Tôi Chính Là Nam Hồ Ly Tinh
Đêm khuya có tiếng động lạ
Tôi Chính Là Nam Hồ Ly Tinh thuộc thể loại Linh Dị, chương 58 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Tạ Chấn Phong vô cùng đau buồn, cùng hai người ngồi bên cạnh hồ gần nửa tiếng đồng hồ, cần câu vẫn bất động.
Mạc Bắc Hồ nhìn thấy có con cá bơi một vòng lại một vòng xung quanh cần câu rồi rời đi, miệng nó lúc đóng lúc mở, nhưng chết cũng không cắn câu.
Tạ Hào nói đầy ý nhị: “Cũng xem như đủ rồi.”
“Lần trước lão Lộ đến, nhìn cái hồ này cũng phải khen một câu ba nuôi cá rất tốt, hay là ba đừng câu cá nữa, đổi sang nuôi cá được không?”
“Trước đó không phải ba cũng khuyên Chúc Thanh Y như vậy sao? Bảo cô ấy có thể hát thì cứ hát cho tốt, cũng không nhất thiết phải kiếm sống bằng nghề khiêu vũ kia, sao đến lượt mình thì...”
“Đừng ồn nữa!” Tạ Chấn Phong lườm hắn: “Hôm nay tôi nhất định sẽ câu được cá!”
Mạc Bắc Hồ còn đang suy nghĩ, hay là dùng chút điểm phúc để chúc phúc cho ông ấy, thì Triệu Vân Kỳ đã dẫn theo quản gia Trương đến.
Triệu Vân Kỳ đã thay đồ ở nhà, mặc một chiếc váy màu ngó sen cắt may vừa vặn, mỉm cười với bọn họ ở phía xa, vừa mở miệng lại chính là: “Lão Tạ, hôm nay lại về tay trắng à?”
Mạc Bắc Hồ: “......”
Cậu dường như đã biết tính cách tùy tiện của Tạ Hào giống ai.
Tạ Chấn Phong dám giận mà không dám nói, ấm ức quay đầu lại: “Đâu phải lần nào anh cũng về tay trắng!”
“Ừm.” Triệu Vân Kỳ khẽ cười một tiếng: “Cũng chỉ là mười lần thì có bảy tám lần thôi.”
“Ôi trời, không sao đâu.”
Bà cười nhéo má lão Tạ: “Những con không câu được thì coi như phóng sinh đi, công đức tích một ngày của ông còn nhiều hơn hòa thượng trong chùa gõ mõ cả ngày.”
Tạ Chấn Phong ấm ức: “...Em an ủi chẳng ra đâu vào đâu.”
Tay Triệu Vân Kỳ lập tức dùng sức hơn, nhưng mặt vẫn tươi cười: “Ừm?”
Tạ Chấn Phong lập tức sửa miệng: “Có lý.”
Mạc Bắc Hồ nhỏ giọng hỏi Tạ Hào: “Không cần cứu ông ấy ạ?”
Tạ Hào thành thói quen, bắt tay Khả Khả: “Ông ấy cũng không phát tín hiệu cầu cứu, tôi thấy ông ấy hưởng thụ lắm, là cố tình ở trước mặt hai đứa độc thân chúng ta...”
Hắn cúi đầu nhìn Khả Khả: “Ồ không đúng, là ba con cún.”
Khả Khả mở to mắt giả bộ đáng yêu không thể nhịn được, đớp hắn một cái.
“Y!” Tạ Hào ghét bỏ lắc tay, Mạc Bắc Hồ vội vàng bắt lấy hắn: “Nó cắn anh ạ?”
“Không có.” Tạ Hào lấy một miếng khăn giấy ra: “Nó sẽ không dùng sức, chỉ là muốn khiến người ta khó chịu, cố tình làm cho tôi dính một tay đầy nước miếng.”
“Không có sát thương, chỉ có sỉ nhục và trêu tức.”
“À!” Mạc Bắc Hồ thở phào, vội vàng buông tay ra.
“Khả Khả ngoan, lại đây.” Triệu Vân Kỳ cười vẫy vẫy tay, ôm Khả Khả lên, lau miệng cho nó: “Đừng cắn bậy bạ, cái đó bẩn lắm.”
Tạ Hào thành thói quen, xòe tay về phía Mạc Bắc Hồ.
“Con là Mạc Bắc Hồ đúng không?” Triệu Vân Kỳ cười áy náy với cậu: “Vừa nãy đông người, dì vẫn chưa kịp chào con tử tế.”
Tạ Hào nhỏ giọng nói: “Bà ấy vừa nãy cố tình dặn dò tôi, không được giới thiệu cậu ở bên trong, mấy bà dì kia gần đây thích mai mối cho người khác, giới thiệu cậu dễ bị bắt đi xem mắt lắm.”
Mạc Bắc Hồ nhanh chóng gật đầu.
Triệu Vân Kỳ nhìn cậu cười, không nhịn được đưa tay xoa đầu cậu, động tác y hệt lúc vuốt ve Khả Khả: “Thật đáng yêu, có thể làm bạn bè với Tạ Hào, tính cách nhất định rất tốt.”
“Con cũng không cần quá chiều chuộng nó, nếu thật sự nhịn không được thì có thể đá cho nó một cái.”
Mạc Bắc Hồ theo bản năng nhìn về phía chân hắn: “Cái đó không được đâu, anh ấy vừa mới đứng dậy từ xe lăn...”
Triệu Vân Kỳ tưởng cậu đang nói đùa, cười khẽ.
Tạ Hào nhẹ giọng nói: “Mẹ, cậu ấy không đùa đâu.”
“Con không phải đã nói với mẹ rồi sao? Cậu ấy không cẩn thận đụng Thẩm Độc bay tám viên gạch.”
“Thật hay giả vậy?” Triệu Vân Kỳ chậm rãi thu lại nụ cười, vội vàng hỏi: “Viên gạch to cỡ nào?”
Tạ Chấn Phong không nhịn được chen vào: “Đây đâu phải là điểm chính! Em quan tâm đến cậu nhóc nhà họ Thẩm đi!”
“Đúng là nên quan tâm.” Triệu Vân Kỳ trịnh trọng gật đầu: “Đang nằm ở bệnh viện nào vậy? Không sao đâu Tiểu Hồ, con không phải cố tình, dì giúp con đi thăm hỏi xem sao...”
“Không nhập viện.” Tạ Hào cảm thấy buồn cười: “Tuy rằng bay ra ngoài, nhưng không sao cả.”
“Vậy là tốt rồi.” Triệu Vân Kỳ lúc này mới yên lòng, vội vàng nói thêm: “Dì vừa nãy nói để con đá nó cũng chỉ là nói đùa thôi, nếu nó chọc giận con, con cứ đến nhà ăn cơm, dì sẽ giúp con dạy dỗ nó một trận, dì ra tay cũng không đánh hỏng nó được.”
Tạ Hào xoa xoa giữa trán: “Cảm ơn mẹ vẫn muốn giữ lại cho con cái mạng ha.”
Mạc Bắc Hồ ngơ ngác nhìn Tạ Hào một cái, nhỏ giọng hỏi: “Sao con lại phải đá anh ấy?”
“Đúng vậy.” Tạ Hào khoác vai Mạc Bắc Hồ: “Hai đứa con tốt lắm.”
Hắn nhấc cái thùng lên: “Đây, xem như hôm nay lão Tạ không câu được con cá nào đáng kể, còn đây là Tiểu Hồ vớt được trong nước bằng thùng.”
“Tốt tốt.” Triệu Vân Kỳ cười tươi, đưa cá cho quản gia Trương, hỏi Mạc Bắc Hồ: “Tiểu Hồ thích ăn món gì? Có kiêng khem gì không?”
“Lát nữa bảo lão Tạ xuống bếp làm đồ ăn cho con, tay nghề nấu ăn của ông ấy không tệ chút nào.”
Mạc Bắc Hồ khiếp sợ nhìn về phía Tạ Chấn Phong: “Chú Tạ biết nấu cơm ạ?”
Tạ Chấn Phong tự hào: “Tất nhiên, lúc trước mấy đứa nhỏ trong nhà làm việc bận rộn, chú còn phải hầm canh gà bồi bổ cho bọn nhỏ nữa.”
“Đừng hiểu lầm.” Tạ Hào vẻ mặt thản nhiên: “Không phải đang nói tôi, nói các nghệ sĩ của công ty.”
“Đi thôi, về nhà trước đã.” Triệu Vân Kỳ đột nhiên nảy ra ý tưởng: “Ôi, hay là chúng ta ăn cơm dã ngoại ở đây đi? Mang bàn ghế ra, hôm nay ăn ngoài trời.”
“Không muốn.” Tạ Hào dứt khoát từ chối: “Xung quanh toàn cây cối, lá rụng vào cơm thì sao?”
“Chẳng biết lãng mạn gì cả.” Triệu Vân Kỳ trợn mắt: “Đến lúc đó không biết có vị Bồ Tát hiền lành nào chịu đựng nổi cái thằng nhóc thối này của tôi nữa.”
“Đi thôi, về nhà ăn cơm.”
Mạc Bắc Hồ ngẩng đầu nhìn bầu trời: “Hay là ăn trong nhà đi ạ, lát nữa trời sẽ mưa.”
“Thời tiết này, không thể nào?” Tạ Chấn Phong ngẩng đầu nhìn sắc trời: “Nếu mưa thì câu cá càng tốt.”
Tạ Hào nhìn ông ấy với vẻ đồng cảm.
Ba người một hồ một chó vừa mới vào nhà, phía sau đã bắt đầu tí tách tí tách mưa lất phất, không được bao lâu, cơn mưa đã lớn dần, những hạt mưa lộp độp rơi xuống, ào ạt dữ dội.
Tạ Chấn Phong sững sờ đứng bên cửa sổ nhìn: “Thật sự có mưa!”
Mạc Bắc Hồ suy nghĩ một chút, tự giải thích cho mình một câu: “Con đã xem dự báo thời tiết rồi.”
Tạ Chấn Phong hối hận vỗ đùi: “Sớm biết vậy đã câu thêm một lúc nữa! Chắc chắn sẽ câu được cá!”
Mạc Bắc Hồ: “......”
---
Bữa tối, Mạc Bắc Hồ đã được nếm thử tài nấu ăn của Tạ Chấn Phong.
Đương nhiên, phần lớn món trên bàn ăn vẫn do đầu bếp làm, lão Tạ chỉ nấu canh cá, hỏi về sở thích của Mạc Bắc Hồ.
Sau khi nhận được câu trả lời của Tạ Hào “Cậu ấy không ăn cay, là khẩu vị như trẻ con”, suy nghĩ một chút, lại làm cho cậu một món cá sóc sốt cà chua, rưới nước sốt cà chua lên trên rồi mang ra.
Tạ Hào còn lo lắng Mạc Bắc Hồ buổi trưa đã ăn nhiều, buổi tối sẽ không còn hứng thú ăn nữa - Sự thật chứng minh, vẫn là hắn nghĩ nhiều.
Mạc Bắc Hồ bưng chén cơm, ai gắp cho món gì cũng ăn, không từ chối bất cứ món nào.
Khả Khả vì được mẹ chiều nên kén ăn, Tạ Hào cũng là kiểu kén ăn, hiếm khi gặp được người ăn uống ngoan ngoãn như vậy, Triệu Vân Kỳ trong lòng vui mừng khôn xiết, chỉ hận không thể gắp hết cả bàn thức ăn vào bát cho cậu.
“Được rồi được rồi.” Tạ Hào không nhịn được đè nhẹ bát cơm của Mạc Bắc Hồ xuống: “Dù sao cậu ấy cũng là nghệ sĩ, kiểm soát lượng ăn một chút.”
“Chậc!” Triệu Vân Kỳ lườm hắn một cái, đành miễn cưỡng đặt đũa xuống, lại sửa miệng: “Trời mưa lớn như vậy, Tiểu Hồ ngày mai có công việc không?”
“Không có ạ.” Mạc Bắc Hồ ngoan ngoãn đáp: “Con đang được nghỉ phép.”
“Nghỉ phép thì ăn thêm hai miếng nữa đi!” Dưới ánh mắt chăm chú của Tạ Hào, Triệu Vân Kỳ cuối cùng vẫn đặt đũa xuống, lại sửa miệng: “Nếu đã không có việc, hôm nay mưa lại lớn như vậy, không vội về nhà chứ?”
“Ở lại đây một đêm, để lão Trương dọn phòng khách cho con nghỉ... Ôi, con có biết chơi mạt chược không? Không dùng tiền! Chơi với dì một lát!”
Tạ Hào thấy bà ấy hứng thú vô cùng, nhỏ giọng nói: “Hay là ở lại chơi với bà ấy thêm một lát?”
“Sáng mai uống cháo mỹ linh, chắc là cậu sẽ thích.”
Mạc Bắc Hồ lập tức dựng tai lên, ngại ngùng nói: “Vậy thì em làm phiền quá.”
“Em không biết chơi mạt chược, nhưng em có thể học!”
Cậu vội vàng nói: “Em vẫn có chút xảo q... thông minh!”
Tạ Hào quay mặt đi nín cười.
“Không làm phiền đâu!” Triệu Vân Kỳ vui vẻ hiện rõ trên mặt: “Lớn tuổi rồi chỉ thích người đông vui, náo nhiệt.”
Bà ấy đá Tạ Hào một cái dưới gầm bàn.
...…
Mạc Bắc Hồ báo cho hệ thống, hôm nay sẽ ngủ lại nhà Tạ Hào.
Chỉ là ngủ đến nửa đêm mơ mơ màng màng, cậu nghe thấy một tiếng hét chói tai ngắn ngủi.
Tai Mạc Bắc Hồ run lên, theo phản xạ bật dậy khỏi giường, vội vàng hít hít mũi ngửi -- không có quỷ khí cũng không có mùi máu tanh, đã xảy ra chuyện gì?
Cậu do dự một lát, nhẹ nhàng đẩy cửa, vừa lúc gặp Tạ Hào bước ra từ phòng bên cạnh.
“Ông chủ!” Mạc Bắc Hồ thở phào: “Vừa nãy anh có nghe thấy không?”
“Ừm.” Tạ Hào mặc đồ ngủ, nhưng mái tóc cũng không hề rối, không biết có phải lại thức đêm chưa ngủ hay không.
Hắn cau mày: “Đi xem xem, tiếng động vọng ra từ phòng khách.”
Cả hai người chạy đến phòng khách, nơi đó đã sáng đèn, quản gia Trương, Triệu Vân Kỳ, Tạ Chấn Phong đều có mặt, chỉ là cảnh tượng có chút kỳ lạ.
Triệu Vân Kỳ một tay che chắn cho Tạ Chấn Phong, một tay cầm bình hoa trị giá bảy con số, dáng vẻ như thể ai dám xông lên sẽ bị bà đập ngay.
Tạ Hào nhướng mày hỏi: “Sao vậy?”
“Không sao đâu.” Triệu Vân Kỳ thở phào nhẹ nhõm: “Hai đứa không sao chứ? Vừa rồi lão Tạ nghe thấy tiếng động lạ nào đó, bị dọa cho sợ hãi.”
Mạc Bắc Hồ sửng sốt nhìn Tạ Chấn Phong đang co rúm người trốn sau lưng vợ.
Tạ Chấn Phong lắp bắp nói: “Tôi nghe thấy có người than oan! Giống như ma quỷ! Nếu là người tôi chắc chắn không sợ!”
“Khí phách của ông đâu rồi!” Triệu Vân Kỳ trợn mắt đặt bình hoa xuống, ghét bỏ đẩy ông ấy ra: “Trên đời này nào có ma quỷ, cho dù có thì chúng ta cũng chưa làm chuyện gì trái lương tâm, sợ gì chứ.”
Tạ Hào đánh giá Triệu Vân Kỳ từ đầu đến chân: “Cho nên mẹ đang định, dùng bình hoa để trấn quỷ à?”
“Mẹ còn không phải nghe thấy lão Tạ tự nhiên hét lên nên tùy tiện nhặt đại cái gì đó lên thôi sao?” Triệu Vân Kỳ nhún vai: “Mẹ còn tưởng nhà mình có trộm đột nhập.”
“Cậu xem.” Tạ Hào nói với Mạc Bắc Hồ: “Đúng là không hổ danh là người phụ nữ mang tên ‘Triệu Vân’, quả nhiên gan dạ hơn người.”
*Triệu Vân là một danh tướng nổi tiếng thời Tam Quốc ở Trung Quốc.
“Biến đi.” Triệu Vân Kỳ ngáp một cái: “Về ngủ thôi.”
Quản gia Trương vẻ mặt khó xử, nói khẽ: “Phu nhân.”
“Tôi vừa nãy cũng nghe thấy, thật sự có người nói chuyện...”
“Sao?” Triệu Vân Kỳ giật mình: “Không lẽ trong nhà có người ẩn nấp sao?”
“Chuyện này còn đáng sợ hơn ma quỷ!”
Triệu Vân Kỳ lùi lại một bước, Tạ Chấn Phong đứng dậy: “Cái này tôi không sợ đâu, để tôi tới, tôi bảo vệ bà!”
Tạ Hào lại cau mày: “Chú nghe thấy tiếng động... Cũng ở gần đây? Hay ở nơi khác?”
“Ở ngay đây, tôi nghe thấy lúc giọng của lão gia vang lên.” Quản gia Trương vẻ mặt nghiêm túc: “Chắc chắn không phải ảo giác, hay là báo cảnh sát?”
Mạc Bắc Hồ đảo mắt, cảm thấy có chút kỳ lạ.
Nhà họ Tạ cửa sổ sáng sủa, phong thủy cũng rất tốt, nhìn thế nào cũng không giống nơi có ma quỷ, càng không cần phải nói đến oan hồn.
Tạ Chấn Phong trong lòng hoảng loạn: “Hôm nay trong nhà không phải có một vị cao nhân nào đó đến sao? Ông ta nói trong nhà có yêu quái, chẳng lẽ...”
Triệu Vân Kỳ nheo mắt lại: “Chẳng lẽ chính là hắn ta muốn gây sự?”
“Không để hắn ta lừa tiền, nên muốn trả thù chúng ta?”
Tạ Chấn Phong: “......”
“Thú vị.” Tạ Hào bật cười, thản nhiên ngồi xuống ghế sofa: “Tối nay con sẽ ngủ ở đây, xem có quỷ đến tìm không.”
Mạc Bắc Hồ giật mình, vội vàng phụ họa: “Vậy em sẽ ở cùng anh!”
“Em cảm thấy chắc chắn không có quỷ!”
Tạ Chấn Phong do dự một chút: “Không cần, hai đứa vẫn nên...”
Triệu Vân Kỳ đã xoay người: “Không thể ngủ mà không có gì phòng thân, mẹ nhớ gậy đánh golf cũ của ba con để ở đâu, mẹ đi lấy cho con.”
Bà nghiêm túc quay đầu lại: “Nếu bắt được kẻ xấu thì không cần nương tay, đánh bị thương cũng không sao, mẹ có tiền bồi thường!”
“Đã dám làm chuyện xấu thì phải chịu một bài học!”
Tạ Hào vội vàng nói với Mạc Bắc Hồ: “Đừng nghe lời bà ấy, cậu phải nương tay đấy!”
“Em biết!” Mạc Bắc Hồ lập tức gật đầu, cậu đến thế giới này, gói kiến thức đầu tiên mà hệ thống đưa cho cậu chính là về pháp luật: “Ở đây giết người là phạm pháp!”
Tạ Hào: “?”
Vậy rốt cuộc ở đâu giết người không phạm pháp?