Chương 4: Mập Mờ Trong Phòng Tổng Thống

Tôi Chính Là Nam Hồ Ly Tinh

Chương 4: Mập Mờ Trong Phòng Tổng Thống

Tôi Chính Là Nam Hồ Ly Tinh thuộc thể loại Linh Dị, chương 4 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

“Thấy rồi!” Hệ thống reo hò: “906! Tiến lên!”
Hai mắt Mạc Bắc Hồ sáng lên, ung dung bước vào thang máy, mỉm cười với nhân viên điều khiển và nói: “Tầng 9, cảm ơn.”
Nhân viên điều khiển thang máy tươi cười đáp: “Dạ được thưa ngài, xin vui lòng trình thẻ phòng.”
Mạc Bắc Hồ đưa thẻ phòng qua, nhân viên điều khiển thang máy liếc qua một cái, mỉm cười nói: “Thưa ngài, phòng của ngài ở tầng 6.”
Mạc Bắc Hồ há hốc miệng: “Hả? Tôi không thể lên tầng 9 sao?”
Nhân viên điều khiển thang máy hiện vẻ mặt áy náy: “Xin lỗi thưa ngài, để bảo vệ sự an toàn và quyền riêng tư của khách hàng, thẻ phòng chỉ có thể lên được tầng tương ứng. Đương nhiên, nhà hàng ở tầng 11 và hồ bơi ngoài trời trên sân thượng, quý khách có thể thoải mái...”
Hệ thống kêu lên: “Không được! Thẩm Độc sắp đến rồi! Thôi được, lên tầng 6 trước! Tôi sẽ chỉ đường cho cậu leo cầu thang thoát hiểm lên đó!”
“Được.” Mạc Bắc Hồ vội vàng gật đầu: “Tầng 6 đi.”
“Dạ được thưa quý khách.” Nhân viên điều khiển thang máy cuối cùng cũng nhấn số tầng, thang máy chuyển động.
Mạc Bắc Hồ trong thang máy chân cứ nhấp nhổm không yên, cửa thang máy vừa mở đã vút một cái xông ra ngoài, nhân viên điều khiển thang máy chỉ nhìn thấy bóng người vụt qua, thậm chí còn chưa kịp nói câu chào tạm biệt...
Hệ thống chỉ đường cho cậu: “Bên này bên này! Cửa cầu thang thoát hiểm thường bị khóa, nhưng dùng 1 điểm tích phân là có thể mở được rồi! Giờ không phải lúc tiết kiệm mấy thứ này đâu, tiến lên đi Tiểu Hồ!”
Mạc Bắc Hồ chạy như bay, không kìm được hỏi: “Nhưng mà A Thống, tôi muốn xin lỗi hắn ta mà, sao phải đến tận phòng hắn, không thể xin lỗi ở sảnh lớn được sao?”
Hệ thống trầm mặc, thở dài: “Tiểu Hồ, không đơn giản thế đâu.”
“Chúng ta phải tạo sự mập mờ.”
*Mập mờ (gốc 擦边): là một thuật ngữ thường ám chỉ nội dung gợi cảm nhưng chưa đến mức vi phạm, như trong "擦边球" (đòn sát biên) -- chơi chữ, nghĩa là sát ranh giới.
Mạc Bắc Hồ: “?”
“Cậu phải xuất hiện trong phòng hắn vào một thời điểm nhạy cảm, để hắn ta tưởng rằng cậu tự tiến thân làm ấm giường.” Hệ thống nghiêm túc nói: “Nhưng cậu không phải, đó mới gọi là mập mờ.”
“Như vậy hắn ta mới có thể vì hiểu lầm cậu mà tự thấy xấu hổ, mới có thể nhận ra cậu là đóa sen trắng thanh khiết, gần bùn mà chẳng vương chút bụi trần nào.”
Trong mắt Mạc Bắc Hồ có chút mơ màng, hệ thống vì nhấn mạnh tính hợp lý của kế hoạch nên cao giọng: “Tôi đã điều tra rồi, con người chính là như thế! Vừa muốn ngây thơ vừa muốn phong tình, muốn cậu có vẻ đẹp trời sinh lại muốn cậu ngây thơ không rành thế sự!”
“Mấy tên đàn ông có suy nghĩ kỳ lạ kia đều dễ dàng dính chiêu này!”
Mạc Bắc Hồ ngoan ngoãn gật đầu: “Ồ, hóa ra là như vậy.”
Cậu lại học được thêm rồi.
Hệ thống lúng túng, hắng giọng: “Tôi không có ý mắng cậu đâu, cậu và mấy tên đàn ông kia không giống nhau.”
“Ừm ừm.” Mạc Bắc Hồ đã leo lên lầu chín, thành thật gật đầu: “Tôi không phải nam tử, tôi là nam hồ ly tinh.”
Hệ thống: “……Cũng đúng nhỉ.”
Lại tốn thêm một điểm tích phân để mở cửa cầu thang thoát hiểm ở tầng 9, Mạc Bắc Hồ không kìm được than thở: “Quyến rũ người khác thật không dễ dàng chút nào!”
Hệ thống cũng thở dài theo: “Thì còn gì nữa.”
“906……” Mạc Bắc Hồ nhìn số để tìm phòng, bước chân chợt khựng lại, cửa phòng 908 ngay cạnh hơi hé mở, không đóng kín.
“Tiểu Hồ!” Hệ thống như đánh hơi thấy một tin tức cực sốc: “Tầng này là phòng tổng thống! Phòng 908 thông với phòng 906!”
“Chẳng lẽ là!”
Mạc Bắc Hồ đã hiểu rõ ý nó, ngoan ngoãn đáp: “Tôi nhìn lén một cái.”
Cậu lặng lẽ đẩy cửa phòng ra.
-- Trong phòng có người.
Trên chiếc giường lớn mềm mại trong phòng có một cô gái đang nằm, là một cô gái khá xinh đẹp.
Hệ thống giận dữ: “Đáng ghét, vậy mà lại có đồng nghiệp! Tiểu Hồ, mau ném cô ấy…… à nhầm, nâng cô ấy ra ngoài! Không thể để cô ấy giành trước được!”
Mạc Bắc Hồ đành phải làm theo.
Cậu thật cẩn thận kéo cô ấy một cái, cô gái không hề hay biết, bị cậu nhấc lên như một cục bột.
“Từ từ.” Hệ thống đã nhận ra gì đó: “Tự tiến thân làm ấm giường cũng không thể ngủ ngon đến thế nhỉ?”
“Ôi, cô ấy là Thẩm Nhạc Tâm!” Mạc Bắc Hồ vui vẻ vì cuối cùng cũng dùng được kiến thức mình học, chỉ vào cô gái nói: “Diễn viên mới nổi gần đây của Giải Trí Sóng Biển!”
Hệ thống kinh ngạc: “Có gì đó không đúng! Cô ấy không thể nào đến bò giường được, cô ấy là em họ của Thẩm Độc mà!”
“Hửm?” Mạc Bắc Hồ ngơ ngác cúi đầu ngửi ngửi: “Trên người cô ấy có mùi rượu thoang thoảng, chắc là không uống nhiều.”
“Sao lại say đến mức này nhỉ… Có cần đánh thức cô ấy không?”
Hệ thống sửng sốt: “Cậu có cách sao?”
Mạc Bắc Hồ vươn tay, ấn vào nhân trung của cô ấy, “bụp” một cái, cô gái phát ra tiếng thét chói tai.
Mạc Bắc Hồ sợ đến mức dính chặt vào góc tường, nhỏ giọng nói: “Tỉnh rồi!”
“Cậu, cậu là……” Thẩm Nhạc Tâm ôm lấy nhân trung đỏ bừng của mình, chưa hoàn toàn tỉnh táo mà lắc lắc đầu: “Chuyện gì thế này, sao tôi lại giống như say rượu thế này…”
Hệ thống còn chưa kịp nhắc nhở, Mạc Bắc Hồ đã mở miệng: “Tôi đi ngang qua thấy cửa phòng cô mở, gọi cô một tiếng cũng không đáp lại, sợ xảy ra chuyện nên vào xem thử, tôi không phải người xấu.”
Đầu óc Thẩm Nhạc Tâm dần dần tỉnh táo hơn, nhưng tay chân vẫn mềm nhũn như bông, không dùng sức được, cảnh giác trừng mắt nhìn cậu: “Cậu là ai? Cậu tháo khẩu trang xuống!”
Mạc Bắc Hồ ngoan ngoãn kéo khẩu trang xuống một chút, vẻ mặt vô tội nhìn đối phương.
Hệ thống lúc này cũng phải lau mắt mà nhìn Mạc Bắc Hồ -- cậu ấy cũng biết lừa người nha!
“Tôi nhớ cậu.” Thẩm Nhạc Tâm nhận ra cậu, thở phào nhẹ nhõm: “Cậu là người đã tông Thẩm Độc bay ra ngoài mà!”
Mạc Bắc Hồ: “...”
Xong rồi, tiếng xấu đồn xa.
“Chết tiệt.” Thẩm Nhạc Tâm cố gắng chống người dậy: “Không được, tôi phải đi, chắc chắn có kẻ đã bỏ thuốc vào rượu!”
Cô nghiến răng nghiến lợi, ngoan cường nhích từng chút một về phía mép giường: “Chắc chắn bọn họ vẫn còn chiêu trò khác, tôi không thể bị người khác chụp lại được! Bà đây đang thời kỳ đỉnh cao, ai cũng đừng hòng cản bà nổi tiếng cả bầu trời!”
Mạc Bắc Hồ vô cùng kính nể tinh thần của cô ấy, cung kính giúp cô đẩy giày tới gần một chút: “Nếu không có gì thì tôi xin phép...”
Hai người đồng thời nghe thấy tiếng bước chân hỗn loạn.
“Cô đừng động! Tôi tự mình về!” Người đàn ông ngoài cửa rõ ràng đã uống say, chán ghét hất tay người đang đỡ mình ra: “Đừng có sờ tôi!”
Cửa bị đẩy ra, người đàn ông nghiêng ngả lảo đảo tiến vào, vừa xoay cổ tay đã đóng cửa lại, cười lạnh một tiếng: “Cô tưởng ông đây ngu chắc, cùng vào một phòng, lỡ cô có ý đồ bất chính với ông thì sao?”
Hắn ta cười khẩy một tiếng, bước chân lảo đảo xoay người, đối diện với hai đôi mắt kinh hãi trong phòng.
Người đàn ông ngẩn ra: “Mấy người là ai?”
Mạc Bắc Hồ nhận ra người vừa đến, tạp chí vừa nãy xem ở dưới lầu có hình của đối phương, thần tượng hô mưa gọi gió dạo gần đây, cậu mừng rỡ huých huých Thẩm Nhạc Tâm: “Là Trương Tuần Quang đó!”
Thẩm Nhạc Tâm khóc không ra nước mắt: “Là Trương Tuần Quang... Xong rồi, tôi với hắn bị người ta chơi cho một vố rồi!”
Trương Tuần Quang quay đầu muốn đi, vừa thò một chân ra đã lập tức đóng cửa lại, lùi vào, mắng một câu: “Paparazzi đến rồi!”
Sắc mặt hắn ta không tốt, quay đầu lại, chỉ vào Mạc Bắc Hồ: “Còn cậu này là ai đây? Sắp xếp cho tôi chơi 'tri sâm' luôn à?”
Mạc Bắc Hồ ngồi xổm trong góc tường: “Tôi là người tốt bụng đi ngang qua...”
Trương Tuần Quang trợn trắng mắt, chống tay lên đầu: “Không được, tôi chóng mặt quá, cho tôi uống rượu giả à!”
“Chóng mặt đúng không? Tôi tới tôi tới.” Mạc Bắc Hồ nhiệt tình tiến lên, nhắm ngay nhân trung của hắn, dùng sức ấn một phát.
Một lát sau, hai con người xui xẻo với nhân trung đỏ bừng nghiêm chỉnh ngồi thẳng, thương lượng đối sách ngay trước giường: “Làm sao bây giờ?”
“Cả hai cánh cửa của phòng tổng thống đều bị chặn rồi, không ra được.”
Mạc Bắc Hồ nằm rạp trước cửa, nhìn thoáng ra bên ngoài từ khe hở, quay đầu lại kinh ngạc thốt lên: “Nhiều chân quá!”
Thẩm Nhạc Tâm: “...”
Trương Tuần Quang: “…”
“Tôi gửi tin nhắn cho anh họ rồi.” Thẩm Nhạc Tâm cũng xem như trấn tĩnh lại: “Chỉ cần không bị người khác phát hiện, ra được bãi đỗ xe là được.”
Trương Tuần Quang cười lạnh một tiếng: “Cửa không ra được, chẳng lẽ phải nhảy từ cửa sổ xuống bãi đỗ xe sao?”
Tròng mắt Mạc Bắc Hồ chuyển động, quay đầu hỏi: “Hai người muốn ra ngoài phải không? Tôi có cách.”
Hai người đồng loạt quay đầu nhìn sang.
Mạc Bắc Hồ một tay xách ga giường, một tay xách vỏ chăn lên.
Một lát sau, trên giường có hai “xác ướp” được bọc kín mít đang nằm.
Giọng Trương Tuần Quang vọng ra từ trong “xác ướp” bên trái: “Không phải, anh em cậu...”
Giọng Thẩm Nhạc Tâm vọng ra từ trong “xác ướp” bên phải: “Im miệng! Đừng lên tiếng, sẽ lộ đấy!”
“Ừm.” Mạc Bắc Hồ ấn chặt mũ, đeo khẩu trang kín mít rồi vén tay áo lên: “Yên tâm, giao cho tôi đi.”
Cậu nhẹ nhàng vác hai người kia lên vai, còn chu đáo hỏi thêm một câu: “Có bị chật không?”
Trương Tuần Quang trả lời: “Không sao...”
Thẩm Nhạc Tâm cắt ngang lời hắn: “Đã bảo cậu đừng mở mồm rồi mà!”
Trương Tuần Quang tức giận: “Tôi đang trả lời câu hỏi của cậu ấy mà!”
Thẩm Nhạc Tâm lo lắng sốt ruột: “Bọn họ mắng cậu, cậu cũng không được cãi lại!”
Trương Tuần Quang: “...”
“Xác ướp” trên vai phải giãy giụa ló ra một cái đầu: “Tại sao cậu không trả lời? Cậu sẽ không thật sự nhịn không được đấy chứ!”
“Xác ướp” trên vai trái vặn vẹo một chút, giống như đang nghển cổ: “Cả đời này của tôi chưa bao giờ ngậm bồ hòn làm ngọt! Ai mắng tôi, tôi mắng lại người đó!”
Thẩm Nhạc Tâm tức điên rồi: “Trương Tuần Quang!”
Thấy hai người bọn họ có thể đánh nhau xuyên qua một lớp bọc kín mít như vậy, Mạc Bắc Hồ vội vàng dang hai tay ra, tách bọn họ ra một chút: “Nhịn nhịn chút đi! Tôi chạy nhanh một chút, sẽ nhanh chóng xuống tới bãi đỗ xe thôi!”
Trương Tuần Quang lẩm bẩm: “Thể lực của cậu ổn không vậy? Một hơi leo chín tầng có đáng tin không? Nếu đang đi nửa đường lại bị người ta phát hiện thì scandal của chúng ta ít nhiều gì cũng phải lên top...”
Thẩm Nhạc Tâm đã bất chấp tất cả: “Vậy còn đỡ hơn là scandal bình thường! Muốn làm thì phải làm cho lớn!”
Trương Tuần Quang cạn lời: “Cô đúng là người nhà họ Thẩm, cái tinh thần sự nghiệp này...”
“Suỵt!” Mạc Bắc Hồ chu đáo nhắc nhở bọn họ: “Tôi sắp ra ngoài rồi đó.”