Tôi Có Một Tòa Nhà Ở Quê
Chương 77: Hóa Ra Là Định Mệnh
Tôi Có Một Tòa Nhà Ở Quê thuộc thể loại Linh Dị, chương 77 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Kim Đan là một blogger chuyên review ẩm thực. Tài khoản Douyin của anh mang tên "Kim Đan Lão Đào" – nghe là biết anh chuyên đi khám phá những quán ăn vỉa hè, bình dân.
Vào nghề từ năm 25 tuổi, đến nay đã tròn 30, làm nghề được đúng năm năm. Từ một thanh niên còn non nớt, anh đã chính thức trở thành một ông chú trung niên bụng bự, da ngăm.
Nếu không phải phong cách livestream hài hước, tưng tửng, lại hào phóng với fan – nào là tặng quà, bốc thăm cho fan gần đến ăn cùng – thì fan của anh cũng chẳng trung thành đến vậy.
Nhưng hôm nay, anh không đi review quán nào cả.
Chẳng vì lý do gì khác, chỉ vì bị ông bà nội gọi về nhà, còn dặn kỹ: phải lái chiếc Mercedes.
Nhận được lệnh, Kim Đan liền thầm kêu khổ. Gọi về đã đành, còn bắt lái xe Mercedes… ông bà nội chắc chắn không có ý tốt.
Hai lần trước anh lái chiếc xe đó về, lần thì chở lúa mì, lần thì chất đầy hơn chục thùng dầu đậu nành. Lần nào cũng nhồi kín khoang sau, chẳng thèm đếm xỉa đến việc chiếc xe ấy đủ tiền mua cả trăm tấn nông sản.
Có phải trong mắt ông bà nội, chiếc Mercedes của anh chỉ là một chiếc xe tải đa năng không?
Dù sao thì áp lực huyết thống quá lớn. Kim Đan đành dậy sớm, miễn cưỡng lái xe về quê. Suốt buổi sáng, anh mồ hôi mồ kê đổ như tắm, thu hoạch rau củ trong ruộng, chất đầy cả sân ông bà. Cuối cùng, anh chở nửa khoang xe rau củ tươi ngon về thành phố.
Nửa khoang xe đó là tiền công cho cả buổi lao động vất vả.
Vì chỉ lấy được mức đó – thêm chút nữa là ông bà nội cầm chổi rượt đuổi liền.
Kim Đan ấm ức, nhưng Kim Đan không nói.
Rõ ràng những bó rau đó đều do anh nhổ từng cọng, nhặt từng lá mà lên QAQ.
Giữa mùa hè nắng như thiêu, mồ hôi nhễ nhại, lưng đau nhức, chân mỏi nhừ. Anh chỉ mong về nhà tắm rửa cho sạch, rồi nằm dài trên giường đến tận khuya.
Ai ngờ, phúc chưa tới, họa đã tìm đến – xe giữa đường bỗng dưng hỏng.
Gọi thợ xong, anh xuống xe chờ, tiện hóng gió cho bớt nóng.
Lúc đó, anh thấy một tòa nhà năm, sáu tầng nằm không xa, bao quanh bởi hàng rào sắt, tạo thành một sân rộng lớn.
Bên trong, cỏ cây xanh mướt, hoa lá rực rỡ, sinh cơ dạt dào.
Nhưng anh chỉ có thể "nhìn trộm qua khe hở" mới thấy được vẻ đẹp ấy.
Phần sân rộng bên trong thì bị một đám người đen nghịt che kín.
Kính râm suýt trượt khỏi mũi, Kim Đan nín thở, trợn mắt nhìn kỹ. Không phải ảo giác – trong sân thật sự có cả vài trăm người đang chen chúc, đứng chật như nêm.
Anh cảm giác như đang nhìn thấy tận mắt cảnh tượng một hộp cá mòi sống.
Họ đang làm gì vậy? Cảnh truyền đạo còn không đông đến mức này. Các cụ già xếp hàng nhận trứng mỗi sáng nhìn vào cũng phải gật gù thán phục.
Với tinh thần "xem hội không sợ đông", nghĩ biết đâu lại gặp chuyện hay, đôi chân Kim Đan tự động bước về phía tòa nhà.
Càng lại gần, anh càng thấy rõ. Đám đông không phải toàn ông bà già như tưởng, mà chủ yếu là người trẻ, xen lẫn trung niên và người lớn tuổi. Tất cả đều trộn vào nhau, đứng thành hàng dài ngoằn ngoèo.
Thậm chí còn có một cậu nhóc khoảng mười tuổi, giơ chiếc điện thoại "tiểu thiên tài" lên, hớn hở chia sẻ gì đó với bạn. Kim Đan nghe không rõ, chỉ lờ mờ bắt được vài từ:
– Cá chép vàng, đến mau!
– Mang theo tiền!
Kim Đan: ???
Giờ trẻ con giàu vậy sao? Gọi bạn đi chơi mà còn nhắc mang tiền theo. Nhìn dáng vẻ xếp hàng thế này thì chắc không phải hoạt động một hai tệ, ít nhất cũng phải trăm tám chục chứ?
Cha mẹ các em nhỏ này có biết không thế?
Kim Đan "yo hố" trong lòng, máu tò mò hoàn toàn bị kích thích. Hôm nay nhất định phải xem cho ra lẽ, nếu không về nhà chắc mất ngủ luôn.
Nghĩ vậy, anh nhanh nhẹn chen vào cuối hàng.
Ngước lên thấy hàng người kéo dài ngoằn ngoèo, anh liền rút điện thoại ra chơi game cho đỡ chán.
Thấy hàng di chuyển, anh cũng bước theo, quyết không bỏ lại phía sau.
Chơi một lúc thấy chán, anh vào nhóm fan của mình.
Giờ này là trưa, nhóm chat rôm rả. Vì là fan của streamer ẩm thực nên ai cũng thích khoe ảnh bữa trưa. Đăng hình khắp nơi là chuyện bình thường.
Kim Đan không lên tiếng, chỉ lặng lẽ lướt từng bức ảnh.
Càng lướt, anh càng thấy mũi mình như ngửi thấy một mùi hương dễ chịu lạ kỳ. Đó là mùi rau củ hòa quyện, thoang thoảng hương khói bếp đậm đà.
Chỉ cần tưởng tượng thôi, bụng đã réo vang, cảm giác đói cồn cào ập đến.
"Lạ thật… Bình thường xem ảnh đâu có phản ứng mạnh thế này? Hay là vì sáng nay làm việc quá mệt, sinh ảo giác? Cũng có khả năng lắm, mình làm việc cật lực mấy tiếng liền mà."
Anh xoa bụng, lẩm bẩm bực dọc.
Lời phàn nàn không to không nhỏ, nhưng đủ để người đứng trước sau nghe thấy.
Lập tức có người "phụt" một tiếng cười.
Nghe thấy, Kim Đan nhạy cảm nhận ra mình bị cười nhạo. Nhưng anh thật sự không hiểu mình nói sai chỗ nào, bèn quay sang nhìn với ánh mắt thắc mắc.
Người cười là một thanh niên cao to, cơ bắp cuồn cuộn. Thấy Kim Đan nhìn, anh ta hơi ngại, cười lấy lòng, vẻ chất phác.
Từ khi béo lên, Kim Đan đặc biệt ngưỡng mộ thân hình như vậy. Thấy đối phương không cố ý chế giễu, anh cũng không ghét, liền cười lại, hỏi:
– Cậu em, anh nói gì sai à, sao đột nhiên cười thế?
– Xin lỗi anh, em không cố ý. Nhưng… anh chắc là lần đầu đến đây phải không? Không biết đây là đâu à?
– Ha ha, đúng rồi. Anh tình cờ đi ngang, xe hỏng nên xuống chờ thợ. Thấy trong sân đông người quá, tò mò nên ghé xem. Sao, có liên quan gì đến việc cậu cười không?
Nghe xong, thanh niên gật gù:
– Có chứ, đương nhiên là có! Anh nhìn cái biển hiệu tầng một kia kìa – Ngự Thiện Phòng. Giờ anh hiểu rồi chứ? Mùi đồ ăn anh ngửi thấy không phải ảo giác, là thật! Vương Ngự Trù đang xào rau trong bếp đó!
– Ôi, biết là hôm nay mọi người đều bị cái "phiếu ưu đãi một ngày" kia mê hoặc rồi. Em nên đi lấy số sớm hơn. Giờ xếp giữa chừng, tiến cũng dở, lui cũng dở, haiz!
Kim Đan lúc này mới vỡ lẽ. Hóa ra là nhà hàng?
Anh nhớ lại, trước đây cũng từng lái xe ngang qua đây. Chắc là mới mở gần đây, không thì làm sao thoát khỏi mắt một blogger ẩm thực như anh.
Nhưng nói thật, mùi hương này… ngửi là mê. Ngay cả anh – kẻ sành ăn từng thử trăm quán – cũng bị khuất phục, đến mức bụng réo ọc ọc, mất mặt hết chỗ nói.
Nhìn vào trong tiệm, người chen chúc. Hàng bên ngoài cũng xôn xao rõ rệt – từng người rời khỏi hàng dài đã xếp, lao vào một hàng khác ngắn hơn. Rõ ràng, món ăn ở đây phải ngon đến mức khiến người ta không thể bỏ lỡ.
Có nên rời hàng này, vào ăn thử một bữa không nhỉ?
Nhưng ban đầu anh chỉ muốn biết hàng dài này đang bán gì. Bỏ giữa chừng, biết đâu nửa đêm lại hối hận không ngủ được.
Suy nghĩ một lúc, Kim Đan cảm ơn thanh niên, rồi quyết định kiên trì xếp hàng đến cùng. Mục tiêu ban đầu phải hoàn thành đã.
Còn việc ăn uống, chỉ cần có thời gian, anh có thể quay lại bất cứ lúc nào. Nhà hàng ngon thế này thì chẳng sợ nó chạy mất.
Nghĩ thông suốt, anh yên tâm hơn, kiên nhẫn tiếp tục.
Nhưng khi hàng càng ngắn, anh càng tiến gần cửa chính Ngự Thiện Phòng, mùi hương quyến rũ kia dường như tăng theo cấp số nhân, từng chút một bào mòn ý chí vốn đã chẳng còn nhiều.
Kim Đan không nhớ mình đã nuốt nước bọt bao nhiêu lần. Anh nhắm nghiền mắt, lại vào nhóm fan, cố chuyển hướng chú ý.
Nhưng ngón tay trên bàn phím cũng như đôi chân trước đây – không kiểm soát nổi, gõ thành một dòng trạng thái:
"Cả nhà ơi, hôm nay streamer phát hiện một nhà hàng siêu thần kỳ, chủ quán tự tin đặt tên là 'Ngự Thiện Phòng'. Hỏi thử thì biết, muốn ăn phải lấy số trước, nếu không kịp là hết. Hôm nay streamer có việc, chưa ăn được. Lần sau, đợi mọi người rảnh, anh sẽ dẫn cả nhà đi khám phá nhé!"
Fan thích xem náo nhiệt lập tức trả lời nhiệt tình:
"Cái gì?! Lại có quán mới à? Mà nói thật, streamer làm sao mà luôn phát hiện sớm vậy, chắc ngày nào cũng rảo hết ngõ ngách hẻo lánh nhỉ?"
"Anh ơi, anh coi tụi em như người nhà đó, đừng giới thiệu các quán ăn dở tệ cho tụi em nha!"
"Ha ha, bạn ở trên chắc không phải fan cũ rồi! Fan lâu năm đều biết, streamer nhà mình là loại có tâm. Quán nào được review đều ngon, dù có vài lỗi nhỏ nhưng không sao – ngon là được!"
"Hơn nữa, streamer còn hay mời fan gần đó cùng đi, vừa được ăn miễn phí, vừa lên hình livestream, lại chứng minh đồ ăn thật sự ngon. Một mũi tên trúng nhiều đích!"
"Vậy lần này, anh có gọi anh em trong nhóm đi ăn cùng không? Nước miếng chảy ròng ròng.jpg"
Cũng đúng lúc này, đến lượt Kim Đan quét mã mua cái "phiếu ưu đãi một ngày" đang được truyền tai. Anh đã hiểu công dụng qua lời người xung quanh, lại học lóm cách thao tác.
Với động tác thuần thục, anh quét mã, thanh toán, nhận phiếu.
Vừa cầm phiếu lên, màn hình trước mặt hiện ngay hai chữ lớn: "Đã bán hết".
Đằng sau anh là một cô gái trẻ, thấy vậy lập tức kêu lên:
– Á!! Đến lượt em thì hết rồi? Không phải có một ngàn cái sao? Sao hết nhanh vậy! Huhu, biết thế em đến sớm hơn rồi, em hận!
À… vậy mình là người cuối cùng mua được?
Dường như có chút may mắn.
Nhưng người cuối cùng như anh vẫn chưa đi, mà người sau đã khóc lóc. Cảm giác hơi ngượng, quay người bỏ đi thì cũng không phải lúc?
Đang ngập ngừng định an ủi vài câu, thì cô gái kia mặt ủ rũ, nhưng nhanh như cắt quay người, chen vào một hàng khác trước khi ai kịp phản ứng.
Là kiểu: không mua được phiếu thì cũng phải ăn một bữa mới chịu đi à?
Thôi, lo lắng làm gì. Người ta không cần an ủi, tự mình biết cách dỗ dành bản thân.
Kim Đan thở phào, tâm trạng bỗng phấn chấn hẳn. Xem ra hôm nay vận may của anh cũng không tệ. Dù sáng bị ông bà bắt làm vườn, về đường xe hỏng, nhưng vẫn kịp giật được chiếc phiếu ưu đãi cuối cùng.
Chẳng lẽ… đây chính là định mệnh an bài?