Chương 12: Thế giới thứ nhất

Tôi Có Thể Làm Gì Chứ, Tôi Có Phải Con Người Đâu thuộc thể loại Linh Dị, chương 12 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Sở Thời Từ gấp một trái tim bằng giấy cho Tô Triết Ngạn, đầu óc đầy dấu hỏi chấm.
Mặc dù Tô Triết Ngạn có vẻ rất chê trái tim này, nhưng điểm sinh mệnh của hắn lại tăng một hơi 2 điểm.
Sở Thời Từ bày tỏ rằng cậu còn biết gấp một nghìn con hạc giấy, ngôi sao may mắn, thuyền giấy nhỏ và cả hoa hồng nữa.
Tô Triết Ngạn không để ý đến cậu, điểm sinh mệnh cũng không tăng lên.
Ba mươi xác Alpha nằm ngổn ngang trên hoang dã, Sở Thời Từ nhìn có chút buồn rầu.
Tô Triết Ngạn đang kiểm tra chiến lợi phẩm thu được từ các xác chết, vừa đi vừa hỏi robot: “Đang nhìn cái gì.”
Sở Thời Từ chỉ vào những xác chết ngổn ngang trên mặt đất, “Nếu không xử lý đúng cách, liệu chúng có thối rữa và bốc mùi không? Đúng rồi, mười ba xác chết trước đó tại sao lại biến mất chỉ trong một đêm vậy?”
Tô Triết Ngạn bật ra một tiếng cười khẽ kèm theo sự chế nhạo, “Ngốc.”
Nói xong thì không thèm để ý đến cậu nữa.
Hệ thống tặc lưỡi, lắc đầu, 【Cậu đừng nóng giận, nam chính nào cũng có chút cá tính mà.】
"Không sao, anh Ngạn rất tốt với ta, ta không ngại sự kiêu ngạo và độc miệng của anh ấy."
Trong lúc nói chuyện, Sở Thời Từ tìm thấy một đồng tiền vàng từ túi của một xác chết, Tô Triết Ngạn đã bỏ sót nó khi kiểm tra.
Đây là khoản tiền đầu tiên cậu thu được ở một thế giới khác, tuy là nhặt của hời nhưng Sở Thời Từ vẫn rất vui vẻ.
Cậu cầm đồng tiền vàng lên xem xét thì thấy hoa văn trên đó hơi kỳ lạ.
Lúc trước khi Tô Triết Ngạn đếm tiền, cậu cũng ngó qua xem ké. Mặt trước của đồng tiền vàng in hình quốc huy của đế quốc, biểu tượng tia chớp mạnh mẽ và uy quyền, mặt sau là chân dung của vị quốc vương đã sáng lập ra đế quốc.
Nhưng mặt trước của đồng tiền vàng này là hình một con rắn quấn quanh quả táo, còn mặt sau thì khắc chân dung của một người phụ nữ xa lạ.
Sở Thời Từ có chút khó hiểu, tại sao trên đồng tiền vàng lại in biểu tượng Vườn Địa Đàng của Công nghệ Vĩnh Sinh? Tiền giả ư?
Cậu đang sững sờ thì hệ thống đột nhiên hét lên một tiếng.
Theo mùi máu tươi trôi trong không khí, một làn sương mù màu vàng đen dần dần bao trùm không trung. Những bóng người ngưng tụ trên mặt đất và lao về phía những xác chết xung quanh.
Dưới ánh mắt kinh hãi của Sở Thời Từ, ba mươi xác Alpha hoàn toàn bị bao phủ trong sương mù và biến mất trong nháy mắt.
Đám sương mù nuốt chửng các xác chết vẫn chưa thỏa mãn, nó đảo quanh Sở Thời Từ.
Xung quanh đều là sương mù, Sở Thời Từ hoàn toàn không dám động đậy, thậm chí cậu còn cảm giác được có thứ gì đó cắn vào tay mình.
Sau khi phát hiện ra rằng robot không thể ăn, sương mù tản ra khỏi cậu.
Sở Thời Từ sợ tới mức vừa chạy trở về vừa kêu anh Ngạn.
Tô Triết Ngạn vẫn luôn quan sát con robot qua cái nắp trong suốt, khi nghe thấy tiếng hét, hắn đứng dậy và vươn cánh tay ra khoang con nhộng.
Robot trực tiếp lao thẳng vào lòng bàn tay hắn, có lẽ là quá sợ hãi nên ôm chặt lấy hắn không buông.
Tâm trạng của Tô Triết Ngạn đột nhiên trở nên rất tốt.
Trở lại trong tay nam chính, Sở Thời Từ rốt cục thở phào. Anh Ngạn đánh nhau rất giỏi, ở cạnh anh Ngạn cậu có cảm giác đặc biệt an toàn.
Nhớ lại chuyện trước đó, Sở Thời Từ đột nhiên ngẩng đầu nhìn Tô Triết Ngạn: “Có phải anh đã biết rằng đám quái vật đó ăn xác chết không? Vậy mà anh không thèm nói cho tôi biết!”
Tô Triết Ngạn phớt lờ cậu, chỉ lo cởi cúc áo sơ mi.
Sở Thời Từ thực sự sợ hãi, cậu leo lên giá đỡ hỏi: “Anh cứ như vậy bỏ tôi ở bên ngoài, vừa rồi sương mù gần như ăn thịt tôi đó, bên trong còn có thứ gì đó cắn tôi nữa...”
Một giọng nói lạnh lùng ngắt lời cậu, “Chúng nó không ăn đồ chơi bằng sắt.”
Sở Thời Từ nheo mắt lại nhìn hắn chằm chằm.
Hệ thống hỏi cậu:【Cậu đang nghĩ gì vậy?】
"Ta tức giận, nhưng chưa nghĩ ra cách nào để phát tiết. Anh ta đẹp trai và đối xử tốt với ta, hiện tại còn thảm đến mức này, ta muốn cãi nhau với anh ta cũng không mở miệng được."
Tô Triết Ngạn cởi chiếc áo sơ mi dính máu, từ khóe mắt nhìn con robot.
Vật nhỏ hình như tức giận rồi, đang chống nạnh, dỗi hờn với hắn.
Tô Triết Ngạn cân nhắc một chút rồi quay mặt về phía giá đỡ. Hắn cởi thắt lưng và từ từ kéo quần xuống. Cơ thể của con robot đứng hình, cái đầu nhỏ của nó di chuyển xuống dưới.
Khi đầu ngón tay của hắn chạm vào quần lót, robot đã che mặt và bỏ chạy.
Tô Triết Ngạn vươn tay túm nó lại, con robot cứng ngắc nằm trong lòng bàn tay hắn, mắt láo liên.
Một hồi lén nhìn cơ ngực của hắn, một hồi lại như chợt bừng tỉnh, đột nhiên nhắm mắt lại.
Tô Triết Ngạn cười khẽ một tiếng, “Mi là đồ chơi máy móc, thẹn cái gì.”
Sở Thời Từ tim đập loạn xạ, “Tôi đã nói rất nhiều lần rồi, tôi thích đàn ông. Tôi khuyên anh tốt nhất là thả tôi ra để tôi tìm một chỗ trốn, quay mặt vào tường và suy nghĩ đi. Suy nghĩ của tôi rất bẩn, nếu anh vẫn không nghiêm túc với tôi, tôi sẽ không khách sáo đâu!”
Trong mắt Tô Triết Ngạn, cậu chỉ là một món đồ chơi bằng sắt có kích thước bằng lòng bàn tay mà thôi. Mọi điều mà Sở Thời Từ nói, hắn đều nghe như trò đùa.
Hắn duỗi tay ấn ấn đầu robot: “Không khách sáo thế nào?”
Một loạt tình tiết cẩu huyết chợt hiện lên trong đầu Sở Thời Từ, “Cẩn thận nửa đêm tôi sẽ đánh lén anh, đợi khi ván đã đóng thuyền rồi, anh sẽ có hối cũng không kịp đâu. Tôi cảnh cáo anh, tôi có rất nhiều thủ đoạn đặc biệt đó.”
Ngay sau khi những lời đó nói ra, khoang con nhộng lập tức trở nên yên tĩnh.
Tô Triết Ngạn mím chặt môi, vẻ mặt kỳ quái, hai má ửng hồng, có vẻ như đang cố nén cười.
Cảnh báo không có tác dụng gì, thay vào đó là điểm sinh mệnh tăng 1 điểm, hiện tại là 33 điểm.
Sở Thời Từ hừ lạnh một tiếng.
Bây giờ cứ cười cậu đi, đợi khi điểm sinh mệnh của hắn đạt đến 80 điểm rồi, cậu sẽ biến thành người trước mặt Tô Triết Ngạn.
Đến lúc đó ván đã đóng thuyền......
Sở Thời Từ đột nhiên sững sờ.
Tô Triết Ngạn cởi quần áo trước mặt cậu một cách không chút phòng bị là vì hắn không xem cậu như một con người. Nếu biết cậu là con người, liệu hắn có giết cậu không?
Nghĩ đến đây, Sở Thời Từ nhỏ giọng hỏi: “Anh Ngạn, nếu tôi có thể biến thành người, anh sẽ vui chứ?”
Tô Triết Ngạn không nói chuyện, nhưng nụ cười trên mặt hắn biến mất ngay lập tức.
“Anh Ngạn yên tâm, tôi nhất định sẽ làm một robot giữ khuôn phép, cũng sẽ không bao giờ có những tưởng tượng viển vông.”
Sau khi nhìn thấy phản ứng của Tô Triết Ngạn, Sở Thời Từ càng chắc chắn hơn về suy đoán của mình.
Nếu cậu không mang thân phận robot, cậu căn bản không có cơ hội tiếp cận Tô Triết Ngạn.
Hoàn cảnh ở đây quá tệ, lúc đầu Tô Triết Ngạn chỉ có 5 điểm sinh mệnh thôi. Khi đó, nam chính thà tiếp cận một vật chết hơn là người sống.
Nhìn người vốn là thiên chi kiêu tử trở thành thế này, Sở Thời Từ cảm thấy chán nản.
Nhớ lại tin tức mà cậu nghe được ở chợ đêm trước đó, cậu đan chặt ngón tay trước ngực, “Lúc ở chợ đêm, tôi nghe người ta nói rằng Công nghệ Vĩnh Sinh đã nghiên cứu ra kỹ thuật chuyển B thành AO. Beta bị lưu đày vì gia nhập quân đội bất hợp pháp có thể rời khỏi ngôi sao hoang vu miễn là đồng ý chuyển đổi giới tính của mình. Anh Ngạn, anh có muốn chuyển đổi giới tính thành Alpha không?”
Tô Triết Ngạn khẽ nhíu mày, "Ý của mi là gì?”
“Tôi chỉ nghĩ đây là một cơ hội, ngôi sao hoang vu đầy rẫy tội phạm. Với lại, việc trở thành Alpha đâu có mất mát gì, sau này cũng sẽ không bị người ta kỳ thị nữa.”
Sở Thời Từ còn chưa nói xong đã nhìn thấy ánh mắt lạnh lùng của Tô Triết Ngạn.
Hắn không nói chuyện, đặt Sở Thời Từ qua một bên, mặc quần áo sạch vào và tắt đèn đi ngủ.
Sở Thời Từ mờ mịt đứng tại chỗ, cậu không biết tại sao Tô Triết Ngạn lại tức giận như vậy.
Mỗi ngày Tô Triết Ngạn đều ra ngoài tìm vật tư, mà lần nào trở về cũng trông rất chán nản. Sự mệt mỏi không thể che giấu đó không liên quan gì đến sự mệt nhọc về thể xác cả, chính ngôi sao hoang vu đang từng chút hủy hoại tinh thần của hắn và khiến tâm trí hắn kiệt quệ.
Sở Thời Từ tiến đến bên tai Tô Triết Ngạn, “Anh Ngạn, anh ngủ rồi à? Có phải vì anh ghét Alpha nên mới phản đối việc chuyển đổi giới tính không? Nhưng anh khác họ, dù có trở thành Alpha thì anh cũng là một Alpha tốt.”
Khoang con nhộng rất yên tĩnh, yên tĩnh đến mức Sở Thời Từ tưởng rằng người này đã ngủ rồi.
Không biết qua bao lâu, cậu nghe thấy giọng nói có chút tức giận của Tô Triết Ngạn.
“Tại sao phải vì thái độ của người khác mà chuyển đổi giới tính của mình, cho dù bị kết án lưu đày, ta cũng chưa từng oán hận thân phận Beta của mình. Mi không hiểu tại sao ta lại phản đối việc chuyển đổi giới tính, nhưng ta càng không hiểu tại sao đế quốc lại cứ phải cưỡng ép bọn ta chuyển đổi giới tính.”
Hắn dừng lại một lúc lâu, giọng hơi run run, “Chỉ có ba loại người bị lưu đày đến ngôi sao hoang vu: giặc phản quốc, tội phạm giết người hàng loạt và người vi phạm quy định nhập ngũ. Bọn họ bán cơ mật quốc gia, hãm hiếp và sát hại hàng chục người, còn ta chỉ là muốn bảo vệ tổ quốc mà thôi. Ta làm gì sai mà lại rơi vào kết cục như bọn họ.”
“Ta từng tin rằng đế quốc quy định như vậy là có lý của riêng nó, nhưng bây giờ lại nói với ta rằng chỉ cần ta chuyển đổi giới tính là có thể thoát khỏi trừng phạt? Hóa ra, trọng điểm trừng phạt không phải là vi phạm quy định nhập ngũ, mà là vì ta là Beta ư? Thật nực cười.”
Trong bóng đêm, Sở Thời Từ nhìn thấy Tô Triết Ngạn giơ tay che lại hai mắt, “Dựa vào đâu ta phải chuyển đổi giới tính, thật không công bằng.”
Lời nói của hắn đã khiến Sở Thời Từ bừng tỉnh, cậu nhớ ra một điều rất quan trọng.
Vi phạm quy định nhập ngũ là chỉ những người thuộc giới tính không phải Alpha tham gia quân đội cải trang thành Alpha. Nói cách khác, loại tội phạm thứ ba bị đày đến ngôi sao hoang vu không chỉ có Beta, mà còn có Omega giả làm Alpha để nhập ngũ.
Nhưng tại sao đế quốc chỉ nói Beta chuyển đổi thành Alpha thì có thể được miễn trừng phạt mà không nhắc đến Omega?
Là bởi vì Công nghệ Vĩnh Sinh vẫn chưa nghiên cứu ra kỹ thuật chuyển O thành AB, hay như Tô Triết Ngạn nói, đế quốc thực sự đang ép Beta chuyển đổi giới tính?
Sáng sớm hôm sau, có hai chiếc phi thuyền đáp xuống ngôi sao hoang vu.
Quốc huy hình tia chớp được vẽ trên thân thuyền, một số đội binh lính hộ tống các nhân viên nghiên cứu ra khỏi phi thuyền.
Các nhà nghiên cứu cầm dụng cụ của họ và bắt đầu tìm kiếm Beta trên ngôi sao hoang vu.
Khoang con nhộng của Tô Triết Ngạn cũng bị ghé thăm.
Những người đó gõ vào cái nắp trong suốt, lấy ra một bản hợp đồng và hỏi hắn có muốn chuyển đổi thành Alpha không.
Sở Thời Từ nằm trên vai hắn, tò mò xem nội dung hợp đồng.
Tô Triết Ngạn không thèm nhìn, từ chối với một thái độ lạnh nhạt.
Nhà nghiên cứu gật đầu với người lính phía sau và đi sang một bên.
Bốn người lính đứng đằng sau cởi mũ bảo hộ ra, hưng phấn nhìn Tô Triết Ngạn.
Một người trong số họ háo hức nói: “Tướng quân! Là tôi, tiểu Lưu đây, phó tướng của ngài!”
Tô Triết Ngạn ngẩn người, một người khác đi tới, “Ngài đừng lo, tôi đã từng gặp những người đã chuyển đổi giới tính trong Công nghệ Vĩnh Sinh rồi. Cơ thể mỗi người đều rất khỏe, không khác gì Alpha cả, và cũng hoạt động rất tốt trong quân đội.”
Sở Thời Từ giả làm đồ chơi, đôi mắt lén liếc sang một bên.
Sắc mặt Tô Triết Ngạn tối sầm đáng sợ, đây là lần đầu tiên cậu nhìn thấy nam chính tức giận như vậy.
Đợi khi bốn người lính đều nói xong, Tô Triết Ngạn mới lạnh lùng nói: “Các người cũng muốn tôi trở thành Alpha?”
Phó tướng Lưu đứng đầu nắm chặt lấy hắn: “Ngôi sao hoang vu không phải nơi cho người ở, hơn nữa trở thành Alpha thì có gì mà không tốt. Tướng quân, Đức Vua cũng rất mong ngài trở về, đế quốc cần ngài.”
Tô Triết Ngạn hất tay y ra, khóe miệng nở một nụ cười châm biếm.
“Hôm nay tôi từ bỏ giới tính của mình để thoát khỏi hình phạt, ngày mai tôi có thể phản bội quốc gia của mình vì mạng sống. Miễn trừ hình phạt ư, đó chẳng qua là một sự sỉ nhục trá hình dành cho Beta mà thôi.”
Ngực hắn phập phồng kịch liệt, đôi mắt xanh lam của hắn bùng cháy lửa giận.
“Trở về nói với Đức Vua rằng tôi khinh thường việc phải trở thành Alpha. Cho dù chết ở đây, tôi cũng sẽ không khuất phục trước những lý do hoang đường đó.”