Chương 17: Chiếc mũ bảo hộ và ký ức bất thường

Tôi Có Thể Làm Gì Chứ, Tôi Có Phải Con Người Đâu

Chương 17: Chiếc mũ bảo hộ và ký ức bất thường

Tôi Có Thể Làm Gì Chứ, Tôi Có Phải Con Người Đâu thuộc thể loại Linh Dị, chương 17 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Hệ thống tìm và hiển thị đoạn trích liên quan từ nguyên tác cho Sở Thời Từ. Người Omega đang đứng đối diện tên là Tả Đình, lãnh đạo chi nhánh Công nghệ Vĩnh Sinh trên hành tinh hoang vu, chịu trách nhiệm quản lý mọi hoạt động tại đây.
Trong nguyên tác, Tả Đình từng đi lạc vào chợ đêm và bị các Alpha tấn công. Tô Triết Ngạn đã anh hùng cứu mỹ nhân, khiến Tả Đình từ đó mê mẩn hắn một cách điên cuồng.
Tình hình hiện tại không khớp với tình tiết nguyên tác, và những lời Tô Triết Ngạn nói cũng thật khó hiểu.
Tả Đình rõ ràng sửng sốt trong chốc lát, cậu ta hơi nhíu mày rồi khẽ bật cười, “Anh cứ đùa, đây là thiết bị thu thập dữ liệu mới nhất do công ty chúng tôi phát triển. Hơn nữa, đây là lô sản phẩm đầu tiên trong tay tôi, anh Tô có lẽ đã nhầm rồi.”
Cậu ta bước đến trước mặt Tô Triết Ngạn, ngón tay gõ nhẹ vào cúc áo sơ mi của hắn.
Mùi thơm quyến rũ của Omega khiến các Alpha xung quanh rục rịch không yên. Cậu ta rất xinh đẹp, với làn da trắng nõn nà, tinh xảo cùng gương mặt thanh tú. Đôi môi hồng nhạt hơi nhếch lên, như muốn câu lấy linh hồn người khác.
Tả Đình có ý đồ, Sở Thời Từ sợ Tô Triết Ngạn sẽ bị vẻ đẹp mê hoặc, vội vàng ngẩng đầu nhìn lên.
Vẻ mặt Tô Triết Ngạn lạnh nhạt, thậm chí còn hơi mất kiên nhẫn. Không hổ danh là nam chính của cốt truyện không có CP, ong bướm vây quanh cũng chẳng lọt được vào mắt xanh của hắn, đúng là một người đàn ông cứng rắn như sắt thép.
Tả Đình vuốt ve chiếc mũ bảo hộ, nhìn hắn với ánh mắt dò xét, “Anh Tô hiểu lầm nó là gì vậy?”
Câu nói vừa rồi dường như đã khiến Tô Triết Ngạn mất hết kiên nhẫn. Hắn không thèm để tâm đến người trước mặt, lại lần nữa cất bước muốn đi vòng qua.
Tả Đình có chút không vui, cậu ta giơ tay muốn túm lấy vạt áo trên ngực Tô Triết Ngạn để ngăn hắn lại.
Nhưng cảm giác khi chạm vào lại không đúng lắm.
Hình như có một thứ gì đó trong túi áo trước ngực, cứng cứng, to bằng bàn tay, và thoáng động đậy khi bị cậu ta nắm lấy.
Trực giác mách bảo cậu ta rằng đây là một sinh vật sống. Tả Đình nhanh tay lẹ mắt, trực tiếp lôi nó ra.
Đó là một con robot màu bạc bạch kim, và rõ ràng là chủ nhân của nó rất yêu quý nó. Không chỉ in họa tiết nhỏ lên người nó mà còn cho nó mặc một chiếc váy công chúa sặc sỡ.
Tả Đình có chút tiếc nuối khi phát hiện nó chỉ là một món đồ chơi phục cổ dành cho trẻ em. Cậu ta tiện tay ném nó sang một bên, đang định tiếp tục nói chuyện với Tô Triết Ngạn thì đột nhiên cảm thấy hoa mắt.
Con robot bị ném lên không trung được ai đó đỡ lấy vững vàng. Đồng thời, một bàn tay đột nhiên siết chặt cổ tay của Tả Đình. Chỉ một cái kéo, trong nháy mắt Tả Đình đã bị Tô Triết Ngạn khống chế chặt.
Hai tay cậu ta bị vặn ra sau lưng, cổ họng bị một bàn tay mảnh khảnh, trắng bệch bóp chặt. Bàn tay ấy vẫn đang bóp rất mạnh, khuôn mặt của cậu ta ngay lập tức nghẹt thở đến đỏ bừng.
Toàn bộ quá trình diễn ra quá nhanh, cho đến khi cơ thể của Tả Đình bắt đầu co giật, những tên vệ sĩ đó mới phản ứng kịp.
Bọn họ lo lắng giơ súng lên, nhưng Tả Đình đã trở thành con tin rồi, bọn họ không dám tùy tiện tiến lên.
Sở Thời Từ nằm trên vai Tô Triết Ngạn, nhìn hắn với đôi mắt sáng lấp lánh. Vừa nãy khi bị quăng lên không trung trong chớp nhoáng, cậu có cảm giác như đang ngồi trên tháp rơi tự do* vậy. Chỉ là cậu còn chưa kịp sợ hãi thì đã được Tô Triết Ngạn tóm lấy từ trên không rồi.
*Tháp rơi tự do là một loại hình trò chơi giải trí kết hợp một cấu trúc hoặc tháp trung tâm.
Cậu quay qua nhìn Tả Đình - người suýt chút nữa đã bị bóp chết.
Cậu nói xem, chọc hắn làm gì vậy, sống không yên ổn sao.
Nhân lúc xung quanh không có ai chú ý tới mình, Sở Thời Từ nói nhỏ với Tô Triết Ngạn: “Anh Ngạn ơi anh Ngạn, anh đẹp trai quá, tôi bái phục! Về nhà sẽ biểu diễn cho anh xem câu chuyện về robot thay đồ.”
Tô Triết Ngạn:……
Mí mắt hắn giật giật, tay hắn vô thức nới lỏng. Tả Đình thở hổn hển, cơ thể mềm nhũn và đôi mắt tối sầm lại. Nếu không phải Tô Triết Ngạn giữ chặt cậu ta thì bây giờ cậu ta đã ngã quỵ xuống đất rồi.
Sở Thời Từ lén lút bò lên trên, trèo đến cổ áo của Tô Triết Ngạn rồi chui vào áo sơ mi của hắn. Trên vai quá trơn, không gian hoạt động quá rộng, dễ ngã xuống.
Tô Triết Ngạn mặc kệ con robot đang bò lung tung trong áo, hắn bóp chặt cổ họng của Tả Đình, nói nhỏ bên tai cậu ta: “Đế quốc từng ra lệnh cho tôi dẫn quân đi tiêu diệt người nhân bản. Sản phẩm mới mà cậu nói, mấy năm trước tôi đã thấy rồi.”
Hắn tăng thêm sức lực ở tay, Tả Đình không khỏi run rẩy.
“Đây chính là thứ mà lúc trước các người đeo lên đầu người nhân bản. Đế quốc không chấp nhặt mà thôi. Chẳng lẽ cậu cho rằng các người thật sự có thể làm việc không để lại bất kỳ sai sót nào sao?”
Khi hắn đang nói chuyện, chiếc cúc áo trên cổ hắn đột nhiên bị bung ra. Một cái đầu màu bạc bạch kim thò ra từ bên trong và nhìn ra ngoài một cách tò mò.
Do góc độ, Sở Thời Từ có thể nhìn thấy gần hết khuôn mặt của Tả Đình.
Cậu phát hiện sau khi nghe những lời của Tô Triết Ngạn, vẻ mặt của Tả Đình vừa sốc vừa hoang mang, sau đó thì rơi vào trầm tư. Phản ứng này rất kỳ lạ, nguyên nhân khiến cậu ta bị sốc có thể là do cậu ta không ngờ Tô Triết Ngạn lại biết rõ ràng đến thế, nhưng tại sao cậu ta lại hoang mang chứ?
Sau khi Tả Đình ra hiệu cho các vệ sĩ bỏ súng xuống, Tô Triết Ngạn cũng buông tay ra.
Tả Đình xoa cái cổ bị bóp đến thâm tím của mình, “Anh quý trọng con robot này đến vậy sao? Nó là một món đồ chơi của Công nghệ Vĩnh Sinh. Nếu anh thích, tôi có thể gửi cho anh một con cao cấp hơn.”
Sở Thời Từ đã chui vào trong áo trốn rồi, Tô Triết Ngạn cúi mắt nhìn Omega trước mặt, “Tôi không thích người khác chạm vào đồ của mình.”
Tả Đình đưa tay ra có vẻ muốn nâng cằm hắn, Tô Triết Ngạn cau mày né tránh.
Cậu ta cũng không cố chấp, chỉ nói một cách hàm ý: “Anh không sợ tôi sẽ ghi thù rồi tính sổ sau sao?”
Tô Triết Ngạn đã hiện rõ sự mất kiên nhẫn trên mặt, hắn lấy con dao găm ra rồi ném nó đi. Một tên vệ sĩ hét lên, khẩu súng trường rơi xuống đất, máu không ngừng chảy ra từ vai người nọ.
Hắn đẩy Omega trước mặt ra, lần này Tả Đình không cản hắn.
Mãi cho đến khi Tô Triết Ngạn rẽ vào một con hẻm nhỏ, cậu ta mới lớn tiếng gọi với theo: “Tô tướng quân, năm ngày sau tôi sẽ tới tìm anh. Lần tới tôi nhất định sẽ mang một chiếc mũ bảo hộ khiến anh hài lòng. Tội từ chối đăng ký thông tin công dân cũng giống như tội phản quốc, hay là anh muốn bị tước bỏ quốc tịch!”
Đội trưởng vệ sĩ đi tới, “Cậu Tả, tại sao không ngăn hắn lại, chúng ta có súng mà.”
Tả Đình mỉa mai nhìn hắn, “Gì chứ, lẽ nào anh cho rằng dùng súng là có thể đánh bại hắn sao? Lần sau các người đừng có đứng thành một đám nữa được không, cảm thấy mình không đủ nổi bật nên muốn làm bia sống để ngắm sao? Hắn giết các người dễ như chơi, tôi biết ngay các người sinh ra đã ti tiện rồi. Một lũ phế vật, đần độn! Vô tích sự! Ngay cả một nhiệm vụ đơn giản như thế này mà cũng không làm được.”
Các vệ sĩ vội vàng quỳ xuống và không ngừng dập đầu, như thể đã nghe thấy một điều gì đó rất khủng khiếp.
Các Alpha xung quanh ngơ ngác nhìn cảnh này, bọn họ vẫn bị Omega hấp dẫn, nhưng lại co rúm lại không dám tiến lên.
Tả Đình bực bội gầm nhẹ một tiếng, giật lấy súng trường nhắm vào đám đông và bắn loạn xạ.
Tiếng kêu thảm thiết lập tức vang vọng khắp con phố chính, tên Alpha không kịp né tránh bị bắn chết ngay tại chỗ. Cho dù hành tinh hoang vu chỉ có thể sử dụng loại súng ống thô sơ, cấp thấp nhất, thì loại vũ khí đã sớm bị Đế quốc đào thải này vẫn có thể dễ dàng xuyên qua cơ thể con người, biến người sống thành xác chết lạnh lẽo chỉ trong tích tắc.
Mặc dù kỹ thuật chống đạn và chống đâm thủng đã được áp dụng cho quần áo hàng ngày từ lâu rồi, và có mặt khắp mọi nơi ở Đế quốc. Nhưng hành tinh hoang vu là nấm mồ của công nghệ cao, là nơi nguyên thủy nhất. Dưới làn đạn, chúng sinh đều bình đẳng.
Sau khi bắn hết một băng đạn, Tả Đình ném khẩu súng sang một bên.
Cậu ta nhìn về hướng Tô Triết Ngạn rời đi, sờ vào cái cổ thâm tím của mình, như đang tự hỏi: “Kỳ quái, làm sao hắn có thể biết được chứ. Có người mật báo? Không, không thể nào, hắn không có nguồn tin nào. Vậy là hệ thống xuất hiện lỗ hổng sao? Cũng không đúng, cô ta rất bình thường.”
Bạo loạn trên đường phố chính không hề ảnh hưởng đến Tô Triết Ngạn. Hiện tại chỉ số sức sống của hắn chỉ có 45 điểm mà thôi, không có nhiều hứng thú với những chuyện bên ngoài.
Ban đầu có hai Alpha trong con hẻm nhỏ, thấy hắn tiến vào thì muốn gây sự với hắn.
Sau khi Tô Triết Ngạn ra tay hành động, nơi này liền trở thành một con hẻm nhỏ không có bóng người, rất yên tĩnh.
Hắn lần mò trong áo sơ mi rồi lôi con robot ra. Cởi chiếc váy nhỏ của robot, lấy khăn tay ra lau chùi, và bắt đầu khử trùng cho nó.
Sở Thời Từ ngồi trên tay hắn, phối hợp giơ chân lên để hắn lau bánh xe.
“Thật ra tôi không bẩn, tay cậu ta sạch lắm.”
Tô Triết Ngạn đưa cậu lên chóp mũi ngửi ngửi, lau càng cẩn thận hơn, “Trên người có mùi hoa hồng.”
Khi hắn ngửi robot, tay Sở Thời Từ vô tình chạm vào môi mát lạnh của hắn.
Cậu cúi đầu nhìn cánh tay của robot, bốn ngón tay lắc qua lắc lại, “Hệ thống, môi hắn mềm quá.”
【Tôi sợ lắm, sợ rằng sau khi cậu biến trở lại thành người khi chỉ số sức sống đạt 80 điểm, cậu sẽ ‘làm’ Tô Triết Ngạn.】
“Ở trong lòng mi ta là loại người suy đồi đạo đức đến vậy sao? Ta không hề có bất kỳ ý nghĩ bẩn thỉu nào với anh Ngạn đâu, ta chỉ là sùng bái và thưởng thức phái mạnh mà thôi. Mi đừng nghĩ bậy bạ, ta rất thuần khiết đó nha.”
【Tôi đã lướt lịch sử mua hàng của cậu ở chợ hoa, bề ngoài trông thuần khiết ngoan ngoãn, thật không ngờ bên trong cậu lại là loại người như vậy. Chậc chậc, Tiểu Từ, cậu hoang dã quá nha.】
“…… Ta ghét miiiiii.”
Mặc dù chỉ có hệ thống biết, nhưng Sở Thời Từ vẫn cảm thấy mình vừa bước qua quỷ môn quan.
Để giảm bớt cảm giác kỳ lạ khi sống sót sau tai nạn, cậu ôm lấy ngón tay của Tô Triết Ngạn và bắt đầu đánh trống lảng, “Anh Ngạn, cái mũ bảo hộ đó rốt cuộc là thứ gì vậy?”
Tô Triết Ngạn thuận tay xoa đầu cậu, trong mắt hiện lên vẻ tức giận khó nhận thấy: “Quân đội đã giết tất cả những người nhân bản, nhưng bọn họ lại lợi dụng gen để nhân bản một phần. Cái mũ bảo hộ đó có thể……”
Nói được một nửa thì hắn đột nhiên dừng lại, đỡ trán, trên mặt hiện lên một vẻ mờ mịt.
Sở Thời Từ kiễng chân: “Anh đau đầu sao, tôi xoa giúp anh nhé?”
Tô Triết Ngạn im lặng hồi lâu, vẻ mặt càng ngày càng kỳ lạ.
Một lúc sau, hắn nhìn Sở Thời Từ và do dự nói: “Ta không biết mũ bảo hộ đó để làm gì, nhưng ta biết rằng nó rất nguy hiểm và tuyệt đối không được đội lên đầu.”
Sở Thời Từ thử hỏi: “Anh Ngạn, có khi nào anh bị mất trí nhớ không?”
Tô Triết Ngạn lắc đầu. Sau một lúc do dự, lông mày của hắn nhíu chặt lại.
“Ta không mất trí nhớ, ngược lại hình như là…… có thêm một ít ký ức.”