Tôi Có Thể Giữ Cậu Đến Canh Năm
Chương 105: Tầng -18
Tôi Có Thể Giữ Cậu Đến Canh Năm thuộc thể loại Linh Dị, chương 105 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Bảy ngày sau Tết Trung thu, trời u ám, mây đen vần vũ, như thể sắp trút xuống một cơn mưa lớn bất cứ lúc nào.
Gia tộc họ Thẩm gọi điện sang báo tin Thẩm Hoài Thận đã qua đời.
Lúc ấy, Tạ Ấn Tuyết và Liễu Bất Hoa đang chuẩn bị ra ngoài. Khi dì Trần nghe xong cuộc gọi rồi báo lại, Tạ Ấn Tuyết chỉ khựng lại một chút, rồi cúi đầu tiếp tục mặc áo.
"Tuyết…" – Dì Trần không nhìn rõ cảm xúc trong mắt y, do dự hỏi: "Con có muốn về tiễn ông ấy một đoạn không?"
"Không."
Tạ Ấn Tuyết vẫn trả lời ngắn gọn như vậy, nhưng giọng đã nghẹn lại:
"Vả lại, con đi thì có làm được gì đâu? Con mang mệnh cách khắc thân, khắc người thân. Đến quỳ trước quan tài, ông ấy có thể yên lòng ra đi sao?"
Dì Trần nghe vậy liền im lặng, không nhắc đến họ Thẩm nữa, chỉ dặn Liễu Bất Hoa:
"Dì thấy trời hôm nay u ám quá, chắc sắp mưa, hai đứa nhớ mang theo ô."
"Vâng." – Liễu Bất Hoa lo lắng liếc nhìn Tạ Ấn Tuyết: "Để con đi lấy."
Khi anh trở lại với chiếc ô, đã thấy Tạ Ấn Tuyết đứng chờ ở cửa Minh Nguyệt Nhai, khoác trên người chiếc áo dài màu thu ấm áp, nhưng lại càng làm nổi bật vẻ cô độc lẻ loi.
Liễu Bất Hoa bước lại gần, bỗng nhận ra dải lụa đỏ mà Tạ Ấn Tuyết thường dùng để buộc tóc nay đã đổi thành dải trắng từ lúc nào.
Nghe tiếng bước chân, thanh niên nghiêng người hỏi:
"Lấy ô chưa?"
"Rồi ạ." – Liễu Bất Hoa gật đầu.
Tạ Ấn Tuyết quay người, hướng về chiếc xe thể thao đậu ngoài cửa:
"Vậy đi thôi."
Nhưng không biết là do gió thu lạnh buốt ngày càng mạnh, hay bầu trời u ám khiến không khí trở nên âm trầm, vừa bước ra khỏi cửa, Tạ Ấn Tuyết đã bị gió núi thổi vào người, ho sặc sụa. Khi cơn ho tạm dứt, bàn tay y đã nhuốm đầy máu tươi.
"Cha nuôi…"
Liễu Bất Hoa hít mạnh một hơi, vội vàng lấy ra một cuộn giấy sạch đưa cho y.
Tạ Ấn Tuyết lau ngón tay và vệt máu trên môi, rồi lên xe, nhắm mắt điều hòa lại hơi thở vì cơn ho hành hạ.
Liễu Bất Hoa quan sát y qua gương chiếu hậu, nhăn mày nổ máy, lái xe đến tòa nhà Vân Úy – bởi vì Chu Dịch Côn vừa gọi điện cầu cứu Tạ Ấn Tuyết.
Lần này, gã không cầu cứu cho bản thân, mà cho một người bạn tên Lận Kiến Hiền.
Theo lời Chu Dịch Côn, Lận Kiến Hiền là bạn thân từ thuở nhỏ, từng động viên, hỗ trợ tài chính cho gã khi sự nghiệp gặp khó khăn. Vì vậy, khi bạn gặp nạn, gã không thể đứng nhìn.
Dù chuyện lần này khá "đặc biệt", gã không thể tự mình giúp được, nhưng may mắn là gã quen Tạ Ấn Tuyết.
Vừa hay, Tạ Ấn Tuyết gần đây không còn giao dịch với người chơi trong hai phó bản liên tục, thân thể vừa khỏi bệnh lại yếu dần. Cuộc gọi của Chu Dịch Côn đúng lúc giúp y có cơ hội giao dịch với người bạn thuở nhỏ của gã, nên lúc này mới cùng Liễu Bất Hoa trên đường đến tòa nhà Vân Úy.
Khi đến nơi, thấy Tạ Ấn Tuyết vẫn lạnh lùng như cũ, Liễu Bất Hoa không biết tâm trạng y ra sao, bèn cố nói chuyện phiếm để xua tan không khí:
"Chu Dịch Côn vẫn còn ở đây à? Cái ghế gã tặng thật là thích, đêm nào con cũng dùng để xoa bóp hông."
Tạ Ấn Tuyết vừa mở cửa xe vừa đáp:
"Cái ghế kia cũng không tệ."
"Vậy à?" – Liễu Bất Hoa trầm ngâm: "Không biết so với người đấm thì thế nào nhỉ."
Tạ Ấn Tuyết nghe vậy, nói:
"Cha nhớ chỗ gã có một chuyên viên massage tên Viện Viện. Nếu cô ấy còn làm việc, con có thể nhờ cô ấy xoa bóp thử."
"Massage sạch chứ?" – Liễu Bất Hoa lập tức hứng thú: "Không sạch thì con không thử đâu."
Tạ Ấn Tuyết bật cười:
"Không giống con chút nào."
"Con thích đẹp, nhưng con là công dân tốt, tuân thủ pháp luật." – Liễu Bất Hoa thấy Tạ Ấn Tuyết cười, liền thở phào, vỗ ngực nghiêm túc nói: "Vả lại, mờ ám mà cũng gọi là massage à? Chu Dịch Côn cũng không được đâu. Lát nữa nếu con phát hiện hắn làm chuyện bất chính, con sẽ báo công an ngay."
Tạ Ấn Tuyết: "… Ừ."
Hai người bước vào thang máy tòa nhà Vân Úy. Cửa vừa khép lại, bỗng một bàn tay trắng nõn, mảnh khảnh vội chèn vào.
"Chờ một chút! Chờ một chút!"
Người chen vào là một cô gái trẻ đẹp, mới độ hai mươi, nhỏ nhắn đáng yêu, tràn đầy sức sống thanh xuân. Nhưng trang phục lại hoàn toàn trái ngược với vẻ ngoài: cổ áo khoét sâu, váy bó sát người, kèm theo đôi tất đen gợi cảm – kiểu dáng khiến cánh mày râu phải ngoái nhìn.
Liễu Bất Hoa cảm thấy cô gái này là sự kết hợp hoàn hảo giữa ngây thơ và quyến rũ, liền tỏ ra ga lăng, mỉm cười:
"Chào cô, cô muốn lên tầng mấy? Để tôi bấm giúp."
"Tầng 88, cảm ơn." – Cô gái vừa nói vừa thở dốc vì chạy, chợt nhận ra số 88 đã được bấm sẵn, liền ngạc nhiên hỏi: "Hai người cũng lên tầng 88 à?"
"Đúng vậy." – Tạ Ấn Tuyết đáp.
Liễu Bất Hoa hỏi:
"Chúng tôi đến gặp Chu Dịch Côn, cô cũng vậy à?"
Cô gái cười:
"Đúng rồi, tôi là chuyên viên massage mà ông chủ Chu mời đến."
"Viện Viện?" – Liễu Bất Hoa nhớ ngay đến tên mà Tạ Ấn Tuyết vừa nhắc.
Cô gái lắc đầu:
"Tôi không phải Viện Viện. Chị ấy bị bệnh nên nhờ tôi đi thay. Tôi tên là Phương Phương."
Dù là Viện Viện hay Phương Phương, hai cái tên này đều nghe không giống tên thật.
Nhưng Liễu Bất Hoa không đào sâu, chỉ tự giới thiệu:
"Tôi là Liễu Bất Hoa, đây là Tạ Ấn Tuyết. Chúng tôi đều là khách của Chu Dịch Côn."
Trước mặt người ngoài, anh không giải thích mối quan hệ với Tạ Ấn Tuyết, tạm gọi y là "anh Tạ" như bao người khác.
Cô gái tên Phương Phương gật gù:
"Ồ, tôi biết rồi. Ông chủ Chu và cấp trên tôi nói hôm nay có khách, dặn tôi đến massage cho họ."
Liễu Bất Hoa không khỏi nghi ngờ: Chu Dịch Côn cẩn thận vậy sao?
Trong lúc họ nói chuyện, thang máy dần dừng lại, cửa mở ra.
Vì trong thang máy chỉ có ba người, và đều lên tầng 88, nên Phương Phương nghĩ đã đến nơi, vừa định bước ra, liền cất tiếng:
"Tới rồi!"
"Chờ đã."
Nhưng cô chưa kịp bước, đã bị Liễu Bất Hoa kéo lại.
Phương Phương bị kéo tới nghiêng người, vừa đứng vững, liền thấy thanh niên mặt mày tuấn tú, mắt sáng mày cong, đang nghi hoặc nhìn vào màn hình tầng. Anh nói:
"… Đây không phải tầng 88."
Cô theo ánh mắt anh nhìn ra ngoài, thấy con số hiển thị bên cạnh cửa thang máy, lập tức nuốt nước bọt, sợ hãi:
"… Tầng -4?"
Trên màn hình hiện số "4", nhưng trước đó là một dấu "-".
Các tòa nhà cao tầng hay chung cư thường có bãi đỗ xe ngầm từ tầng -1 đến -3, nhưng hiếm có nơi nào xây tầng -4 – vì "tử" (chết) đồng âm với "tứ" (bốn). Dù có, người ta cũng sẽ dùng ký hiệu thay thế như LG1, LG2 để tránh xui xẻo.
Liễu Bất Hoa bực mình:
"Tòa Vân Úy có tầng -4 à?"
"Tôi… tôi không biết." – Phương Phương run rẩy lắc đầu: "Hôm nay là ngày đầu tôi đi làm."
"Tòa Vân Úy không có tầng -4."
Tạ Ấn Tuyết lạnh nhạt lên tiếng, đồng thời chỉ vào bảng điều khiển:
"Trong thang máy cũng chỉ có đến tầng hầm LG2."
"Vậy… nơi này là…"
Liễu Bất Hoa chưa kịp nói xong, cửa thang máy đã khép lại vì không ai ra ngoài, rồi lại khởi động – nhưng lần này, nó đang đi xuống.
Anh hỏi:
"Thang máy đang đi xuống à?"
Nghe vậy, Phương Phương chợt cứng người:
"Hả?"
Cô nín thở, cảm nhận thấy thang máy thực sự đang di chuyển xuống dưới, lập tức sợ hãi tột độ, mắt đỏ hoe, nước mắt chực trào.
Chiếc thang máy đã đi tới tầng -4 – tầng vốn không tồn tại trong tòa Vân Úy. Vậy nó còn định đi xuống đâu nữa?
Tầng mười tám địa ngục ư?
Vì từng xem nhiều phim kinh dị, Phương Phương lập tức nghĩ tới điều đó. Ý nghĩ khiến cô sởn da gà, chân tay bủn rủn.
Nỗi sợ trong lòng cô càng dâng cao khi cửa thang máy mở ra, hiện ra con số "-18".
Đặc biệt, con số này không phải màu vàng sang trọng, mà là màu đỏ máu!
Phương Phương như đông cứng người khi nhìn thấy con số đỏ rực. Máu trong người như ngừng chảy, cô há miệng nhưng không thể hét lên.
Nếu không có Liễu Bất Hoa đỡ kịp, có lẽ cô đã ngã gục xuống sàn như một đống bùn.
Trong chiếc thang máy âm u, không khí ngột ngạt. Tiếng nói của Liễu Bất Hoa lúc nãy còn là nghi ngờ, giờ đã pha chút bực bội:
"Sao kỳ vậy, có quỷ à?"
Anh dừng lại một chút, giọng bỗng vui vẻ:
"Là nữ quỷ phải không?"
Tạ Ấn Tuyết: "…"
Bên ngoài không ai trả lời. Chỉ có đèn thang máy nhấp nháy liên tục như hỏng hóc, ánh sáng đỏ rực ngoài hành lang như sống động, mỗi lần tối đi, lại mở rộng phạm vi, từng bước, từng bước tiến gần lại cửa thang máy.
"Không có quỷ." – Tạ Ấn Tuyết thở dài: "Chỉ là âm khí tích tụ, gây ra ảo giác thôi."
Nói xong, y giơ tay phải lên, đập mạnh ba cái vào thành thang máy.
Thật kỳ lạ. Bình thường, dù là va chạm nhỏ, thang máy cũng rung lắc dữ dội. Nhưng lần này, ba cú đập mạnh của Tạ Ấn Tuyết không khiến chiếc thang máy lay động chút nào.
Không chỉ vậy, đèn thang máy lập tức trở lại bình thường. Cửa thang máy đang mở ở tầng -18, từ từ khép lại. Tạ Ấn Tuyết nhìn vào màn hình, thấy con số tầng dần tăng lên, mới nói:
"Ổn rồi."
"… Vừa rồi là chuyện gì vậy?" – Phương Phương ngơ ngác hồi lâu mới hoàn hồn, run rẩy hỏi: "Âm khí tích tụ là gì?"
Tạ Ấn Tuyết nghe vậy cũng thấy khó xử. Những thứ thuộc phạm trù "mê tín dị đoan" rất khó giải thích với người thường như Phương Phương.
May mà lúc đó thang máy đã dừng ở tầng 88, cắt ngang câu hỏi. Cửa căn phòng trên tầng cao nhất mà Chu Dịch Côn thuê không đóng, vừa mở cửa thang máy đã thấy ngay Tạ Ấn Tuyết và Liễu Bất Hoa. Gã vội vàng cười đón:
"Cậu Tạ, các người tới rồi à? Mời vào…"
Tạ Ấn Tuyết im lặng nhìn Chu Dịch Côn một lúc, mới theo lời mời bước vào cùng Liễu Bất Hoa và Phương Phương. Chu Dịch Côn vội vàng pha trà, rót nước, mãi đến khi hai người ngồi xuống mới để ý thấy bên cạnh còn một cô gái.
Gã hỏi:
"Cô là Phương Phương, đến thay Viện Viện à?"
"Dạ… đúng vậy." – Phương Phương mặt mày tái mét, đờ đẫn gật đầu.
"Sao sắc mặt cô xấu vậy? Cũng bị bệnh à?" – Chu Dịch Côn thấy cô trắng bệch, má hồng cũng không cứu nổi vẻ thất thần, nghi ngờ hỏi: "Công ty các người không có chuyên viên khỏe mạnh hơn à?"
Hôm nay biết Tạ Ấn Tuyết sẽ tới, Chu Dịch Côn đã dặn thư ký phải tìm người mát-xa giỏi, tay nghề cao. Giờ thấy Phương Phương run rẩy như thế này, dù chưa biết tay nghề ra sao, nhưng rõ ràng là không có sức lực để xoa bóp.
Phương Phương không biết trả lời thế nào, lại thấy hai gò má hõm sâu của Chu Dịch Côn, nghĩ thầm: Ông chủ này cũng chẳng khá khẩm hơn mình là bao.
"Đừng nói chuyện mát-xa nữa." – Tạ Ấn Tuyết giơ tay ngăn Chu Dịch Côn: "Nói chuyện chính đi."
"Vâng vâng vâng!" – Chu Dịch Côn lập tức nghe lời, liên tục đáp: "Tôi đã nói qua điện thoại với cậu rồi. Người gặp nạn lần này là bạn thân Lận Kiến Hiền của tôi, không phải tôi. Tôi cũng đã nói rõ điều kiện để mời cậu giúp đỡ, hắn đồng ý, nên tôi mới liên lạc."
Tạ Ấn Tuyết nhấp một ngụm trà, cúi mắt hỏi:
"Người đó đâu?"
"À đúng, tên này đâu rồi?" – Chu Dịch Côn cũng lẩm bẩm: "Nửa tiếng trước hắn gọi nói sắp tới, giờ vẫn chưa thấy đâu. Không lẽ gặp chuyện?"
Nói xong, gã lập tức cầm điện thoại trên bàn gọi lại.
Cuộc gọi đầu tiên – không ai bắt máy.
Gã gọi lần thứ hai. Lần này có người nghe, nhưng phía bên kia ồn ào dữ dội, như thể Lận Kiến Hiền đang ở nơi sóng yếu.
"Alo? Alo?"
"Alo? Ông Lận, Lận Kiến Hiền?"
Chu Dịch Côn gọi vài lần, Lận Kiến Hiền mới trả lời bằng giọng khàn khàn:
"Ông… Chu…"
"Ông đang ở đâu? Không phải nói sắp tới rồi à?" – Chu Dịch Côn che micro, thì thầm: "Cậu Tạ đã tới rồi, sao ông chưa tới? Tôi đã nói tính cậu ta…"
Tạ Ấn Tuyết lạnh lùng nhắc:
"Tôi nghe thấy đấy."
Chu Dịch Côn lập tức ngoan ngoãn sửa lời:
"Rất khoan dung, nên ông càng không thể đến muộn được."
Đầu dây bên kia lại ồn ào một hồi. Sau nửa phút, Lận Kiến Hiền mới nói tiếp:
"Có lẽ… hôm nay tôi không tới được…"
"Hả?" – Chu Dịch Côn trợn mắt: "Ông đang đùa tôi à?"
"Không… tôi không đùa." – Lận Kiến Hiền vội phủ nhận, rồi giọng bỗng nghẹn ngào cầu cứu: "Ông Chu… tôi sợ quá… Cầu xin ông… nhờ cậu Tạ cứu tôi…"
Nói đến đó, âm thanh đột ngột im bặt.
"Ông Lận?"
Chu Dịch Côn không nghe thấy gì nữa, buông điện thoại xuống – mới biết cuộc gọi đã bị cúp.
Ngay cả Chu Dịch Côn cũng nghẹn lời:
"Cái này…"
Tạ Ấn Tuyết đặt tách trà xuống, ngước lên nhìn Chu Dịch Côn:
"Ông biết gì thì nói hết đi. Kể trước tình hình của hắn cho tôi nghe."
Lận Kiến Hiền không tới được, lúc này chỉ còn cách này.
"Được." – Chu Dịch Côn thở dài, bắt đầu kể lại sự việc với Tạ Ấn Tuyết: "Dù hôm qua tôi mới gặp hắn, nhưng chuyện bắt đầu từ tám ngày trước – đúng vào đêm Trung thu."
Tám ngày trước, đêm Trung thu, Lận Kiến Hiền vừa đi tuần tra khu bất động sản mới xây xong, mệt nhoài, vừa về nhà đã đổ vật ra ngủ trên ghế sofa.
Hầu hết người đi làm nếu không tăng ca đêm Trung thu đều được nghỉ. Nhưng ông chủ Lận Kiến Hiền lại không nghỉ, phải tự mình đi tuần – bởi nửa tháng trước, khu đất đó xảy ra tai nạn.
Một công nhân làm việc trên cao không thắt dây an toàn, rơi từ tầng mười tám xuống, chết tại chỗ. Nghe nói đầu rơi lìa khỏi thân, chết rất thê thảm.
Lận Kiến Hiền sợ sự việc ảnh hưởng đến tiến độ và danh tiếng, nên bỏ tiền che giấu. Nhưng hình như khoản bồi thường không thỏa đáng, hôm sau người nhà nạn nhân kéo đến công ty gào khóc, gây rối tận văn phòng. Hắn đau đầu vì tiếng ồn, thậm chí không dám ở lại công ty. Từ đó, ngày nào cũng phải đích thân đến công trường giám sát, sợ công nhân nào thiếu ý thức, không thắt dây an toàn, lại rơi xuống chết – không chỉ hại mình mà còn vạ lây cả hắn.
Cứ như vậy được bảy ngày. Đêm hôm ấy – đúng vào ngày hồi hồn của nạn nhân – Lận Kiến Hiền đang ngủ, bỗng mơ thấy một người không rõ mặt cứ lẩm bẩm một dãy số điện thoại. Giọng nói vừa buồn, vừa quỷ dị, chỉ một lúc đã dọa hắn tỉnh giấc.
Ngay lúc hắn vừa tỉnh, điện thoại bỗng reo vang.
Tiếng chuông vang dội giữa đêm khuya tĩnh mịch khiến người ta dễ liên tưởng đến điều ghê rợn. Chưa kịp bình tĩnh sau cơn ác mộng, Lận Kiến Hiền đã bị dọa cho giật mình.
Khi hắn bình ổn lại, điện thoại cũng tắt.
Hắn không thấy có gì bất thường. Dù không nghe máy, nhưng gọi lại là được chứ sao?
Nhưng khi mở nhật ký cuộc gọi ra, Lận Kiến Hiền kinh ngạc phát hiện: không có bất kỳ cuộc gọi nhỡ nào cả.