Tôi Chính Là Nam Hồ Ly Tinh
Chương 19
Tôi Chính Là Nam Hồ Ly Tinh thuộc thể loại Linh Dị, chương 19 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Mạc Bắc Hồ vừa đi bên cạnh Lộ Trưng, vừa chia tâm trí ra nghe hắn và hệ thống trò chuyện.
Một bên, hệ thống đang phân tích nhóm đối thủ cạnh tranh cho cậu: “Nhìn thấy người trẻ tuổi tóc xanh kia không? Tôi đã điều tra ra rồi, cậu ta cũng đến thử vai Thiếu tá Phi Tinh! Là người lai, mà Thiếu tá Phi Tinh trong nguyên tác vốn cũng là người lai, cậu ta có lợi thế rất lớn.”
“Còn có người kia, mặc áo khoác màu xám ấy, là người của công ty người mẫu nổi tiếng Lệ Sắc Thời Thượng, người mẫu chuyển sang làm diễn viên. Trước đây, đoạn video cắt ghép do fan tự làm về Thiếu tá Phi Tinh đã sử dụng chính các đoạn quảng cáo của anh ta, phản hồi rất tốt, nhiều người nhận xét cực kỳ hợp vai.”
“Ồ ồ, còn người có má lúm đồng tiền kia nữa, sao nhí ra mắt từ nhỏ, là diễn viên thực lực! Chỉ là ngoại hình so ra không quá có ưu thế, nhưng biết đâu Chu Vân Thượng lại thích kiểu như vậy.”
Bên còn lại, Lộ Trưng cũng đang giới thiệu cho cậu những người từng hợp tác với hắn trong giới giải trí: “Nhìn người kia, tóc xanh, đánh võ dở tệ, hát còn dở hơn nữa.”
“Tên cao kia, không ăn cơm, xương còn giòn hơn cả xương ông nội tôi, lần trước catwalk ngã một cái nằm liệt giường nửa năm.”
“Còn cái người kia, hồi hai đứa tôi còn bé tí đã đóng phim chung, mãi không nổi tiếng lại suốt ngày mê tín. Thầy bói nói hắn nhiều nốt ruồi là xui, thế là hắn xóa hết mấy cái nốt ruồi trên mông.”
Mạc Bắc Hồ: “……”
Hai người dường như đang nói về cùng một người, nhưng cách nhìn nhận lại khác biệt quá lớn.
Nghe một người và một hệ thống thi nhau đánh giá bên tai, thời gian trôi vèo một cái, rất nhanh đã đến lượt Mạc Bắc Hồ vào thử vai.
Lộ Trưng bám sát theo sau lưng cậu, ngay cả Cát Minh cũng bị người ta chặn ngoài cửa phòng thử vai, chỉ có hắn là chen vào được.
Trong số mấy người đang ngồi trong phòng, ở giữa là một người đàn ông trung niên gầy gò, vốn dĩ đang cau mày, ngẩng đầu định nổi giận, nhưng vừa thấy người đến là Lộ Trưng, sắc mặt lập tức thay đổi.
Mạc Bắc Hồ trơ mắt nhìn ông ấy từ vẻ mặt cau có biến thành tươi cười, giọng nói cũng mềm hẳn đi, hỏi Lộ Trưng: “Sao cậu lại tới đây? Tới cũng không nói trước với tôi một tiếng.”
Mạc Bắc Hồ: “……”
Vì Cát Minh không có mặt, lần này Lộ Trưng chỉ có thể tự mình mở lời, chỉ vào Mạc Bắc Hồ một cách ngắn gọn nhất có thể: “Tôi đi cùng cậu ấy.”
Lúc này, Chu Vân Thượng mới miễn cưỡng dời mắt sang nhìn Mạc Bắc Hồ.
“Là tân binh kia của Thiên Hỏa à.” Chu Vân Thượng lại khôi phục vẻ lạnh nhạt quen thuộc: “Đến thử vai Phi Tinh, vậy thì bắt đầu đi.”
Đoạn thử vai mà Mạc Bắc Hồ nhận được là màn độc thoại khi Thiếu tá Phi Tinh chia tay đồng đội.
Trước mặt kẻ địch chưa rõ, với tư cách là thiếu tá trẻ tuổi nhất, cậu ta chuẩn bị bước vào một hành trình không thể biết trước và không thể quay đầu. Đoạn độc thoại này vừa là tự nói với bản thân, vừa là lời gửi tới những thuộc hạ sẽ theo mình ra chiến trường, cần phải thể hiện tình cảm dạt dào.
Lộ Trưng tuy rất muốn kéo Mạc Bắc Hồ vào đoàn của mình ngay, nhưng vẫn không quấy rầy phần biểu diễn của cậu, chỉ lặng lẽ đứng một bên quan sát.
Càng xem, hắn càng không nhịn được khẽ gật đầu.
-- Lần trước gặp Mạc Bắc Hồ, tuy rất có thiên phú nhưng có thể thấy vẫn hoàn toàn là một người mới, nhiều lắm chỉ có thể nói là có linh khí, tương lai đáng kỳ vọng.
Nhưng bây giờ nhìn cậu, đã ra dáng rồi.
Lộ Trưng thoáng nở một nụ cười, tranh thủ liếc nhìn Chu Vân Thượng một cái -- dù đã chuẩn bị tâm lý từ trước, nhưng trong lòng hắn vẫn giật mình một tiếng.
Gương mặt như tượng của Chu Vân Thượng hoàn toàn không dao động, xem ra là không ổn rồi.
Mạc Bắc Hồ diễn xong, nhà sản xuất ngồi cạnh Chu Vân Thượng mỉm cười nói: “Ngoại hình rất ổn, lời thoại cũng có thể thấy là đã luyện tập qua, tôi cảm thấy cũng không tệ lắm, đạo diễn Chu thấy sao?”
“Tôi thấy à?” Chu Vân Thượng ném cây bút trong tay xuống bàn, dựa lưng vào ghế, vẻ mặt chán chường nói: “Tôi thấy cậu ta căn bản không biết diễn.”
Trong phòng yên lặng như tờ, không khí nhất thời chùng xuống.
Lúc nãy có người tạm thời quên lời thoại cũng không bị đánh giá khắc nghiệt như vậy, không rõ đạo diễn Chu hôm nay bị sao…
Có người lén liếc nhìn Lộ Trưng vẫn lạnh lùng như cũ, trong lòng suy đoán: Chẳng lẽ đối phương tự cho là thông minh khi dẫn theo Lộ Trưng tới, nhưng lại thành ra “lợi bất cập hại”?
Trước khi ra cửa, Mạc Bắc Hồ đã được dặn dò kỹ càng, lúc này ngược lại cũng không quá sợ hãi, ngoan ngoãn đợi Chu Vân Thượng tiếp tục nhận xét.
Thấy đạo diễn im lặng một lúc không lên tiếng, Mạc Bắc Hồ nhìn trái nhìn phải, không nhịn được giục: “Còn nữa không ạ?”
“Còn nữa không?” Chu Vân Thượng ngẩng đầu: “Cậu chắc chắn muốn nghe tiếp không?”
Mạc Bắc Hồ gật đầu cổ vũ đối phương: “Vâng, nếu ngài còn gì muốn nói thì cứ nói ạ.”
Khương Phù từng nói với cậu, Chu Vân Thượng dù sao cũng có vài điểm đáng khen, nên mới có thể làm ra nhiều tác phẩm hay như vậy.
Miệng ông ấy độc, nhưng con mắt nhìn người còn tinh tường hơn.
Lần thử vai này đối với Mạc Bắc Hồ mà nói, chính là một bài kiểm tra nhỏ về kỹ năng diễn xuất.
“Tốt, gan cũng không nhỏ.” Chu Vân Thượng ngược lại còn nở nụ cười: “Vậy thì tôi sẽ không khách sáo nữa.”
“Cậu là do Khương Phù dạy đúng không?”
Mạc Bắc Hồ ngoan ngoãn gật đầu: “Đúng ạ.”
“Chỉ cần liếc mắt một cái là biết ngay.” Chu Vân Thượng ngồi thẳng người, bắn phá toàn lực: “Cậu căn bản không phải đang diễn Phi Tinh, cậu chỉ đang bắt chước cách Khương Phù diễn Phi Tinh.”
“Nhìn ra được kỹ thuật bắt chước của cậu cũng không tệ lắm -- à, một vài đạo diễn hạng ba có thể cảm thấy đây là kỹ thuật diễn, nhưng trong mắt tôi thì vẫn không xứng.”
“Trong mắt tôi, Khương Phù chỉ là một giáo viên dạy diễn xuất có căn bản, còn không đủ tư cách làm diễn viên của tôi, mà cậu, chỉ biết bắt chước Khương Phù, càng không thể gọi là diễn viên.”
“Trong lòng tôi đã có định hình về nhân vật 'Phi Tinh' này. Người tôi muốn chọn, hoặc là có thể trùng hợp diễn đúng vai Phi Tinh trong lòng tôi, hoặc là, có thể dùng một phiên bản Phi Tinh khác của mình để thuyết phục được tôi.”
“Mà cậu thì cái nào cũng không làm được.”
Chu Vân Thượng lạnh lùng nói: “Cậu không phải người tôi đang tìm.”
Lộ Trưng hơi nghiêng đầu liếc qua -- quả nhiên cái tên này vẫn không thay đổi, con mắt vẫn tinh tường như vậy.
Tuy những lời ông nói rất có lý, nhưng hắn vẫn hơi lo lắng cho Mạc Bắc Hồ.
Thằng nhóc này từ trước tới giờ cũng khá suôn sẻ, lần đầu gặp phải thất bại như vậy, không biết sẽ…
Hắn vừa quay đầu đã thấy Mạc Bắc Hồ đang cầm điện thoại, nỗ lực 'lạch tạch lạch tạch' gõ ghi chú, đôi mắt hệt như nho đen sáng lấp lánh: “Còn nữa không ạ?”
Lộ Trưng thậm chí còn cảm thấy trên mặt cậu đang hiện rõ bốn chữ -- “Khát khao học hỏi”.
Lộ Trưng: “……”
Hắn đi tới bên cạnh Mạc Bắc Hồ, ấn điện thoại của cậu hướng dẫn: “Có thể ghi âm.”
Mạc Bắc Hồ lập tức dành cho hắn một ánh mắt sùng bái.
“Những vấn đề khác so với chuyện này đều là chuyện nhỏ.” Chu Vân Thượng lúc này đã rơi vào trạng thái xuất thần quên mình: “Cậu phải tin tưởng mình chính là Phi Tinh trước thì mới có thể khiến tôi và khán giả cũng tin cậu là Phi Tinh, không thể để người ta vừa liếc mắt một cái đã nhìn ra ‘tôi đang nghiêm túc diễn xuất’!”
“Tôi luôn rất thưởng thức Lộ Trưng chính là bởi vì cậu ấy diễn nhân vật nào đều sẽ tin tưởng mình chính là nhân vật đó, cảm giác tin tưởng này sẽ truyền sang cho người khác, cậu hiểu chứ?”
Mạc Bắc Hồ vội vàng gật đầu: “Vâng vâng ạ!”
Chu Vân Thượng nói một hồi, uống hớp nước rồi xua xua tay. Khi ngẩng đầu lên, ông thấy Mạc Bắc Hồ đã bị Lộ Trưng lôi kéo đi mất, hai người chỉ để lại một bóng lưng không chút lưu luyến cho ông.
Ông trầm mặc một lúc, đột nhiên quay đầu hỏi nhà sản xuất bên cạnh: “Tôi vừa bị người ta lấy không một buổi dạy diễn xuất miễn phí đúng không?”
Nhà sản xuất mặt không đổi sắc dời mắt đi: “…Khụ, người tiếp theo.”
…
Mạc Bắc Hồ hớn hở đi ra ngoài, Cát Minh ngây người, kìm nén sự vui mừng tột độ trong lòng mà hỏi: “Thành công rồi sao?”
Mạc Bắc Hồ lắc đầu cười: “Không có ạ.”
Cát Minh sững lại.
Lộ Trưng nói ngắn gọn: “Nhưng thu hoạch rất lớn.”
“Ồ.” Cát Minh thở phào nhẹ nhõm: “Vậy cũng tốt, có thu hoạch là được.”
“Đi thôi.”
Họ vừa mới xuống tới dưới tầng, tai Mạc Bắc Hồ đã giật giật, cậu quay đầu lại nói: “Hình như có người gọi tui.”
“Không có đâu.” Lộ Trưng cũng quay đầu lại theo: “Sao tôi không nghe thấy gì?”
Họ đứng tại chỗ đợi ba giây, một trợ lý trẻ tuổi cầm điện thoại chạy tới, vừa gọi “thầy Mạc Bắc Hồ” vừa vội vã chạy tới.
Lộ Trưng sững người: “Thật sự có à, tai thính ghê.”
“Hai vị lão sư.” Trợ lý thở hồng hộc: “Đạo diễn Chu nói nhớ ra một chuyện, bảo cậu nghe điện thoại.”
Mạc Bắc Hồ nhận điện thoại, nghiêm túc hỏi: “Thầy Chu, vẫn còn nữa ạ?”
Chu Vân Thượng: “……”
“Không phải dạy cậu nữa, chỉ là tôi nhớ ra một nhân vật -- không phải phim của tôi, là phim của Hứa Giao Quân, bên đó thiếu một vai phụ, là một tên ngốc xinh đẹp, cậu có diễn không?”
Mạc Bắc Hồ nhìn sang Cát Minh: “Con hỏi quản lý đã.”
“Không cần hỏi hắn.” Chu Vân Thượng tặc lưỡi một tiếng: “Tôi hỏi cậu nghĩ thế nào.”
“Con ạ?” Mạc Bắc Hồ hơi trợn tròn mắt, nghiêm túc trả lời: “Có việc làm là tốt rồi.”
“Vậy còn tạm được.” Chu Vân Thượng miễn cưỡng tỏ vẻ hài lòng mà “hừ” một tiếng: “Diễn dở thì luyện nhiều, bắt đầu từ mấy vai đơn giản, gần với chính mình trước. Cậu diễn vai một tên ngốc xinh đẹp chắc vẫn ổn, xem như là thể hiện bản sắc.”
“Tôi sẽ bảo Tiểu Hứa gửi lời mời về công ty cho cậu.”
Mạc Bắc Hồ: “……”
Cậu còn chưa kịp trả lời, Chu Vân Thượng đã cúp máy.
Cát Minh vội vàng hỏi: “Ông ấy nói gì vậy?”
“Ông ấy giới thiệu cho tui một nhân vật.” Mạc Bắc Hồ trả điện thoại lại cho người ta, thắc mắc gãi gãi đầu: “Sau đó cũng không biết là đang khen hay mắng tui nữa...”
“Ông ấy nói tui là một thằng ngốc xinh đẹp.”
Lộ Trưng cố nén cười, vỗ vỗ vai cậu, kéo cậu ra khỏi tòa nhà, sau đó bùng nổ một trận cười kinh thiên động địa.
Cát Minh vội vàng nhét hắn vào trong xe, mặt mày đau khổ: “Ông cố nội của tôi ơi, anh kiềm chế lại chút đi, nhỏ giọng thôi.”
Lộ Trưng vừa vỗ vai Mạc Bắc Hồ vừa cười: “Ha ha ha! Thằng ngốc xinh đẹp!”
“Đừng nói chứ, đúng là hợp với cậu thật.”
Lộ Trưng làm mặt quỷ với Mạc Bắc Hồ: “Nhưng mà chúng ta đã nói trước rồi đấy nhé, là tôi đã chốt trước rồi. Nếu trùng lịch với đoàn phim của chúng ta, cậu phải ưu tiên cho tôi.”
Mạc Bắc Hồ còn chưa kịp nói gì, Lộ Trưng đã quay đầu lại: “Ơ không đúng, nói với cậu cũng vô dụng, tôi phải nói với Cát Minh mới đúng.”
Hắn thít chặt cổ Cát Minh từ phía sau, cười hì hì nói với đối phương: “Lão Cát, ký hợp đồng để Tiểu Hồ nhà cậu về đoàn phim bọn tôi đi. Tôi cho lão Đặng xem cảnh cậu ấy dọn đào trong show giải trí, ông ấy lập tức chấm luôn, nói vừa nhìn là biết thật thà có thể chịu khổ, đổi sang người khác cũng không chịu.”
“Ây da ây da!” Cát Minh dở khóc dở cười: “Cũng phải cho tôi xem kịch bản trước đã chứ……”
Điện thoại của anh ta đột nhiên vang lên tiếng chuông cảnh báo dồn dập, làm Mạc Bắc Hồ giật mình suýt chút nữa nhảy dựng khỏi ghế, vội vàng hỏi: “Sao vậy?”
“Suỵt, suỵt!” Cát Minh nhanh chóng giơ điện thoại lên: “Là Tiểu Tô gọi, cái chuông khẩn cấp này là đặt riêng cho cậu ấy.”
Anh ta bắt máy, đầu dây bên kia ồn ào náo loạn một trận, Cát Minh nói vài câu, suýt chút nữa đã sốt ruột đến mức mồ hôi đầy đầu.
Lộ Trưng hóng hớt hỏi: “Lại sao nữa đấy?”
“Aiz, chuyện này khó nói lắm.” Cát Minh hàm hồ xua xua tay: “Tóm lại tôi phải đi trước, hai người……”
Lộ Trưng phất tay: “Anh đi đi, tôi gọi xe trực tiếp đưa cậu ấy đến thẳng đoàn phim của tôi.”
“Thế là cậu bắt cóc người của tôi đi luôn à?” Cát Minh dở khóc dở cười: “Cậu đừng tự mình gọi xe, bảo công ty cử xe đưa cậu đi. Tự mình gọi xe rồi lại lên báo nữa thì khổ.”
Lộ Trưng ngại anh ta dong dài: “Rồi rồi biết rồi, anh cứ lo cho Tiểu Tô đi, bọn tôi không cần.”
Lộ Trưng dẫn Mạc Bắc Hồ xuống xe, vô cùng thân thiết khoác vai cậu: “Cậu có mang theo kịch bản chưa? Tranh thủ đọc qua trên đường đi.”
“Ồ.” Mạc Bắc Hồ đáp, nhưng mắt lại nhìn chằm chằm vào bụi cây bên cạnh.
Lộ Trưng vừa gọi điện bảo người cử xe tới vừa tò mò nghiêng người qua, kéo kính râm xuống nhìn theo ánh mắt cậu: “Cậu nhìn cái gì đấy?”
“Có người.” Mạc Bắc Hồ nhìn chằm chằm vào bụi cây: “Họ đang chụp hình.”
“À, là paparazzi.” Lộ Trưng hiểu ra: “Hôm nay ở đây có nhiều diễn viên, paparazzi chắc chắn tụ tập rất đông.”
“Thấy thì cũng thấy rồi, tới đây, bé Hồ, chào hỏi người ta một cái.”
Hắn giơ tay tạo hình khẩu súng, nhắm về bụi cỏ nơi paparazzi đang trốn mà “pằng” một phát.
Mạc Bắc Hồ hơi do dự: “Tui cũng phải làm à?”
“Đúng.” Lộ Trưng vỗ vỗ vai cậu: “Giờ bọn mình là thầy trò rồi, cậu phải học theo tôi.”
“Cậu quên lời của đạo diễn Chu rồi à? Cảm giác tin tưởng, bắt đầu từ bây giờ, cậu phải tin rằng mình chính là đồ đệ của tôi.”
Mạc Bắc Hồ ngây thơ mờ mịt gật đầu, cũng làm giống hắn, kề vai sát cánh tạo dáng bắn súng về ống kính của paparazzi.
Rất nhanh sau đó, Tiểu Tạ Tổng trong tòa nhà Thiên Hỏa liền nhìn thấy bức ảnh chụp chung thân thiết của hai người họ trên hot search.
Tạ Hào: “……”
Đây là kiểu lên hot search gì nữa vậy?