linh Dị, chương 131 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Mạc Bắc Hồ ngẩn người. Cậu nhớ rõ trước khi đi, mình từng nói với Tạ Hào rằng sẽ ở lại thành phố C vài ngày. Lúc đó, Tạ Hào cũng tình cờ nói rằng anh ta cũng phải đi công tác mấy ngày, lẽ nào... Mạc Bắc Hồ hai mắt sáng rực, hỏi: “Anh đi công tác ở thành phố C sao?”
“Không.” Tạ Hào cười nói: “Tôi công tác ở thành phố bên cạnh.”
“Ồ.” Mạc Bắc Hồ thoáng chút thất vọng, nhưng rồi nhanh chóng lấy lại tinh thần, an ủi anh ta: “Vậy chúng ta cũng không cách nhau quá xa.”
“Đúng vậy.” Tạ Hào cười cười: “Từ chỗ tôi đến thành phố C chỉ mất một tiếng rưỡi lái xe. Mai tôi cũng không có việc gì, nên mới nghĩ, không biết có nên ghé qua tìm em ăn bữa khuya không.”
Phía trước Mạc Bắc Hồ, Đinh Hữu Thụ không biết đã nói gì đó, Lộ Trưng ồn ào đòi “xiết cổ” cậu ta, mấy người họ làm ầm ĩ cả lên, trông vừa náo nhiệt lại vừa trẻ con.
Tạ Hào nghe thấy chút động tĩnh từ bên điện thoại, tò mò hỏi: “Bên cạnh em có người khác à? Chà, lẽ nào em đã ăn cơm với người khác rồi?”
Anh ta tự lẩm bẩm: “Cũng phải, giờ này rồi, chỉ cần không phải vì quay phim bị trì hoãn quá lâu, chắc là em đã ăn cơm rồi.”
Mạc Bắc Hồ đang định mở miệng thì nghe anh ta nói tiếp: “Nhưng may mắn là tôi hẹn bữa khuya.”
Mạc Bắc Hồ không nhịn được bật cười, hắng giọng nghiêm túc nói: “Anh có phải đã quên gì rồi không?”
Tạ Hào khó hiểu, nghiêm túc suy nghĩ: “Cái gì?”
“Em là hồ ly tinh mà.” Mạc Bắc Hồ hạ thấp giọng, che điện thoại nói: “Cho dù em vừa mới ăn một bữa với người khác, cũng có thể đi ăn với anh thêm một bữa nữa.”
Giọng Tạ Hào mang theo ý cười: “Đúng vậy, cái này cũng phải.”
“Nhưng mà, tôi cũng không phải cố tình đến tìm em, muốn em đi cùng đâu, tôi chỉ là tiện đường đến thôi.”
“Tiện đường?” Mạc Bắc Hồ khó hiểu hỏi: “Không phải anh đi công tác bằng máy bay sao?”
“Đúng vậy.” Tạ Hào thuận miệng đáp: “Nhưng tôi đến nơi rồi, để thuận tiện di chuyển, vẫn phải thuê xe.”
“Thế nên tôi tiện đường lái xe đến thành phố C, rồi tiện đường trở về thành phố A cùng em.”
Anh ta nhấn mạnh vài lần từ “tiện đường”.
Mạc Bắc Hồ không hiểu được nỗi khổ tâm của anh ta, khó hiểu hỏi: “Thành phố bên cạnh không có sân bay à?”
“Không thể nào, nếu không anh đến đó thì hạ cánh bằng cách nào.”
Tạ Hào: “……”
Anh ta hiếm khi im lặng.
Mạc Bắc Hồ chậm hơn một nhịp, dường như đọc được điều gì đó từ sự im lặng của anh ta, bừng tỉnh nhận ra: “Ồ--”
“Anh là cố ý…”
“Khụ.” Tạ Hào ngắt lời vạch trần của cậu: “Chính là tiện đường.”
“Vô lăng trong tay tôi, đường nào tiện là do tôi quyết định.”
Mạc Bắc Hồ: “……”
“Được rồi.”
Mạc Bắc Hồ tươi cười nói: “A Thống cho em một danh sách món ngon địa phương, sau khi về, em cũng tiện đường, đợi anh cùng đến ăn nhé.”
“Vốn dĩ em định gọi đồ ăn ngoài về ăn.”
“Đây cũng là một lựa chọn không tồi.” Tạ Hào cười rộ lên: “Chúng ta có thể gọi đồ ăn ngoài về, mở một bộ phim, cuộn mình trong khách sạn thưởng thức, giống như… ở nhà vậy.”
“Được!” Mạc Bắc Hồ phấn khích nói: “Vậy em gọi xong đồ ăn ngoài rồi sẽ đợi anh đến mở phim!”
“Để tôi nghĩ xem.” Tạ Hào mang theo ý cười suy tư: “Tâm trạng hôm nay muốn xem một bộ phim tình cảm.”
“Phim không có khổ đau, không có hiểu lầm, không có trở ngại, là loại phim tình cảm khiến người ta có một giấc mộng đẹp.”
“Được.” Không hiểu sao, Mạc Bắc Hồ cảm thấy cậu vừa nghe anh ta nói vậy, dường như đã có thể ngửi thấy một chút ngọt ngào.
Cậu mang theo mong đợi cúp điện thoại, vừa ngẩng đầu lên thì thấy mấy người đang khoanh tay nhìn mình.
“Nhô--” Đinh Hữu Thụ nhếch miệng cười: “Vừa rồi nói chuyện với ai…”
Nhan Thâm mặt không cảm xúc thúc cho hắn ta một cùi chỏ: “Cứ coi như không nhìn thấy gì đi.”
Đinh Hữu Thụ ôm cánh tay nhe răng trợn mắt: “Người ta còn chưa nói gì, cậu vội vàng gì chứ!”
“Yên tâm.” Lộ Trưng hai tay đút túi: “Thiên Hỏa bọn tôi không có lệnh cấm yêu đương, tất cả đều tùy thuộc vào nghệ sĩ.”
Nhan Thâm hơi nghiêng mắt: “Thì ra là vậy.”
Hắn ta lại nhìn về phía Đinh Hữu Thụ: “Vậy cậu hỏi đi.”
Đinh Hữu Thụ: “…Cảm xúc vừa rồi bị cậu ngắt lời rồi, tôi cần phải ấp ủ lại từ đầu một chút.”
Phó Hoan nhìn ngang nhìn dọc, dù rất tò mò nhưng trước mặt những người ngoài, cậu ấy đành phải giả vờ như mình không hề tò mò gì cả.
Mạc Bắc Hồ suy nghĩ một lát, cũng không giấu giếm, chủ động nói: “Là điện thoại của ông chủ.”
“Ông chủ?” Đinh Hữu Thụ nhướng mày: “Thiếu chủ nhân của giải trí Thiên Hỏa kia, Tạ Hào sao?”
“Bây giờ đã không phải thiếu chủ nhân nữa rồi, là ông chủ thật sự.” Lộ Trưng giúp Tạ Hào giải thích: “Lão Tạ đã không quản lý công việc nữa, Tạ Hào tiếp quản toàn diện.”
Nhan Thâm dường như đang trầm ngâm điều gì đó: “Tôi nhớ, trước đây hắn có một thương hiệu trang sức riêng.”
“Đúng vậy.” Lộ Trưng cười rộ lên: “Cũng không phải quá khứ đâu, bây giờ vẫn còn làm mà. Lần công tác này chính là vì buổi triển lãm của anh ta.”
“Nghe nói tổ chức rất thành công, loạt thiết kế này được giới trong ngành đánh giá rất cao.”
“Thật sao?” Mạc Bắc Hồ lập tức vui mừng, nhưng lại có chút khó hiểu: “Nhưng tôi hoàn toàn không biết.”
Sao anh ta không nói với cậu một tiếng chứ…
“Chuyện này thì…” Lộ Trưng mơ hồ đáp: “Hắn chắc chắn có lý do riêng.”
Hắn ta đột nhiên quay đầu nhìn về phía Phó Hoan đang im lặng lạ thường: “Tiểu Béo, cậu bị nghẹn rồi à? Sao không ho he một tiếng nào vậy.”
“Em…” Phó Hoan u sầu ngẩng đầu: “Em đang tưởng niệm CP BE của mình.”
Lộ Trưng khó hiểu hỏi: “Hả? CP của cậu là ai vậy?”
“Còn ai nữa!” Phó Hoan tức giận đến mức dậm chân: “Anh đó! Cậu ấy đó!”
Cậu ấy chỉ đi chỉ lại giữa Lộ Trưng và Mạc Bắc Hồ.
Lộ Trưng không nhịn được cười ha hả: “Cậu thật sự đẩy thuyền rồi à?”
“Đương nhiên rồi! Em đã tốn bao nhiêu tâm huyết như vậy!” Phó Hoan vừa mở lời, liền không nhịn được oán giận: “Em cảm thấy việc em đẩy thuyền cặp đôi này đã không còn liên quan đến hai người nữa rồi, chẳng qua là vì em đã đầu tư tình cảm vào đó…”
Cậu ấy không nhịn được rên rỉ: “Vấn đề tình cảm của hai người là chuyện của hai người, nhưng CP của em cũng chỉ là chuyện của em!”
Ánh mắt Đinh Hữu Thụ mờ mịt: “Tôi có hơi nghe không hiểu rồi… Có phải đứa nhỏ này tẩu hỏa nhập ma rồi không?”
“Cũng không lạ.” Lộ Trưng thở dài một tiếng: “Đứa nhỏ này trong giới giải trí, một mình làm hai công việc, vừa làm diễn viên vừa làm người tuyên truyền. Nếu mấy cậu có cơ hội thích hợp, đừng quên Tiểu Béo nhà bọn tôi nhé.”
Phó Hoan nghe hắn ta nói vậy, dường như lập tức tìm lại được lý trí, cũng không kêu rên nữa, rụt rè hắng giọng một cái, mở miệng nói: “Ngày thường tôi không như vậy đâu, thái độ làm việc của tôi rất lý trí, cảm xúc cũng vô cùng ổn định.”
Đinh Hữu Thụ không nhịn được cười phá lên.
Đợi bọn họ rời đi, Phó Hoan nghe nói họ muốn tản bộ, có chút không nỡ chia tay nên định tiếp tục đi dạo cùng họ đến tận cửa.
“À đúng rồi.” Lộ Trưng khoác vai Phó Hoan, tiện miệng hỏi cậu ấy: “Tiểu Béo, bây giờ cậu đang ký hợp đồng với công ty nào vậy?”
“Em không ký hợp đồng với công ty nào cả, em là quy mô nhỏ, bây giờ vẫn xem như làm tự do.” Phó Hoan thành thật nói: “Cho nên em mới có thể vừa nhận việc làm tuyên truyền, vừa cố gắng tranh thủ vai diễn cho bản thân.”
“A? Không có công ty, thật hay giả?” Lộ Trưng kinh ngạc nhìn đối phương: “Tôi cứ tưởng cậu thích làm tuyên truyền nên mới làm cả hai việc…”
“Thật ra cũng xem như thích.” Phó Hoan “hề hề” cười rộ lên: “Nhưng thích làm diễn viên hơn.”
Lộ Trưng lộ ra vẻ mặt trầm ngâm: “Trước đó Mei nhờ cậu giúp đỡ tôi, không phải đã gặp mặt rồi sao?”
“Ừm!” Phó Hoan hai mắt sáng lên: “Lẽ nào là…”
Cậu ấy khó nén kích động: “Anh Lộ, lẽ nào cơ hội của em đến rồi? Chị Mei muốn ký hợp đồng với em? Giải trí Thiên Hỏa muốn ký hợp đồng với em?”
“Ờm…” Lộ Trưng ngượng ngùng gãi gãi đầu: “Cũng có thể nói như vậy, nhưng có hơi khác với cậu tưởng tượng một chút.”
“A?” Phó Hoan nghi hoặc chớp chớp mắt: “Có nghĩa là?”
“Mei cảm thấy cậu không tồi, muốn mời cậu về Thiên Hỏa.” Lộ Trưng ngượng ngùng xoa xoa mũi: “Nhưng cô ấy muốn tuyển cậu vào phòng ban quản lý làm tuyên truyền.”
Phó Hoan: “……”
“Không sao đâu, cậu không cần phải áp lực.” Lộ Trưng vỗ vỗ vai đối phương: “Không thích hợp thì cứ từ chối, cũng không phải chuyện gì to tát đâu…”
Mạc Bắc Hồ ở bên cạnh nghe, tò mò hỏi: “Vậy cậu ấy không thể vừa làm tuyên truyền vừa làm diễn viên à?”
Phó Hoan và Lộ Trưng đều ngây người ra.
Lộ Trưng ngẫm nghĩ rồi nói: “Nói chung, tình huống này tương đối hiếm gặp.”
“Nhưng không phải cậu ấy vẫn làm như vậy sao?” Mạc Bắc Hồ suy nghĩ một lát: “Lúc tham gia đoàn phim, tiện thể để Tiểu Béo tuyên truyền bằng góc nhìn diễn viên…”
“Nếu không có vai diễn thích hợp, thì chính thức làm tuyên truyền, có lẽ cũng được nhỉ?”
Phó Hoan mắt trông mong nhìn cậu: “…Tôi chắc chắn cảm thấy được, nhưng liệu có thể chiều theo tôi như vậy sao?”
“Tôi cũng cảm thấy được.” Lộ Trưng cân nhắc một lát: “Lát nữa tôi sẽ thương lượng lại với Mei một chút!”
Phó Hoan không nhịn được kích động, nhưng sợ mình mừng hụt, căng thẳng kiềm chế xoa xoa tay.
“Tôi cũng cảm thấy được!” Mạc Bắc Hồ vội vàng giơ tay tán thành: “A Thống nói, Thiên Hỏa đã có rất nhiều người kỳ lạ rồi, diễn viên biết làm tuyên truyền cũng rất kỳ lạ, vô cùng thích hợp gia nhập chúng ta!”
Lộ Trưng buồn cười hỏi cậu: “Có ý gì? Tôi kỳ lạ sao?”
“Kỳ lạ chứ.” Mạc Bắc Hồ nghiêm túc gật đầu, hai tay bắn tim: “Tài giỏi đến kỳ lạ.”
Lộ Trưng ha hả cười rộ lên.
Mọi người đi dạo đến dưới lầu khách sạn, Lộ Trưng còn chê lượng vận động không đủ, vốn định đến phòng tập gym của khách sạn, nhưng bị Phó Hoan khuyên can “không nên vận động mạnh trong thời gian một hai tiếng sau bữa ăn”. Thế nên hắn ta lại kéo hai người đi dạo thêm một vòng, tìm một cửa hàng tiện lợi cách đó một đoạn làm mục tiêu, đi bộ sang mua chút đồ ăn vặt, sau đó tách ra với Phó Hoan, rồi lại dẫn Mạc Bắc Hồ đi bộ trở về khách sạn.
Từ trước đến giờ, Mạc Bắc Hồ chưa từng thấy ai không chịu ngồi yên như vậy, không nhịn được chân thành đề nghị: “Anh Lộ, hay là anh nuôi một con chó đi.”
Có thể dắt nó đi dạo, thì không cần dắt tôi đi dạo nữa!
“Tôi cũng từng nghĩ đến.” Lộ Trưng hứng thú nói: “Nuôi một con đẹp trai, cậu có gợi ý gì không?”
Mạc Bắc Hồ đang định nói chuyện, đột nhiên khóe mắt nhìn thấy một người quen ngồi trong một chiếc xe không quá quen thuộc ở bên kia đường, hai mắt cậu bỗng sáng rực.
Cậu tìm một lý do để Lộ Trưng lên lầu trước, đang định qua đường thì cột đèn giao thông bên cạnh vạch đi bộ lại đột nhiên chuyển sang đèn đỏ.
Mạc Bắc Hồ đành phải đứng đợi bên đường, nhìn về phía bên kia. Đèn đỏ vừa qua, cậu đã nhanh chóng chạy đến trước mặt Tạ Hào, vui vẻ chào hỏi: “Ông chủ!”
Tạ Hào nở một nụ cười quen thuộc.
Trong lúc nhìn cậu đợi đèn đỏ, anh ta cũng đang đếm từng giây chờ cậu đến gần.