Tôi Chính Là Nam Hồ Ly Tinh
Lời Nhắn Trong Mộng
Tôi Chính Là Nam Hồ Ly Tinh thuộc thể loại Linh Dị, chương 93 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Hệ Thống rưng rưng khóe mắt: "Cậu, cậu thật sự muốn tôi phải nói ra từ đó sao?"
Mạc Bắc Hồ chợt bừng tỉnh: "Là quỷ phải không!"
"Áaa!" Hệ Thống nhảy dựng lên, sợ bị người khác nghe thấy chuyện linh dị, vội vàng bịt miệng Mạc Bắc Hồ: "Đừng nói nữa!"
Mạc Bắc Hồ vô tội chớp chớp mắt.
"Ở đây cũng có sao?" Hệ Thống cảnh giác nhìn quanh: "Là con quỷ nào giở trò vậy? Hôm nay Tần Khác trông không ổn, chẳng lẽ là do quỷ..."
"Có chứ." Mạc Bắc Hồ thật thà đáp: "Thật ra thì chỗ nào cũng có."
"Nhưng Tần Khác không ổn thì không liên quan đến chuyện này đâu. Hôm qua tui thấy người đại diện của Tần Khác lại đến tìm hắn ta."
"Ôi ôi!" Hệ Thống vội vàng hùa theo: "Đúng vậy, tôi cũng thấy rồi. Hai người họ cãi nhau đến nửa đêm. Người đại diện hình như còn ép Tần Khác đi gặp người khác. Tần Khác phải gần sáng mới về, sắc mặt khó coi đến đáng sợ."
Mạc Bắc Hồ tò mò hỏi: "Gặp ai vậy?"
"Cậu biết à?"
"Hừm hừm." Hệ Thống lộ vẻ tự hào: "Cậu tưởng tôi vẫn là Hệ Thống của ngày xưa sao? Tôi đã khác rồi! Tôi là Hệ Thống đã được nâng cấp toàn diện!"
"Chỉ cần tôi muốn biết, nhân loại đối với tôi, đã không còn bí mật nào nữa!"
Nó vô cùng kiêu ngạo, hạ giọng nói: "Nhưng mà cậu đừng nói ra ngoài nha, đặc biệt là không được nói cho Tạ Hào biết."
Mạc Bắc Hồ nghi hoặc hỏi: "Tại sao vậy?"
Hệ Thống sầm mặt xuống: "Vì tôi không muốn hắn biết!"
Ai bảo hắn cứ thích ra vẻ tài giỏi, hừ!
"Thôi được rồi." Mạc Bắc Hồ đành miễn cưỡng đồng ý, dù sao cậu thấy, thật ra Tạ Hào cũng không mấy quan tâm đến Tần Khác.
"Người gã ta mang đến là ba của Tần Khác." Hệ Thống hạ giọng nói: "Ba của Tần Khác đã đồng ý gia hạn hợp đồng thay cho Tần Khác, sau đó cố tình đi cùng người đại diện đến để thuyết phục Tần Khác."
"Nghe ý của Tần Khác thì hắn ta không những không muốn gia hạn hợp đồng với giải trí Tinh Thần nữa, mà thậm chí sau này còn định từ từ rút lui khỏi giới giải trí. Hình như hắn ta đã mua một căn nhà ở một thị trấn nhỏ phía Nam, muốn trở về trồng hoa trồng rau sống qua ngày."
Hệ Thống đã bắt đầu nhiều chuyện thì kể vô cùng hào hứng: "Lúc trước hắn ta bước chân vào giới giải trí cũng vì trả nợ cho gia đình. Nghe nói ba hắn ta làm ăn thiếu một khoản tiền lớn, trừ khi có của cải từ trên trời rơi xuống, nếu không thì cơ bản là không trả nổi."
Mạc Bắc Hồ khẽ nhíu mày. Cậu là yêu quái đến từ thế giới khác, đối với tiền cũng không có cảm giác sâu sắc như vậy.
Nhưng ở đây lâu như vậy rồi, cậu cũng biết đối với nhân loại mà nói, tiền là thứ quan trọng thế nào.
Mạc Bắc Hồ vừa trở về vừa nhỏ giọng hỏi: "Vậy hắn ta muốn rời khỏi giới giải trí là vì đã trả hết nợ rồi sao?"
"Trả xong từ lâu rồi." Hệ Thống làm ra vẻ nghiêm túc phân tích: "Chắc là đang đợi hết hạn hợp đồng!"
"Kết quả hắn ta không ngờ rằng, đợi đến khi hết hạn hợp đồng, công ty không muốn buông tha hắn ta, còn tìm cả ba hắn ta đến. Dựa trên quan sát của tôi, người đại diện và ba hắn ta chắc chắn đã đạt được một loại thỏa thuận nào đó. Để Tần Khác gia hạn hợp đồng với Tinh Thần, ba hắn ta đã nói dối rằng mình lại nợ rất nhiều tiền, cầu xin Tần Khác cố gắng kiếm thêm tiền..."
"Nhưng vì tò mò, tôi lén lút kiểm tra tình hình tài chính của ba hắn ta, phát hiện tuy ông ta tiêu tiền như nước, chẳng bao giờ để dành được tiền, nhưng lại không hề mắc nợ. Cho nên theo suy đoán của tôi, đây chắc chắn là một lời nói dối do hai người bọn họ cùng nhau lên kế hoạch."
Hệ Thống không nhịn được than thở: "Nhân loại đúng là sinh vật kỳ lạ, vì tiền tài, thậm chí còn liên thủ với người ngoài để lừa gạt con cái của mình."
Mạc Bắc Hồ kinh hãi: "Vậy chẳng phải Tần Khác vẫn chưa biết họ đang lừa hắn ta sao?"
"Đúng vậy." Hệ Thống nhìn Mạc Bắc Hồ thêm một chút, nhắc nhở cậu: "Nhưng theo lẽ thường, cậu không có cách nào để biết chuyện này, cho nên, cậu không thể trực tiếp nhắc nhở hắn ta như vậy."
"Đúng nhỉ." Mạc Bắc Hồ tiếc nuối thu ánh mắt về: "Vậy phải làm sao đây..."
Những ngày cùng nhau quay phim, cậu cảm thấy mình, Lý Mộng Dao và Tần Khác cũng coi như bạn bè. Hắn ta gặp rắc rối, tốt nhất vẫn nên giúp đỡ hắn ta trong phạm vi khả năng cho phép, nhưng không thể để bản thân bại lộ.
"Ui!" Mạc Bắc Hồ đứng trước cửa phòng mình, đột nhiên vỗ tay một cái: "Tui chắc chắn đã giả làm người quá lâu rồi, nên quên mất biện pháp của yêu quái!"
Hệ Thống nghi hoặc hỏi: "Biện pháp của yêu quái là gì?"
Mạc Bắc Hồ chỉ vào mình: "Tui là một hồ ly tinh."
"Tui nhắc nhở người ta, có thể trực tiếp báo mộng mà!"
Hệ Thống kinh ngạc mở to mắt: "Cái gì! Cậu, cậu còn biết cả cái này nữa!"
"Đúng vậy!" Mạc Bắc Hồ đảo mắt một vòng, vẫn nói với Hệ Thống: "Tui thấy có thể được, có thể thử một lần, dùng một chút giá trị tình yêu để thử xem..."
Cậu mắt trông mong nhìn Hệ Thống: "A Thống, tui có thể dùng một chút giá trị tình yêu được không?"
"Đương nhiên rồi!" Hệ Thống vỗ vỗ vai cậu: "Đây chính là giá trị tình yêu cậu cực khổ kiếm về, cậu muốn tiêu thế nào thì tiêu thế đó!"
"A Thống!" Mạc Bắc Hồ hơi cảm động, lại hơi chột dạ.
-- Lúc trước cậu vừa đến thế giới này, vẫn chưa biết Hệ Thống rốt cuộc có phải người tốt hay không, nên đã phòng bị nó, còn giấu một chiêu không nói rõ với nó.
Lâu như vậy rồi, cũng không biết nên thành thật thế nào nữa.
Mạc Bắc Hồ ưu tư nghĩ, có lẽ, đây chính là cái giá của việc nói dối.
Cậu chột dạ nhìn Hệ Thống một cái, yên lặng trở về phòng, chuẩn bị thử báo mộng cho Tần Khác một chút, để hắn ta đừng bị lừa.
Mạc Bắc Hồ đợi đến nửa đêm.
Cậu dựng tai lên, lắng nghe động tĩnh ở phòng bên cạnh. Sau khi suy đoán Tần Khác có lẽ đã ngủ rồi, cậu mới thử bước vào giấc mơ của hắn ta.
Để đề phòng bị người khác nhận ra, Mạc Bắc Hồ biến trở lại nguyên hình, lấy hình thái bạch hồ tiến vào trong giấc mơ. Nhưng trước khi đặt chân vào, cậu cúi đầu nhìn mình, mắt đảo một vòng, tự thêm cho mình chút hiệu ứng đặc biệt.
Hiệu ứng đặc biệt tiên khí lượn lờ, đúng như ấn tượng về hồ ly trong mắt phàm nhân.
Làm xong những chuyện này, Mạc Bắc Hồ lúc này mới hài lòng lắc lắc đuôi, tiến vào giấc mơ của Tần Khác.
Trong mộng của nhân loại có thể xuất hiện đủ loại phản ứng. Mạc Bắc Hồ vẫn kiềm chế, giữ một khoảng cách nhất định với Tần Khác, chỉ nhìn hắn ta từ xa.
Tần Khác trong mộng ngồi trước một khoảng sân nhỏ, đội một chiếc mũ rơm, trên vai vắt một chiếc khăn lông. Hắn cúi đầu rắc chút thức ăn xuống đất, nhìn đàn ngỗng đuổi theo đàn gà giành ăn với chúng, không nhịn được nở một nụ cười nhàn nhạt.
"Tiểu Bảo à." Giọng nói mang theo tiếng địa phương nặng truyền ra từ trong nhà. Một bà cụ tóc bạc chống gậy, run rẩy bước ra, cười với hắn: "Hôm nay cà chua chín chưa vậy? Con phải để ý nhiều một chút nha, nếu không sẽ bị chim ăn hết đấy. Hái xuống sớm một chút, để vào nhà cũng sẽ chín."
"Vâng." Tần Khác đứng dậy, ôn hòa cười đáp.
Mạc Bắc Hồ nghiêng đầu, mơ hồ nhớ Tần Khác từng nói, hắn ta lớn lên cùng bà nội, nên mới biết làm những việc kim chỉ.
Cho nên sau khi hắn ta từ từ rút khỏi giới, là muốn về ở cùng bà nội à.
Mạc Bắc Hồ không lập tức lên tiếng quấy rầy. Cậu nhìn hắn ta đưa bà nội về phòng, sau đó mới bước lên một bước tiến vào sân nhỏ.
Tần Khác dường như có cảm giác, quay đầu nhìn về phía vị khách không mời xuất hiện trong mơ.
Hắn ta khẽ nhíu mày, tự lầm bầm: "Nuôi chó trắng ở nông thôn hình như rất dễ bị bẩn..."
Mạc Bắc Hồ: "..."
Cậu đã tự thêm hiệu ứng đặc biệt cho mình rồi mà! Sao vẫn thế này chứ!
"Chậc chậc chậc." Tần Khác cười khúc khích, rắc thêm cho cậu một nắm thức ăn.
Mạc Bắc Hồ ghét bỏ tránh thức ăn, trực tiếp ngồi xuống trước mặt hắn, gần như nhìn thẳng hắn mà nói: "Ngươi không phát hiện có chỗ nào không đúng sao?"
Tần Khác ngây người một lát: "...Chó biết nói."
Có lẽ vì đang ở trong mộng, hắn ta vẫn khá điềm tĩnh, không la hét om sòm, tỏ ra vô cùng bình thản.
"Tôi đang nói ngươi." Mạc Bắc Hồ đau đớn thở dài: "Ngươi phải cẩn thận, gần đây có người muốn lừa gạt ngươi."
Suy nghĩ trong mơ không được trôi chảy cho lắm, Tần Khác chần chừ một chút, vẫn từ từ gật đầu: "Hợp đồng của tôi gần đến hạn rồi, quả thật đã gặp rất nhiều người mưu đồ bất chính."
Hắn ta cười khổ một tiếng: "Không chỉ anh Tiền, còn có rất nhiều người từ các công ty khác cũng muốn giở trò trong hợp đồng."
"Không cần lo lắng, trước khi tôi đưa ra quyết định, đều sẽ tham khảo ý kiến luật sư."
Mạc Bắc Hồ lắc đầu: "Không chỉ có vậy đâu."
"Nguy hiểm lớn nhất có lẽ đến từ người thân cận của ngươi."
Cậu bày ra tư thái thần tiên, cảnh báo đối phương: "Quan tâm tắc loạn, ngươi phải cẩn thận."
Tần Khác khó hiểu ngẩng đầu, còn chưa kịp nghĩ ra chuyện gì, đã thấy động vật kỳ lạ trước mặt biến mất tăm hơi.
Hắn ta kinh hãi. Đột nhiên một cảm giác mất trọng lượng kéo hắn ta xuống, hắn ta giật mình tỉnh giấc, ngồi bật dậy từ trên giường.
"Hộc!" Tần Khác lau mồ hôi lạnh trên trán, theo bản năng hồi tưởng lại giấc mơ của mình.
Đây là lần đầu tiên hắn ta gặp một giấc mơ rõ ràng như vậy: sân nhỏ, bà nội, còn có con vật kỳ lạ kia trong mơ...
Trong mơ hắn ta dường như xem đối phương là một con chó trắng bình thường, nhưng sau khi tỉnh táo lại, có thể nhận ra rõ ràng nó hoàn toàn khác biệt so với động vật thông thường, rõ ràng có chút thần dị!
"Cẩn thận người thân cận..." Tần Khác cúi đầu. Loại chỉ dẫn này đã vô cùng rõ ràng.
Đặc biệt là không lâu trước đây, người kia vừa cùng anh Tiền đến tìm hắn ta.
Tần Khác nhắm mắt lại, ôm lấy mặt mình. Rất lâu sau, một tiếng thở dài mới thoát ra từ kẽ tay hắn.
Thật ra bản thân hắn ta vốn đã không tin tưởng hai người bọn họ lắm, chỉ là...
Cũng gần đến lúc phải hạ quyết tâm rồi.
Hắn ta ngẩng đầu nhìn ra ngoài cửa sổ.
...
Mạc Bắc Hồ rời khỏi giấc mơ của Tần Khác, đột nhiên nảy ra ý tưởng kỳ lạ: định báo mộng cho cả ông chủ nữa.
Cậu đã nói trước rồi, phải quan tâm ông chủ neo đơn nhiều hơn mà!
Mạc Bắc Hồ nghĩ là làm, lập tức thử bước vào giấc mơ của Tạ Hào.
...
Bên kia, Tạ Hào duỗi eo một cái, đặt bản thiết kế xuống, tiện tay mở một video ngắn về hồ ly lên.
"Mặc dù được rất nhiều người yêu thích, nhưng sinh linh lông xù nhỏ bé này lại có tâm lý cảnh giác khá mạnh. Phải trải qua một thời gian dài chung sống, mới có thể khiến chúng thực sự dỡ bỏ sự phòng bị..."
Trong giọng đọc của người thuyết minh, Tạ Hào nhìn thấy tin nhắn Mạc Bắc Hồ gửi đến.
"Ông chủ, bây giờ đã ba giờ sáng rồi, sao anh vẫn chưa ngủ vậy?"
Tạ Hào đột nhiên chột dạ, cân nhắc khả năng không trả lời để giả vờ mình đã ngủ rồi.
Nhưng Mạc Bắc Hồ đã cắt đứt đường lui của hắn: "Tui đã báo mộng cho anh rồi, kết quả anh căn bản chưa ngủ!"
Tạ Hào: "..."
"Có thể làm lại lần nữa không, tôi sẽ ngủ ngay."
"Không còn nữa!" Mạc Bắc Hồ gửi đến một meme tức giận: "Bỏ lỡ rồi thì không còn nữa!"
Tạ Hào: "..."
Bây giờ hắn đang bắt đầu nghiêm túc xem xét lại thói quen sinh hoạt của mình.