Tôi Có Thể Làm Gì Chứ, Tôi Có Phải Con Người Đâu
Chương 24: Sự bướng bỉnh của Tướng quân
Tôi Có Thể Làm Gì Chứ, Tôi Có Phải Con Người Đâu thuộc thể loại Linh Dị, chương 24 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Hôm nay, Tô Triết Ngạn tỏ ra đặc biệt kiên nhẫn. Khi nói chuyện với cậu, giọng hắn toát lên một sự dịu dàng khó nhận ra.
Tai hắn vẫn còn ửng đỏ, có lẽ những lời thẳng thắn cậu vừa nói vẫn còn tác động đến hắn.
Về vấn đề mất trí nhớ, hai người có quan điểm hoàn toàn trái ngược. Sở Thời Từ đưa ra dẫn chứng để chứng minh, nhưng không tài nào thuyết phục được hắn.
Tô Triết Ngạn không thích tranh cãi, hắn chỉ lặng lẽ nhìn cậu, liên tục lắc đầu biểu lộ sự không đồng tình.
Cuối cùng, hắn mới kiên định nói một câu: “Ta chọn người nhân bản.”
Cho đến khi tiếng ồn ào bắt đầu vọng lên từ đường phố, Tô Triết Ngạn mới rời mắt khỏi Sở Thời Từ.
Hắn túm lấy robot nhét vào túi: “Sương mù tan rồi, nơi này quá gần chi nhánh của Công nghệ Vĩnh Sinh, đến thành phố tiếp theo thôi.”
Tô Triết Ngạn vừa bước ra ngoài, vừa lấy bản đồ ra xem.
Trên tờ giấy là bản đồ lộ trình vẽ trên vách trong khoang con nhộng mà Tô Triết Ngạn đã sao chép lại.
Mỗi chấm ở cuối một con đường tượng trưng cho một thành phố, và dọc đường đi là những điểm phân bố thế lực lớn nhỏ. Tô Triết Ngạn vuốt nhẹ lên mặt giấy, ánh mắt hắn dừng lại ở con đường hoàn toàn biệt lập cuối cùng.
Con đường này dẫn đến đâu?
Vừa nảy ra nghi vấn này, hắn liền nghe thấy giọng nói tò mò của robot: “Chúng ta đến đó xem thử không?”
Tô Triết Ngạn suy nghĩ một lát, lạnh lùng nói: “Tình huống không rõ ràng, quá nguy hiểm.”
Qua mấy ngày ở chung với hắn, Sở Thời Từ cũng coi như đã hiểu rõ tính tình của hắn.
Nếu có cơ hội để thương lượng về một vấn đề nào đó, Tô Triết Ngạn sẽ chọn cách im lặng và dành đủ thời gian suy nghĩ. Vài ngày sau nhắc lại vấn đề đó, có thể hắn sẽ bày tỏ quan điểm của mình.
Nếu từ chối một cách dứt khoát, vậy có nghĩa là vấn đề này không cần bàn cãi nữa. Hắn sẽ âm thầm cân nhắc, nếu nghĩ thông suốt, hắn sẽ làm theo lời Sở Thời Từ mà không nói một tiếng nào. Còn nếu nghĩ không ra thì có thuyết phục thế nào cũng vô ích.
Hiện tượng này chỉ xuất hiện sau khi giá trị sức sống của hắn tăng lên.
Ban đầu, giá trị sức sống chỉ có một chữ số, Tô Triết Ngạn toàn thân đầy gai góc. Hắn thờ ơ với thế giới bên ngoài và không nghĩ đến bất cứ điều gì khác ngoài sinh tồn và bảo vệ tôn nghiêm của bản thân.
Nhìn Tô Triết Ngạn giống một con lừa bướng bỉnh, Sở Thời Từ rất vui mừng.
Hắn sẵn sàng dành thời gian tranh luận với cậu và có chính kiến riêng. Điều này cho thấy hắn đã bắt đầu chú ý đến đời sống tinh thần* và tự nhận thức bản thân, đây là chuyện tốt.
Ở tầng một của khách sạn vọng lên tiếng cãi vã, Tô Triết Ngạn cất bản đồ và cầm dao tiến đến cầu thang.
Phía dưới có hơn mười người đang đứng, gã đàn ông cầm đầu nắm đầu chủ quán, tra hỏi những Alpha tội phạm xung quanh: “Đứa nào không có mắt dám chặt đầu huynh đệ của tao!”
Mọi người nhìn nhau với vẻ mặt sợ hãi.
Sở Thời Từ thăm dò nhìn ra, hỏi thầm Tô Triết Ngạn: “Bọn họ là ai vậy, huynh đã gặp qua chưa?”
Tô Triết Ngạn lặng lẽ lùi lại hai bước và tìm một nơi để nấp.
Qua khóe mắt, hắn nhìn thấy robot đang nói chuyện với mình, cái miệng hình chữ nhật cứ đóng mở liên tục.
Khi thì biến thành một đường thẳng, khi thì biến thành hình vuông. Các hình dạng thay đổi xoay vòng, Tô Triết Ngạn quan sát một hồi, ánh mắt ngày càng mơ màng.
Đợi khi miệng con robot ngừng chuyển động, hắn yên lặng lắc đầu, tỏ vẻ mình chẳng hiểu gì cả.
Sở Thời Từ đã hiểu, hóa ra nam chính cũng không biết bọn họ là ai.
Tô Triết Ngạn lùi về phía cửa sổ hành lang, chuẩn bị xoay người nhảy ra ngoài.
Hắn nhẹ nhàng hé cửa sổ ra, giọng gã đàn ông dưới lầu đột nhiên lớn hơn: “Không phải bọn mày? Tối hôm qua còn có ai đến khách sạn!”
Một giọng nói run rẩy cất lên: “Hình như…… hình như còn một người đàn ông. Tôi không nhìn rõ, chỉ nhìn lướt qua. Trông trắng trẻo sạch sẽ, mặt rất đẹp.”
Sở Thời Từ sửng sốt, trước đây cậu từng nghe Alpha nhận xét về dáng vẻ của Tô Triết Ngạn, nói là khuôn mặt đẹp như người đã khuất.
Cậu ngước mắt nhìn lên, tình cờ chạm mắt với Tô Triết Ngạn. Trong đôi mắt xanh biếc ấy ánh lên một chút sáng, giống như một con rối tinh xảo, dần dần có hồn.
Tô Triết Ngạn không biết robot nhìn mình làm gì, phía dưới đã có tiếng bước chân đi lên cầu thang, không nên nán lại đây lâu.
Ngay khi hắn chuẩn bị rời đi, sau lưng bỗng vọng đến tiếng chạy bộ dồn dập.
Gã đàn ông cường tráng nãy giờ vẫn ở dưới lầu lao thẳng về phía hắn như một con trâu mộng đang điên cuồng. Sau khi nhìn rõ diện mạo của Tô Triết Ngạn, ánh mắt gã đã bị dục vọng chiếm lấy.
Gã vừa vồ lấy hắn vừa điên cuồng hét lên “Beta”!
Tô Triết Ngạn hơi né người để tránh đòn tấn công của gã.
Gã chậc một tiếng rồi mất kiên nhẫn cầm dao xông lên.
……
Nhớ lại lần đầu tiên nhìn thấy Tô Triết Ngạn đánh nhau với người khác, Sở Thời Từ còn lo lắng cho hắn.
Sợ hắn không đánh lại, sợ hắn sẽ bị Alpha bắt lấy rồi bị làm nhục.
Bây giờ Sở Thời Từ không còn lo lắng về những điều này nữa.
Bên ngoài đang đánh nhau túi bụi, cậu ở trong túi nói chuyện phiếm với hệ thống. Tô Triết Ngạn không cho phép cậu thăm dò, cậu sẽ không ra ngoài gây thêm rắc rối.
Thông qua nhịp tim, có thể thấy rằng Tô Triết Ngạn vẫn đang trong trạng thái rất tốt, hoàn toàn có thể xử lý mọi chuyện.
Trong quá trình chờ đợi, Sở Thời Từ tiến hành phân tích hằng ngày với hệ thống, cố gắng tìm ra cách để tăng giá trị sức sống một cách ổn định.
Lúc đầu, Sở Thời Từ còn có thể tổng kết lý do giá trị sức sống tăng nhanh: Tô Triết Ngạn rất cô đơn, cần bầu bạn và không thể tiếp xúc đám đông, mà Sở Thời Từ vừa hay không phải con người.
Có một số việc nếu để con người làm sẽ có vẻ ngốc nghếch và giả tạo. Nhưng một món đồ chơi nhỏ cỡ lòng bàn tay dù có làm gì đi chăng nữa thì nó cũng sẽ khiến người khác cảm thấy dễ thương.
Khi những lời tương tự thốt ra từ miệng con người, Tô Triết Ngạn chắc chắn sẽ tự hỏi liệu có hàm ý nào khác trong lời nói hay không. Nếu đổi lại là người khác đọc lén nhật ký của hắn, Tô Triết Ngạn sẽ băm người đó thành nhân sủi cảo rồi ném cho mấy cái bóng ăn.
Nhưng hắn sẽ không tức giận với Sở Thời Từ, dù sao thì một con robot nhỏ thì có thể có ý nghĩ xấu gì chứ.
Mới đầu, Sở Thời Từ chiếm được thiên thời địa lợi nhân hòa, xuất hiện ngay lúc Tô Triết Ngạn đang cần bầu bạn nhất.
Khi đó, mỗi lần giá trị sức sống tăng lên đều là do Tô Triết Ngạn và robot cùng tạo ra những hồi ức tốt đẹp. Những điều tầm thường mà người ngoài xem thường lại là hơi ấm mà hắn vô cùng cần.
Giờ thì không được rồi, nam chính đã không còn vô tri vô giác như trước, việc bầu bạn không còn là chiếc phao cứu sinh đối với hắn nữa. Hắn không cần phải hấp thụ động lực sinh tồn từ robot nên quy luật tăng trưởng giá trị sức sống ngày càng trở nên khó nắm bắt.
Tô Triết Ngạn đang đánh nhau, giá trị sức sống đột nhiên tăng thêm 3 điểm, tổng số tăng vọt lên 67.
Sở Thời Từ ngẩn người ra: “Thống, mi thấy sao?”
【Tôi cũng rất bối rối.】
Sở Thời Từ thăm dò nhìn ra bên ngoài, tình thế đã đảo ngược. Vừa rồi, một đám Alpha bao vây tấn công Tô Triết Ngạn dưới sự lãnh đạo của lão đại của chúng, vừa đánh vừa lăng mạ, bàn tán ồn ào về cách hành hạ hắn. Còn nói nếu chơi hư thì lôi đến chợ đêm kiếm tiền cho bọn chúng.
Bây giờ bọn chúng kẻ chết người què, mà gã Alpha cầm đầu cao hơn hai mét rưỡi đang quỳ trên mặt đất không ngừng dập đầu van xin.
Tô Triết Ngạn lẳng lặng nhìn chăm chú gã, trên khóe miệng vẫn nở nụ cười chế giễu như cũ.
Sở Thời Từ cho rằng hắn sẽ giết chết gã ta không nói một lời như mọi khi.
Nhưng lần này Tô Triết Ngạn không ra tay ngay, hắn chĩa mũi dao trong tay vào mặt gã đàn ông: “Mày định làm gì tao, chơi xong thì đưa đến đâu hả? Đồ ngu.”
Gã đàn ông run rẩy không thốt nên lời, nhìn Tô Triết Ngạn như nhìn thấy một con quái vật. Hơn mười người bên phía bọn chúng đều bị đánh đến mức không còn sức phản kháng, Beta trước mặt chắc chắn xuất thân từ quân đội, hơn nữa còn thường xuyên ra tiền tuyến chiến đấu.
Tô Triết Ngạn túm gã lên rồi ném thẳng ra ngoài cửa sổ. Bọn tội phạm đang hóng hớt bên ngoài lập tức xúm lại, chúng không quan tâm ai đã bị ném xuống, chúng chỉ nghĩ đây là một bao cát miễn phí.
Những Alpha còn lại cũng đang cầu xin tha mạng, vẻ mặt Tô Triết Ngạn lạnh nhạt, nhưng Sở Thời Từ lại nghe thấy tiếng nhắc nhở giá trị sức sống tăng lên trong đầu.
Nhìn giá trị sức sống tăng lên 68, cậu đã giác ngộ ra điều gì đó.
Nam chính tinh thần sa sút bấy lâu nay của sảng văn cuối cùng cũng hiểu được sự sung sướng của việc vả mặt người khác rồi, đây là một chuyện đại sự.
Xem ra việc thuyết phục Tô Triết Ngạn xưng bá hoang tinh có thể lại được đưa vào lịch trình rồi.
Thực ra thì Sở Thời Từ cảm thấy mấy tên tội phạm kia không đủ tư cách đi theo nam chính, một lũ cặn bã, lẽ ra phải bị bắn chết từ lâu rồi.
Nhưng cốt truyện gốc là nam chính thống lĩnh hoang tinh, đám tội phạm hối cải làm lại cuộc đời và trở về đế quốc dưới sự dẫn dắt của hắn. Mà Tô Triết Ngạn cũng trở lại thành một vị tướng quân vạn người kính ngưỡng, lấy lại vinh quang vốn thuộc về mình và vươn tới đỉnh cao nhân sinh.
Sở Thời Từ đấu tranh nội tâm một hồi, cuối cùng quyết định đề nghị lại lần nữa: “Anh Ngạn, chúng ta cùng nhau xưng bá hoang tinh nha.”
“Không, đừng làm loạn.”
“Huynh có thể dùng điều này làm bàn đạp trở về đế quốc, không phải huynh vẫn luôn muốn trở về sao?”
Tô Triết Ngạn im lặng một hồi lâu: “Ta không biết mi đọc cốt truyện tiểu thuyết ở đâu, nhưng ta không muốn xưng huynh gọi đệ với lũ đó. Ta thà ở trong tay Tử Thần cũng không làm bạn với súc sinh.”
Hắn sờ đầu Sở Thời Từ: “Được rồi Tiểu Bạch, sau này không được nhắc đến chuyện này nữa.”
Sở Thời Từ:……
Đạo lý thì cậu hiểu, nhưng Tiểu Bạch là ai?