Tôi Chính Là Nam Hồ Ly Tinh
Lời mời tái xuất và màn gặp gỡ 'lần đầu'
Tôi Chính Là Nam Hồ Ly Tinh thuộc thể loại Linh Dị, chương 41 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Sắc mặt Đạo diễn Đặng thoáng dao động.
Cát Minh nhận ra ông ấy đã động lòng, liền thừa thắng xông lên: “Lão Đặng à, tôi hiểu tính chú mà, nếu chỉ là một chương trình giải trí bình thường thì tôi cũng chẳng thèm tới đây làm gì.”
“Chương trình Trợ nông giúp nghèo là một chương trình hay, chú biết mà đúng không? Vừa giúp đỡ bà con nông dân nghèo, lại còn nhờ Tiểu Hồ tạo được một làn sóng nhiệt, rating đang lên như diều gặp gió. Giờ để Tiểu Hồ quay thêm một kỳ nữa cũng là đôi bên cùng có lợi thôi.”
“Tôi nghe ngóng rồi, mấy nghệ sĩ của Thần Tinh hay Quang Chính tự nguyện quay không lấy thù lao, nhưng người ta cũng chẳng cần!”
“Tính cả thời gian di chuyển cũng chỉ tốn một ngày rưỡi, chú cứ xem như cho cậu ấy nghỉ một ngày.”
Đạo diễn Đặng không nói gì, chỉ quay người đi ra ngoài.
Cát Minh tranh thủ ra hiệu “ổn rồi” cho Tạ Hào, rồi kiên trì bám theo sau ông ấy.
“Đạo diễn Đặng à, tôi biết chú trước giờ vẫn luôn yêu quý diễn viên.” Cát Minh vừa đi theo sau vừa liến thoắng nói: “Tiểu Hồ khó khăn lắm mới vừa ra mắt đã có độ hot cao như vậy, lên chương trình củng cố một chút, cũng có thể kéo dài độ nổi tiếng của cậu ấy cho đến khi phim phát sóng.”
“Bây giờ không như ngày xưa nữa, mọi thứ thay đổi quá nhanh...”
Lộ Trưng đứng từ xa quan sát, thầm kính nể sự kiên trì của Cát Minh, sau đó quen thuộc đi tới bên cạnh Mạc Bắc Hồ, khoác vai cậu.
Không biết là vì xung quanh có quá nhiều người hay vì hắn vẫn còn chìm đắm trong nhân vật chưa thoát vai, tóm lại, thoạt nhìn hắn trầm ổn hơn trước rất nhiều.
“Tới rồi.” Lộ Trưng chào Tạ Hào.
Tạ Hào khẽ gật đầu, rồi giải thích ý định của Cát Minh khi đến đây cho bọn họ.
— Cát Minh này suy tính rất kỹ, sợ rằng nếu Đạo diễn Đặng không đồng ý thì Tiểu Hồ sẽ oán trách đạo diễn đã không cho cậu ấy cơ hội. Thế nên, hắn không hề nói về lời mời của chương trình Trợ nông giúp nghèo cho Mạc Bắc Hồ biết mà chỉ đi tìm đạo diễn trước.
Nhưng Tạ Hào cảm thấy, cũng phải xem ý Mạc Bắc Hồ thế nào.
Quả nhiên, Mạc Bắc Hồ nghe xong có chút kinh ngạc: “Chương trình Trợ nông giúp nghèo lại mời em nữa ạ?”
Cậu có chút do dự: “Em cũng rất nhớ dì Hồng và mọi người, có thể cùng nhau quay chương trình thì tốt, nhưng hiện tại em đang ở đoàn phim...”
Cậu khẽ nói: “Dù sao cũng không thể để đoàn phim phải ngừng công việc đợi em được.”
Lộ Trưng cười cười, vỗ vai cậu, ý bảo không cần quá lo lắng: “Yên tâm, tuy nhân vật của cậu xuyên suốt toàn bộ bộ phim, nhưng về bản chất cũng không tính là nặng. Chỉ cần điều chỉnh kế hoạch quay phim một chút, quay những cảnh không có mặt cậu trước là được.”
“Vừa hay dự báo thời tiết nói tuần sau sẽ có một trận mưa to, Đạo diễn Đặng đang đợi trận mưa ấy. Cảnh quay đó cậu không có vai diễn, nếu đúng vào mấy ngày đó thì tốt rồi, cậu cũng không tính là xin nghỉ phép, chỉ là nghỉ ngơi bình thường mà thôi.”
Hắn khẽ nhìn ra sau một chút: “Nhưng dựa theo tính tình trước nay của lão Đặng, ông ấy không hy vọng diễn viên đã vào đoàn mà còn chạy show bên ngoài đâu.”
Tạ Hào khẽ gật đầu: “Lão Đặng hy vọng diễn viên trong thời gian quay phim có thể đắm chìm vào nhân vật. Giữa chừng rời đi, ít nhiều sẽ có chút thoát vai.”
“Chẳng qua Cát Minh nói cũng có lý, những chương trình khác thì không nói, chứ chương trình Trợ nông giúp nghèo vẫn nên đi.”
“Huống chi...”
Tạ Hào ngoắc ngoắc ngón tay với Mạc Bắc Hồ, cậu ngoan ngoãn ghé sát vào hắn.
Tạ Hào nhỏ giọng nói: “Anh em tốt Trương Tuần Quang của cậu cũng rất mong cậu đi.”
“Ban đầu, hắn muốn bí mật mời cậu, nhưng bị Hạ Phong Khinh ngăn lại, chỉ để người đại diện ra mặt, rồi bóng gió với Cát Minh.”
Tạ Hào tươi cười: “Nhưng Trương Tuần Quang không ngồi yên được, liền nhắn tin riêng cho tôi trên Weibo, hỏi tôi cậu có thể đi hay không.”
“Ban đầu tôi còn tưởng tài khoản giả mạo nào đó đến lừa đảo thông tin, không ngờ thật sự là chính chủ.”
Mạc Bắc Hồ có chút cảm động: “Anh em...”
Lộ Trưng không nhịn được thò lại gần, vẻ thành thục ổn trọng trong phút chốc tan thành mây khói, hắn ta mắt trông mong hỏi: “Hai người có thể đừng thì thầm trước mặt tôi được không? Có chuyện gì không thể nói với tôi sao?”
Mạc Bắc Hồ gãi gãi đầu: “Chuyện là em có một người bạn.”
Lộ Trưng lập tức trở nên cảnh giác: “Là người bạn lần trước của cậu sao?”
Hắn chỉ vào Tạ Hào: “Lần này muốn ảnh không mặc quần áo của hắn đúng không?”
Tạ Hào vô cùng hứng thú hỏi: “Chuyện gì với chuyện gì thế này?”
“Không phải, không phải.” Mạc Bắc Hồ vội vàng lắc đầu: “Một người bạn khác! Không cần ảnh chụp!”
Cậu đánh trống lảng, hỏi Tạ Hào: “Vậy ông chủ trả lời cậu ấy thế nào?”
“Ừm, thêm phương thức liên lạc.” Tạ Hào cười cong mắt: “Hắn ta cảm thấy trải qua sự kiện xác ướp lần trước thì cũng xem như quen biết tôi, thế nên rất nhanh đã trở nên thân thiết.”
“Ôi chao, Hồ Hồ à, bạn bè của cậu hình như còn dễ lừa hơn cả cậu.”
Mạc Bắc Hồ kinh ngạc mở to mắt: “A? Ông chủ, anh lừa cậu ấy ạ?”
“Đúng vậy.” Tạ Hào cười không chút áy náy: “Tôi nói thật ra tôi là người thân của cậu, mấy lời đồn đại kiểu 'ngôi sao đường phố liếc mắt một cái đã nhìn trúng' đều là giả cả.”
“Hắn ta tin ngay, hỏi tôi cụ thể là người thân nào của cậu.”
Tạ Hào xoa xoa mái tóc mềm mại của Mạc Bắc Hồ: “Tôi nói tôi là ba của cậu.”
Mạc Bắc Hồ: “...Cậu ấy chắc không tin đâu ạ?”
“Ừm.” Tạ Hào vô tội chớp chớp mắt: “Thế nên hắn đã chặn tôi rồi.”
Lộ Trưng khoái chí cười: “Ha ha, đáng đời!”
Mạc Bắc Hồ cầm điện thoại, ánh mắt phức tạp nhìn về phía ông chủ “không hiểu chuyện” nhà mình, rồi thở dài thườn thượt, vỗ vai hắn: “Không sao, em giúp anh nói chuyện với cậu ấy, bảo cậu ấy thêm anh vào lại.”
“Thật ra cũng không...” Tạ Hào vừa định ngăn cản cậu, nhưng nhìn thấy vẻ mặt đầy trách nhiệm của cậu, cuối cùng cũng đành mặc kệ cậu.
Mạc Bắc Hồ tìm một góc rồi nhắn tin cho Trương Tuần Quang: “A Quang!”
Trương Tuần Quang nhanh chóng trả lời: “Anh iem!”
Mạc Bắc Hồ cũng phối hợp gửi một gói biểu tượng cảm xúc “anh iem ôm một cái”, rồi mới mở miệng: “Cậu chặn ông chủ của em rồi?”
“Sao lại thế này?” Trương Tuần Quang cực kỳ cảnh giác: “Sao hắn còn mách lẻo với cậu nữa? Ông chủ mách lẻo với nhân viên, còn ra thể thống gì không?”
“Úi.” Mạc Bắc Hồ chột dạ lướt nhanh qua chủ đề này, chỉ khuyên nhủ đối phương: “Cậu thêm anh ấy lại đi, anh ấy không cố tình đâu.”
“Hắn sao có thể không cố tình?” Trương Tuần Quang hận rèn sắt không thành thép: “Tiểu Hồ, cậu hồ đồ rồi!”
“Hắn không cố tình lừa tôi ư? Hay là hắn không cố tình muốn làm cha cậu?”
Mạc Bắc Hồ không theo kịp tốc độ của hắn, bắt đầu nghiêm túc suy nghĩ.
Trương Tuần Quang khuyên cậu: “Tôi vẫn còn nể mặt mũi của cậu nên chỉ chặn hắn ta. Nếu đổi thành người khác thì tôi đã mắng cho một trận rồi! Danh hiệu “bình xịt giới giải trí” của tôi cũng không phải hư danh đâu!”
“Không có chuyện gì thì tôi sẽ không thêm hắn, miễn cho “chiến hỏa” leo thang.”
“Nhưng mà tôi nói thật, Tiểu Hồ, ông chủ nhà cậu đang chiếm hời của cậu đấy, cứ tự xưng là cha cậu thì còn ra thể thống gì! Tôi nói với cậu, người này tâm địa khó lường, không thể không đề phòng!”
Mạc Bắc Hồ: “...”
Cậu căn bản không chen lời vào được.
Vốn dĩ muốn khuyên nhủ Trương Tuần Quang, giờ lại bị Trương Tuần Quang khuyên ngược lại.
Mạc Bắc Hồ quay đầu nhìn Tạ Hào.
Ít nhất về tướng mạo mà nói, hắn cũng chẳng liên quan gì đến bốn chữ “tâm địa khó lường”.
Chú ý đến ánh mắt của Mạc Bắc Hồ, Tạ Hào cười cười với cậu, làm bộ vô cùng quan tâm hỏi han: “Đã an ủi xong rồi sao?”
“À... Dạ.” Mạc Bắc Hồ có chút mơ hồ: “Tạm ổn rồi ạ.”
Cậu nhìn Trương Tuần Quang vẫn đang bùm bùm nổ tin nhắn cho mình, nhỏ giọng nói: “Dù sao thì chắc là không giận anh nữa.”
Bởi vì giờ đối phương đã đang nói sang những chuyện khác rồi.
“Giỏi quá.” Tạ Hào khen cậu: “Nhìn kìa, Cát Minh ra rồi, xem biểu cảm thì có lẽ đã thành công rồi.”
Mạc Bắc Hồ vội vàng quay đầu lại, liền nhìn thấy Cát Minh cười đến mức híp cả mắt đi về phía cậu, sau khi nháy mắt ra hiệu thì nhỏ giọng nói bên tai cậu một câu: “Thành công rồi.”
Đạo diễn Đặng mặt mày khó chịu đi theo sau hắn: “Đừng có kiêu ngạo như vậy, nói điều kiện của tôi trước!”
“Vâng, vâng.” Cát Minh vô cùng phối hợp, vẻ mặt nghiêm túc nói với Mạc Bắc Hồ: “Đạo diễn Đặng đặc biệt phê chuẩn cho cậu đến tiếp tục ghi hình thêm một kỳ nữa, chính là kỳ vào tuần sau, sẽ quay một ngày, quay xong thì phải trở về. Tính cả thời gian di chuyển, nhiều nhất cũng chỉ mất một ngày rưỡi, biết chưa?”
Mạc Bắc Hồ ngoan ngoãn gật đầu.
“Để tranh thủ thời gian, cậu có thể sẽ phải đi chuyến bay đêm, mấy ngày này chắc chắn sẽ có chút vất vả.” Cát Minh vỗ vai cậu: “Vừa mới bắt đầu, chắc chắn không dễ dàng, nhưng cũng phải chăm sóc bản thân thật tốt.”
“Ngoài ra chúng ta cũng đã thương lượng với tổ chương trình rồi, trong lúc phát sóng trực tiếp những khách mời khác cũng sẽ hỗ trợ hỏi thăm tình hình gần đây của cậu một chút. Đến lúc đó cậu không cần kiêng dè, cứ trực tiếp nhắc đến tên đoàn phim của chúng ta là được.”
“Còn yêu cầu của Đạo diễn Đặng đối với cậu — tuy rời khỏi đoàn phim, nhưng đừng quên nhân vật của mình. Sau khi trở lại, nếu không thể nhanh chóng nhập vai...”
Hắn chỉ vào khuôn mặt cứng đờ của Đạo diễn Đặng: “Ở phim trường cũng nhìn thấy ông ấy ‘phát uy’ rồi đúng không?”
Mạc Bắc Hồ vội vàng đồng ý.
“Yên tâm.” Lộ Trưng lại không quá lo lắng, hắn cười hì hì hai tay đút túi: “Nếu như Tiểu Hồ không chịu được khổ, tính khí bộp chộp nóng nảy*, Đạo diễn Đặng của chúng ta cũng đã chẳng thể nhìn trúng sau đó cho cậu vào đoàn đâu? Có phải không?”
*Tính khí bộp chộp nóng nảy (心浮氣躁).
Hắn huých huých Đạo diễn Đặng.
“Bỏ cái trò này đi.” Đạo diễn Đặng ghét bỏ liếc nhìn hắn: “Tôi không ăn mấy thứ nịnh bợ này đâu.”
“Tôi đương nhiên biết Tiểu Hồ của chúng ta không tồi, chẳng qua tôi sợ các cậu chỉ vì lợi ích trước mắt mà được đà làm liều, hủy hoại một mầm non tốt.”
Ông ấy trừng mắt nhìn mấy người: “Ngân sách tuyên truyền của chúng tôi tuy không nhiều lắm, nhưng cũng không nhất thiết phải bắt buộc cậu ấy chạy một chuyến này.”
“Sau lần này, cho dù nói gì tôi cũng sẽ không cho người đi nữa!”
Cát Minh vội vàng bảo đảm: “Tôi biết, quá tam ba bận mà!”
Đạo diễn Đặng lúc này mới “hừ” một tiếng rồi quay người đi. Phó Hoan ở bên cạnh lập tức một bước xông lên, nhét cho Mạc Bắc Hồ một bọc đồ: “Tuần sau mới đi đúng không? Tôi còn tưởng là sẽ đi ngay, dọa tôi phải gấp rút như vậy.”
“Dù sao cậu cũng cầm lấy trước, cái này là quạt giấy nhỏ in logo tổ chương trình chúng ta, đây là áo thun, có cả khăn mặt... Cậu đừng nghiêm túc đưa cho khách mời người ta nhé!”
Cậu ấy lời lẽ thấm thía dạy dỗ: “Các cậu làm chương trình ngoài trời, những thứ này luôn có thể dùng đến, cậu cứ làm bộ như vô tình lấy ra.”
“Đã lên sóng rồi, nhất định phải tuyên truyền đầy đủ!”
Mạc Bắc Hồ bị nhét đầy cả hai tay, ngơ ngác gật đầu theo.
…
Đêm trước ngày ghi hình chương trình Trợ nông giúp nghèo, Trương Tuần Quang dẫn theo mấy nhân viên công tác, xuất hiện ở sân bay.
Trước cửa sân bay đã sớm có người hâm mộ nghe ngóng được tin nên đến chờ đợi, khiến lực lượng an ninh phải điều động ra để thông đường.
Trương Tuần Quang cũng không muốn gây phiền phức cho sân bay, đang định nhanh chóng rời đi, đột nhiên khóe mắt liếc thấy một bóng dáng quen thuộc.
Hắn nhìn thấy Mạc Bắc Hồ, Mạc Bắc Hồ cũng đồng thời chú ý đến hắn.
Trong lòng Trương Tuần Quang “lộp bộp” một tiếng.
Hắn vốn định lên máy bay bàn bạc một chút với Mạc Bắc Hồ, trên chương trình sẽ giả vờ như hai người mới gặp mặt lần đầu tiên. Không ngờ vừa tới sân bay đã đụng phải!
Hắn còn chưa kịp phản ứng, Mạc Bắc Hồ đã sáng mắt lên chào: “A Quang!”
Trương Tuần Quang nhanh chóng ngăn lại, đột nhiên mạnh mẽ nắm chặt tay cậu, một hơi gần như không ngừng nghỉ mà nói: “Chào cậu, lần đầu tiên gặp mặt! Tôi là Trương Tuần Quang, cậu cứ gọi tôi A Quang là được. Vậy tôi gọi cậu là Tiểu Hồ nhé!”
“Ôi ôi, tôi vừa nhìn cậu đã thấy cực kỳ có thiện cảm, vừa gặp đã như quen biết. Từ nay chúng ta chính là anh em!”
Nói xong, hắn khoác vai Mạc Bắc Hồ một cái, thở phào nhẹ nhõm: “Đi thôi, anh em!”