Tôi Chính Là Nam Hồ Ly Tinh
Chương 97
Tôi Chính Là Nam Hồ Ly Tinh thuộc thể loại Linh Dị, chương 97 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Mạc Bắc Hồ đi theo sau Tạ Hào trong hình dạng hồ ly, không kìm được vươn móng vuốt, tò mò sờ thử cái đuôi của hắn.
Trong mơ mà cũng có cảm giác, hơn nữa lại khá chân thật.
Mạc Bắc Hồ hài lòng gật đầu, trông ông chủ có vẻ chăm sóc lông đuôi rất tốt.
Cậu còn đang mải suy nghĩ, Tạ Hào đi phía trước đã dừng chân lại, Mạc Bắc Hồ chỉ hơi lơ đễnh một chút đã đâm sầm vào người hắn.
"Tiểu Hồ." Tạ Hào chậm rãi quay đầu lại, trong bộ vest đỏ phẳng phiu, hắn mỉm cười nhìn cậu: "Cậu quên rồi sao? Trước khi sờ đuôi của người khác, phải tự giác lộ bụng ra chứ."
"Cái gì!" Mạc Bắc Hồ theo bản năng chụm hai chân trước lại, che kín bụng mình: "Làm gì có kiểu nói này!"
"Có chứ." Tạ Hào vươn tay về phía cậu, à không, phải nói là vươn móng vuốt về phía cậu mới đúng.
Mạc Bắc Hồ miễn cưỡng nói: "Chính anh cũng có lông bụng rồi, tại sao phải sờ của em chứ."
"Nhưng chính cậu cũng có lông đuôi rồi, tại sao lại sờ của tôi?" Tạ Hào mỉm cười hỏi vặn lại, cái đuôi to phía sau vẫy vẫy: "Cậu xem."
Mạc Bắc Hồ: "..."
Cậu phát hiện mình thật sự không thể cãi lại Tạ Hào, cho dù hắn đã biến thành hồ ly cũng vậy.
Nhưng cậu vẫn luôn cảm thấy không thể để hắn được như ý nguyện dễ dàng như vậy, Mạc Bắc Hồ đảo mắt, quyết định cố gắng kéo dài thời gian một chút.
Cậu hắng giọng nói: "Được rồi, vậy lát nữa cho anh sờ."
"Nơi này là đường phố, anh không thể thật sự bắt em nằm xuống giữa đường mà lộ bụng được đúng không?"
Mạc Bắc Hồ thử thương lượng với hắn.
Cậu thầm nghĩ với ý đồ xấu, dù sao đây cũng là giấc mơ, hầu hết các cảnh trong mơ đều không có logic, nói không chừng một lát sau hắn cũng không biết nên đi đâu, chuyện sờ bụng chắc chắn sẽ không còn tính nữa.
"Được rồi." Tạ Hào miễn cưỡng đồng ý, dùng móng vuốt lông lá móc ra một cái đồng hồ quả quýt nhìn thoáng qua, gật đầu nói: "Cũng sắp đến giờ rồi."
"Sao?" Mạc Bắc Hồ không hiểu hỏi: "Giờ gì?"
Tạ Hào nghiêm túc nói: "Giờ xảy ra chuyện lớn."
"Rầm" một tiếng, gió lớn nổi lên, Mạc Bắc Hồ ngồi trên mặt đất, lông trên người đều bị thổi rạp ra sau.
Cậu vội vàng lắc đầu, ánh mắt đuổi theo thứ gây ra cuồng phong: "Là cái gì?"
"Là rồng." Tạ Hào nhẹ nhàng gật đầu, chỉ vào bóng dáng khổng lồ trên trời nói: "Rồng hồ ly."
Mạc Bắc Hồ khiếp sợ há to miệng: "Rồng hồ ly là gì?"
"Chính là rồng mọc đầu hồ ly." Tạ Hào nghiêm túc nói: "Cậu nhìn thử xem."
Mạc Bắc Hồ vội vàng tập trung nhìn lại, mới phát hiện thứ bay ngang qua đỉnh đầu là một con cự long có vảy và móng vuốt sắc bén, thường chỉ xuất hiện trong các tác phẩm giả tưởng phương Tây, nhưng lại có một cái đầu hồ ly lông xù xù kỳ quái.
Một đầu hồ ly khổng lồ.
"Nhân tiện nhắc một chút." Tạ Hào mỉm cười chỉ vào đàn bồ câu mập mạp bên đường: "Đó là bồ câu hồ ly."
Mạc Bắc Hồ nhất thời không biết nên bày ra biểu cảm gì, chỉ có thể đi ngang qua đàn chim chóc đang nhảy tưng tưng trên mặt đất, rồi cái đầu hồ ly mắt to của chúng trừng mắt nhìn nhau một lúc.
"Ầm" một tiếng, cự long lại lướt qua đỉnh đầu.
Mạc Bắc Hồ ngây người ngẩng đầu, không kìm được cảm thán: "Giấc mơ của nhân loại, thật kỳ diệu nha."
Tạ Hào trong mơ theo bản năng phớt lờ những từ liên quan đến "mơ", hắn mỉm cười nói: "Cự long đã đến rồi, tiếp theo chắc chắn sẽ bắt cóc công chúa, sau đó chờ dũng sĩ đến giải cứu."
Mạc Bắc Hồ: "...Ai là công chúa?"
Tạ Hào nở nụ cười với cậu: "Cậu đoán xem tại sao chúng lại xuất hiện ở đây?"
Mạc Bắc Hồ ngay lập tức tròn mắt: "Khoan đã, chẳng lẽ là... Oa a a!"
Cậu bị gió thổi làm cay mắt, lúc mở mắt ra, đã nhìn thấy Tạ Hào một tay móc vào móng sau của cự long, dùng một tư thế khá tao nhã và đẹp trai bay lên không trung, còn không quên gọi cậu: "Dũng giả Tiểu Hồ, nhớ đến cứu tôi đó."
"Tại sao anh lại là công chúa!" Mạc Bắc Hồ thật sự có chút không theo kịp tình tiết của hắn: "Nhưng phải đi đâu?"
"Đây là bản đồ." Tạ Hào từ trên bầu trời ném xuống từng món đồ vật: "Đây là thanh bảo kiếm có thể đánh bại cự long, đây là đồ ăn đề phòng cậu đói bụng trên đường, đây là thư tình tôi gửi cho cậu, còn đây là..."
Mạc Bắc Hồ ngửa đầu, tay chân luống cuống nhảy lên đón những đồ vật hắn ném xuống, không kìm được hét lớn: "Nhưng mà..."
"Không sao đâu." Tạ Hào mỉm cười nhìn cậu: "Cậu nhất định sẽ thành công, dũng giả!"
Mắt thấy hắn sắp bị cự long mang đi, Mạc Bắc Hồ không kìm được ngửa đầu hô to: "Nhưng mà, anh nhìn giống như hoàn toàn tự nguyện được mang đi mà!"
Mạc Bắc Hồ im lặng một lát, thở dài một hơi, dùng chút phép thuật, gian lận bỏ qua hành trình của dũng sĩ, trực tiếp xuất hiện trước mặt công chúa.
Ở đây có một hồ nước trong veo như gương, đàn rồng đầu hồ ly vui đùa nghịch ngợm ở nơi này, hoàn toàn không có con rồng nào quan tâm "công chúa" đang vẽ hình trái tim trên bãi cỏ bên cạnh.
Thoạt nhìn, vừa nãy công chúa chẳng qua chỉ là quá giang nhờ một chuyến bằng cự long mà thôi.
Mạc Bắc Hồ im lặng ngồi xổm xuống trước mặt Tạ Hào, thở dài ném trả những món đồ lỉnh kỉnh hắn vừa ném ra lại cho hắn: "Em đến rồi."
"Ôi, dũng giả dũng cảm!" Tạ Hào lập tức dùng cơ thể che hình trái tim trên mặt đất lại, chân thành nói: "Cậu nhanh quá."
"Anh đã quên rồi sao?" Mạc Bắc Hồ cố gắng làm hắn tỉnh táo lại một chút: "Em là hồ ly tinh mà."
"Đúng vậy, cậu là dũng giả hồ ly thiên bẩm." Tạ Hào mỉm cười cúi người hành lễ với cậu, Mạc Bắc Hồ cũng không biết đây là nghi thức ở đâu hay do hắn tự sáng tạo ra trong mơ, chỉ biết hắn làm vậy trông khá tao nhã.
Cho dù đang đội cái đầu hồ ly lông xù xù đi chăng nữa.
Mạc Bắc Hồ hỏi hắn: "Vậy bây giờ anh có thể..."
Tạ Hào ngắt lời cậu: "Để cảm tạ ngài đã đánh bại cự long..."
Mạc Bắc Hồ không kìm được nhìn đàn cự long đang lăn lộn vui đùa bên cạnh.
Tạ Hào mỉm cười nói: "Xem, nó ngã xuống rồi, tự mình ngã xuống cũng là ngã xuống."
Mạc Bắc Hồ: "..."
Tạ Hào vẫn giữ vẻ mặt bình thản bổ sung: "Tóm lại, để cảm tạ ơn cứu mạng của cậu, tôi định tặng cậu bảo vật quý giá nhất của vương quốc."
Mạc Bắc Hồ nghĩ, nếu đã tới tận đây rồi, ít nhất cũng hoàn thành câu chuyện này cùng hắn đi.
Cậu phối hợp nói: "Được rồi, vậy bảo vật đó là gì?"
Tạ Hào ngồi xổm xuống trước mặt cậu, nhìn cậu đầy tình cảm nói: "Tôi định sẽ gả đứa con gái quý giá nhất của phụ vương tôi cho cậu."
"Tức là bản thân tôi đây, à không, chính là bản hồ này đây."
Mạc Bắc Hồ: "..."
Cậu há hốc mồm: "Nhưng mà, không phải anh là đàn ông sao?"
Tạ Hào suy nghĩ một lát, gật đầu đồng tình với ý kiến của cậu: "Được rồi, vậy chỉnh sửa một chút, tôi định sẽ gả đứa con trai quý giá nhất của phụ vương tôi cho cậu, cưới về cũng được, dù sao thì tóm lại là ở bên nhau."
Mạc Bắc Hồ càng thêm hoang mang: "Nhưng vừa rồi anh nói là công chúa..."
"Vậy thì hoàng tử." Tạ Hào cũng không quá bận tâm: "Chỉnh sửa lại một chút, hoặc bổ sung thêm là nam công chúa cũng được, đây đều không phải là trọng điểm."
Mạc Bắc Hồ với vẻ mặt ngây dại hỏi: "Vậy trọng điểm là gì?"
"Trọng điểm là kết hôn." Tạ Hào thân mật áp má vào má cậu: "Tôi và cậu."
Mạc Bắc Hồ ngây người tại chỗ, lắp bắp nói: "Nhưng em, nhưng em không phải người mà! Em là hồ ly tinh!"
"Thật trùng hợp." Tạ Hào với vẻ mặt tươi cười nói: "Bây giờ tôi cũng không phải người."
Mạc Bắc Hồ chần chờ một chút, nhấn mạnh: "Nhưng em còn là nam hồ ly tinh!"
"Tôi ngay cả chuyện cậu có phải người hay không cũng không quan tâm." Tạ Hào nghiêng đầu: "Còn quan tâm những thứ này sao?"
"Hình như..." Mạc Bắc Hồ do dự, dường như sắp bị hắn thuyết phục: "Hình như là như vậy."
"Thì ra anh..."
Cậu không khỏi nhìn Tạ Hào bằng một ánh mắt khác.
Tạ Hào tiến lên trước một bước, mỉm cười thúc giục cậu: "Vậy nên, bây giờ cậu nên thực hiện lời hứa rồi."
"Đến đây nào, lộ bụng ra."
Mạc Bắc Hồ: "..."
Không xong, mặc dù là giấc mơ hỗn loạn, nhưng hình như hắn vẫn chưa quên lời hứa vừa rồi.
"Cái, cái này..." Mạc Bắc Hồ liếc trộm hắn một cái.
Vốn dĩ, cũng không phải không thể để hắn sờ một chút đâu.
Nhưng mà, bây giờ cậu đã biết ông chủ...
Mạc Bắc Hồ do dự một chút, hắng giọng nói: "Anh đưa đầu sang đây."
Tạ Hào không chút nghi ngờ cậu, mỉm cười đưa đầu qua.
Mạc Bắc Hồ nhảy phắt lên: "Anh, anh tỉnh lại trước đi ông chủ!"
Trán cậu phát ra một luồng ánh sáng, toàn bộ mộng cảnh đột nhiên tan biến.
...
Nhà họ Tạ.
Tạ Hào gần đây rất hứng thú với chuyện đi theo Tạ Chấn Phong học nấu ăn, vì vậy thường xuyên về nhà để ở.
Lúc này, trong phòng Tạ Hào khác thường lệ, tắt đèn sớm, chủ nhân căn phòng hiếm khi ngủ sớm như vậy, trong phòng chỉ còn lại tiếng hít thở nhẹ nhàng ổn định.
Tạ Hào mong đợi giấc mơ đêm nay, dù sao Tiểu Hồ đã đồng ý sẽ đến gặp hắn trong mơ.
Hơn nữa hắn cũng có sự mong đợi đặc biệt với giấc mơ của mình, nếu được, hắn hy vọng đây sẽ giống một cuộc hẹn hò trong mơ hơn, cho nên hắn đã xem không ít những địa điểm hẹn hò lãng mạn trong mơ, chẳng hạn như quảng trường nhà thờ có bồ câu trắng, nhà hàng tráng miệng trang trí theo phong cách Bắc Âu, vân vân và vân vân.
Nhưng cảnh trong mơ hoàn toàn không do hắn kiểm soát.
Tạ Hào chỉ lờ mờ ý thức được mình hình như đang mơ, nhưng vẫn không tự chủ được mà thuận theo cảnh trong mơ, lờ mờ cảm thấy, đây hẳn là một giấc mơ đẹp và thú vị...
Trong lúc nửa mê nửa tỉnh, hắn dường như cảm nhận được xúc cảm lông xù xù trên tay.
Hắn theo bản năng cảm thấy, đây hình như là bụng của Tiểu Hồ.
Bên dưới lớp lông nhung mềm mại là da thịt ấm áp, hắn dường như có thể cảm nhận được nhịp tim dồn dập của cậu qua lòng bàn tay.
Tạ Hào thưởng thức dư vị của "giấc mơ đẹp", mỉm cười mở mắt, giọng nói khàn khàn cất lên: "Tiểu Hồ?"
Hắn đối diện với một đôi mắt màu đen tròn xoe.
Bộ lông nâu mượt mà, trên đầu còn buộc một bím tóc nhỏ đáng yêu.
Tạ Hào tỉnh táo khỏi giấc mơ ngay lập tức.
Chú cún phốc sóc màu nâu Khả Khả chầm chậm há miệng, ngồi trên tay hắn, lộ ra vẻ mặt tinh quái.
Tạ Hào cảm thấy có chuyện không hay, nhưng đã quá muộn rồi.
Khả Khả mở miệng, há miệng cắn lấy tay hắn, không hề khách sáo, làm dính nước bọt lên tay hắn.
"A -- Là người nào thả nó vào phòng tôi!" Tạ Hào phát ra tiếng kêu thảm thiết, tức đến mức muốn hộc máu, xách Khả Khả lên, nhẹ nhàng ném nó ra khỏi cửa phòng, ghét bỏ xông vào nhà vệ sinh, cố gắng chà xát lòng bàn tay, giơ ngón giữa về phía cô chó nhỏ đang nghênh ngang đi đến cửa, thong thả ung dung vẫy vẫy cái đuôi nhỏ.
"Ôi trời Khả Khả!" Triệu Vân Khởi dang rộng vòng tay, ôm chú chó nhỏ từ dưới đất lên, thân mật cọ mũi nó: "Con gọi anh trai dậy sớm như vậy sao? Giỏi quá nha bé cưng!"
Tạ Hào: "..."