Tôi Có Một Tòa Nhà Ở Quê
Chương 18: Mở Rộng Kinh Doanh
Tôi Có Một Tòa Nhà Ở Quê thuộc thể loại Linh Dị, chương 18 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Ai cũng biết, những bảo mẫu giỏi hay người chăm sóc mẹ sau sinh có tay nghề gần như không hề xuất hiện trên thị trường. Trong mắt nhiều người, việc bị mất bảo mẫu còn đáng sợ hơn cả việc bị cướp mất người yêu.
Những gia đình có điều kiện, một khi tìm được người ưng ý thì giấu kỹ như giấu vàng. Dù chỉ để bà đi chợ, cũng phải dặn đi dặn lại không được nói chuyện với người lạ, vì bên ngoài đầy rẫy lừa đảo, sợ bị dụ dỗ.
Vì thế mà suốt buổi sáng, chồng của Tinh Nhã – Tạ Ninh – đã chạy khắp các trung tâm, đơn vị cung cấp người chăm sóc sản phụ quanh bệnh viện, thậm chí còn nhờ bạn bè từng thuê người giới thiệu. Nhưng cuối cùng vẫn ra về tay không.
Người anh ưng thì không có lịch, người có thời gian thì lại không đủ tốt.
Trước khi vào phòng bệnh, Tạ Ninh đã chuẩn bị tinh thần, sẵn sàng đón nhận cơn thịnh nộ từ vợ, mẹ vợ và mẹ đẻ. Vừa bước vào, anh lập tức quỳ gối trượt dài trên sàn, khai báo xong thì nhắm nghiền mắt, chờ xử lý.
Kết quả… Ơ? Sao chẳng ai để ý tới anh?
Ngay sau đó, anh ngửi thấy một mùi thơm thoang thoảng còn vương trong phòng. Bụng đói lập tức phản ứng, “ục ục ục” vang lên chẳng kiêng nể gì.
Âm thanh quá rõ khiến cả phòng quay lại nhìn.
Bị nhiều ánh mắt dán chặt – người thân có, người lạ cũng có – mặt Tạ Ninh đỏ bừng.
Lúc này, Hứa Hoan cũng quay sang. Khi thấy anh rể, người chẳng hơn tuổi mình là bao, gương mặt đẹp trai, lại còn nhuộm một lọn tóc xanh lam nổi bật phía trước, cậu bỗng cảm thấy ký ức và hiện thực như lệch pha.
Tinh Nhã từng nói cậu đang học năm ba đại học khi đám cưới diễn ra. Lúc đó cậu bận học, chỉ xin nghỉ hai ngày về dự. Vì đi gấp về vội, chẳng nói được mấy câu với chị, lại càng không có ấn tượng gì với anh rể ngoài cái tên.
Ký ức năm đó chỉ là hình ảnh chị gái rạng rỡ bên chú rể điển trai, cậu ngồi dưới hội trường, cảm thấy hai người cực kỳ xứng đôi. Ánh đèn lung linh của hôn lễ khiến cậu quên hết mọi thứ khác.
Giờ gặp lại, Hứa Hoan khẽ nhíu mày, lặng lẽ tiến gần bà nội, thì thầm hỏi anh rể Tinh Nhã năm nay bao nhiêu tuổi, làm nghề gì.
Chuyện này sao làm khó được bà cụ mê tám chuyện?
Bà nội nghiêng người ghé sát tai Hứa Hoan, nhỏ giọng:
“Bà nghe ngóng được ít đó! Ninh chỉ hơn cháu một tuổi thôi, Tinh Nhã đúng chuẩn ‘chị hơn ba tuổi – vàng rơi đầy nhà’! Mà công việc cậu ta cũng lạ, hình như là… livestream game gì đó, ngày ngày ở nhà mà kiếm cũng không ít tiền!”
“Tinh Nhã cũng làm nghề tự do, hai đứa yêu nhau lắm. Cưới hơn một năm đã có con. Chỉ là sinh nở vất vả quá, đau đớn nhiều, giờ phải tẩm bổ lại.”
Nghe xong, Hứa Hoan khẽ gật đầu. Nghề nghiệp của anh rể đúng là vượt xa tưởng tượng.
Khi Tạ Ninh nói chưa tìm được người chăm sóc, Tinh Nhã có chút thất vọng. Nhưng vừa được ăn món ngon nên tâm trạng tốt, cô vẫn mỉm cười an ủi:
“Không sao đâu, mình quyết định thuê hơi gấp, không tìm được ngay là bình thường. Vài ngày tới anh cứ tiếp tục tìm, nếu không có người giỏi thì chọn người có kinh nghiệm cũng được.”
Tạ Ninh xúc động muốn rơi nước mắt, thấy vợ vừa dịu dàng vừa thấu hiểu, liền gật đầu lia lịa:
“Ừ! Em yên tâm, chiều nay anh đi tìm tiếp, nhất định sẽ tìm được người phù hợp!”
Nói xong, anh liếc nhìn quanh, rụt rè hỏi: “Vợ ơi, vừa rồi em ăn gì vậy? Thơm quá… Còn mấy bác đây là… ông bà ngoại với em trai em đúng không?”
Anh biết hôm nay có người nhà đến thăm nên không bất ngờ. Anh mỉm cười thân thiện với mọi người.
“Em ăn canh bao tử hầm đậu phộng mà Hoan Hoan mang tới đó, ngon tuyệt luôn! Nếu không vì dạ dày em nhỏ, em còn muốn ăn thêm!” – Tinh Nhã vui vẻ, chỉ tay vào chiếc bình giữ nhiệt bên cạnh.
Tạ Ninh nghe nói còn sót lại chút ít, mắt liền sáng rực như đèn neon. Chưa kịp xin, Hứa Hoan đã lên tiếng trước:
“Chào anh rể.”
Đây là lần đầu cậu gặp streamer ngoài đời thật!
Tạ Ninh cũng cười đáp: “Ừ ừ, chào em! Cảm ơn em đã nghĩ đến chị, còn mang đồ ăn đến. Anh thấy sau khi ăn, sắc mặt chị em tươi tỉnh hẳn.”
Ông bà ngoại lúc này cũng mang đồ ra khoe với Tinh Nhã và gia đình thông gia, đặc biệt là mấy con gà mái nhỏ. Mẹ và mẹ chồng Tinh Nhã cười rạng rỡ, nắm tay bà nội Hứa cảm ơn rối rít, còn đòi chuyển tiền.
Ban nãy họ bận chăm Tinh Nhã nên không để ý. Giờ nhìn kỹ mới thấy, đống đồ nhà họ Hứa mang đến không hề ít, rau củ tươi ngon, không phải hàng chợ bình thường. Rõ ràng tốn không ít tiền.
Bà nội Hứa nhất quyết không nhận tiền, còn rút phong bao lì xì nhét vào tay Tinh Nhã:
“Đây là tiền mừng cho bé con, không được từ chối nhé! Còn mấy món ăn là do Hoan Hoan chuẩn bị, đầu bếp thuê nhà cháu nấu, có đầu mối riêng, giá cũng không đắt. Cứ yên tâm dùng, chăm sóc con tốt là được.”
“Ăn hết cứ nói với bà, để Hoan Hoan mang đến tiếp!”
Hứa Hoan gật đầu phụ họa. Những lời này cậu đã nghĩ sẵn trên đường đi, không ngờ bà nội dùng luôn, vừa hay ngăn chuyện họ đưa tiền.
Sau một hồi khách sáo, mọi người cuối cùng cũng nhận lấy đồ.
Trò chuyện thêm một lát, Hứa Hoan và ông bà cáo từ. Họ không vào gần em bé vì bé còn nhỏ, sức đề kháng yếu. Gặp sau cũng chưa muộn.
Trước khi đi, Hứa Hoan còn kết bạn WeChat với Tạ Ninh. Thấy anh rể cười thần bí, hơi nịnh nọt, cậu đầy dấu hỏi: Ổng định làm gì đây?
Chẳng mấy chốc, cậu đã có câu trả lời.
[Tạ Ninh]: "Hehe, Hoan Hoan yêu quý, anh có thể nhờ em chút chuyện không?"
[Hứa Hoan]: "? Anh nói đi."
Hứa Hoan nhìn dòng chữ "Đối phương đang gõ chữ..." một hồi, rồi nhận được một tin nhắn dài:
[Tạ Ninh]: "Là thế này, anh vẫn chưa tìm được người chăm mẹ bầu. Mà chị em kén ăn cực, chỉ có canh bao tử đậu phộng hôm nay là cô ấy thấy ngon. Anh nghe bà nội nói người nấu là đầu bếp giỏi đang thuê nhà bên em. Nên anh muốn hỏi, mấy ngày tới anh có thể đặt vài phần canh bổ dành cho sản phụ được không? Anh trả tiền đầy đủ, công nấu cũng tính luôn! Làm ơn làm phước đó QAQ!"
Lúc này Hứa Hoan thực sự bất ngờ – cậu vô tình giúp Vương Ngự Trù mở rộng kinh doanh rồi!
Làm cơm cữ… Trước giờ cậu chưa từng nghĩ tới!
Hứa Hoan không vội đồng ý, bảo phải hỏi Vương Ngự Trù trước. Tạ Ninh liền gửi một emoji rải hoa, nói sẽ chờ tin tốt.
Ra khỏi bệnh viện, đã gần 11 giờ. Hứa Hoan hỏi ông bà có muốn về
Nhà Nhỏ Ngập Nắng
ăn trưa không, nhưng bị từ chối, đành quay về một mình.
Về đến nơi, Vương Ngự Trù vừa nấu xong, đang dọn dẹp bếp. Chỗ lấy đồ ăn vẫn còn một nhóm khách không chịu đi.
“Ông chủ ơi, mai làm nhiều bánh bao xíu mại chút được không? Cháu từ 7h sáng đã thèm, còn đuổi theo tận đây, muốn ăn lắm luôn!”
“Ông chủ, đừng nói bánh bao, cháu đến muộn nên chịu. Nhưng sữa đậu nành sao hết nhanh vậy? Cháu thấy tận hai thùng lớn cạn sạch. Cổ họng cháu khô khốc luôn á QAQ!”
“Ông chủ~ cháu không ép chú làm nhiều đâu, cháu chỉ ở lại để khen thôi. Bánh thịt của chú ngon quá trời, chú là thần tượng đời cháu đó!”
Một dãy dài toàn người mê ăn, có lẽ đều là sinh viên nghỉ hè.
Vương Ngự Trù bị vây chặt, đầu óc như muốn nổ tung. Thấy Hứa Hoan về, như thấy cứu tinh, vẫy tay lia lịa:
“Hoan Hoan về rồi hả? Chắc đói rồi, chú nấu cơm trưa ngay!”
Vừa dứt lời, mấy cặp mắt lập tức quay sang, ánh nhìn rõ ràng đến mức:
“Đây chính là ông chủ nhà trong truyền thuyết? Vị thế cao ghê, được khách trọ nấu cơm cho ăn, ghen tị thật!”
“Có cách nào để mình được ở nhờ ăn ké cơm trưa không? Online đợi, gấp lắm!”
“Không đùa được… ảnh thật sự được ăn đồ ông chủ nấu…”
Hứa Hoan toát mồ hôi, ánh mắt họ quá rõ ràng!
Cậu chớp mắt vài cái, đối mặt với ánh nhìn như hổ rình mồi, đành cười gượng:
“Dạ… cháu cũng, cũng chưa đói lắm… chú cứ từ từ nấu ạ.”
Ánh mắt mấy ma ăn dịu lại. May quá, chắc ăn xong mới bị sốc.
Vương Ngự Trù thầm thở phào – đúng là cứu tinh!
Nhưng chưa kịp vui, đã nghe Hứa Hoan nói tiếp:
“À đúng rồi, món canh bao tử đậu phộng hôm nay giúp cháu nhiều lắm. Chị cháu uống xong sắc mặt hồng hào hẳn. Giờ anh rể cháu hỏi, mấy hôm tới có thể nhờ chú nấu thêm vài phần như vậy không? Anh ấy sẽ trả tiền công, không để chú làm không công đâu.”
Hứa Hoan nói khẽ, nghĩ không ai nghe thấy. Nhưng lũ mê ăn thính tai, nghe thấy “canh bao tử đậu phộng” là mắt sáng rỡ, đồng loạt quay đầu.
Cái gì? Canh bao tử đậu phộng? Món mới hả? Sao ông chủ chưa từng nói?
Nếu chị chủ nhà đặt được, có lẽ tụi mình cũng… nhỉ?
Hehe…