24. Chương 24: Ký ức kinh hoàng

Tôi Có Kỹ Năng Ngủ Đặc Biệt

Chương 24: Ký ức kinh hoàng

Tôi Có Kỹ Năng Ngủ Đặc Biệt thuộc thể loại Linh Dị, chương 24 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Có ai lại tự hại chính mình không?
Chắc chắn không phải là Quyển Quyển.
Nhìn khuôn mặt của mình trước mặt, Quyển Quyển cầm bàn phím nhưng không nỡ đập xuống!
Thay vào đó, người đối diện chăm chú cô một lúc, bất ngờ xông tới, đá vào đầu gối cô, ép cô quỳ xuống, rồi vặn tay cô ra sau lưng, lạnh lùng ra lệnh: "Đổi lại ngay."
Giọng và thái độ đó... Quyển Quyển nghiêng đầu, không chắc chắn hỏi: "... Anh Đao?"
Đối phương chỉ gật đầu gượng gạo.
Trong giây lát, Quyển Quyển cảm thấy trời đất quay cuồng, lòng dậy sóng, cô thầm thì như trong mơ: "Sao anh lại ở trong người tôi?"
"Tôi cũng muốn hỏi cô!" Tiểu Đao giọng trầm trầm: "Sao cô lại ở trong thân thể tôi?"
Anh hỏi cô, nhưng cô biết hỏi ai bây giờ?
Hai người trợn mắt nhìn nhau hồi lâu, cuối cùng, Quyển Quyển lên tiếng trước: "Anh Đao, anh thả tôi ra trước đi..."
"Không được." Tiểu Đao lạnh lùng đáp: "Cô đổi lại trước đã!"
"Nhưng tôi mắc tiểu." Quyển Quyển nói.
"..." Tiểu Đao.
"Anh nửa đêm không thèm gõ cửa, còn xoay nắm cửa suýt bẻ gãy, có biết đáng sợ không?" Quyển Quyển thở dài: "Tôi tưởng ma ngoài cửa, suýt sợ tè ra quần luôn!"
"..." Tiểu Đao.
"Nói chung là để tôi đi vệ sinh trước đã." Quyển Quyển nói: "Không thì nhịn lâu có hại lắm. Anh chịu trách nhiệm đấy?"
"..." Tiểu Đao cạn lời hồi lâu, cuối cùng đành buông tay. "Mau đi đi."
Quyển Quyển lao như tên bắn vào nhà vệ sinh, vừa vốc nước lạnh lên mặt vừa tự nhủ: "Phải bình tĩnh, phải bình tĩnh..."
Nhưng vừa ngẩng đầu lên, nhìn thấy khuôn mặt trong gương, cô lập tức gào thét trong lòng: Làm sao bình tĩnh được! Rốt cuộc lỗi ở đâu? Sai lầm từ khâu nào?
Cô đã từng xuyên qua rất nhiều người, nam có, nữ có, già trẻ đủ cả. Mặc dù gặp không ít chuyện bất ngờ, nhưng chưa từng có chuyện điên rồ như hôm nay! Sao anh Đao lại vào được thân thể cô chứ?!
Liệu sau này có đổi lại được không?
Nghĩ đến đây, Quyển Quyển không khỏi rùng mình.
Ban đầu cô không định đi vệ sinh thật, nhưng chính suy đoán của mình dọa sợ đến mức muốn đi luôn.
Thế nhưng, khi cô ngồi xuống bồn cầu, kéo quần xuống, cúi đầu nhìn. Quyển Quyển im lặng giây lát, rồi bỗng nhiên nổi điên: "Cái này dùng thế nào đây?!"
Cô ngồi một lát, đứng lên một lát, xoay quanh bồn cầu như kiến bò chảo nóng, đến khi bên ngoài vang giọng Tiểu Đao: "Cô làm gì mà lâu thế?"
"Gặp chút vấn đề!" Quyển Quyển bực bội đáp.
Cửa nhà vệ sinh bị mở ra, Tiểu Đao liếc cô một cái, tiến lên, đưa tay xuống dưới định giúp.
"Anh muốn làm gì?!!" Quyển Quyển lập tức nổi đóa: "Đây là đôi tay băng thanh ngọc khiết của tôi! Sao anh có thể dùng tay tôi chạm vào thứ này chứ?!"
Tiểu Đao vẫn giữ nét mặt vô cảm: "Đàn ông với nhau, sợ gì?"
"..." Quyển Quyển.
Cô vẫn nghĩ Tiểu Đao là người điềm tĩnh, hóa ra anh chỉ tỏ ra như vậy thôi. Thực tế, đầu óc anh cũng rối tung như cô, đến mức nói ra mấy câu như thế...
Cuối cùng, sau một hồi giằng co, cả hai đành nhường một bước. Dưới sự uy hiếp "thà chết không làm" của Quyển Quyển, Tiểu Đao miễn cưỡng từ bỏ ý định "hướng dẫn thực hành", chuyển sang chỉ đạo bằng lời nói.
Nhờ vậy, Quyển Quyển mới khó khăn lắm giải quyết xong vấn đề sinh lý.
Không hiểu sao, cô bỗng muốn khóc.
Cảm thấy chuyện này thật nhục nhã, thật đau lòng, chắc chắn lọt top 10 ký ức đen tối nhất đời cô!
Nhưng nhìn Tiểu Đao cũng chẳng khá hơn. Anh có thêm hai cục thịt khiến đi đứng loạng choạng, mất thăng bằng. Thế là theo bản năng, anh giơ tay lên, giữ lấy...
"Bỏ ngay cái móng vuốt tà ác của anh ra!" Quyển Quyển lao tới như chó xổ lồng, quyết liều mạng với anh.
Tiểu Đao nhanh nhẹn né sang một bên, ngồi phịch xuống sofa. Anh khoanh tay trước ngực, đỡ lấy hai cục thịt kia, nhếch môi cười với Quyển Quyển: "Cô biết độ dài của tôi, tôi nắm kích cỡ của cô, công bằng rồi nhỉ?"
"Cái sự công bằng này tôi không cần!" Quyển Quyển suýt khóc.
"Vậy thì đổi lại ngay!" Tiểu Đao nói.
"Kỹ thuật này khó lắm, để tôi nhắm mắt suy nghĩ đã."
Quyển Quyển bắt đầu vờ trầm tư.
Mười phút sau, cô mở mắt, nói với Tiểu Đao: "Tôi nghĩ thông suốt rồi. Thực ra chúng ta đang nằm mơ."
"..." Tiểu Đao.
"Không tin thì anh xem đây!" Quyển Quyển dứt lời, giơ tay tát mạnh vào mặt mình, rồi nhăn nhó cười: "Chẳng đau chút nào, chứng tỏ đây đúng là mơ!"
Dù chết cô cũng không thể nói ra sự thật.
Vì nếu thừa nhận, chẳng phải tự nhận mình nghi ngờ anh sao?
Thà một mực khẳng định đây là giấc mơ còn hơn.
Cô đoán, chỉ cần ngủ một giấc, sáng mai thức dậy, tất cả sẽ trở lại như cũ.
"Haha, thế à?" Tiểu Đao cười lạnh, đồng thời giáng một cú đấm nặng nề lên ngực mình. Lực mạnh như thể muốn đập bẹp nửa lồng ngực: "Sao tôi lại thấy đau thế nhỉ? Cảm giác như ngực mình lõm xuống rồi."
"Nghiệt súc!" Quyển Quyển lao tới, đè anh xuống ghế sofa. Nhưng tiếp theo phải làm gì đây? Cô có thể làm gì với chính cơ thể mình chứ?
Sắc mặt Tiểu Đao cũng chẳng khá hơn. Nếu là người khác dám đè lên người anh như thế, anh đã rút thận đối phương ra bằng tay không rồi. Nhưng bây giờ thì sao? Anh có thể làm gì với chính cơ thể mình đây?
Hai người trừng mắt nhìn nhau, không dám động đến đối phương, cũng chẳng dám làm gì với cơ thể này. Vì trong tay mỗi người đều đang giữ "con tin"! Đối phương có thể trả đũa bất cứ lúc nào!
Cuối cùng, cả hai chỉ có thể lùi một bước.
"Cô chắc đây chỉ là một giấc mơ?" Tiểu Đao trầm giọng hỏi, sau đó nhấn mạnh: "Chắc chắn chỉ cần ngủ một giấc là sẽ trở lại bình thường?"
"Ừm." Quyển Quyển gật đầu.
"Vậy thì về ngủ đi." Tiểu Đao đề nghị: "Có gì để mai nói tiếp."
"Được!" Quyển Quyển lập tức bật dậy.
Thế là hai người vội vàng về phòng, mỗi người một giường.
Nhưng đêm nay vốn không phải là một đêm yên bình. Một đêm đầy trằn trọc, một đêm của ký ức kinh hoàng.
Quyển Quyển nằm lăn qua lăn lại trên giường suốt hai tiếng, đổi đến bảy tám tư thế khác nhau mà vẫn chẳng thể nào chợp mắt.
"Làm sao bây giờ!" Cô ôm mặt, cảm thấy mình sắp khóc đến nơi: "Mình bị mất ngủ rồi!"
Có thể là vì bị Tiểu Đao dọa sợ, cũng có thể do cú sốc lúc đi vệ sinh, tóm lại, cả đêm cô cứ trằn trọc không ngủ nổi. Trong chớp mắt, kim đồng hồ trên tường đã chỉ tám giờ rưỡi sáng. Sắp đến giờ đi làm rồi!
Quyển Quyển bật dậy, mờ mịt nhìn chằm chằm đồng hồ.
Với bộ dạng này, cô còn đi làm kiểu gì được?
Chào tổng giám đốc, tôi là anh trai ruột của Quyển Quyển, hôm nay tôi đến thay em gái đi làm trâu làm ngựa đây?
Cô còn chưa kịp nghĩ ra đối sách, bên ngoài đã có một con thú hoang nổi điên xông vào.
"Tại sao!" Tiểu Đao trông như cả đêm không ngủ, mắt đầy tia máu. Anh túm lấy Quyển Quyển, gầm lên: "Tại sao vẫn chưa đổi lại!"
"Tại vì tôi tối qua không ngủ được." Quyển Quyển mơ màng đáp.
"Ra vậy." Tiểu Đao nghe xong, chậm rãi buông tay, nhưng ngay giây tiếp theo, anh vung tay đập một nhát vào gáy cô.
Quyển Quyển lập tức trợn trắng mắt, ngã thẳng xuống giường.
Tiểu Đao hừ lạnh, rút một điếu thuốc ngậm lên miệng. Vừa châm lửa đã ho sặc sụa. Cuối cùng anh đành phải dập tắt, chỉ ngậm để giải thèm. Vừa càu nhàu vừa xoa mái tóc xoăn như rong biển trên đầu, anh chửi rủa rồi lững thững quay về phòng.
Chỉ vừa bước vào phòng khách, chuông cửa vang lên.
Anh cau mày, xoay người nhìn về phía cửa. Sớm thế này, ai đến vậy?
Tiểu Đao đi ra mở cửa, điếu thuốc vẫn ngậm hờ bên môi, mặt đầy vẻ bực bội: "Ai? À... Mẹ, sao mẹ lại ở đây?"
Trước cửa là một người phụ nữ trung niên có khuôn mặt hiền hòa, trông như vừa xuống máy bay, phía sau bà kéo theo một chiếc vali, khuỷu tay còn xách một túi đồ ăn sáng. Nghe Tiểu Đao gọi "mẹ", bà khựng lại.
"Khụ!"
Tiểu Đao vội vàng nhả điếu thuốc, né sang một bên: "Vừa nãy cháu nói mớ thôi, bác gái đừng để ý, mời vào, mời vào."
Người phụ nữ trung niên chính là mẹ của Tiểu Đao khẽ ồ một tiếng, kéo vali vào nhà. Ánh mắt bà kín đáo quan sát anh, trên mặt vẫn giữ nụ cười dịu dàng: "Cháu là bạn cùng phòng của Tiểu Đao à? Sao dậy sớm thế? Thằng bé còn đang ngủ à?"
"Dạ vâng." Tiểu Đao vội đáp: "Còn ngủ trong phòng ạ."
Mẹ Tiểu Đao gật gù, để vali qua một bên, sau đó bước vào phòng anh quan sát một vòng. Lúc đi ra, vẻ mặt bà thoáng chút nghi hoặc: "Nó đâu? Sao không có trong phòng?"
"Ở bên kia." Tiểu Đao theo phản xạ chỉ về phía phòng Quyển Quyển.
Vừa chỉ xong, anh mới cảm thấy có gì đó sai sai.
Mẹ Tiểu Đao đứng trước cửa phòng Quyển Quyển, nhìn vào trong.
Trên giường, một chàng trai chỉ mặc mỗi chiếc quần dài, để trần nửa người, đang say ngủ.
Bà lướt mắt nhìn sang cách bày trí trong phòng, cuối cùng chậm rãi quay đầu lại, nở một nụ cười đầy ẩn ý với Tiểu Đao: "Con trai bác sao lại ngủ trong phòng cháu thế này?"