Tôi Có Một Tòa Nhà Ở Quê
Chương 34: Trợ thủ nhí lên sàn
Tôi Có Một Tòa Nhà Ở Quê thuộc thể loại Linh Dị, chương 34 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Cứ nhắc đến ba mẹ, nhóc Đa Đa lại thấy họ thật… bất hạnh.
Ba mẹ cậu làm nghề buôn bán nhỏ trong thành phố. Thời khởi nghiệp cực kỳ vất vả, nhưng sau hơn chục năm bươn chải, họ cũng đã có một lượng khách ổn định, tiếng tăm tốt, công việc ngày càng thuận lợi, kinh tế cũng khá giả hơn nhiều.
Thế nhưng họ vẫn cứ bận rộn tối mắt tối mũi.
Dù mỗi tuần vẫn tranh thủ về quê thăm con một ngày sau khi gửi Đa Đa về nghỉ hè, nhưng thời gian chẳng được bao lâu. Mới ngồi nói chuyện vài tiếng là điện thoại lại reo, thúc giục về gấp. Lúc thì hàng về phải nhập kho, lúc thì thu chi thanh toán, chẳng lúc nào rảnh rang.
Điều khiến nhóc Đa Đa thấy họ “tội nghiệp” nhất là… họ về hoài mà chẳng trúng dịp nào. Quầy ăn sáng của ông Vương đã khai trương được bảy, tám ngày rồi, mà họ vẫn chưa có dịp nếm thử miếng bánh thịt nào.
Chuyện này nói ra ai mà tin? Họ là người nhà bên ngoại của cụ cố, ngày khai trương, cụ còn đích thân mang bánh thịt thơm lừng đến tận nhà làm quà. Ấy vậy mà ba mẹ cậu vẫn chưa được ăn một miếng.
Lúc thì vừa trễ, lúc thì sắp được thưởng thức thì điện thoại reo dồn dập, phải quay về liền.
Tới giờ, ba mẹ Đa Đa vẫn chưa biết món bánh thịt kia ngon đến mức nào.
Hi vọng lần này họ sẽ tới kịp.
Ngay khi cậu nhóc Đa Đa vừa hé lộ ý định, lại kèm theo ánh mắt ngập ngừng, đáng thương, hai ông bà nội lập tức hiểu ý, chẳng cần suy nghĩ đã gật đầu ngay.
Bà nội còn rút điện thoại gọi luôn cho ba mẹ bé, dặn họ về làng rồi đừng về nhà, cứ đến thẳng Nhà Nhỏ Ngập Nắng. Hôm nay cả nhà sẽ ăn trưa ở đó.
Bị sắp đặt rõ mồn một như vậy, ba Đa Đa cứng đơ người:
“Hả? Sao thế mẹ? Hai người chẳng phải lúc nào cũng nói tiết kiệm là đức tính tốt, đồ ăn ngoài không sạch bằng đồ nhà nấu sao? Bây giờ sao lại đột nhiên đòi ra ngoài ăn? Có chuyện gì lớn sắp công bố à? Làng lại sắp giải tỏa quy hoạch hả?”
Bên kia điện thoại, người đàn ông cứ thế suy diễn đủ kiểu, từ giả thuyết này sang giả thuyết khác, rồi bỗng dưng lóe lên một suy đoán mới:
Hay là thằng con trai hiếu thảo này, biết hôm nay ba mẹ về kiểm tra bài tập hè mà nó chưa làm được mấy chữ, nên nhờ ông bà ra mặt, định dùng món ngon hối lộ để được tha tội?
Quả là biết nghĩ!
“Anh đang nói gì vậy? Chúng tôi ở làng sống tốt lắm, có giải tỏa cái gì đâu? Tôi chỉ đơn giản là không muốn nấu cơm nên muốn ăn ngoài một bữa, vậy cũng không được à?” - Giọng bà nội lập tức gằn lên.
“Được lắm, thằng con bất hiếu! Mười ngày nửa tháng mới về một lần đã bắt mẹ già nấu cơm phục vụ, trời ơi cái lưng tôi, cái chân tay già nua này đau quá, cực thân quá rồi!”
Mẹ vừa nổi giận, con trai lập tức ngoan như hến. Áp lực huyết thống vừa dâng lên, việc coi như đã quyết xong.
Sau khi cúp máy, ba Đa Đa trầm ngâm một lúc lâu, nét mặt đầy vẻ kỳ lạ.
“Anh sao vậy? Ông bà nội nói gì thế?” - Mẹ Đa Đa đứng cạnh không nghe rõ cuộc gọi, thấy chồng có biểu cảm khác thường nên tò mò hỏi.
Chưa kịp dứt lời, điện thoại “ting” một tiếng — bà nội gửi định vị Nhà Nhỏ Ngập Nắng kèm lời nhắn: “Đây là địa bàn của ông nội con, lần đầu đến nhớ giữ lễ nhé.”
Ba Đa Đa ngẩn người mấy giây mới hiểu ra “ông nội” là ai.
“…”
Giờ giả ốm, nói không đi nổi thì còn kịp không? Thôi, tránh không được thì cứ đối mặt vậy.
Chuyện bị lép vế suốt đời này đúng là nỗi đau TAT.
“Họ bảo trưa nay không về nhà nữa, chỗ ăn đã chuẩn bị xong rồi, mình nhanh lên đi.” - Ba Đa Đa thở dài, giục vợ ra cửa.
Vừa đi vừa lẩm bẩm: “Mới hơn bảy giờ mà đã ngồi chờ sẵn ở đó rồi, không biết rốt cuộc có chuyện gì mà sốt sắng vậy.”
Mẹ bé không hiểu, nhưng cũng không hỏi thêm, nghĩ lát nữa tới nơi là rõ, liền nhanh tay dọn dẹp rồi cùng chồng ra đi.
Phía bên kia.
“Đa Đa, con ăn no chưa?” - Bà nội hỏi, nụ cười hiền hậu.
Vừa hỏi, bà vừa nháy mắt với Hứa Hoan đang đứng trên cầu thang, báo hiệu là đã phát hiện ra cô.
Bị phát hiện đang lén quan sát, Hứa Hoan cũng chẳng hề ngượng, chỉ mỉm cười đáp lại rồi thong thả bước xuống, ánh mắt vẫn dõi theo bàn ăn của nhóc Đa Đa.
Cậu bé đang tò mò lắm, không hiểu bà nội hỏi ăn no chưa thì có dụng ý gì.
Đa Đa vẫn chưa nhận ra “nguy hiểm” đang rình rập. Cậu nhăn răng cười tươi, gật đầu lia lịa: “Dạ dạ, con ăn no rồi. Ông bà thì sao ạ?”
“Ha ha, ông bà cũng no rồi.” - Bà nội bắt đầu “lộ mặt”, nhẹ nhàng dụ dỗ:
“Con cũng nghe rồi đó, bà đã gọi cho ba mẹ con, bảo trưa nay đến đây ăn luôn, khỏi phải về nhà. Mà giờ còn sớm, ăn xong ngồi chiếm bàn mãi cũng không hay, ảnh hưởng việc buôn bán của ông Vương. Bụng con chắc đang no căng rồi đúng không? Để trưa ăn được nhiều hơn, hay là mình vận động tiêu cơm một chút trước đi?”
“Đa Đa này, con nhìn ông Vương kìa, một mình bận rộn lắm, mấy túi đóng gói còn chưa dọn xong. Con có muốn giúp ông một tay, thu dọn bàn ghế, lau dọn sạch sẽ không?”
Lao động nhí Đa Đa há hốc mồm: 0.0 Cái gì cơ? Tự nhiên sao con lại phải đi làm vậy?
Còn Hứa Hoan, vốn định xuống phụ dọn dẹp, liếc mắt nhìn tình hình:
Ồ, được nghỉ sớm luôn rồi à?
Ông nội ban đầu cũng không định giao việc cho cháu, nhưng nghe bà nội nói thấy hợp lý thật. Hai ông bà già lưng đau chân mỏi, làm cũng chẳng được bao nhiêu. Thôi thì để lực lượng trẻ khỏe làm cho, vừa đỡ mệt, vừa có cớ ở lại lâu hơn.
Đúng lúc đó, ông Vương vừa xong việc trong bếp, thò đầu ra quan sát đại sảnh, tình cờ nghe được lời bà nội dụ cháu, liền cười tươi phối hợp:
“Ồ vậy hả? Đa Đa muốn làm trợ thủ nhí của ông không? Nếu con chịu giúp, lát nữa ông nhất định sẽ cảm ơn con thật hậu hĩnh!”
Mà đầu bếp cảm ơn thì chắc chắn là bằng đồ ăn rồi, thậm chí có thể cho bé gọi món tùy thích!
Giọng ông vừa đủ cho cả bàn nghe thấy, nhưng câu nói vừa dứt, cả đại sảnh như bị nhấn nút tắt tiếng. Mọi người đồng loạt ngưng trò chuyện, ngoái đầu nhìn, ánh mắt sáng rực như đèn pha.
Nụ cười vừa mới hé nở trên môi Đa Đa, đã có người không nhịn được giơ tay giành suất.
“Gì gì cơ? Ý chú là ai giúp dọn dẹp sẽ được đãi đồ ăn ngon à? Vậy thì đừng để cậu nhóc này làm, bé còn nhỏ, đang tuổi ăn tuổi lớn, không để mệt được! Để tôi! Tôi làm trâu làm ngựa gần mười năm rồi, đảm bảo dọn cái đại sảnh này nhanh gọn sạch sẽ!”
“Có tôi nữa! Tôi chuyên dọn vệ sinh công ty, hạt bụi nào cũng không lọt qua mắt tôi. Nếu chú chọn tôi, tôi chẳng lấy công, chỉ cần cho thêm vài cái bánh là đủ!”
Khách khứa hào hứng giơ tay, tranh nhau như đang ghi danh nhập hội bí mật.
Vương Ngự Trù và Hứa Hoan nhìn đến há hốc. Còn Đa Đa là người phản ứng mạnh nhất.
Cậu nhìn quanh những người lớn cao to lực lưỡng, rồi quay sang thấy ông Vương có vẻ đang cân nhắc thật, lập tức mếu máo, “oa” một tiếng khóc to.
Tất nhiên là khóc giả, nhưng để hù dọa mấy người định cướp công thì vẫn cực kỳ hiệu quả.
“Mọi người sao lại thế! Rõ ràng ông Vương nói với cháu mà, liên quan gì tới mấy người chứ huhu! Quét dọn thôi mà, có gì to tát, cháu làm được mà!”
Quả nhiên, thấy suýt làm em bé khóc thật, mọi người xung quanh đều ngượng chín, vội rụt tay xuống.
Ai mặt mỏng thì cười gượng quay lại ăn tiếp, ai mặt dày thì thì thầm nhắc ông Vương: lần sau có hoạt động đổi công lấy đồ ăn thì nhớ ưu tiên họ!
Lại một lần nữa cảm nhận được sức nóng của các “mọt ăn”, Vương Ngự Trù miệng cười bảo “được được, lần sau nhớ”, nhưng trong lòng đã quyết: về sau nói năng phải cẩn thận, mấy việc như lau dọn dứt khoát giao cho hệ thống game mới an toàn.
Thuê dọn dẹp một tầng giá 1 xu game/lần, mua đủ 100 lần sẽ mở khóa gói ngày, tháng, năm — lần lượt là 20 xu/ngày, 500 xu/tháng và 5000 xu/năm, càng dài hạn càng lời.
Ban đầu ông định mỗi giờ gọi dọn một lần. Nhờ hiệu ứng “mọi điều phi lý trong Nhà Nhỏ Ngập Nắng đều được tự động hợp lý hóa”, nên dù túi rác biến mất cũng chẳng ai để ý. Nhưng rồi ông phát hiện một giờ dọn một lần vẫn không kịp.
Bánh kẹp thịt quá ngon, khách ăn nhanh như chớp, có người mua ba cái mà ăn vèo cái là xong.
Dù đa số đều bỏ rác vào thùng cạnh bàn, nhưng mặt bàn vẫn bị bẩn.
Nếu không lau kịp sẽ ảnh hưởng đến khách sau.
Một giờ một lần không ổn, nửa giờ cũng chưa chắc đủ.
Hiện tại, ông đã tiêu sạch xu game, đang trong giai đoạn vừa kiếm vừa tiêu.
Khách đông quá, lo không kịp dọn, đang đau đầu thì đúng lúc nghe bà nội dụ cháu, ông liền thuận nước đẩy thuyền, lượm luôn một trợ thủ nhí.
Ai ngờ việc lại hot đến thế, suýt nữa thành “sự cố”.
“Vậy thì ông cảm ơn Đa Đa trước nhé, lát nữa con muốn ăn gì cứ nói, ông sẽ làm cho con!” - Ông Vương chốt lời.
“Dạ dạ! Con làm ngay đây!” - Đa Đa hớn hở, lập tức quay mòng mòng như chong chóng.
Lúc thì gom rác, lúc thì lau bàn, quét nhà, lau sàn, chưa đầy mười phút đã xử xong khối lượng việc cả tuần ở nhà.
Vì vậy, khi ba mẹ Đa Đa lần theo định vị đến Nhà Nhỏ Ngập Nắng, tay còn cầm quà định tặng Hứa Hoan, vừa bước vào cửa hàng đã thấy con trai đang chạy đôn chạy đáo trong đại sảnh, cả hai đều tròn mắt sửng sốt.
Trong đầu họ đồng loạt hiện lên một suy đoán: chẳng lẽ thằng bé nhà mình đã bắt đầu đi làm thêm kiếm tiền tiêu vặt rồi sao? Còn ông bà thì vì muốn ủng hộ nơi con làm việc nên mới tới ăn?
Nếu thật vậy, lát nữa ăn cơm, chắc cũng có thể sai nó rót nước vài lần nhỉ? Dù gì ở nhà cũng ít khi được phục vụ như thế…