Tôi Chính Là Nam Hồ Ly Tinh
Chương 31
Tôi Chính Là Nam Hồ Ly Tinh thuộc thể loại Linh Dị, chương 31 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Liên Vũ Tình thật sự không nhịn được, cười nghiêng ngả. Bạch Gia Trình cũng cười, thấy Hứa Giao Quân phẫn nộ trừng mắt thì vội vàng che miệng Liên Vũ Tình lại: “Con bé không hiểu chuyện, cười lung tung, đạo diễn đừng tức giận nhé.”
Hắn giơ ngón tay cái lên với Mạc Bắc Hồ: “Lần này chúng ta đúng là có mắt nhìn người, chọn Tiểu Hồ quá chuẩn!”
“Ừm ừm!” Liên Vũ Tình vừa cười vừa phụ họa: “Thật sự, hình chụp dưới trăng vừa rồi, ôi, tung ra để quảng bá thì tuyệt đối sẽ gây sốt, đôi mắt của cậu ấy thật sự quá xinh đẹp.”
Mạc Bắc Hồ nghiêng đầu về một bên, chăm chú nhìn vào mắt cô ấy, cũng khen ngợi: “Đôi mắt của cậu cũng đẹp mà.”
“Hì hì.” Liên Vũ Tình ôm mặt cười rộ lên, cho dù biết đây là lời khen xã giao, nhưng khi Mạc Bắc Hồ nói chuyện có vẻ cực kỳ thành khẩn, khiến người ta không nhịn được muốn tin là thật.
Bạch Gia Trình cười cười, vừa muốn mở miệng nói chuyện, Mạc Bắc Hồ đột nhiên nhớ tới điều gì, vội vàng khen hắn: “Mắt của cậu cũng đẹp!”
“Ha, thằng nhóc cậu còn làm bộ à.” Quý phi cố ý trêu chọc cậu: “Vậy cậu nói xem, rốt cuộc là mắt của Gia Trình đẹp, hay vẫn là mắt của Vũ Tình đẹp?”
Mạc Bắc Hồ: “!”
Bạch Gia Trình cười cười ngăn cản: “Ngọc tỷ, trêu chọc người ta làm gì.”
Quý phi cười tủm tỉm: “Chỉ chọc ghẹo cậu ấy một chút thôi mà.”
Vừa lúc này, Hạ Phong Khinh nghỉ ngơi một lát, đã chuẩn bị tâm lý tốt để trò chuyện với mọi người, cười cười đi tới: “Hi--”
“Sao mọi người đều vây quanh một chỗ vậy, bắt đầu quay rồi sao? Tôi đến xem.”
“Đã kết thúc rồi!” Liên Vũ Tình cười tủm tỉm trả lời: “Tiểu Hồ hôm nay quay siêu thuận lợi, cậu không nhìn thấy Hồ Hồ dưới ánh trăng vừa rồi đâu, đẹp muốn chết.”
“A?” Hạ Phong Khinh thật sự kinh ngạc: “Đã quay xong rồi sao?”
“Đến vừa đúng lúc.” Quý phi xem náo nhiệt không chê lớn chuyện, tiếp đón Hạ Phong Khinh: “Cậu xem, hiện tại nữ chính, nam chính, nam phụ của chúng ta đều ở đây rồi, Hồ Hồ, cậu nhìn xem, cảm thấy mắt của ai đẹp?”
Hạ Phong Khinh cả kinh, cười cười giải vây giúp Mạc Bắc Hồ: “Sao đột nhiên lại...”
Quý phi vừa muốn cười, liền nghe thấy Mạc Bắc Hồ nghiêm túc quan sát Liên Vũ Tình rồi nói: “Vũ Tình có mắt hạnh, đôi mắt tròn lại lớn, trông có vẻ ngây thơ hoạt bát.”
“Nhưng mà xương lông mày của cô ấy cao, khi nghiêm túc lại có vẻ kiên nghị, là người ngoài mềm trong cứng, rất có thể kiên trì chịu đựng gian khổ.”
Liên Vũ Tình vốn còn đang cười, nghe nghe một hồi lại có chút mơ hồ -- sao giống như đang xem bói cho cô vậy?
Mạc Bắc Hồ lại nhìn về phía Bạch Gia Trình: “Gia Trình có mắt phượng, dáng mắt hẹp dài, thần thái hợp nhất, hơi nheo lại một chút sẽ càng thêm quý phái, thâm trầm.”
“Nhưng bình thường vẻ mặt cậu ấy thư thái, khí chất ôn hòa có thể làm nhạt đi sự sắc sảo mạnh mẽ, cho thấy bản thân có tính tình bình thản, không kiêu căng, không vội vàng, không dễ nảy sinh đố kỵ.”
Quý phi sửng sốt một chút, vừa thấy Mạc Bắc Hồ nhìn về phía bà liền mơ hồ có chút khẩn trương mà ngồi thẳng người dậy: “Đôi mắt của Ngọc tỷ và Gia Trình có vài phần tương tự, đều là hẹp dài, đuôi mắt hơi nhếch lên, cho nên thoạt nhìn có chút giống nhau, diễn mẹ con càng có sức thuyết phục.”
“Nhưng mà tuy đều là dáng mắt hẹp dài, mắt của Ngọc tỷ lại rộng hơn một chút, con ngươi cũng lớn hơn, tỷ lệ cân đối, xu hướng ngũ quan càng thêm nhu hòa, là tính cách nhiệt tình ngay thẳng như lửa, trong lòng không đè nén chuyện, không dễ u uất.”
“Còn có Tiểu Hạ.” Mạc Bắc Hồ cuối cùng đối diện Hạ Phong Khinh: “Đôi mắt của cậu bây giờ hẳn có thể gọi là mắt cún con, thoạt nhìn khí chất ôn hòa vô hại, càng lộ ra vẻ thiếu niên.”
“Nhưng mà nốt ruồi dưới lông mày của cậu hơi lệch, cho thấy cậu bên ngoài nóng, bên trong...”
“Khụ khụ.” Hạ Phong Khinh vội vàng nhẹ nhàng hắng giọng nhắc nhở cậu.
Mạc Bắc Hồ lắp bắp một chút: “Trong, trong... ấm?”
Hạ Phong Khinh: “...”
Được rồi, dù sao cũng tốt hơn lạnh.
Mạc Bắc Hồ nhìn các diễn viên chính một vòng, cuối cùng tổng kết: “Đạo diễn rất biết chọn người, ngoại hình của các diễn viên chính của chúng ta đều cực kỳ đẹp.”
Hứa Giao Quân vẻ mặt phức tạp mà gãi gãi cằm, luôn cảm thấy “ngoại hình đẹp” mà cậu nói không giống với ý nghĩa của “ngoại hình đẹp” bình thường.
Hắn ta nhịn không được kéo kính râm xuống dưới một chút, để lộ hai mắt của mình cho Mạc Bắc Hồ xem, hỏi cậu: “Vậy tôi thì sao?”
Mạc Bắc Hồ nghiêm túc mà nhìn qua: “Đạo diễn, anh...”
Sau đó nhỏ giọng nhắc nhở đối phương: “Miếng dán trên kính râm vẫn chưa gỡ ra.”
Hứa Giao Quân: “...”
Quý phi phá ra một trận cười sảng khoái.
“Ôi chao...” Quý phi xoa bụng: “Không được, tôi quá thích đứa nhỏ này, quá biết nói lung tung rồi, có thể giải sầu.”
Mạc Bắc Hồ chớp chớp mắt, rất muốn làm sáng tỏ cậu không có nói lung tung, nhưng vẫn nhịn xuống.
“Được rồi được rồi.” Hứa Giao Quân dở khóc dở cười, cuối cùng cũng tháo kính râm xuống: “Hiếm khi có một ngày thuận lợi như hôm nay, thu dọn đồ đạc sớm một chút đi, ngày mai diễn sớm.”
“Tiểu Hồ tối nay cậu vất vả một chút, xem kịch bản nhiều hơn, vẫn là ưu tiên xem cảnh ngày mai phải quay, còn bối cảnh câu chuyện gì đó, trong lúc nghỉ ngơi tranh thủ đọc lướt qua một chút.”
Hạ Phong Khinh không quên giữ vững tính cách nhiệt tình của mình: “Hoặc là khi tôi rảnh tôi sẽ kể sơ lược nội dung cho cậu ấy cũng được.”
Mạc Bắc Hồ vội vàng chen tới bên cạnh Hạ Phong Khinh, lôi kéo ống tay áo của hắn nói: “Được!”
Liên Vũ Tình có chút kinh ngạc: “Hai người trước đây đã quen biết rồi sao? Tiểu Hồ sao lại quấn quýt cậu như vậy.”
Hạ Phong Khinh nói ấp úng: “Tôi vừa mới mời cậu ấy ăn cơm hộp, cậu ấy nói cơm hộp tôi mang ăn ngon.”
“Cùng nhau ăn một bữa là quen thuộc rồi.”
“Cũng đúng.” Liên Vũ Tình cười nói: “Hạ ca của chúng ta là người dễ gần, với ai cũng có thể quen thuộc nhanh như vậy, vậy Tiểu Hồ của chúng ta liền giao cho cậu nhé.”
“Được thôi được thôi.” Hạ Phong Khinh tươi cười rạng rỡ đồng ý.
Mạc Bắc Hồ lặng lẽ ngẩng đầu nhìn hắn, không nhịn được mà có chút đồng tình.
Từ sau khi có một chút hiểu biết nhất định về kỹ thuật diễn, cậu nhìn Hạ Phong Khinh, ít nhiều cũng có thể nhìn thấu dưới nụ cười rạng rỡ của hắn là ánh mắt chứa chút ý niệm tử vong nhàn nhạt.
Bạch Gia Trình cười cười: “Có vấn đề cũng có thể tìm tôi.”
“Hôm nay trở về sớm một chút đi, nhìn xem trong phòng khách sạn có thiếu cái gì không, cậu đi xe của Tiểu Hạ về sao? Trên đường về hẳn là vẫn còn một vài fan.”
Mạc Bắc Hồ kinh ngạc: “Trễ như vậy vẫn còn ở đây sao?”
“Bây giờ cũng không tính là trễ.” Liên Vũ Tình nhẹ nhàng lắc đầu: “Hôm nay chúng ta xem như kết thúc công việc sớm, có vài người nói không chừng còn chưa kịp tới, trước đây từng có người chờ đến rạng sáng.”
“Có lẽ lúc trở về còn phải chụp không ít ảnh.” Hạ Phong Khinh giả vờ rộng rãi sờ sờ mặt mình: “Thầy ơi, hay là thầy lại trang điểm cho tôi một chút đi, dù sao cũng phải về rồi tẩy trang.”
Hắn khoác vai Mạc Bắc Hồ: “Đi, Hồ Hồ, chúng ta về!”
Mạc Bắc Hồ luôn cảm thấy động tác này có chút quen thuộc, cậu nghi ngờ thật ra rất nhiều lúc Hạ Phong Khinh đều là đang bắt chước Trương Tuần Quang.
Một đoàn người cùng nhau tiến về phía xe bảo mẫu, từ xa đã nghe thấy fan đang gọi tên.
Lỗ tai Mạc Bắc Hồ động đậy, vậy mà lại nghe được vài tiếng “Hồ Hồ” trong đám đông, có chút kinh ngạc mở to hai mắt: “Sao giống như có người gọi tên của mình vậy?”
“Đúng là có!” Hai mắt Liên Vũ Tình sáng rực, vội vàng giúp cậu hô to: “Ai gọi Hồ Hồ đấy, Hồ Hồ ở đây nè!”
“Ở đây ở đây!” Một cô gái đeo mắt kính giơ tay lên cao, khó khăn chen lên trước, đưa đồ vật cho cậu: “Tặng cậu đấy Hồ Hồ! Tặng cậu làm merch*!”
*Merch: đại loại là móc khóa, sticker, quạt, huy hiệu... có in hình hoặc đồ vật liên quan đến nghệ sĩ.
Mạc Bắc Hồ thụ sủng nhược kinh: “Í, là đến xem mình sao?”
Cái đuôi không tồn tại sau lưng cậu cũng nhịn không được mà vung vẩy, không nhận đồ vật, chỉ dùng hai tay nắm lấy tay cô gái, trộm dùng một chút giá trị tình yêu, mặt mày hớn hở mà nói với đối phương: “Chúc cậu phát tài, chúc cậu phát tài!”
“A!” Cô gái thét lên một tiếng chói tai suýt chút nữa ngất đi, bên cạnh có một người khác cũng khó khăn vươn tay về phía cậu: “Hồ Hồ! Tôi cũng ở đây! Tôi cũng là đến xem cậu!”
Mạc Bắc Hồ vội vàng mò mẫm chạy qua, dần dần đánh mất bản thân trong từng tiếng kêu gọi, leng keng leng keng tiêu phí giá trị tình yêu để hồi đáp tín đồ: “Chào cậu chào cậu cũng chào cậu!”
“Cậu phát tài cậu có tiền cậu cũng phất nhanh! Cậu làm sao vậy không ngủ ngon sao? Cậu phải khỏe mạnh nha!”
“A? Muốn lên bờ? Cậu ở trong nước sao... thôi tóm lại chúc cậu như ý nguyện!”
Mạc Bắc Hồ duỗi móng vuốt ngây ngô cười: “Tốt tốt tốt, đều không uổng công đến nha! Ai nha đến cũng đến rồi còn mang theo cống phẩm làm gì...”
Một mảnh náo nhiệt, không ai phát hiện từ ngữ cậu dùng có gì không đúng.
Hạ Phong Khinh cũng không phải chưa từng trải qua thời kỳ đầu có fan cuồng nhiệt, nhưng nhìn dáng vẻ chú cún con nhiệt tình yêu quý con người của Mạc Bắc Hồ, vẫn cảm thấy cực kỳ chấn động.
Thì ra cậu nói cậu không sợ người, hình như là thật.
Hình như cậu ấy thật sự rất hưởng thụ.
Nhìn cảnh tượng trước mắt, hắn nghĩ đến một từ rất không hợp thời -- Chủ và khách đều vui.
Hạ Phong Khinh chợt giật mình, đột nhiên nhớ ra bản thân chỉ lo xem náo nhiệt, vẫn chưa bày ra nụ cười thương hiệu rạng rỡ.
Liên Vũ Tình chỉ vào Mạc Bắc Hồ cười: “Anh Hạ anh xem, Tiểu Hồ vui đến điên rồi, có cậu ấy làm tương phản, anh cũng có vẻ trầm tĩnh hẳn.”
Hạ Phong Khinh: “...”
Fan ở bên cạnh cũng cười theo: “Đúng vậy đúng vậy! Trước kia anh Hạ là người năng động nhất đoàn đấy!”
“Cách rất xa đã có thể nhìn thấy anh Hạ nhảy lên chào hỏi với mọi người.”
Hạ Phong Khinh đột nhiên nhanh trí, rụt rè ho khan một tiếng: “Bây giờ tôi không còn giống lúc trước nữa.”
“Tôi đã không còn giống lúc mười bảy mười tám tuổi nữa, tôi trưởng thành rồi. Hiện tại tôi là anh trai, phải chăm sóc em trai, ổn trọng một chút.”
Nhóm fan hi hi ha ha cười thành một đoàn.
Vẻ mặt Hạ Phong Khinh nhìn Mạc Bắc Hồ bất giác mang theo một chút hiền từ, đi qua khoác vai Mạc Bắc Hồ, dẫn cậu ra bên ngoài: “Đi thôi đi thôi Tiểu Hồ, nghỉ ngơi sớm một chút, ngày mai còn phải quay một ngày nữa đấy.”
Mạc Bắc Hồ bị Hạ Phong Khinh mang đi, xoay đầu luyến tiếc không rời mà vẫy tay với bọn họ: “Tạm biệt!”
“Mọi người phải hạnh phúc nha!”
Mà lúc này Hạ Phong Khinh nhẹ nhàng kéo Mạc Bắc Hồ, cũng có một loại cảm giác an tâm kỳ lạ.
Khi một người càng hướng ngoại thể hiện, một người hướng ngoại đột nhiên trở nên hướng nội hơn một chút, dường như... cũng hợp lý đúng không?
Mạc Bắc Hồ vui vẻ vuốt ve món quà mà tín đồ đưa cho cậu, hình như là khăn lông nhỏ trơn trượt màu sắc sặc sỡ gì đó.
Hệ thống nói với cậu: “Cái này gọi là merch đó! Bên trên in hình ảnh, có thể tặng cho người khác để giới thiệu cậu, mau nhìn xem fan của cậu giới thiệu cậu như thế nào!”
Mạc Bắc Hồ mặt mày hớn hở mở món quà đầu tiên ra --
“Sức mạnh phi thường”, bên dưới bốn chữ to là hình ảnh cậu đang gánh hai sọt đào nặng nhọc, mặt trái in một bức tranh chibi phiên bản cậu đẩy bay Thẩm Độc, còn đánh dấu cân nặng của Thẩm Độc và khoảng cách hắn ta bị văng ra, để minh họa lực tác động mà cậu thi triển trên người Thẩm Độc.
Mạc Bắc Hồ: “...”
Cậu chậm rãi thu hồi ý cười, hít sâu một hơi rồi mở món quà thứ hai ra --
“Chính nghĩa ngút trời”, bên dưới bốn chữ to là hình ảnh cậu đang một tay chặn xe ba bánh lại, mặt trái in một bức tranh chibi phiên bản cậu mặc cảnh phục cảnh báo về tác hại của ma túy kiểu mới, bên cạnh có một hàng mông trần ám chỉ việc trộm đồ cũng không được.
Mạc Bắc Hồ: “...”
Khuôn mặt cậu đờ đẫn, tay run rẩy mở món quà thứ ba ra --
“Nhan sắc thịnh thế”, bên dưới bốn chữ to là ảnh chụp chung của cậu cùng với dàn khách mời, mặt trái in một bức tranh chibi phiên bản Mạc Bắc Hồ đầu to, bên cạnh còn vẽ một đám hồ ly nhỏ giơ đèn cổ vũ hô khẩu hiệu -- “Gia nhập Hồ Hồ giáo, ngày nào cũng cười tươi”.
Mạc Bắc Hồ vốn dĩ xem đến mức có chút há hốc mồm, cuối cùng càng xem càng thích, nhịn không được mà trân trọng vuốt ve.
Cậu nhỏ giọng nói với hệ thống: “A Thống, có phải mình đã thành tiên rồi sao.”
“Thật là hạnh phúc.”