86. Chương 86: Bút Đỏ Và Cái Chết

Tôi Có Thể Giữ Cậu Đến Canh Năm

Chương 86: Bút Đỏ Và Cái Chết

Tôi Có Thể Giữ Cậu Đến Canh Năm thuộc thể loại Linh Dị, chương 86 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Chương 86
Việc vẽ một vòng tròn hoàn hảo bằng tay vốn đã khó, huống gì Ngô Nguyệt Hàn và Hà Uy còn phải dùng tay kia đỡ lấy tay đang cầm bút.
Mọi người đứng xung quanh nhìn thấy cảnh tượng ấy đều cảm nhận rõ cái lạnh lẽo từ ngôi trường tràn ngập không gian. Hơi lạnh vô hình theo mắt cá chân len lỏi lên, khiến người ta dựng tóc gáy, sợ hãi đến mức muốn rời xa cây bút đỏ và tờ giấy trắng.
Họ đều cảm nhận được điều đó, còn Ngô Nguyệt Hàn và Hà Uy thì sao?
Trán Hà Uy lấm tấm mồ hôi lạnh, từng giọt lần lượt rơi xuống. Ánh mắt anh dần trở nên trống rỗng, không có chút sinh khí. Ngô Nguyệt Hàn cũng không khá hơn, thân thể run rẩy không ngừng, dù hai người cố gắng dùng tay đỡ lấy khuỷu tay nhau nhưng vẫn không thể khiến nó ổn định.
Bút đỏ cứ thế vẽ lung tung trên giấy, để lại những dấu chấm, nét cong vô quy luật. Ngòi bút nhiều lần rời khỏi mặt giấy, lơ lửng giữa không trung.
“Anh đừng rung nữa được không? Giữ chặt vào…” Ngô Nguyệt Hàn thấy vậy, không nhịn được cất tiếng: “Anh mà sợ nữa là tôi không nắm nổi bút đâu…”
“Cô mới sợ, mẹ nó tôi sợ lúc nào!” Hà Uy lập tức phản bác: “Cô đừng run như thế này, bút sẽ càng rung mạnh!”
Ngô Nguyệt Hàn tức giận: “Không nắm được bút sẽ có chuyện, dù sợ thế nào tôi cũng không thể đùa với tính mạng được!”
Sau khi quát xong, cả hai mới chợt nhận ra —— nếu bút không cử động là vì hai người run rẩy đẩy sinh lực ra ngoài, vậy… liệu có phải có người thứ ba nào đang tác động lên cây bút?
Ý nghĩ ấy vừa lóe lên trong đầu Ngô Nguyệt Hàn và Hà Uy, cây bút đỏ bỗng dừng lại, đứng vững giữa tờ giấy trắng.
“Tôi có câu hỏi,” Kim Hi nhăn mày, nghi ngờ nhìn chằm chằm tờ giấy và cây bút đỏ: “Bài học hôm nay yêu cầu chúng ta mời giáo viên đúng không? Vừa nãy khi mọi người bắt đầu ‘viết’ đã mời giáo viên tới, nhưng…”
Lớp 404 có bốn giáo viên, hai người đang làm mẫu, hai người đứng trên bục giảng không hề di chuyển. Vậy giáo viên mà họ gọi tới trong lúc “viết” là ai?
Kim Hi đánh thức người trong mộng, Ngô Nguyệt Hàn và Hà Uy trợn mắt, thở hổn hển nhìn cây bút đỏ trong tay, tim đập càng lúc càng nhanh, như thể cây bút đang cảnh báo họ: nó nguy hiểm, họ cần mau buông tay.
“Aaa!”
Ngô Nguyệt Hàn và Hà Uy đang đứng cạnh chiếc bàn lộn xộn, đột nhiên Lưu Dực đứng ngoài cùng gào lên đầy hoảng sợ: “Dưới bàn họ…”
“Lưu Dực! Cậu hét gì vậy?” Bùi Thanh Vanh lập tức chạy đến che miệng cậu ta, nhăn mày cảnh cáo: “Muốn thầy hiệu trưởng tới đánh cậu à?”
Lưu Dực bị Bùi Thanh Vanh bịt miệng không thể thốt ra tiếng, nhưng đôi mắt sợ hãi vẫn nhìn chằm chằm vào nơi Ngô Nguyệt Hàn và Hà Uy đứng, giơ tay chỉ về phía góc bàn.
Bùi Thanh Vanh nghiêng đầu nhìn qua, đôi mắt anh thu hẹp lại, từ từ buông tay khỏi miệng Lưu Dực. Cuối cùng cậu ta cũng nói được…
“Dưới bàn họ có thêm một đôi chân…”
Dưới bàn của Ngô Nguyệt Hàn và Hà Uy đối diện là một đôi chân đi giày cao gót đỏ, đôi chân thon thả, thẳng tắp, đứng cạnh bàn nhưng từ mặt bàn trở lên lại biến mất, như thể chỉ tồn tại mình đôi chân.
Thậm chí các giáo viên đứng từ trên xuống sẽ không nhìn thấy đôi chân thừa đó. Chỉ có những học sinh bị thu nhỏ tầm nhìn ngẩng lên mới có thể phát hiện ra điều đáng sợ ấy.
Hà Uy bị Lưu Dực dọa sợ, trợn mắt quát: “Đừng nói bậy, bọn tôi không thấy gì cả!”
Ngụy Tiếu nghiêm túc nói: “Cậu ấy không nói bừa… Chúng tôi đều thấy.”
Những người chơi khác biến thành học sinh cũng gật đầu đồng ý với Lưu Dực.
“Đừng nói chuyện chân hay không chân nữa.” Ngô Nguyệt Hàn không chịu nổi bầu không khí ma quỷ ấy, nói với Hà Uy: “Chúng ta mau hỏi xong đi.”
Hà Uy cũng mong gấp kết thúc màn làm mẫu khiến người ta khó thở, gật đầu hỏi Ngô Nguyệt Hàn: “Thầy cô ơi, nếu đã tới, vậy xin cho em biết thành tích cuối kỳ của em là bao nhiêu?”
Đây là chi tiết trong quá trình viết giáo án bìa đỏ.
Nhóm người chơi thực hành bài “viết” phải gọi giáo viên tới, hỏi giáo viên thành tích cuối kỳ, chờ giáo viên đưa ra đáp án rồi đọc “Cảm ơn thầy cô, em nhất định sẽ chăm chỉ học hành, cuối kỳ đạt được thành tích thầy cô kỳ vọng”, bài học sẽ kết thúc.
Nghe qua thì đơn giản hơn trò bút tiên ngoài đời nhiều, vì ngoài đời, trò bút tiên có một lời đồn: Nếu bạn không tiễn bút tiên đi, trong lúc đọc “Mời bút tiên đi” ba lần mà buông tay… bút tiên sẽ ám bạn.
Nhưng tại Học viện Vĩnh Kiếp Vô Chỉ, dường như không có yêu cầu tiễn giáo viên.
Tuy nhiên, Tạ Ấn Tuyết từng chơi bút tiên giữa đêm với ý định gọi hồn, nên cô rất quen thuộc với cách này khi nghe câu hỏi của Ngô Nguyệt Hàn và Hà Uy.
Bởi vì câu hỏi của họ có vấn đề: “Thành tích cuối kỳ của tôi là bao nhiêu?”
Đáp án cho câu hỏi này quá rộng.
Trong trò bút tiên, người chơi kiêng kỵ nhất là hỏi những câu hỏi mở như thế này, bởi vì để an toàn, người chơi thường sẽ hỏi theo dạng “có” hoặc “không”, ví dụ: “Thành tích cuối kỳ của tôi tốt không?”, “Thành tích cuối kỳ của tôi đạt chỉ tiêu không?”.
Nếu hỏi câu quá rộng, cuối câu hỏi thường sẽ nhận được câu trả lời không tốt.
Nhưng nếu không phải trước đó Tạ Ấn Tuyết tìm hiểu trò bút tiên để khiến học trò gặp quỷ thành công, giờ cô sẽ không để ý tới chi tiết này.
Ngô Nguyệt Hàn và Hà Uy, một người là giáo viên, một người đàn ông lưu manh, trông không giống người từng chơi bút tiên, dù có từng chơi thì với tố chất tâm lý của họ cũng sẽ không nghĩ tới vấn đề cấm kỵ khi hỏi.
Quả đúng như vậy: Khi Ngô Nguyệt Hàn và Hà Uy vừa hỏi xong, bút đỏ chuyển động trên giấy trắng, viết một con số đỏ tươi: “0”.
Dù ngôi trường này có tổng số điểm cao tới đâu, 0 điểm vẫn là thành tích kém nhất, bởi vì trong trường không thể xuất hiện điểm phụ.
“… 0 điểm?”
Hà Uy nhìn chằm chằm hình oval, mắt lóe lên vẻ không tin, lẩm bẩm: “0 điểm là ý gì?”
“Đừng hỏi nữa!”
Lúc nghe anh ta lặp lại “0 điểm”, Tạ Ấn Tuyết đã thấy không ổn, định ngăn Hà Uy hỏi tiếp nhưng đã muộn —— Hà Uy đã nói xong.
Ngô Nguyệt Hàn và anh ta đồng loạt quay qua nhìn Tạ Ấn Tuyết đầy nghi ngờ, như thể không hiểu vì sao cô lại kích động hơn họ khi biết thành tích 0 điểm.
“Hả?” Hà Uy bị Tạ Ấn Tuyết làm dao động, lo sợ hỏi: “Sao, sao vậy?”
Tạ Ấn Tuyết chưa kịp trả lời, đã nghe Ngô Nguyệt Hàn run giọng nói: “… Bút lại di chuyển nữa!”
Sức kéo của bút đỏ lần này của “người” kia càng rõ rệt hơn, trước sức mạnh đó, Ngô Nguyệt Hàn và Hà Uy như hai hạt bụi nhỏ bé giữa đất trời, bị lôi theo cây bút, thân thể ngả nghiêng dữ dội.
Tạ Ấn Tuyết thấy thế vội bước đến trước mặt cả hai, gằn giọng: “Mau tiễn giáo viên đi.”
Thế nhưng Ngô Nguyệt Hàn và Hà Uy bị cây bút đột nhiên tăng lực kéo khiến họ đứng dại ra không cử động, dù Tạ Ấn Tuyết hối thúc, họ vẫn không thể bình tĩnh, hoàn toàn mất khả năng tự chủ, chỉ làm theo bản năng: “Cảm ơn thầy cô, chắc chắn em sẽ cố gắng học tập, cuối kỳ đạt thành tích thầy cô mong đợi.”
Nhưng lúc này bút đỏ đã viết ra chữ “Ch” trên giấy, chờ hai người đọc xong ba lần mời giáo viên đi, bút đỏ đã viết xong con chữ: Đó là chữ “Chết” cực lớn, gần như chiếm toàn bộ trang giấy, nét viết đè xuống thật đậm.
Là câu trả lời của “giáo viên” dành cho câu hỏi của Hà Uy: 0 điểm là ý gì?
Ý của 0 điểm là – chết.
Hai người ngơ ngác thả tay, bút đỏ vẫn còn dựng thẳng đứng quỷ dị trên mặt bàn, ngòi bút dừng lại ở góc đuôi chữ “t”.
Ngô Nguyệt Hàn đờ đẫn nhìn chữ “Chết”, chờ tỉnh lại liền đánh chửi Hà Uy như điên: “Anh bị điên à! 0 điểm là 0 điểm, anh hỏi nhiều thế làm gì?! Tôi không muốn chết chung với anh!”
Hà Uy cũng bị dọa không ít, sau khi ăn mấy đấm của Ngô Nguyệt Hàn thì đẩy cô ra, mắng: “Đm! Mẹ kiếp, lúc đấy tôi chỉ lẩm bẩm mà thôi, ai biết nó lại trả lời chứ!”
Ngô Nguyệt Hàn ngồi quỳ trên đất, lắc đầu khóc than: “Đều tại anh…”
“Cô Ngô đừng hoảng…”
Tạ Ấn Tuyết thấy thế khẽ thở dài, tiến lên định kéo người dậy khỏi đất, chẳng qua mới an ủi cô một nửa, Hà Uy đã gào lên với cô: “Tạ Ấn Tuyết, nếu cậu biết có vấn đề từ sớm, sao không nhắc chúng tôi?”
Còn đổ lỗi cho cô được à? Tạ Ấn Tuyết khó hiểu.
Càng khiến cô khó hiểu hơn là Hà Uy tiếp tục đẩy trách nhiệm cho cô: “Tôi vốn không biết làm mẫu, ngoài đời Ngô Nguyệt Hàn là giáo viên nên biết một ít, nếu lần này cậu và Ngô Nguyệt Hàn làm mẫu đã không gặp chuyện rồi! Giờ thì hay lắm, tôi bị cậu hại chết!”
Tạ Ấn Tuyết không nói gì, lẳng lặng nhìn Hà Uy ăn vạ.
Thế nhưng Bộ Cửu Chiếu luôn đứng ngoài nhóm người chơi, không nói chuyện với ai trừ Tạ Ấn Tuyết lại lạnh lùng cất lời: “Anh bị bại não à?”
Hiện tại Hà Uy đang cần tìm người xả giận, có Bộ Cửu Chiếu thu hút hỏa lực, anh ta lập tức cúi xuống nhìn Bộ Cửu Chiếu chỉ cao ngang tới gối, chất vấn: “Cậu nói gì?!”
“Hôm nay anh không phải giảng viên, người hôm nay có quyền không làm mẫu chỉ có mình tr*n Vân.”
Bộ Cửu Chiếu lạnh lùng nhìn anh ta, ban đầu còn không cảm xúc, chờ đến lúc nói tới câu thứ hai, hắn từ từ nở nụ cười đầy ác ý: “Không phải anh hiểu rõ thân phận ‘giáo viên’ được bao nhiêu quyền lợi hay sao?”
Tác giả có lời muốn nói:
NPC: Không ai được chửi vợ tôi.
Tạ tay to: Ngoan quá, không uổng công cha nuôi anh.
NPC: ?
***************
Đang cảm động tự nhiên thành cảm lạnh luôn =))))))))