Tôi Có Một Tòa Nhà Ở Quê
Chương 60: Tôi Là Tinh Tinh
Tôi Có Một Tòa Nhà Ở Quê thuộc thể loại Linh Dị, chương 60 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Đây không phải lần đầu Hứa Hoan nghe thấy tiếng động lạ.
Cậu dám đánh cược bằng số ít ỏi xe game còn lại của mình rằng, chắc chắn lại là vị khách thuê giấu mặt trước đây ở tầng ba – giờ đã dọn lên tầng sáu – gây ra.
Cứ mỗi đêm vào khoảng 11 giờ, kéo dài tới một, hai giờ sáng. Vài lần đầu khi phát hiện, cậu còn đứng canh ở cầu thang suốt nửa tiếng, sợ bỏ lỡ nhiệm vụ ẩn.
Nhưng không hiểu vì thời cơ chưa đến hay lý do gì, cậu có thể cảm nhận rõ ràng người thuê trong phòng rất muốn ra ngoài, nhưng mãi vẫn không thể.
Cậu nghi ngờ đối phương thiếu sức lực, không thể phá nổi cánh cửa.
Về sau, cậu âm thầm tăng cường cách âm cho căn phòng và từ bỏ ý định rình rập nhiệm vụ ẩn.
Dù sao thì, nhiệm vụ ẩn biết điều sẽ tự tìm đến cửa.
Nhưng lần này thì khác. Tiếng “bịch” vang lên rõ mồn một, dù phòng đã được cách âm kỹ lưỡng. Chắc chắn tình hình đã thay đổi.
Có lẽ vì cấp độ chủ nhà của cậu đã lên cấp 5? Hoặc vì Nhà Nhỏ Ngập Nắng vừa đón thêm ba người thuê mới, khiến hệ thống nhận định nhiệm vụ ẩn đã đến lúc khởi động?
Dù thế nào đi nữa, Hứa Hoan hăm hở lao ra khỏi phòng với chút hy vọng trong lòng.
Chỉ vài phút sau, cậu lại trở về, vẻ mặt ngơ ngác, tay ôm một cục tròn đen thui, nhỏ xíu.
Khi tới chỗ quen thuộc, ngẩng đầu lên thì thấy cánh cửa vốn luôn đóng chặt nay đã mở toang. Dưới chân cậu, một cục đen đang nằm úp sấp, suýt nữa thì cậu giẫm trúng vì phanh không kịp.
Nhìn tư thế nằm đó, dễ dàng suy ra tiếng “bịch” lúc nãy là do nó lăn từ cầu thang xuống.
Thật đáng thương, thật ngốc nghếch… mà cũng đáng yêu quá đỗi.
Hứa Hoan đứng yên một lúc, do dự, rồi cuối cùng cúi xuống cẩn thận nhặt cục đen nhỏ lên.
Lòng bàn tay truyền đến cảm giác mềm mại như lông, nhưng khi soi kỹ, cậu phát hiện ra thứ bao phủ cơ thể nó không phải lông, mà là một lớp vật chất giống như màn sương đen mờ ảo.
Cậu vội giơ tay lên kiểm tra lòng bàn tay, thấy không dính tro bụi mới thở phào nhẹ nhõm.
May quá, không phải tinh linh than đá kiểu phim hoạt hình.
Dù sao thì cũng hơi giống.
Ừm… sờ vào thấy dễ chịu thật, cảm giác rất tốt~
Sau khi cảm thán xong, cậu lật ngửa cục “than đá giả” nhỏ này ra, rồi phát hiện thêm điểm khác biệt.
Hóa ra mặt ngược lại mới là mặt chính. Trên trán nó mọc một đôi sừng nhỏ hình ớt chuông, đỏ rực, khiến cậu suýt thì đưa tay sờ thử.
Nhưng đã kịp kiềm chế.
Biết đâu sờ vào đôi sừng, chạm trúng chỗ nhạy cảm nào đó của cục than đá nhỏ này, thì cậu có kêu trời cũng không ai tin.
Tóm lại, tuyệt đối không được táy máy!
Việc cục cưng này ngoan ngoãn để cậu lật qua lật lại cũng dễ hiểu – vì nó đã bị ngã đến ngất xỉu.
Hai mắt hiện lên hai dấu "X" rõ ràng, to tướng.
Nhiệm vụ ẩn? Đã hoàn toàn biến mất tăm.
Thế này là thú cưng dành cho người chơi đến muộn nhưng vẫn đến?
Chắc chắn rồi, hẳn là con vật mà trò chơi "Cuộc Sống Thảnh Thơi Của Chủ Nhà" phân phối cho cậu.
Như những game trồng trọt cậu từng chơi trên điện thoại: sau một cốt truyện đơn giản, nhân vật chính sẽ nhận nuôi một con vật lang thang, rồi bắt đầu cuộc sống điền viên hạnh phúc bên một người, một thú cưng.
Nếu nuôi thú cưng là một trong những điểm thu hút chính, về sau sẽ xuất hiện thêm nhiều sinh vật đáng yêu khác, và nhân vật chính sẽ dần bị vây quanh bởi những thứ lông lá, ấm áp mà tưng bừng.
Suy nghĩ miên man, Hứa Hoan càng tin chắc vào phán đoán của mình. Cậu không nấn ná ở hành lang thêm nữa, mang theo cục đen nhỏ vừa nhặt được về phòng.
Dù vậy, nét mặt vẫn còn đầy bối rối.
Làm sao đây? Từ nhỏ cậu chưa từng nuôi mèo hay chó, chỉ nuôi… trên mạng. Giờ bỗng dưng có một cục đen nhỏ, đến chủng loại còn chưa từng thấy bao giờ, phải chăm sóc kiểu gì đây a a a?
Bước đầu tiên, có nên đánh thức nó không? Biết đâu nó có thể giao tiếp với mình?
Hay là nên tắm rửa cho nó trước? Dù sao cũng vừa lăn cầu thang đến ngất xỉu, tắm rửa để xả xui thì cũng chẳng sai?
Đang lúc Hứa Hoan loay hoay không biết làm gì, cục cưng trong tay bỗng động đậy, có dấu hiệu sắp tỉnh.
Thấy vậy, cậu ngồi thẳng lưng, kiên nhẫn chờ đợi.
Một lát sau, hai dấu "X" trên mặt cục đen nhỏ từ từ biến thành ">_<"