Tôi Có Thể Giữ Cậu Đến Canh Năm
Chương 30: Âm Thanh Sau Lưng
Tôi Có Thể Giữ Cậu Đến Canh Năm thuộc thể loại Linh Dị, chương 30 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
“Tôi hiểu rồi.” Tạ Ấn Tuyết nghe bà Tiêu nói xong, gật đầu: “Mời dẫn tôi đi xem con gái hai người.”
“Vâng, cậu Tạ mời bên này.”
Tiêu Tự Lâm nhường đường, đứng sang một bên. Vừa đi, ông vừa nói: “Lần trước sau khi chia tay cậu Tạ, chúng tôi cũng đã mời vài người đến xem, cúng bái, đeo bùa cho Như Thi. Nhưng chưa đầy hai ngày, tình trạng lại trở lại như cũ, thậm chí còn nặng hơn.”
Bà Tiêu đi cạnh Tạ Ấn Tuyết, tiếp lời: “Đúng vậy. Dù Tô Khiêm không sống cùng nhà, nhưng vẫn thường xuyên sang thăm Như Thi. Thế mà Như Thi lại luôn trốn tránh nó. Hai đứa rốt cuộc thế nào rồi, haiz…”
Ai ngờ vừa bước vào nhà, từ phòng khách đã vang lên một tiếng kêu đầy kinh ngạc, nghe rất quen tai. Tạ Ấn Tuyết và Liễu Bất Hoa lập tức nhận ra: “Nhà cậu to thật đấy?”
“Ừ, đúng vậy.” Giọng trả lời cũng quen thuộc không kém.
Người kia lại hỏi: “Xe cậu đâu rồi?”
“Đưa đi sửa rồi.”
“À, phải rồi. Tay lái và ghế ngồi đều biến mất luôn rồi.”
“Thật chứ?!” Một tiếng thở dài vang lên: “May mà lúc đó tôi đậu xe sát lề đường. Chết tiệt, bằng không chắc phải giải thích với cảnh sát giao thông làm sao mà tay lái, phanh, ghế ngồi… toàn bộ bay đi mất.”
Một giọng khác cất lên: “Tôi còn tệ hơn cậu. Từ lúc rời khỏi biệt viện Tần Phủ, tôi tạm trú trong cái nhà vệ sinh cũ. Nhưng cái bồn cầu thì bay mất tiêu! Tôi sợ người ta tưởng tôi đang trộm bồn cầu nên vội chạy mất. Nếu không gặp nhân viên vệ sinh hay bảo vệ thì biết giải thích thế nào đây? Cậu biết hậu quả ra sao không?”
Giọng kia hạ thấp, Tiêu Tự Lâm và bà Tiêu không nghe rõ, nhưng Tạ Ấn Tuyết vẫn nghe rất rõ: “Ra ngoài tôi mới biết cửa hàng đó bị cháy, chết rất nhiều người. Hai người đang đi vệ sinh cùng tôi đều chết cháy, còn tôi vì bồn cầu biến mất nên bỏ chạy giữa chừng, thế là sống sót.”
“Còn đáng sợ hơn là đám cháy lan từ nhà dân, cả nhóm Trần Vân cũng đang chơi trong trung tâm thương mại đó. Chuyện sau đó chắc cậu cũng đoán được.”
“… Sở Lệ và Nghiêm Chỉ đều chết cháy?”
“Trần Vân kể với tôi, toàn thân Sở Lệ bị thiêu trơ xương, máu bốc hơi sạch. Đầu Nghiêm Chỉ thì bị cột đổ đè nát bét, kiểu chết giống hệt trong trò chơi.”
Nói đến đây, Tạ Ấn Tuyết và Liễu Bất Hoa đã bước vào phòng khách. Hai người đang ngồi trên ghế quay đầu lại, một người tóc xám thời thượng, một người đeo kính, vẻ mặt học sinh – không ai khác chính là Tiêu Tư Vũ và Lã Sóc.
“Tạ Ấn Tuyết?!”
Hai người nhìn thấy khuôn mặt quen thuộc, trợn mắt kinh ngạc, đồng thanh hét lên.
Tiêu Tự Lâm cũng ngạc nhiên: “Tư Vũ, con quen cậu Tạ à?”
Tiêu Tư Vũ liếc Tạ Ấn Tuyết, rồi nhìn Liễu Bất Hoa, xác nhận không phải hoa mắt mới lắp bắp: “… Cũng… coi như quen.”
Bà Tiêu vô tình buột miệng: “Vậy sao trước đó con lại nói cậu ấy làm…”
Nhưng bà chỉ nói được một nửa đã im bặt. Tạ Ấn Tuyết mỉm cười, thay bà nói tiếp câu mà đời này bà chắc chắn sẽ không bao giờ quên: “Làm ‘vịt’ lừa tiền.”
(1) Từ lóng chỉ trai bao.
Tiêu Tư Vũ: “…”
Lã Sóc sững sờ, liền đạp nhẹ vào ống chân Tiêu Tư Vũ, thì thầm: “Tiêu Tư Vũ, lúc ở Tần Phủ cậu cứ chê tôi gan lớn, hóa ra chính cậu mới là người to gan nhất.”
Tiêu Tư Vũ ấm ức vô cùng. Nếu biết người mà bố mẹ định mời đến trừ tà cho chị gái mình chính là Tạ Ấn Tuyết, thì làm sao anh dám nói vậy?
Lúc đó, anh chưa từng gặp Tạ Ấn Tuyết, chỉ nghe bố mẹ bàn tán: người này xinh đẹp, chẳng giống Thiên Sư tí nào, trông ốm yếu, không đáng tin. Thế là anh thuận miệng nói: “Đừng nói là có con vịt nào giả dạng Thiên Sư đến lừa tiền nhà mình đấy chứ?”
Lý do anh nói vậy cũng vì trước đây, Tiêu Như Thi từng bị một tên trai bao giả dạng thầy đồng lừa tiền!
Không ngờ câu nói vô tình của anh bị ai đó trong nhà – có thể là bảo mẫu hay đầu bếp – truyền ra ngoài, rồi lại lọt đến tai Tạ Ấn Tuyết. May mà Tiêu Tự Lâm phát hiện kịp, ngăn chặn không cho lan rộng. Đây cũng là một trong những lý do khiến Tạ Ấn Tuyết đồng ý trở lại xem giúp con gái họ.
“Tiêu Như Thi đâu?”
Tạ Ấn Tuyết liếc nhẹ Tiêu Tư Vũ và Lã Sóc, nụ cười không lộ rõ. Hai người lập tức run rẩy, hoảng sợ lùi lại. Y mới dời ánh mắt, quan sát quanh phòng khách, hỏi.
Tiêu Tự Lâm quen với việc con trai hay dẫn bạn về nhà. Dù sao hôm nay tóc người đó cũng còn đen, ông chẳng buồn để ý, chỉ hỏi Tiêu Tư Vũ: “Chị mày đi đâu rồi?”
“Chị ấy đang phơi nắng ngoài sân với dì Lâm.” Tiêu Tư Vũ chỉ ra phía sau: “Nói trong nhà âm khí nặng quá, có quỷ, chị không thể ở trong phòng được nữa.”
Tiêu Tự Lâm nhớ lại lời Tạ Ấn Tuyết mới nói, đau đầu đáp: “… Đúng là nặng thật.”
… Có lẽ, thật sự có quỷ.
Chưa kịp bước đến khu vườn sau, họ đã nghe thấy tiếng lẩm bẩm hoảng loạn của Tiêu Như Thi:
“Dì Lâm, có quỷ…”
“Trong nhà có quỷ!”
“Có một người phụ nữ đang đứng đó nhìn con, đứng ngay trong phòng ngủ của con. Dì thấy không?”
“Cô chủ, tỉnh táo lại đi…” Dì Lâm đau lòng ôm lấy cô gái đang run rẩy nép vào lòng mình, an ủi: “Chỗ cửa sổ không có ai cả.”
“Không phải con nhờ dì kéo kín tất cả rèm cửa tầng ba rồi sao?” Tiêu Như Thi tuyệt vọng lắc đầu, giọng nghẹn ngào: “Vì sao giờ lại bị kéo lên như vậy… hu hu hu…”
Dì Lâm nghe vậy cũng nhíu mày. Bà nhớ rõ sáng nay khi dọn dẹp, đã kéo kín mọi rèm cửa ở tầng ba theo yêu cầu của Tiêu Như Thi. Hôm nay, ngoại trừ bà ra, không ai lên tầng ba. Thế mà… tại sao rèm cửa phòng ngủ của Tiêu Như Thi giờ lại bị kéo mở?
Tạ Ấn Tuyết bước thẳng đến trước mặt Tiêu Như Thi, dịu dàng hỏi: “Cô Tiêu, cô có quen người phụ nữ kia không?”
Tiêu Như Thi đang chìm trong sợ hãi, nghe thấy giọng nói này liền ngơ ngác ngẩng đầu khỏi ngực dì Lâm. Trước mắt cô là một mảnh vạt áo tím nhạt, cùng nhánh hoa lê thêu chỉ bạc trên vai.
“… Không biết.” Cô nhìn vào đôi mắt trong veo của người thanh niên, vô thức trả lời: “Con chưa từng gặp cô ấy.”
“Như Thi, đây là cậu Tạ.” Tiêu Tự Lâm và bà Tiêu vội đỡ cô gái đang mềm nhũn dậy: “Cậu ấy đến để giúp con.”
Từ ngày cô gặp chuyện, nhà họ Tiêu đóng cửa, từ chối mọi khách khứa. Tiêu Như Thi biết rõ người được gọi về với danh xưng “cậu” là ai. Nhưng… cô nhìn người thanh niên thân hình gầy gò, khuôn mặt tinh xảo, hai gò má tái nhợt vì bệnh tật, trông dường như còn yếu đuối hơn cả chính cô – người đã bị tà ma quấy nhiễu suốt nửa tháng – khiến cô không thể nào liên tưởng nổi đến thân phận “Thiên Sư trừ tà”.
Hơn nữa, “cậu Tạ” nghe sao mà quen thế? Tiêu Như Thi liếc nhìn Tiêu Tư Vũ đang đứng ở cổng vườn, nghi ngờ hỏi: “Vũ, đây có phải là người em từng nói…”
“Chị!” Tiêu Tư Vũ trợn mắt, lao tới bịt miệng cô: “Chị mau kể chuyện của chị cho anh Tạ đi!”
Tiêu Như Thi cũng kịp nhận ra không thể nói điều đó trước mặt Tạ Ấn Tuyết, vội nuốt lời vào bụng. Cô liếm đôi môi khô khốc, cố gắng phớt lờ ánh mắt lạnh lẽo từ tầng ba đang đổ xuống, run rẩy kể: “Là chuyện cách đây một tháng… vào dịp Tết Thanh Minh, con và chồng về quê anh ấy…”
***
Tiêu Như Thi và chồng là Tô Khiêm mới kết hôn đầu năm nay.
Hai nhà Tiêu, Tô môn đăng hộ đối, gia đình hai bên đều rất hài lòng với cuộc hôn nhân này. Tình cảm vợ chồng cũng tốt, tuy không đến mức yêu thương chết đi sống lại, nhưng thực sự rất hợp nhau.
Sau khi kết hôn, họ sống riêng trong căn nhà tự mua, không ở chung với bố mẹ hai bên.
Chỉ đến dịp Tết Thanh Minh tháng trước, Tiêu Như Thi mới theo Tô Khiêm về quê để tảo mộ tổ tiên, và ở lại nhà nội khoảng nửa tháng. Cũng từ đó, chuyện kỳ lạ bắt đầu xảy ra…
Ngôi nhà cũ của nhà họ Tô là một biệt thự kiểu Tây thời Dân Quốc. Việc tu sửa loại nhà cổ như thế rất phức tạp, tường thường nứt nẻ, gió lạnh thổi vào tứ phía, hút sạch hơi ấm. Hơn nữa, lúc họ đến, nhà đang trong quá trình sửa chữa. Gạch men sứ trên nền nhà bị cạy lên, chỉ phủ một lớp xi măng lạnh buốt. Mỗi lần bước đi, tiếng “sàn sạt” vang lên, khiến không khí trong nhà càng thêm âm u.
Vừa vào nhà, Tiêu Như Thi đã thấy lạnh đến run. Nhưng cô nghĩ là do nhiệt độ ở quê thấp hơn thành phố, nên cũng không để ý.
Thêm vào đó, cô bị say xe, nên vừa tới đã lên phòng ngủ trên tầng hai – nơi nhà họ Tô đã chuẩn bị sẵn – nằm nghỉ.
Nằm được nửa đêm, Tiêu Như Thi bỗng bị đánh thức bởi một âm thanh lạ: tiếng bàn chân lê trên mặt đất, nhẹ hơn bước chân, nhưng lại rõ ràng hơn.
Giống như có ai đó đang đi trên mặt xi măng.
Cô bừng tỉnh, nhìn quanh phòng – không thấy ai. Nhưng bóng tối bao trùm khiến cô hoảng sợ tột độ.
Giữa tiết Thanh Minh, trời mưa dầm, căn biệt thự kiểu Tây càng thêm âm u. Có lẽ cô ngủ quên đến chiều, trời đã tối mịt, trong phòng kéo rèm kín, không bật đèn. Dù bên ngoài trời chưa tối hẳn, nhưng trong phòng tối như màn đêm, không nhìn thấy năm ngón tay.
Tiêu Như Thi bật đèn ngủ, quan sát xung quanh, phát hiện chồng mình không ở trong phòng. Cô vén chăn bước xuống giường, định xuống tầng tìm anh. Nhưng khi cô bước đi, tiếng “loạt soạt” kia lại vang lên… theo từng bước chân của cô.
Khi cô dừng lại, tiếng động cũng im bặt.
Có phải do chính mình tạo ra?
Cô thử đi vài bước, quả nhiên cũng có tiếng. Nhưng trái tim cô không hề nhẹ bớt – ngược lại còn đập mạnh hơn. Bởi cô nhận ra, tiếng động đó không phải phát ra từ chân mình… mà là từ phía sau lưng.
Hệt như có người đang đi sát ngay phía sau. Cô quay lại – không thấy ai. Nhưng khi bước tiếp, âm thanh ấy lại vang lên.
Cô kể lại với Tô Khiêm. Anh chỉ cười, nói chắc tại cô đi xe lâu, mệt quá, nên ảo giác. Đêm nay nghỉ ngơi kỹ, ngày mai sẽ ổn.
Và đúng thật, mấy ngày sau đó, cô không còn nghe thấy tiếng động lạ nữa.
Nhưng đến giữa đêm thứ Bảy, khi cả hai đã chìm vào giấc ngủ, cô lại bị âm thanh ấy đánh thức.