77. Chương 77

Tôi Chính Là Nam Hồ Ly Tinh thuộc thể loại Linh Dị, chương 77 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Vài ngày sau, ngay trước khi bộ phim đi đến hồi kết, nhà sản xuất đã tung ra một ngoại truyện có tên “Mộng đẹp”.
Ban đầu, Hứa Giao Quân chỉ mời Mạc Bắc Hồ và Quý phi, nhưng thấy độ hot của bộ phim liên tục tăng cao, sắp đạt kỷ lục mới, hắn ta liền vung tay, quyết định mời luôn cả nam nữ chính và nam hai đến, quay thêm cho họ hai đoạn ngoại truyện.
Vì thế, ngoại truyện Mộng đẹp vốn dĩ chỉ dự định có hai người, lại một lần nữa mở rộng thành một trường đoạn lớn.
Mạc Bắc Hồ lúc này đang cực kỳ nổi tiếng trên mạng, ngoại truyện vừa được tung ra đã lập tức gây ra một làn sóng thảo luận sôi nổi.
Không ít khán giả háo hức nhấn vào xem, nhìn thấy Mạc Bắc Hồ cuộn tròn nằm ngủ trên đầu gối mỹ nhân dị tộc Lệ phi đã qua đời từ lâu, ngủ say sưa một cách an ổn.
Mãi cho đến khi được mẫu phi nhẹ nhàng lay tỉnh, gọi cậu đến dự một buổi tiệc gia đình.
Quý phi và Hoàng hậu vốn dĩ như nước với lửa, nay lại nói nói cười cười rửa rau cùng nhau. Hoàng thượng, người xưa nay ít khi nói cười, lại mắc bệnh đa nghi nặng, giờ đây lại cười ha hả vào bếp đập tỏi nấu nướng. Nam chính luống cuống đi bắt gà dưới sự chỉ huy của nữ chính, cuối cùng vẫn phải nhờ đến nam hai ra tay mới bắt được.
Mạc Bắc Hồ dắt theo con chó mập nhỏ mà nam chính yêu thích (con chó này đã bị mẫu phi hắn vô tình vứt chết trong chính kịch), cùng nhau ra vườn cố gắng nhổ củ cải.
Lệ phi đứng dưới hành lang nhìn cậu mỉm cười, dịu dàng dùng khăn tay lau mặt cho cậu.
Lúc ăn cơm, ống kính gần như luôn hướng về phía Mạc Bắc Hồ.
Từ món thịt Đông Pha mềm thơm béo ngậy vừa vào miệng đã tan chảy, đến tôm Long Tĩnh xào tươi giòn sần sật thơm mát hợp khẩu vị, rồi lại đến đùi vịt quay giòn rụm, canh gà đắng hầm kỹ…
Vốn dĩ khán giả còn cảm thấy khung cảnh ấm áp, cảm động đến mức sắp khóc, nhưng nước mắt cuối cùng lại không kìm được mà chảy xuống từ khóe miệng.
Cuối cùng, Mạc Bắc Hồ bưng đĩa điểm tâm do nam chính đưa tới – cũng chính là món điểm tâm mà trong chính kịch cậu cuối cùng đã không thể ăn được – và ăn uống thỏa thích.
Sau khi ăn xong, cậu lại nằm xuống, một lần nữa cuộn tròn bên cạnh Lệ phi.
Lệ phi vừa xoa xoa bụng cho cậu vừa cười cậu tham ăn, dịu dàng từng chút một dỗ dành cho cậu ngủ.
Khung cảnh dần dần tan đi, tên ngoại truyện “Mộng đẹp” hiện lên.
Không chỉ với thập nhất hoàng tử, mà với hầu hết những nhân vật đang sống trong câu chuyện này, đây đều là một giấc mộng đẹp.
Cốt truyện của bộ phim đã dần đi đến hồi kết. Nam nữ chính vượt qua mọi trở ngại, cuối cùng quyết định sống theo ý nguyện của trái tim. Nhưng ngoài bọn họ, thập nhất hoàng tử bỏ mạng, Hoàng Hậu bị giam trong thâm cung, Quý Phi bị tước bỏ phong hào, quân thần bất hòa, phụ tử ly tâm. Nam chính và nam hai, đôi bạn thân ngày xưa cuối cùng cũng mỗi người một ngả…
Không ai có thể quay lại lúc ban đầu, mà thực ra, lúc trước vốn dĩ cũng không tốt đẹp như thế này.
Đây là một giấc mộng đẹp vốn không thể nào tồn tại dựa trên mạch truyện chính, nhưng lại tốt đẹp đến mức khiến người ta không nỡ phá vỡ.
Không có gì bất ngờ xảy ra, ngay khi ngoại truyện vừa lên sóng, nó lại một lần nữa đứng đầu hot search.
“Cho dù đây là giả, bọn họ cố tình diễn cho tôi xem thì tôi tin một lần có sao đâu? Nếu đây là thật… huhuhu tôi không cần biết, cái này chính là thật!”
“Đủ rồi mà đủ rồi! Hứa Giao Quân, cuối cùng anh cũng có lương tâm, nhưng tôi sợ anh sẽ giấu dao ở đoạn kết rồi đâm tôi một nhát! Chẳng lẽ anh còn chuẩn bị làm chuyện xấu nào nữa sao?”
“Sao lại thế này hả? Tôi chỉ là một fan sắc đẹp đến xem soái ca mỹ nữ thôi mà, sao vừa quay đi quay lại trên người đã bị đâm cả chục nhát dao rồi? Hứa Giao Quân, anh có manh mối gì không?”
“Rõ ràng là giấc mộng đẹp, nhưng sao nước mắt tôi lại không ngừng rơi thế này…”
“Chưa xem chính kịch, chỉ mới xem ngoại truyện, cứu mạng, không ai thấy thập nhất hoàng tử ăn cơm ngon miệng hả? Nhìn cậu ấy ăn mà hôm nay tôi cũng ăn thêm nửa bát cơm!”
Mạc Bắc Hồ theo thói quen lướt xem khu bình luận, lại nhìn thoáng qua giá trị tình yêu sắp đột phá ngưỡng triệu của mình, trong lòng vẫn còn chút cảm giác không chân thật.
-- Giá trị tình yêu tăng nhanh đến mức này, hiện tại đừng nói cậu thỉnh thoảng lén dùng năm điểm tích phân, cho dù có dùng cả một trăm tám mươi điểm tích phân, hệ thống cũng căn bản không phát hiện ra được.
Cậu thở ra một hơi, bất kể thế nào, dường như mọi người rất thích “Mộng đẹp” này, vậy là đủ rồi.
Cậu nhẹ nhàng thở ra, uống một ngụm nước rồi đứng dậy.
Người đàn ông trung niên có chút tuổi nhưng mang khí chất nho nhã đặc biệt trước mặt khẽ nâng mắt nhìn cậu, cười cười nói: “Nghỉ ngơi xong rồi?”
Người này chính là thầy của Tô Tiểu Ngọc, Lý Văn Linh.
“Vâng.” Mạc Bắc Hồ ngoan ngoãn gật đầu: “Thầy, em có thể tiếp tục luyện rồi.”
Hiện tại cậu phải học thân pháp trong hí kịch, muốn nhập vai cho ra dáng thì nhất định phải bắt đầu rèn luyện từ căn bản.
May mà mặc dù cậu đã qua tuổi luyện Đồng Tử Công*, nhưng dù sao cũng là hồ ly tinh, độ mềm dẻo của cơ thể so với nhân loại bình thường thì xưa nay hiếm có. Ngay cả thầy giáo cũng khen ngợi hết lời, nói nếu cậu được phát hiện sớm hơn một chút thì quả thực là một mầm non hiếm có để luyện hí kịch.
*Đồng Tử Công là thần công được sáng tạo sớm nhất trong Thiếu Lâm Tứ Đại Thần Công. Tại Thiên Trúc năm Đạt Ma 15 tuổi, Đạt Ma quan sát tinh tú, nảy ra ý định dựa vào các tư thế Yoga, rồi dẫn khí quy nạp cơ thể theo sơ đồ tinh tú ứng với kinh mạch cơ thể.
“Thôi đi.” Lộ Trưng nằm bò ngoài cửa sổ, cười tủm tỉm nhìn vào bên trong: “Lần trước tôi bắt cậu ấy đi cũng nói cậu ấy chính là mầm non tốt trời sinh để đóng cảnh đánh nhau, à, lúc trước Hứa Giao Quân cũng bảo gương mặt này sinh ra chính là để đóng phim thần tượng.”
Tô Tiểu Ngọc đẩy cửa ra, ánh mắt lướt qua khẽ liếc về phía Lộ Trưng một chút.
Khi người bình thường liếc nhìn người khác, phần lớn đều mang chút khiêu khích khinh thường, nhưng ánh mắt của cậu ấy như vậy, lại mang theo một loại phong tình độc đáo.
Tô Tiểu Ngọc lười nhác thu hồi tầm mắt, như thể có chút ghét bỏ: “Anh lại tới đây làm gì? Vừa mới quay xong một bộ phim, năm nay anh nên nghỉ ngơi rồi chứ?”
“Cậu nói tôi như kiểu một năm chỉ quay một bộ phim, một bộ phim ăn cả một năm ấy.” Lộ Trưng đầu tiên phản bác, sau đó lại gãi đầu: “Khoan đã, hình như đúng là như vậy thật.”
“Vậy tôi nghỉ ngơi rồi muốn đi đâu thì đi đó, tôi tới xem Tiểu Hồ nhà chúng ta, sợ mấy người làm hí kịch các cậu không cho cậu ấy ăn uống tử tế, ngược đãi cậu ấy.”
Lý Văn Linh nhẹ nhàng cười một tiếng: “Nếu cậu ấy thực sự học nghiêm túc, tôi chắc chắn sẽ không cho cậu ấy ăn cái này cái kia.”
“Nhưng vóc dáng thì có thể mài giũa trong vài tháng, giọng hát lại khó hơn nhiều. Dù sao cũng không thể trông mong mấy tháng sau cậu ấy có thể thật sự lên sân khấu mà hát được? Đến lúc đó tất nhiên vẫn phải dùng lồng tiếng, nên tôi cũng không ngăn cậu ấy ăn mấy món ảnh hưởng đến giọng nói…”
Mạc Bắc Hồ liên tục gật đầu.
“Chẳng qua là.” Lý Văn Linh trên mặt vẫn mang nụ cười, xoay xoay cây quạt xếp trong tay, khẽ chọc vào eo Mạc Bắc Hồ: “Cũng không được ăn nhiều quá, đừng để ảnh hưởng dáng người.”
Mạc Bắc Hồ theo bản năng siết chặt cơ thể.
-- Tuy vóc dáng Lý Văn Linh mảnh khảnh, nhưng khi đứng trước đối phương, Mạc Bắc Hồ không hiểu sao lại thấy sợ hãi hơn so với lúc đối mặt với Lộ Trưng cao to vạm vỡ.
Có lẽ bởi vì đối phương quá mức nghiêm khắc trong chuyện chuyên môn của mình, mang theo phong thái của một nghiêm sư, khiến người khác trở nên căng thẳng một cách khó hiểu.
“Ôi chao, tôi thật sự không hiểu nổi những người vì nghệ thuật mà không màng sức khỏe như mấy người.” Lộ Trưng gãi gãi đầu -- vừa đóng máy, hắn ta đã lập tức cạo trọc đầu, vinh quang trở lại với “hình tượng đầu trọc khó chọc”.
“Phải không?” Tô Tiểu Ngọc nhìn thoáng qua bả vai trái hắn ta: “Vai anh không còn đau nữa à? Còn ở đây nói mát.”
“Sao tôi nhớ rõ hình như có người nào đó cũng vì cảnh đánh nhau trong phim mà bị thương cũng mặc kệ?”
“Ôi, cậu đừng nói.” Lộ Trưng hứng thú bừng bừng mà lắc lắc bả vai trái: “Gần đây thực sự không còn đau nữa, tôi đi bệnh viện khám, bác sĩ cũng khen tôi hồi phục cực kỳ tốt, vừa nhìn là biết tuân thủ lời dặn của bác sĩ điều trị, ngoan ngoãn dưỡng thương.”
Hắn ta vô cùng kiêu ngạo nhìn về phía Tô Tiểu Ngọc: “Thế nào hả?”
Tô Tiểu Ngọc trợn trắng mắt.
Cậu ấy lùn hơn Mạc Bắc Hồ một chút, nhưng khí thế lại không hề yếu. Lần này đột nhiên tới đây, cũng là lần đầu cậu ấy gặp mặt Mạc Bắc Hồ.
Tô Tiểu Ngọc có gương mặt xinh đẹp, đường nét khuôn mặt thanh thoát, là kiểu trái xoan tiêu chuẩn, ngũ quan mềm mại mang nét trung tính, nhưng khí chất lại lạnh lùng, thoạt nhìn hơi mang chút cao ngạo, khiến người khác vừa thấy đã không dễ dàng thân cận.
Cậu ấy cẩn thận đánh giá Mạc Bắc Hồ từ trên xuống dưới một lượt, ý bảo cậu nâng tay: “Đi hai bước, quay đầu lại.”
Mạc Bắc Hồ vừa nhấc chân mới ý thức được rằng đối phương đang bảo cậu làm lại những động tác cơ bản mà Lý Văn Linh đã dạy trước đó, lập tức nghiêm túc chỉnh lại tinh thần, tập trung mà làm.
Tô Tiểu Ngọc thấy cậu làm xong, không nói tốt cũng không chê dở, chỉ khẽ gật đầu, sau đó xoay người rời đi.
“Ê này cậu cái người này--” Lộ Trưng hai tay nhét túi, ghét bỏ bĩu môi, sau đó vòng tay qua vai Mạc Bắc Hồ an ủi: “Tôi nói cho cậu, cậu ấy không nói gì cậu ngay tại chỗ, có nghĩa là cậu đã biểu hiện rất tốt rồi.”
“Nếu không thì với cái miệng đó của cậu ấy, cũng sẽ không nể tình mà bỏ qua đâu.”
Lộ Trưng chậc chậc lắc đầu: “Tôi nói thật với cậu, đôi thầy trò nhà bọn họ làm hí kịch đều như vậy, sợ cậu chịu khổ không nổi nên toàn dùng kiểu giáo dục đè nén, tuyệt đối không bao giờ khen lấy một câu.”
Lý Văn Linh cảm thấy buồn cười, trừng hắn ta một cái: “Những lời này tốt xấu gì anh cũng nên đợi tôi đi rồi hẵng nói chứ, tôi vẫn chưa đi mà.”
“Nói sau lưng mới không đúng, tôi cứ thích nói ngay trước mặt.” Lộ Trưng xoa loạn tóc Mạc Bắc Hồ, hỏi cậu: “Tiểu Hồ này, luyện thế nào rồi? Học hí kịch có vui không? Có vui hơn diễn đánh võ không?”
Mạc Bắc Hồ: “……”
Cậu đột nhiên cảm giác được hai ánh mắt như có thực chất đang đổ dồn vào mình.
Cậu nuốt nước bọt, khó khăn trả lời, nhỏ giọng nói: “Thật ra, lúc trước tui cũng chưa đóng nhiều cảnh đánh võ lắm, cảm giác vẫn chưa nhập môn đâu!”
“Cũng đúng.” Lộ Trưng hơi gật gù: “Khi đó để cậu đóng vai cảnh sát tân binh quyền cước chẳng ra làm sao. Ôi, hay là tôi bảo lão Đặng tìm cho cậu kịch bản thích hợp hơn nhé?”
Hai mắt hắn ta sáng rực: “Cho cậu một vai đại sát tứ phương!”
“Tôi nói cho cậu, lão Đặng chẳng bao giờ chịu ngồi yên, chắc chắn giờ này ông ấy đang lén lút nghiền ngẫm kịch bản mới……”
Lý Văn Linh rốt cuộc không thể nhịn được nữa, đưa tay đẩy Lộ Trưng: “Cho dù cậu có muốn tìm người thì cũng chờ tan khóa, chờ cậu ấy diễn xong màn này rồi tính.”
“Được rồi được rồi, dám đào người ngay trước mặt tôi, đi đi!”
Ông ấy nhìn qua thì có vẻ dùng không ít sức, nhưng Lộ Trưng lại không hề hấn gì.
“Thôi được, vậy tôi không quấy rầy hai người luyện tập nữa.” Lộ Trưng tiếc nuối chào tạm biệt Mạc Bắc Hồ, trước khi đi còn không quên quay đầu hô to: “Đừng quên diễn đánh võ đấy nhé!”
Mạc Bắc Hồ: “……Ừm ừm.”
Lộ Trưng vừa đi, Mạc Bắc Hồ liền cảm nhận được ánh mắt từ phía sau lưng.
Lý Văn Linh chậm rãi hỏi cậu: “Thích luyện cảnh đánh võ à? Trong hí khúc cũng có vai võ sinh*, tôi có thể tìm cho cậu một thầy dạy võ sinh.”
*Sinh là cách gọi chung của các vai nam trên sân khấu.
….
Bên kia, sau khi Tô Tiểu Ngọc xem Mạc Bắc Hồ xong thì đi đến văn phòng Tạ Hào.
Cát Minh đang ở bên trong bàn bạc công việc cùng Tạ Hào.
“Đến rồi?” Thấy cậu ấy tiến vào, Cát Minh vội vàng bảo đối phương ngồi xuống rồi hỏi: “Thế nào rồi?”
“Còn cần phải nói sao?” Tạ Hào cười như không cười: “Nếu như không được thì cậu ấy còn giữ vẻ mặt như hiện tại chắc? Nhất định đã đen mặt, vừa tiến vào đã lập tức mở miệng đòi đổi người.”
“Hừ.” Tô Tiểu Ngọc hừ nhẹ một tiếng, coi như không phản bác.
Cát Minh cười nói: “Dù sao cậu ấy mới chỉ tập kiến thức cơ bản, sau này cũng cần cậu dẫn dắt, yên tâm đi, không bằng cậu đâu.”
Tô Tiểu Ngọc nhíu mày: “Có ý gì đây, Cát Minh?”
Cậu ấy lạnh lùng liếc mắt trừng đối phương một cái: “Tôi không thích người khác bàn tán nói ra nói vào tôi, cũng không thích nghe ai nói ra nói vào người khác. Anh học được kiểu nói chuyện ma quỷ như thế này từ khi nào? Bớt mang trò này ra trước mặt tôi.”
“Bản thân cậu ấy vốn dĩ có tư chất tốt, lại luyện rất nghiêm túc, anh cũng đừng ở đây……”
Cát Minh làm mặt quỷ với Tạ Hào.
Tô Tiểu Ngọc sững lại một chút, nhận ra bản thân có lẽ đã dẫm vào bẫy của bọn họ.
“Ôi chao, quả nhiên Cát Minh là người hiểu cậu nhất.” Khóe môi Tạ Hào hơi cong lên: “Quả nhiên, cậu xem, vừa khích một cái đã nói thật rồi.”
Tô Tiểu Ngọc: “……”
Cậu ấy đen mặt đứng bật dậy.
Tạ Hào chậm rãi hỏi đối phương: “Đi đâu đấy?”
“Hủy hợp đồng!” Tô Tiểu Ngọc phẫn nộ vươn ngón tay ra, chỉ vào Cát Minh rồi lại chỉ vào Tạ Hào: “Hủy hợp đồng với anh, với hai người các người!”