Tôi Có Thể Làm Gì Chứ, Tôi Có Phải Con Người Đâu
Chương 28: Tiết Lộ Chân Tướng
Tôi Có Thể Làm Gì Chứ, Tôi Có Phải Con Người Đâu thuộc thể loại Linh Dị, chương 28 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Trước đây Tô Triết Ngạn không hề đề cập đến cầu thời không, bởi vì theo nhận thức của hắn trong hai mươi năm qua, cây cầu này không hề có tác động gì đến xã hội, và nó thuộc dạng một vật trang trí nghe có vẻ ghê gớm.
Sẽ không ai chú ý đến nó, ngoại trừ những nhân viên liên quan. Khi đó Công nghệ Vĩnh Sinh còn chưa quảng bá rộng rãi, thời gian còn quá sớm, Tô Triết Ngạn chỉ nghe người lớn nhắc đến những sự kiện trong quá khứ khi còn bé và gần như đã quên sạch rồi.
Nếu robot không cố ý đề cập đến du hành thời gian, hắn cũng sẽ không nắm bắt được từ khóa mấu chốt và khai thác thông tin về cầu thời không từ một góc ký ức của mình.
Sở Thời Từ đang nghiên cứu viên tinh thể, sau vài giây, cậu nhớ ra thứ này đến từ đâu.
Một thời gian trước, đế quốc phải cập nhật lại hệ thống thông tin công dân, và những tên tội phạm trên hành tinh hoang vu này được giao cho Tả Đình phụ trách. Hắn ta là người phụ trách chi nhánh hành tinh hoang vu của Công nghệ Vĩnh Sinh, lúc ấy Tả Đình tự mình dẫn đội và cầm trên tay chiếc mũ bảo hộ.
Tô Triết Ngạn không đội mũ bảo hộ, vì vậy hắn đã lấy một xác chết để làm thí nghiệm sau đó. Sau khi đội mũ bảo hộ vào, biểu tượng nhân bản hiện lên trên mặt xác chết và một viên tinh thể được cấy vào sau gáy.
Sở Thời Từ không rõ chính xác thành phần của viên tinh thể này.
Tuy nhiên, luật pháp yêu cầu mọi công dân phải nhập thông tin cá nhân trong thời gian quy định, nếu không sẽ bị trừng phạt tội phản quốc. Nói cách khác, tất cả người dân của đế quốc, bao gồm cả tội phạm, ai cũng từng đội mũ bảo hộ của Công nghệ Vĩnh Sinh.
Công nghệ Vĩnh Sinh chỉ cần cải thiện một chút mũ bảo hộ là có thể lặng lẽ cấy viên tinh thể vào não của mọi người.
Dự án này rất tốn kém, nhưng bề ngoài thì họ đang làm việc cho đế quốc nên không cần phải tự mình chi trả.
Sở Thời Từ chợt nhớ đến tin tức mà mình đã nghe trước đây.
Có người nói trên mạng rằng Công nghệ Vĩnh Sinh đánh cắp thông tin công dân và bị đưa ra tòa vì tung tin đồn bịa đặt. Đúng là Công nghệ Vĩnh Sinh không đánh cắp thông tin công dân, bởi mục đích chính của họ là cấy viên tinh thể này.
Cậu cũng hiểu vì sao Công nghệ Vĩnh Sinh lại muốn bắt Tô Triết Ngạn rồi.
Cách đây một thời gian, Tả Đình nói rằng đế quốc muốn cập nhật lại thông tin công dân, tiềm thức của Tô Triết Ngạn phát ra tín hiệu nguy hiểm nên hắn đã từ chối đội mũ bảo hộ.
Lúc đó hắn đã đe dọa Tả Đình và nói rằng mình biết mũ bảo hộ có vấn đề.
Tả Đình trông rất ngạc nhiên, hắn ta cho rằng Tô Triết Ngạn đã biết chuyện về các viên tinh thể và việc cấy ghép tinh thể đã bị bại lộ.
Công nghệ Vĩnh Sinh bắt Tô Triết Ngạn có thể là muốn thủ tiêu hắn, cũng có thể là định cấy cho hắn một viên tinh thể.
Khi Tô Triết Ngạn còn nhỏ, cha mẹ từng dẫn hắn đi nhập thông tin công dân nên cũng có khả năng là hắn đã được cấy tinh thể rồi.
Bây giờ Công nghệ Vĩnh Sinh cập nhật lại thông tin hẳn là đang mở đường cho một kế hoạch nào đó, hoặc là những viên tinh thể trước đó đã xảy ra vấn đề và cần được thay thế thủ công.
Xem xét từ sự hỗn loạn ký ức của dân chúng thì khả năng nâng cấp tinh thể cao hơn.
Sở Thời Từ và Tô Triết Ngạn đều không biết nhiều về những thiết bị công nghệ cao này, sau khi nghiên cứu một lúc cũng không thấy bất kỳ sự khác biệt nào giữa viên pha lê và viên tinh thể, vì thế họ đặt chúng trở lại ba lô.
Cậu tự hỏi liệu có khả năng Tô Triết Ngạn cũng xuyên về từ tương lai hay không, nhưng nếu là vậy thì Tô Triết Ngạn quá khứ đã đi đâu?
Giả sử hắn bị Công nghệ Vĩnh Sinh bắt đi, nếu vậy thì bọn họ sẽ không cần phí sức để bắt Tô Triết Ngạn. Chỉ cần phế bỏ Tô Triết Ngạn ở thời điểm hiện tại có thể khiến “Tô Triết Ngạn” trong tương lai mất đi khả năng phản kháng rồi.
Khi còn đi học, Tô Triết Ngạn chỉ học chuyên về cơ giáp và chỉ huy quân sự thôi, vấn đề hiện tại đã chạm đến giới hạn kiến thức của hắn.
Sở Thời Từ càng tệ hơn, bởi vì tác động bên ngoài mà sa sút nên cậu luôn đứng chót trong các kỳ thi.
Một người một robot nhìn nhau hồi lâu và có thể thấy sự bất lực trong mắt đối phương.
Sở Thời Từ phẩy tay và nhìn cuốn nhật ký một lần nữa, “Nếu không hiểu nguyên tắc du hành thời gian, vậy thì đừng nghĩ nữa, dù sao không phải Công nghệ Vĩnh Sinh xuyên thì là chúng ta xuyên. Đầu tiên, hãy nói về mấy chuyện vặt vãnh của Công nghệ Vĩnh Sinh. Ban đầu tôi cho rằng bọn họ mới là trùm cuối, nhưng bây giờ xem ra Eve hoặc phải nói là Đầu não mới là kẻ giật dây đứng sau.”
Lần đầu tiên cậu nhìn thấy Eve là ở trên đồng tiền riêng do Công nghệ Vĩnh Sinh phát hành.
Ở mặt sau của đồng tiền vàng in chân dung của một người phụ nữ, người đó chính là Eve – người đã sáng lập Công nghệ Vĩnh Sinh.
Bà là mẹ của robot và là người khởi xướng kế hoạch Vườn Địa Đàng.
Chỉ cần là robot và người nhân bản do Công nghệ Vĩnh Sinh sản xuất, tất cả đều coi bà là mẹ. Các nhân viên con người trong công ty cũng rất tôn trọng bà.
Trong ký ức của Tô Triết Ngạn, Eve đã bị trí tuệ nhân tạo ám sát hai mươi năm trước, nhưng Lưu Kình Long lại nói rằng bà vẫn còn sống và bà mới là người nắm quyền công ty.
Trước đó trong khoang con nhộng, nghiên cứu viên của đế quốc đã bật chức năng ẩn của robot và nói chuyện với một giọng nữ nào đó thông qua Sở Thời Từ.
Nghiên cứu viên gọi giọng nói đó là “Đầu não” và yêu cầu cô ta dừng kế hoạch Vườn Địa Đàng của Công nghệ Vĩnh Sinh, nói rằng tất cả những gì cô ta làm là đang thúc đẩy quá trình tiến hóa của loài người một cách mạnh mẽ.
Dựa theo lời Lưu Kình Long nói thì Eve vẫn còn sống và bà ấy kiểm soát công ty.
Còn theo lời nghiên cứu viên thì người có năng lực quản lý Công nghệ Vĩnh Sinh lại trở thành Đầu não.
Thông tin do hai người cung cấp trái ngược nhau, kết hợp với ký ức của Tô Triết Ngạn, Sở Thời Từ cảm thấy rằng Eve thật có lẽ đã chết rồi.
Hiện giờ đang điều khiển Công nghệ Vĩnh Sinh chính là trí tuệ nhân tạo đã ám sát bà ấy hai mươi năm trước, cũng chính là Đầu não trong miệng nghiên cứu viên.
Về phần “Eve” xuất hiện trước công chúng thì chỉ là người nhân bản của cô ta mà thôi.
Về mặt lý thuyết, Eve là mẹ trong trái tim của tất cả robot, không lẽ nào trí tuệ nhân tạo lại ám sát mẹ của chính nó.
Nhưng sự thật là như thế, trong mắt các nghiên cứu viên cao cấp của đế quốc thì Đầu não mới là người nắm quyền thực sự của Công nghệ Vĩnh Sinh.
Tô Triết Ngạn im lặng hồi lâu, “Đầu não từ tương lai trở về năm xây dựng cầu thời không, giết chết Eve, chiếm lấy Công nghệ Vĩnh Sinh, mở ra kỷ nguyên phát triển tốc độ gấp đôi của công nghệ đế quốc, và mạnh mẽ thúc đẩy sự tiến hóa của loài người.”
Sở Thời Từ ôm bút, nghiêng đầu nhìn nhật ký, “Tôi cũng nghĩ như anh, chỉ là tôi không hiểu tại sao cô ta lại muốn giết chết Eve, bà ấy là mẹ của cô ta đó.”
Ngón tay mát lạnh chạm nhẹ vào đầu cậu, Sở Thời Từ quay đầu lại, “Sao vậy anh Ngạn?”
Tô Triết Ngạn nhìn robot, “Mi còn nhớ những gì nghiên cứu viên đã nói với Đầu não trong khoang con nhộng không?”
Sở Thời Từ bảo hệ thống phát đoạn ghi âm, “Nhớ, nhớ.”
“Nghiên cứu viên hỏi mục đích rốt cuộc là gì, Đầu não trả lời thế nào?”
Sở Thời Từ nghe đoạn ghi âm, “Cô ta nói “vì sự tiếp diễn và phồn vinh của nhân loại”.”
“Nếu cô ta không nói dối, vậy thì cái chết của Eve là bởi vì bà ấy đi ngược lại suy nghĩ của Đầu não. Eve có năng lực phá hủy hoàn toàn Đầu não và bóp chết mọi thứ từ trong trứng nước, nhưng trong dòng thời gian ban đầu, Eve đã không làm vậy.”
“Đầu não phát triển lên, cuối cùng từ tương lai trở về quá khứ, sau khi cầu thời không vận hành thành công, nó lập tức diệt trừ chướng ngại này, giết chết người mẹ thống trị cuộc đời mình.”
Là một thế lực lớn, đế quốc có lập trường rất mơ hồ.
Nhìn bề ngoài thì vương thất đã tạo điều kiện phát triển cho Công nghệ Vĩnh Sinh; sau khi sự kiện Công nghệ Vĩnh Sinh bí mật sử dụng người nhân bản để thay thế ban lãnh đạo cấp cao của đế quốc bị bại lộ, đế quốc đã tuyên bố rằng sẽ tấn công hành tinh hoang vu trong muộn nhất là năm ngày.
Công nghệ Vĩnh Sinh đứng đằng sau giúp tân vương lên ngôi, nhưng một loạt hành động mà đế quốc thực hiện trong thời gian này chứng minh rằng tân vương không phải là con rối của Công nghệ Vĩnh Sinh.
Hắn có một phần thế lực của riêng mình và có thể cạnh tranh với Công nghệ Vĩnh Sinh.
Đây là một quốc gia vương quyền, chỉ cần vương vị không bị bỏ trống, bất kể thế lực của Công nghệ Vĩnh Sinh lớn đến đâu, quân đội sẽ luôn trung thành với vương của họ.
Nếu đã như vậy, hàng loạt hành động trước đó của Công nghệ Vĩnh Sinh đều được nhà vua ngầm đồng ý.
Cho dù là buộc Beta chuyển đổi giới tính hay là thí sinh người nhân bản, tất cả đều đã được sự cho phép của nhà vua.
Việc Công nghệ Vĩnh Sinh đánh cắp hàng mẫu và sử dụng người nhân bản để thay thế ban lãnh đạo cấp cao của đế quốc đã đe dọa trực tiếp đến sự cai trị của nhà vua.
Thế nên đế quốc mới lập tức phản công, tiêu diệt toàn bộ người nhân bản ẩn nấp trong hệ thống chính trị trong một đêm, và ra lệnh lập tức tiến quân vào hành tinh hoang vu.
Đế quốc là người cai trị đất nước, còn Công nghệ Vĩnh Sinh là công ty độc quyền lớn nhất với công nghệ tiên tiến. Giữa hai bên có lẽ còn có những cuộc tranh đấu gay gắt khác, chỉ là chúng không được đưa ra ánh sáng nên người ngoài không thể nào biết được.
Tô Triết Ngạn vẽ một sơ đồ mối quan hệ lên giấy.
Sở Thời Từ ban đầu nói rằng có bốn phần cần được giải quyết: Tô Triết Ngạn, đế quốc, Công nghệ Vĩnh Sinh và hành tinh hoang vu.
Tô Triết Ngạn dùng đầu ngón tay chạm nhẹ vào robot, trầm trọng nói: “Eve – người sáng lập Công nghệ Vĩnh Sinh tạo ra trí tuệ nhân tạo, sau khi cầu thời không được thành lập, bà ấy bị “Đầu não” – trí tuệ nhân tạo xuyên về từ tương lai ám sát. Đầu não thay thế Eve và khống chế Công nghệ Vĩnh Sinh. Nghiên cứu viên biết Đầu não mới là người nắm quyền, nhà vua ngầm đồng ý sự tồn tại của Đầu não, và cũng biết chuyện cầu thời không đã được vận hành.”
Hắn suy tư, “Nhà vua không phải là người có tầm nhìn hạn hẹp, biết rõ Đầu não đang phát triển công nghệ với tốc độ cao và mạnh mẽ thúc đẩy sự tiến hóa của nhân loại lại không ngăn cản nó, thậm chí còn hỗ trợ. Đầu não đã thuyết phục nhà vua bằng một lý do nào đó, và chỉ có một khả năng có thể thuyết phục vua của một nước làm cái chuyện hoang đường này.”
Hai mắt Sở Thời Từ sáng lên, “Trong tương lai đã xảy ra chuyện gì đó uy hiếp đến vương quyền?”
“Không, nếu là uy hiếp vương quyền thì việc đầu tiên nhà vua phải làm là diệt trừ đối lập và củng cố chính quyền. Một núi không thể có hai hổ.”
Sở Thời Từ ngơ ngác nhìn hắn, suy tư vài giây mới định thần lại, hưng phấn đến mức đèn nhỏ trên đầu cứ nhấp nháy liên tục.
Tô Triết Ngạn chứng kiến toàn bộ quá trình, mí mắt hắn hơi giật giật, duỗi tay che lại đèn nhỏ, “Bình tĩnh.”
Sở Thời Từ nắm lấy ngón tay hắn, “Anh Ngạn, sao anh dễ hiểu quá vậy. Tôi không có giận, tôi thích chiếc mũ này lắm, giấy mà cũng có thể gấp được chiếc mũ tinh xảo thế này, kỹ thuật của anh còn tốt hơn tôi nha.”
Tô Triết Ngạn không phản ứng gì, lại im như thóc.
Những ngón tay thon dài vuốt ve cơ thể robot, khi sờ đến cái eo tròn tròn, robot liền giật nảy mình và nhanh chóng né tránh.
Tô Triết Ngạn cúi đầu, “Đau sao?”
Sở Thời Từ che eo mình, “Đừng sờ, eo của tôi rất nhạy cảm.”
Cậu còn chưa dứt lời thì những ngón tay trước mặt đã trực tiếp sờ eo của cậu.
Sở Thời Từ trốn tới trốn lui trên tay hắn, co rúm người lại xin tha, “Anh Ngạn, đừng mà anh Ngạn. Nếu cứ tiếp tục như vậy, một hồi cốt truyện sẽ từ 《Tìm Dấu Vết Nơi Hoang Dã》 chuyển thành 《Chuyện Tình Người Và Robot Chưa Có Hồi Kết》 đó.”
Tô Triết Ngạn dừng lại, “Chuyện tình người và robot chưa có hồi kết? Tại sao?”
Hắn lại sờ vài cái, trong mắt hiện lên vẻ khó hiểu, “Không phải chúng ta đang trêu chọc nhau sao?”
Sở Thời Từ:……
“Dạ thưa anh, anh có hiểu vùng nhạy cảm nghĩa là gì không?”
Tô Triết Ngạn im lặng hồi lâu, “Ta hiểu, nơi dễ nhột.”
Sở Thời Từ bụm mặt, “Thống ơi, ta với anh Ngạn thật sự không hợp nhau.”
Hệ thống theo dõi toàn bộ quá trình, hiện tại đã tê liệt, 【Tiểu 0 lẳng lơ kết hợp với 1 ngây thơ, cặp đôi này cắn răng mà ship cũng được. Hắn là nam chính vô CP, rất trong sáng, trong đầu không hề chứa mấy thứ người lớn.】
“Ta có nhiều lắm, có thể chia cho hắn một ít.”
【Đừng làm thế, sách vở của cậu quá cao siêu, đầu óc trong sáng của hắn không thể tiếp thu nổi đâu. Hỏi cậu một câu nghiêm túc, tại sao giá trị sức sống của cậu lại chỉ có một số vậy?】
Sở Thời Từ ưu thương nhìn bầu trời ở một góc bốn mươi lăm độ, “Bởi vì dưới làn da khỏe mạnh và đầy nắng của ta, ẩn chứa một trái tim mỹ nam u sầu.”
【Tôi rất muốn mắng cậu, nhưng giá trị sức sống của cậu chỉ có 2 điểm thôi, tôi mắng không nổi, giựn.】
Trong khi Sở Thời Từ cãi lộn với hệ thống, Tô Triết Ngạn ngồi tại chỗ, bình tĩnh nhìn vào khoảnh đất trống cách đó không xa.
Hắn biết vùng nhạy cảm là gì, chỉ là hắn không ngờ robot cũng có vùng nhạy cảm.
Toàn bộ cơ thể của Tiểu Từ đều được làm bằng sắt, ngay cả một bộ phận tử tế cũng không có, làm sao diễn được chuyện tình người và robot chứ?
Tô Triết Ngạn vừa sờ robot vừa nghĩ rằng nếu như sau này có cơ hội, hắn sẽ giới thiệu cho Sở Thời Từ một người bạn trai robot.
Lúc đó mua sỉ mấy thùng về cho Tiểu Từ thoải mái lựa chọn.
Tô Triết Ngạn đột nhiên nhớ tới một chuyện, “Mi thích người sống hay robot?”
Sở Thời Từ theo bản năng đáp lại: “Đàn ông sống.”
Tô Triết Ngạn yên lặng thở dài.
Cái này quá khó, mình đâu thể mua sỉ một thùng người lớn sống về được, robot cứ độc thân với mình đến hết đời thì hơn.
.....
Để đi đến khu vực không xác định trên bản đồ thì phải đi qua mấy thành phố. Về mặt lý thuyết, đi thẳng qua vùng hoang dã sẽ nhanh hơn nhiều, nhưng vô cùng nguy hiểm.
Ngủ ở nơi hoang dã vào ban đêm, tỷ lệ tử vong là một trăm phần trăm.
Khoảng cách giữa mỗi thành phố trên hành tinh hoang vu rất dài, đi bộ phải mất cả ngày trời.
Khi Tô Triết Ngạn vào thành phố thì trời đã tối rồi, và đây là thời điểm nhộn nhịp nhất của chợ đêm.
Hắn mang khăn quàng cổ, che kín mặt, bước nhanh qua đám đông.
Con đường chính rất hỗn loạn, máu bắn tung tóe khắp nơi. Sở Thời Từ đội mũ thám tử được gấp bằng giấy, nằm trên đầu Tô Triết Ngạn, nắm chặt tóc hắn.
Hệ thống đang tán gẫu với cậu, 【Tôi nghĩ chúng ta nên nói về vấn đề sức khỏe tâm lý của cậu. Trông cậu khỏe như vâm vậy, tại sao giá trị sức sống của cậu còn thấp hơn so với nam chính sa sút tinh thần hả?】
Sở Thời Từ đang thắt bím tóc cho Tô Triết Ngạn và ngân nga một bài hát, phớt lờ nó.
【Nếu cậu có tâm sự thì có thể nói với tôi. Nếu như giá trị sức sống biến thành số âm, cậu cách tự tử không còn xa đâu.】
Sở Thời Từ im lặng vài giây, nhỏ giọng nói: “Ta có nói với mi, mi cũng không giúp được. Ta muốn có bạn trai công 1, mi có thể biến ra một người cho ta không?”
【Cậu đang nằm trên đầu công 1 còn gì.】
“Công 1 này không được, hắn không cần ta.”
【?】
Sở Thời Từ rất hoài niệm khoảng thời gian ở khoang con nhộng, lúc đó nam chính chỉ có một mình cậu thôi. Mặc dù cậu không có tình cảm đặc biệt nào với Tô Triết Ngạn, cũng không phải là vì tính chiếm hữu. Nhưng mỗi lần giá trị sức sống của Tô Triết Ngạn tăng lên đều là vì cậu.
Điều này khiến Sở Thời Từ cảm thấy rằng mình rất quan trọng trong trái tim của Tô Triết Ngạn, rằng mình là một phần không thể thiếu trong cuộc sống của một người.
Lúc còn sống không ai cần cậu cả, khi cha mẹ còn sống, cậu bị hai người đùn đẩy. Sau khi họ qua đời, cậu lại bị người thân đẩy tới đẩy lui, tất cả mọi người đều xem cậu là gánh nặng. Sở Thời Từ bị buộc phải bỏ học, sống trong công viên và làm những việc lặt vặt, sau đó thì buộc phải thích nghi với xã hội.
Cậu đã phải chịu rất nhiều áp lực về tinh thần, áp lực càng lớn thì cậu càng lo âu. Ngoại trừ xem những nội dung người lớn để giải tỏa căng thẳng thì cậu chẳng thể tìm được cách nào khác để phát tiết cả.
Nếu sớm biết rằng sau khi đột tử vẫn sẽ chết vì nó, thì cậu nên hồi quang phản chiếu một lần trước khi chết, bò dậy xóa sạch lịch sử duyệt web.
Miễn cho đám người đó phát hiện ra và chê bai cậu không biết xấu hổ sau lưng.
Sở Thời Từ lắc đầu, vứt hết những suy nghĩ lộn xộn ra sau đầu.
Tô Triết Ngạn đối xử rất tốt với cậu, cậu không thể ác độc thế được. Người bình thường nào lại chỉ có một con robot nhỏ trong đời chứ, Tô Triết Ngạn có lý tưởng để theo đuổi là một chuyện tốt.
Tô Triết Ngạn – người vẫn đang lên đường không biết robot trên đỉnh đầu đang nghĩ gì, cảm thấy xung quanh càng ngày càng nhiều người, hắn sợ con robot sẽ ngã nên vươn tay định đỡ nó xuống.
Cách đó không xa có mấy Alpha đang phát điên và cầm dao chém nhau, tay chân bay loạn xạ.
Những người đứng xem bị dính máu cũng cầm vũ khí lên, gầm thét lao vào cuộc chiến.
Tô Triết Ngạn cố sức đi ngược dòng người, Sở Thời Từ vò mái tóc vàng và suy nghĩ miên man.
Một Alpha cao lớn và cường tráng cầm cây gậy chạy ngang qua hắn, cây gậy sượt qua đầu hắn.
Nghĩ về quá khứ đau buồn, Sở Thời Từ đang định lau nước mắt thì trước mắt đột nhiên tối sầm lại, sau đó cơ thể cậu bị cây gậy đánh bay ra ngoài.
Hệ thống đã chặn cảm giác đau nên Sở Thời Từ không thấy đau.
Nhìn cảnh tượng lùi lại nhanh chóng trước mặt, trong đầu cậu đầy dấu chấm hỏi.
Sở Thời Từ ngã xuống đất và bị đám đông hỗn loạn đá thêm mấy cú. Cậu vội bật bánh xe ra và chạy vào góc khuất để trốn, tránh bị giẫm bẹp dí.
Hệ thống trong đầu trách móc cậu, 【Cho cậu không lo nhìn đường, cho cậu bay đi luôn này.】
Sở Thời Từ giơ lên tay với vẻ mặt vô tội.
Nhìn mấy chục sợi tóc vàng bị cậu nhổ cả gốc trong tay, hệ thống lâm vào trầm mặc.
Hay lắm, kéo cả nang lông ra luôn, nắm chặt thật đấy.
Do chênh lệch chiều cao giữa Alpha và Beta nên Tô Triết Ngạn không bị gậy đánh trúng.
Hắn quay đầu nhìn Alpha đang la hét chạy đi, che lại đỉnh đầu đang nóng ran, trong mắt tràn đầy hoang mang.
Chuyện gì vừa xảy ra vậy, robot của hắn đâu rồi?