Chương 32: Thế giới thứ nhất

Tôi Có Thể Làm Gì Chứ, Tôi Có Phải Con Người Đâu thuộc thể loại Linh Dị, chương 32 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Khi học cấp hai, Sở Thời Từ đã nhận ra mình là gay và còn là 0.
Thuở niên thiếu thơ ngây, cậu cũng từng mơ tưởng rằng một ngày nào đó sẽ có một mãnh 1 đẹp trai, vóc dáng chuẩn, tuổi tác và các phương diện khác đều vượt quá hai mươi, bá đạo tỏ tình với mình.
Bởi vì không có người mình thích nên những anh chàng đẹp trai mà cậu tưởng tượng trong đầu đều là dáng người của sao nam Âu Mỹ với khuôn mặt mờ ảo.
Sau khi được cứu bởi một anh trai xa lạ trong công viên, khuôn mặt của bạn trai tưởng tượng cuối cùng cũng có chút manh mối.
Cho đến hôm nay, tưởng tượng trở thành hiện thực.
Vừa mới ngủ dậy thì có một mãnh 1 đẹp trai, thân hình cân đối, cả tuổi tác lẫn chiều dài đều hơn hai mươi, bá đạo nói với cậu rằng: “Mi là của ta, không cho phép ra ngoài tìm đàn ông.”
Nếu không phải hệ thống cứ kêu gào 【Ship được rồi! Ship được rồi!】, Sở Thời Từ còn tưởng rằng mình đang nằm mơ.
Cậu sửng sốt hồi lâu, tim đập thình thịch, “Anh Ngạn, anh có ý gì?”
Tô Triết Ngạn rũ mắt, bình tĩnh nói: “Ý nghĩa rõ ràng như mặt chữ.”
Sở Thời Từ hít một hơi thật sâu: “Là muốn hẹn hò với tôi ư?”
Trong mắt Tô Triết Ngạn hiện lên một tia kinh ngạc, “Không phải.”
“Vậy tại sao lúc nãy anh lại nói với tôi câu đó?”
“Bản năng chiếm hữu.”
Tô Triết Ngạn hơi híp mắt, đè cổ tay cậu: “Nhớ kỹ, mi là của ta. Trước đây là robot của ta, sau khi biến thành người thì cũng nên là người của ta. Không được ra ngoài tìm đàn ông, ta không cho phép.”
Sở Thời Từ mất một lúc mới hiểu được lời nói của anh, “Cho nên, ý của anh là anh không thích tôi, cũng không định yêu đương với tôi. Còn không cho phép tôi tiếp xúc với những người đàn ông khác, hai chúng ta cùng nhau độc thân đến hết đời?”
Tựa hồ cảm thấy mình quá bá đạo, Tô Triết Ngạn quay đầu đi, ánh mắt có chút trốn tránh.
Bị Sở Thời Từ chất vấn hai câu, anh cúi mặt xuống và nhếch khóe miệng lên một nụ cười trào phúng, “Vừa mới biến thành người đã vội vàng đưa mình ra ngoài, mi thật đúng là……”
Anh nghẹn họng mãi không tìm được từ ngữ thích hợp, ngược lại là hai gò má tái nhợt hiện lên ửng hồng rõ rệt.
Sở Thời Từ vừa rồi còn vì tâm trạng thất thường mà có chút buồn bực, nhưng khi thấy dáng vẻ này của anh thì bị chọc đến suýt bật cười.
Tô Triết Ngạn lạnh lùng nhìn cậu một cái, đứng dậy muốn rời khỏi khoang con nhộng.
Sở Thời Từ vội vàng nắm chặt cổ tay anh, “Anh Ngạn, tôi không có cười anh, anh đừng giận mà. Tôi là gay, lại còn độc thân nên tôi hay suy nghĩ lung tung lắm. Tôi đại khái đoán được ý của anh rồi. Anh cảm thấy Alpha trên ngôi sao hoang vu rất nguy hiểm, sợ tôi nhất thời nóng vội sẽ chạy theo bọn họ bất chấp sự ngăn cản của anh.”
Tô Triết Ngạn rũ mắt nhìn.
Ánh đèn trong khoang con nhộng chiếu lên mái tóc ngắn màu vàng của Sở Thời Từ, màu vàng rực rỡ khiến người ta liên tưởng đến hoa hướng dương và ánh nắng mặt trời.
Xuống chút nữa là hàng lông mày và đôi mắt tinh xảo. Trong đôi mắt nâu nhạt ấy hiện lên một ý cười nhàn nhạt.
“Tôi ở bên cạnh anh Ngạn lâu rồi, đã quen nhìn một người ưu tú như anh, làm sao những người đàn ông khác có thể lọt vào mắt tôi được. Anh Ngạn, thay vì lo lắng rằng tôi sẽ bị một thằng khốn lừa gạt, sao anh không lo lắng rằng một ngày nào đó tôi sẽ không cưỡng lại được sự cám dỗ mà 'ăn sạch đám cỏ gần hang' chính là anh.”
Tô Triết Ngạn nín thở trong giây lát, anh hơi há miệng như muốn nói gì đó.
Giọng nói quá nhỏ nên Sở Thời Từ không nghe rõ, cậu vừa định hỏi lại thì Tô Triết Ngạn đã rời đi mà không nói một lời.
Trước khi đi còn cố ý ôm chặt cuốn nhật ký vào lòng, không cho Sở Thời Từ cơ hội đọc lén.
Sở Thời Từ tựa vào vách khoang, nụ cười trên mặt dần dần biến mất.
Hệ thống sáng sớm đã hóng chuyện, thấy cặp đôi này vẫn chưa 'đẩy thuyền' được chút nào, thế là nó vứt bỏ 'chén bát', hùng hổ quay về ngủ nướng.
Sở Thời Từ yên lặng ăn, tầm mắt rơi vào chân phải, trong đầu lại hiện lên những âm thanh ồn ào ấy.
"Đã què còn kén cá chọn canh, có người chịu ngủ với mày là tốt lắm rồi."
"Tao thích chơi từ phía sau, mày quỳ được không?"
Sở Thời Từ cúi đầu nhìn hình xăm trên cánh tay mình, nhớ tới dáng vẻ mặt mũi bầm dập của đám người đó, cậu mím môi khẽ cười một tiếng.
Cậu vừa ăn vừa cảm thán với hệ thống, "Tình huynh đệ 'trai thẳng' đối với một người đồng tính như ta đúng là chí mạng mà. Vừa rồi ta còn tưởng rằng anh Ngạn đang nói lời âu yếm với ta nữa chứ. Bỏ đi, chuyện thoát ế đành chờ đến thế giới tiếp theo thôi vậy."
Hệ thống uống hồng trà, 【Không được, tôi đã đọc thông tin về thế giới tiếp theo rồi, nam chính còn vị thành niên.】
"Thế giới thứ nhất không có CP, thế giới thứ hai vị thành niên. Các thụ trong tiểu thuyết xuyên nhanh đều yêu đương khắp các thế giới, cả đám đàn ông tranh giành tình cảm vì họ. Ta mặc kệ, ta cũng muốn NP."
【Ngoài việc ba hoa với tôi, cậu còn làm được gì nữa? Loại công ngây thơ, động chút là đỏ mặt như Tô Triết Ngạn mà cậu còn không 'hốt' được, nói gì đến chuyện đòi NP. Con người, tốt nhất là nên tự biết mình.】
Tô Triết Ngạn ngồi bên ngoài khoang con nhộng, rút trái tim giấy nhỏ vẫn luôn kẹp trong cuốn nhật ký ra.
Anh cầm nó trong tay ngắm nghía hồi lâu rồi bí mật đặt lên môi hôn nhẹ một cái. Sau đó anh cúi đầu, che đi đôi má đang ửng hồng.
…………
Theo lời kể của Eve thì Đầu não đã ẩn mình trong một cái hố ở phía đông nam của ngôi sao hoang vu.
Trong di thư của bà, bà đã giải thích cặn kẽ nguyên lý hoạt động của hòn đá đen, trong hàng chục nghìn từ ngữ xen lẫn nhiều thuật ngữ chuyên ngành.
Tô Triết Ngạn chỉ cảm thấy mình đang đọc sách trời, vắt óc suy đoán rằng hình như trong hòn đá đen này có chứa một nguyên tố nào đó, hàm lượng cao hơn những hòn đá đen khác, cho nên nó có thể phá hủy hoàn toàn hệ thống phòng ngự mà Đầu não đã thiết lập.
Anh sẽ không bao giờ quên được những lời Sở Thời Từ đã nói với mình khi anh kể lại đoạn này cho A Từ.
"Anh Ngạn, sau khi rời khỏi ngôi sao hoang vu, chúng ta có thể hợp tác mở một công ty trách nhiệm hữu hạn về văn hóa."
"Tôi không biết."
"Tôi cũng không biết, nhưng kiến thức văn hóa của chúng ta rất có hạn."
"……"
"Thực hiện dự án du lịch cũng được đấy."
"Du lịch?"
"Du lịch văn hóa sa mạc."
"……"
Nghĩ đến cuộc đối thoại lúc đó, Tô Triết Ngạn liếc nhìn Sở Thời Từ - người đang bước đi loạng choạng bên cạnh, mím môi khẽ hừ một tiếng, “Ngu ngốc.”
Sở Thời Từ hoang mang nhìn anh, Tô Triết Ngạn bỏ cậu lại phía sau. Chỉ để lại cho cậu một bóng lưng thon dài cùng đôi tai đang ửng đỏ.
Bọn họ phải nhanh chóng đến thị trấn gần nhất trước khi trời tối, cậu luôn lo lắng rằng nam chính sẽ thấy mình đi chậm làm mất thời gian.
Nhưng Tô Triết Ngạn không nói gì cả, chỉ lặng lẽ nhìn cậu chăm chú bằng đôi mắt xanh lam đó.
Sở Thời Từ nhìn ra được ẩn dưới vẻ ngoài lạnh lùng và kiêu ngạo của Tô Triết Ngạn là một trái tim tinh tế và dịu dàng.
Vẻ lạnh lùng vẫn chỉ là cố gượng ép mà thôi.
Một 'cây cỏ tốt' như vậy ngày nào cũng 'lắc lư' trước 'hang' của mình, Sở Thời Từ thèm thuồng nhưng không đủ dũng khí theo đuổi.
Trên đường đến thị trấn, họ đụng phải mấy đợt đội ngũ của Công nghệ Vĩnh Sinh.
Điểm đến của những đội ngũ đó là hố sâu ở phía đông nam, tự biết mình không phải đối thủ của Tô Triết Ngạn nên hai bên không xảy ra xung đột.
Khi họ đến gần thị trấn, thêm một đội khác đi ngang qua chặn họ lại.
Tô Triết Ngạn nghiêng người che Sở Thời Từ ở phía sau, một chiến binh của Công nghệ Vĩnh Sinh bước ra khỏi đội ngũ, “Ngài là Tô tướng quân?”
Người nọ là một Alpha, trên người còn tỏa ra mùi gỗ đàn hương thoang thoảng.
“Đêm nay không có sương mù, bọn tội phạm Alpha trong thị trấn sẽ tổ chức chợ đêm. Bọn chúng đã lâu không 'khai trai'*, nhịn đến phát điên rồi. Người đứng sau lưng ngài là Beta đúng không? Diện mạo và khí chất rất giống Omega, tôi nghĩ tốt nhất là ngài đừng dẫn cậu ấy vào thị trấn.”
*khai trai có nghĩa là người trước kia ăn chay nay đổi sang ăn mặn.
Mặc dù đều là Beta, nhưng Tô Triết Ngạn mặt mày sắc bén, cả người toát lên vẻ "không dễ chọc".
Sở Thời Từ lại có khuôn mặt non nớt và trông rất hiền lành. Một số người nói rằng cậu trông y như chó con vậy, vì thế cậu đã cố tình nhuộm tóc vàng và xăm mình để trông 'bụi đời' hơn.
Cậu thở dài, hình xăm trên cánh tay quả nhiên vô dụng. Lẽ ra cậu nên cạo đầu và xăm rồng lên mặt.
Nghĩ đến sự bất tiện, Sở Thời Từ thì thầm vào tai Tô Triết Ngạn rằng: “Anh Ngạn, hay là lát nữa để tôi biến thành robot đi. Ngày mai khi rời khỏi thị trấn, tôi sẽ biến trở lại thành người.”
Tô Triết Ngạn nắm lấy cổ tay cậu, phớt lờ đám người đối diện, kéo cậu đi thẳng vào thị trấn.
Các chiến binh ngơ ngác nhìn nhau, người dẫn đầu lại lên tiếng khuyên can, “Tô tướng quân, đêm nay chúng tôi cũng vào thị trấn, chi bằng chúng ta đi chung!”
Tô Triết Ngạn không giảm tốc độ cho đến khi hoàn toàn khuất bóng đám người đó.
Sở Thời Từ đụng đầu vào lưng anh, “Anh Ngạn, hay là để tôi biến lại thành robot đi. Anh đừng lo, tôi có thể biến trở lại thành người bất cứ lúc nào.”
Tô Triết Ngạn liếc nhìn cậu chằm chằm, “Lúc trước cậu hỏi tôi rằng cậu làm robot tốt hơn hay làm người tốt hơn.”
Sở Thời Từ ngẩn người, trong lòng có chút bồn chồn: “Sao đột nhiên lại nhắc tới chuyện này?”
“Đúng là robot dễ mang theo hơn, tôi có thể liệt kê rất nhiều ưu điểm, nhưng cậu là người. Cậu hỏi tôi vấn đề này chứng minh rằng cậu muốn tôi công nhận thân phận con người của cậu.”
Sở Thời Từ ngừng thở.
Cậu cũng không biết mình đang mong đợi điều gì nữa, chỉ có thể nghe thấy giọng nói khô khốc của chính mình, “Vậy anh… thấy tôi thế nào?”
“Rất tốt.”
"Anh nói gương mặt của tôi sao? Rất nhiều người nói như vậy.”
“Không phải.”
Tô Triết Ngạn không giải thích, cũng không tiếp tục chủ đề này.
Anh dùng một tay ôm Sở Thời Từ vào lòng, trịnh trọng nói bên tai cậu: “Cậu không cần biến trở về, có tôi ở đây, không ai có thể thương tổn cậu.”
…………
Mãi cho đến khi nhìn thấy cổng thị trấn, Sở Thời Từ vẫn còn bàng hoàng. Cậu đi theo Tô Triết Ngạn, bước đi thất thần như đang đạp trên mây vậy.
Hệ thống vừa đan áo len vừa hóng hớt, 【A Từ, dậy đi, đến trạm rồi.】
Sở Thời Từ che trái tim đang đập liên hồi, "Anh ấy trêu ta."
【Tôi hết 'phim' để xem rồi, mỗi ngày chỉ có thể ngồi xổm bên cạnh hai người 'ăn kẹo' thôi. Tôi cứ tưởng nam chính không giỏi ăn nói, ai dè là đang giấu 'đại chiêu'. Thế này đi, hai người hôn một cái cho tôi đỡ 'nghiền' đi.】
"Anh Ngạn là nam chính không có CP. Không có 'phim tình cảm' nào trong cuộc đời của anh ấy cả, những gì xảy ra sáng nay đã chứng minh điều này. Trong đầu anh ấy không chứa ba cái thứ tình yêu 'nhăng nhít' đấy đâu, đối với ta chỉ có tình huynh đệ 'trai thẳng' mà thôi."
【Cho nên đây là 'trai thẳng' vô tình trêu ghẹo gay đến 'xuân tình nảy nở'? Đi theo hướng truyện ngược cũng được, tôi 'húp' hết.】
Khi họ vào thị trấn, chợ đêm vừa mới bắt đầu. Hai bên đường chính, các chủ sạp đang hối hả bày hàng, trên đường lác đác vài người mua hàng.
Trong đám tội phạm Alpha cao lớn thô kệch xuất hiện hai Beta trắng trẻo sạch sẽ, ngay lập tức thu hút sự chú ý của mọi người.
Tô Triết Ngạn nói với Sở Thời Từ rằng hầu hết Alpha đều rất bình thường, sở dĩ đám Alpha trên ngôi sao hoang vu trông kinh tởm là bởi vì chúng vốn là những tử tù vô nhân tính.
Đây là lần đầu tiên Sở Thời Từ xuất hiện trước mặt bọn tội phạm dưới hình dạng con người.
Những ánh mắt nhớp nháp và nóng rực, như thể muốn dùng ánh mắt xé nát quần áo của cậu rồi nuốt chửng cậu vậy.
Bọn chúng không nói gì nhưng ánh mắt đã chứa đầy sự sỉ nhục, cùng với sự thèm khát không thể che giấu hiện rõ trên khuôn mặt chúng.
Sở Thời Từ có chút buồn nôn, Tô Triết Ngạn vươn tay ôm cậu vào lòng.
Động tác này vừa là bảo vệ cậu, vừa là tuyên bố quyền chiếm hữu.
Beta không có pheromone, trên người Tô Triết Ngạn chỉ có một chút hương bồ kết thoang thoảng thôi.
Nhưng mà Sở Thời Từ lại cảm thấy chút hương thơm này dường như đang lấn át pheromone mạnh mẽ và nồng đậm của đám Alpha xung quanh, khiến đầu óc mơ màng của cậu tỉnh táo hơn rất nhiều.
Hệ thống kêu la inh ỏi, Sở Thời Từ che lại trái tim đang đập thình thịch, hít sâu một hơi nói: “Cảm ơn anh Ngạn, tôi đã đỡ nhiều rồi. Tôi cũng có thể đánh, anh cứ đi tiếp đi, đừng lo cho tôi.”
Cơ thể Tô Triết Ngạn cứng đờ, anh thu tay lại rồi ngó lơ cậu, trông có chút không vui.
Hệ thống đang giáo huấn Sở Thời Từ, 【Cậu đúng là đồ không biết cố gắng, để anh ấy ôm cậu đi! Cho dù cậu không cuộn tròn trong lòng anh ấy khóc thút thít thì cũng nên ngẩng đầu ỷ lại mà nhìn anh ấy chứ. Cậu là 0 lẳng lơ chứ không phải cường thụ đâu, mau cho anh ấy chút cảm giác thành tựu 'anh hùng cứu mỹ nhân' đi.】
"Ta sợ anh ấy chê ta vướng tay vướng chân."
【Đ*m, đây không phải thứ tôi muốn xem!】
Tội phạm Alpha sẽ không để ý đến thị uy của Beta, chúng tụ tập xung quanh và bao vây hai người.
Kể từ khi Tô Triết Ngạn từ chối để Sở Thời Từ biến về robot, anh đã sẵn sàng bị vây đánh.
A Từ khát khao được công nhận, cậu nên đứng trên thế gian một cách kiêu hãnh. Chứ không phải ép bản thân biến trở lại thành một món đồ chơi vì sợ hãi hoặc vì lợi ích lớn hơn.
Cũng như Tô Triết Ngạn sẽ không từ bỏ giới tính của mình để trốn tránh hình phạt, cho dù đó chỉ là một biện pháp tạm thời.
Sở Thời Từ rút cây gậy baton đã chuẩn bị trước, cúi người bày ra tư thế phòng thủ.
Chân cẳng cậu không tốt nhưng đánh nhau lại là một tay lão luyện.
Vốn dĩ muốn cho Tô Triết Ngạn thấy sức mạnh thực sự của mình, nhưng cậu không tìm được cơ hội để ra tay.
Nam chính đã giết đến phát điên rồi.
Nguyên nhân là do một Alpha đã nắm lấy cánh tay của Sở Thời Từ và muốn kéo cậu đi nhân lúc Tô Triết Ngạn chưa kịp trở tay.
Cậu đang định dùng gậy đánh gãy cánh tay của người đó thì Tô Triết Ngạn đã xông tới với đôi mắt đỏ ngầu. Giơ tay chém xuống, máu bắn đầy mặt Sở Thời Từ.
Đôi mắt xanh lam ấy dừng lại ở cổ tay cậu, sau khi nhìn thấy dấu tay trên đó, Tô Triết Ngạn hoàn toàn nổi điên.
Sở Thời Từ bị anh đẩy ra khỏi trận chiến, đứng bên đường cầm gậy quơ quơ 'ăn không ngồi rồi'.
Cậu phát hiện Tô Triết Ngạn rất mâu thuẫn, rõ ràng không thích cậu nhưng tính chiếm hữu đối với cậu lại mạnh đến thái quá, còn không được để anh nhìn thấy bất kỳ dấu vết nào không thuộc về anh trên người cậu nữa.
Dấu tay do bị bóp không được, vết bầm tím do bị đánh càng không được.
Sở Thời Từ nhìn nam chính 'sảng văn' đang chém giết trong vòng vây Alpha, mái tóc vàng nhuộm đỏ máu cùng đôi mắt xanh lam tràn ngập sự lạnh lùng đến nghẹt thở.
Sở Thời Từ cảm thán với hệ thống, "Anh Ngạn đẹp trai, ta mê mẩn quá."
Hệ thống dùng len còn thừa đan mũ, 【Tôi nói cậu nghe, lát nữa khi anh ấy đánh xong, cậu hãy thả một cái 'rắm cầu vồng'* đi. Làm một chú chim nhỏ nép vào lòng anh ấy rồi ngẩng đầu 'chụt' một phát. Nếu anh ấy né thì cậu cứ coi như chưa có chuyện gì xảy ra. Còn nếu như anh ấy không né, thế thì cậu lời rồi.】
*彩虹屁: ngôn ngữ mạng, thường dùng để chỉ fan tâng bốc idol, dù idol có đánh rắm cũng như cầu vồng:>>
Sở Thời Từ cắn chặt môi dưới không nói gì.
【0 lẳng lơ cái cù loi, nhát cáy.】
Sở Thời Từ quay đầu đi, tầm mắt cậu rơi vào một nơi và bỗng nhiên dừng lại.
Tiểu đội năm người của Công nghệ Vĩnh Sinh – những người đã trò chuyện với họ bên ngoài thị trấn trước đó – lặng lẽ đứng trong một con hẻm cách đó không xa.
Người đàn ông dẫn đầu bắt gặp ánh mắt của cậu, tháo mặt nạ ra và nở một nụ cười thân thiện với cậu. Ngoại hình của Alpha nhìn chung là điển trai, ngũ quan của người đàn ông ôn hòa, tạo cho người ta ấn tượng ban đầu rất tốt.
Sở Thời Từ gật đầu với anh ấy và hơi đứng thẳng người lên.
Hệ thống hóng hớt, 【Anh ấy cười lên trông dịu dàng ghê, á á! Đang đi về phía cậu kìa! A Từ, đây là công hai hả?】
Sở Thời Từ nắm chặt cây gậy baton, "Mục tiêu của anh ấy là Tô Triết Ngạn. Lúc nãy khi ở bên ngoài, anh ấy nhìn thấy Tô Triết Ngạn mới đi tới bắt chuyện với chúng ta."
【Chẳng lẽ anh ấy cũng là 0 muốn giành nam chính với cậu? Không đúng, anh ấy là A. Vậy là anh ấy nhìn trúng nam chính và muốn 'đè' Tô Triết Ngạn? Tôi biết ngay là 'trắng quá không tốt' mà. Nếu nam chính cao lớn và thô kệch như đám Alpha đó, cộng thêm làn da màu đồng thì đi đến đâu cũng không bị để ý rồi.】
"Anh ấy đến đây vì anh Ngạn, nhưng không phải vì thèm thuồng cơ thể của anh. Ta không biết anh ấy rốt cuộc muốn làm gì, anh ấy đến rồi, lát nữa nói tiếp. Mi giúp ta để ý xung quanh, tránh có người đâm sau lưng ta."
Hệ thống không thèm đan mũ nữa, lo lắng xoa xoa tay hóng drama.
Người đàn ông đưa tay với Sở Thời Từ, “Xin chào, tôi là em trai của Lưu Kình Long, Lưu Vận Trác. Anh ấy nói với tôi rằng Tô tướng quân đã tha cho anh ấy một mạng, tôi rất cảm ơn hai người.”
Sở Thời Từ nhanh chóng đánh giá anh ấy, không bắt tay với anh ấy. Cậu vỗ vai Lưu Vận Trác, vẻ mặt và thái độ giống hệt một tên du côn.
“Tôi nhớ Lưu Kình Long mà bọn tôi gặp là một bản sao, anh cũng vậy hả?”
Lưu Vận Trác mỉm cười, “Tôi không phải, nhưng bản sao của anh tôi cũng là anh tôi, tôi có quan hệ tốt với cả hai người họ.”
Sở Thời Từ cũng cười rạng rỡ, hai người vừa cười vừa trò chuyện hệt như bạn bè lâu ngày không gặp vậy, bầu không khí hài hòa lạ thường.
Lưu Vận Trác đột nhiên nói: “Mấy ngày nay có thể sẽ không có sương mù, hai người ở trong thị trấn nên cẩn thận một chút. Tô tướng quân dù mạnh đến đâu thì ngài ấy cũng chỉ có một mình, không thắng nổi việc bị thay phiên nhau đánh đâu. Hai người đã cứu huynh trưởng của tôi nên cũng coi như là có ơn với tôi. Đêm nay chúng tôi sẽ ở lại trong thị trấn, hai người đã tìm được phòng chưa? Chưa thì ở chung đi. Ở chung một khách sạn sẽ dễ chiếu cố lẫn nhau hơn.”
Anh ấy cũng không dây dưa quá nhiều, cùng Sở Thời Từ tán gẫu thêm vài câu rồi chủ động ra tay, muốn giúp Tô Triết Ngạn thoát khỏi tình cảnh bị Alpha bao vây.
Alpha trên đường phố đã bị Tô Triết Ngạn dọn sạch sẽ, tiểu đội tác chiến hỗ trợ dọn dẹp tàn cuộc.
Sở Thời Từ cảm ơn họ, nhưng Tô Triết Ngạn không hề cảm kích.
Anh hung hăng trừng mắt nhìn Lưu Vận Trác, rồi lạnh lùng nói vào tai Sở Thời Từ: “Tôi ở phía trước đánh Alpha, cậu ở phía sau nói chuyện với gã đàn ông khác. A Từ, cậu cũng được lắm.”
Nói xong, anh nắm lấy cổ tay Sở Thời Từ và kéo cậu vào con hẻm nhỏ gần nhất.
Đôi chân của Sở Thời Từ không tiện, bị anh kéo đến loạng choạng.
Hai người rẽ vào một góc, Tô Triết Ngạn đột nhiên ấn cậu vào tường.
Hệ thống không đan mũ nữa, điên cuồng gào thét trong đầu cậu, 【Hôn một cái! Hôn một cái!】
Hô hấp của Sở Thời Từ trở nên dồn dập.
Cậu không biết mình có thích Tô Triết Ngạn không nữa, nhưng giờ tim cậu đập rất nhanh khiến cậu không thể bình tĩnh lại được.
Nhóm 'bầu không khí' đang 'call' điên cuồng trong đầu, Sở Thời Từ bị ảnh hưởng bởi hệ thống, cậu vô thức cụp mắt xuống.
Cậu không biết mình đang mong đợi điều gì, chưa từng có ai yêu cậu, cậu cũng không hy vọng xa vời rằng người khác sẽ yêu mình.
Cậu rất mờ mịt.
Tô Triết Ngạn rũ mắt nhìn cậu, “Cậu vừa cười với anh ấy, hai người đang nói gì vậy.”
Sở Thời Từ nhẹ giọng đáp: “Nói linh tinh thôi.”
“Tôi không thích, sau này không được cười với người khác.”
Tô Triết Ngạn dừng một chút, ánh mắt có chút trốn tránh: “Cậu cười rất đẹp, tôi không muốn người khác nhìn thấy. Được rồi, tìm chỗ ở trước đi.”
Anh để lại một câu rồi tránh ra ngay.
Sở Thời Từ che ngực, nói với hệ thống: "Nếu thêm vài lần như vậy nữa, trái tim ta sẽ không chịu nổi mất."
【Đã 'cởi quần' rồi mà cậu lại cho tôi xem cái này hả? Cậu tự ti, anh ngạo kiều, hai người muốn kéo dài tới khi nào. Nếu tôi là người, lúc nãy tôi đã 'nắm đầu' hai người, cho hai người hôn tới chết luôn rồi.】
‘……’
【Tôi mặc kệ, CP tôi 'ship' nhất định là thật!!!】
Sở Thời Từ không để ý đến hệ thống 'máu ship đã dồn đến não', cậu giữ chặt Tô Triết Ngạn, nhỏ giọng nói: “Chờ đã anh Ngạn, tôi còn có chuyện phải làm.”
……
Trên đường cái, Lưu Vận Trác thu lại nụ cười, quay đầu nhìn về phía sau, “Cảm nhận được tín hiệu không?”
Một đội viên lấy máy dò từ trong ngực ra, “Không có.”
Lưu Vận Trác khẽ cau mày, “Dụng cụ có thể phát hiện ra Tô Triết Ngạn không?”
“Không có, nhưng lúc anh ấy đang đánh nhau, tôi thấy bên hông anh ấy có treo một túi tiền.”
“Tình huống rất khó để phán đoán, trên người bọn họ có thể mang theo hòn đá đen. 9799, tối nay cậu đi xem tình hình.”
Một đội viên khác đột nhiên bị điểm danh, hắn rụt đầu và lùi về sau, “Tôi là bản sao, không thể chạm vào hòn đá đen.”
“Dù thực sự có hòn đá đen trong tay, ai lại lấy cục đá đánh người chứ?”
9799 vẫn không dám ngẩng đầu, “Cầu xin ngài, tôi sợ lắm. Tôi mới sinh ra được một tuần thôi, tôi vẫn chưa muốn chết, ngài cũng nói rằng bọn họ không nhất định có hòn đá đen. Hơn nữa, nếu như thực sự có hòn đá đen, vậy tại sao không để đội viên bình thường đi.”
Lưu Vận Trác vỗ nhẹ vào vai hắn, “Đừng sợ, mẹ rất coi trọng nhiệm vụ này. Mỗi năm đều có chỉ tiêu 'làm người', đến lúc đó tôi sẽ đăng ký cho cậu, cậu sẽ được làm công dân hợp pháp.”
Thấy 9799 không nói nữa, Lưu Vận Trác vẫy tay ra hiệu cho đội viên đi theo.
Khi đi ngang qua một con hẻm nhỏ, qua khóe mắt, anh ấy nhìn thấy một thứ gì đó to bằng lòng bàn tay nằm trong bóng râm. Là một con robot phủ đầy bụi, chắc là phế phẩm bị ai đó vứt ở đây.
Sau khi họ bước vào khách sạn, con robot bò dậy khỏi mặt đất.
Nó thăm dò nhìn xung quanh rồi phóng bánh xe chạy như bay vào sâu trong con hẻm nhỏ.
Trong con hẻm cách đó hai con phố, Tô Triết Ngạn im lặng ngồi trên thi thể của Alpha.
Sở Thời Từ nói rằng cậu muốn biến thành robot để đi nghe lén, lần này là cậu thật sự muốn biến về robot chứ không phải vì mặc cảm hay miễn cưỡng.
Tô Triết Ngạn không ngăn cản.
Bọn họ thống nhất ba phút sau nhất định phải trở lại, nếu không thì Tô Triết Ngạn sẽ đi tìm cậu, hiện tại mới qua một phút.
Anh cúi đầu nhìn bộ quần áo trên tay, gò má hơi ửng hồng.
Lát nữa khi A Từ về, nếu cậu mặc quần áo ngay trước mặt anh, anh có nên tránh không.
Ở đây quá nguy hiểm, đề phòng người khác nhìn thấy thân hình của A Từ, anh vẫn nên ở bên cạnh nhìn chằm chằm, như vậy sẽ an toàn hơn.
Không lâu sau, robot đã trở lại, vừa chạy vừa gọi Anh Ngạn.
Tô Triết Ngạn vươn tay nâng cậu lên, Sở Thời Từ không có ý định biến thành người ngay, ngược lại vui vẻ khoa tay múa chân trong tay anh.
Một mình cậu đóng ba vai và thuật lại những gì mình nghe lỏm được.
Tô Triết Ngạn khẽ cau mày, anh dốc sạch túi tiền bên hông.
Không có gì khác trong đó ngoại trừ những đồng tiền vàng.
………
Tất cả tiền tệ đang lưu hành trên ngôi sao hoang vu, cho dù là tiền quốc gia hay tiền tư nhân đều chảy ra từ tay các nhân viên của Công nghệ Vĩnh Sinh.
Các chủ cửa hàng nhập hàng từ họ, tội phạm làm việc cho họ để kiếm tiền, mà tội phạm lại cạnh tranh với nhau, điều này cũng sẽ thúc đẩy lưu thông tiền tệ.
Khi Sở Thời Từ từ phòng tắm của khách sạn bước ra, Tô Triết Ngạn đang nằm trên giường ngắm nghía những đồng tiền vàng.
Một đồng trong số chúng bị anh bẻ thành hai phần bằng tay không, nếu chỉ dựa vào mắt người thì không thể nhìn ra bên trong có gì bất thường.
Nghe thấy tiếng bước chân, Tô Triết Ngạn quay đầu lại nhìn.
Sở Thời Từ lau mái tóc vàng ướt sũng của mình, những giọt nước từ ngọn tóc chảy xuống cổ cậu. Lướt qua xương quai xanh tinh xảo, lồng ngực hồng nhạt, cuối cùng lọt vào chiếc khăn tắm quấn quanh eo.
Cậu bị thọt khá nặng, chiếc khăn tắm lỏng lẻo sắp tụt khi cậu bước đi. Cậu phải dùng một tay giữ cho nó đừng tụt.
Tô Triết Ngạn nhìn cảnh này với vẻ mặt bình tĩnh, nhưng vết ửng hồng lại lan từ má xuống cổ.
Sở Thời Từ vừa mới tắm nước nóng xong nên người đã nóng kinh khủng. Bị anh nhìn chằm chằm như vậy khiến cậu càng nóng hầm hập hơn.
Cậu ngẩng đầu và nói với giọng hơi khàn khàn: “Anh Ngạn, tôi thay nước rồi. Nhiệt độ vừa phải, anh cũng thả lỏng một chút đi.”
Tô Triết Ngạn yên lặng đứng lên, đi ngang qua cậu mà không thèm nhìn cậu.
Cửa phòng tắm đóng sầm lại, Sở Thời Từ nói với hệ thống: "Ta đã thử cách mà mi nói rồi, nhưng sự dụ dỗ khi ra khỏi phòng tắm không có tác dụng."
【Tôi chỉ thấy 'mosaic' thôi, ai biết bây giờ cậu đẹp hay không. Da mặt anh ấy mỏng như thế, sao có thể không có phản ứng chứ.】
Sở Thời Từ ngồi xuống giường, liếc mắt liền nhìn thấy đồng tiền vàng bị gãy làm đôi.
Nửa đồng tiền vàng mà Tô Triết Ngạn vừa cầm trong tay thưởng thức có thêm một dấu vân tay trên đó.
Cùng lúc đó, Tô Triết Ngạn đang bụm mặt tắm nước lạnh.
Công nghệ Vĩnh Sinh dưới sự điều khiển của Đầu não có dã tâm khống chế mạnh mẽ. Trong đồng tiền vàng có thể có một con chip định vị và theo dõi, hoặc cũng có thể chứa một nguyên tố đặc biệt nào đó mà máy dò có thể phát hiện được.
Đến ngôi sao hoang vu lâu như vậy, Tô Triết Ngạn chưa bao giờ nhìn thấy bọn tội phạm thu thập hòn đá đen, hòn đá đen đối với người bình thường không có giá trị gì.
Sở Thời Từ ngồi bên cạnh anh, nhìn anh ghi lại chuỗi logic trong nhật ký của mình.
Đồng tiền vàng được cung cấp bởi Công nghệ Vĩnh Sinh, máy dò có thể phát hiện sự tồn tại của đồng tiền vàng, nhưng nếu mang theo hòn đá đen thì sẽ chặn được việc này. Mà với tư cách là nhóm mang theo đồng tiền vàng chính, bọn tội phạm không có thói quen thu thập hòn đá đen.
Sở Thời Từ nhìn một hồi, “Lần đầu tiên chúng ta tiếp xúc với hòn đá đen là ở trong khoang con nhộng đó. Anh đeo ba lô đi vào, nhưng bọn họ có thể theo dõi anh trước khi anh đi vào.”
Tô Triết Ngạn khẽ lắc đầu, “Thứ trong đồng tiền vàng chắc chỉ có thể phát ra tín hiệu yếu thôi, mấy người vừa nói chuyện với cậu là muốn lại gần cậu thật lâu. Theo lời của Lưu Kình Long thì Đầu não thông báo bắt tôi. Nhưng mấy đợt đội ngũ chúng ta gặp ở vùng hoang dã trước đó không hề xung đột với chúng ta. Chứng tỏ ưu tiên của họ là thăm dò cái hố ở phía đông nam hơn là bắt tôi.”
Sở Thời Từ nhìn anh, “Cho nên khi chúng ta gặp phải đội ngũ của Lưu Vận Trác trong vùng hoang dã, đúng lúc bọn họ đang sử dụng máy dò, phát hiện trên người chúng ta không có dao động, trong lòng nghi ngờ nên mới chủ động tiếp cận chúng ta?”
Tô Triết Ngạn ừ một tiếng, “Tại sao Đầu não lại làm điều này?”
“Anh Ngạn, anh nói xem có khi nào cô ta biết gì không? Không phải cô ta đã du hành thời gian rất nhiều lần sao? Có lẽ cô ta biết Eve đã để lại thứ gì đó có thể hủy diệt cô ta trước khi chết, nhưng cô ta chỉ biết thứ đó ở ngôi sao hoang vu thôi, không rõ vị trí chính xác. Có nhiều tội phạm nhất trên ngôi sao hoang vu, cô ta cho tội phạm sử dụng loại đồng tiền vàng này và ngụy trang tìm kiếm hòn đá đó thông qua tội phạm?”
Tô Triết Ngạn không trả lời ngay, anh cau mày nhìn Sở Thời Từ, ánh mắt dần trở nên quái dị.
Sở Thời Từ chần chừ gọi: “Anh Ngạn?”
Tô Triết Ngạn cầm hòn đá đen lên, cặp mắt xanh lam nhìn thẳng vào cậu, “Tiền đề của những gì cậu nói là Đầu não biết rằng Eve để lại thứ có thể hủy diệt cô ta. Nếu đã như vậy, tại sao cô ta không dứt khoát quay lại quá khứ một lần nữa? Bằng cách này, các dòng thời gian sẽ chồng lên nhau, Eve không chết, mà thứ có thể giết cô ta cũng sẽ không xuất hiện.”
Anh lắc lắc hòn đá đen trong tay, trên mặt lộ ra vẻ khó hiểu.
Sở Thời Từ cũng rất bối rối.
Cậu mơ hồ cảm thấy có điều gì đó không đúng, nhưng lại không nói được là không đúng chỗ nào.
Hai người nhìn nhau thất thần, ai cũng không nghĩ ra được lý do.
Lúc này, cuốn nhật ký đã mất đi chức năng ban đầu, bên trong chứa đầy thông tin do Tô Triết Ngạn ghi lại.
Nhưng trong số tất cả các loại thông tin, có vẻ như thiếu một mắt xích rất quan trọng.
Bên ngoài cửa sổ mơ hồ truyền đến một trận tiếng gầm rú, Tô Triết Ngạn đột nhiên đứng dậy, đi mấy bước đến bên cửa sổ, vội vàng nhìn bầu trời.
Từng chiếc phi thuyền lần lượt từ trên trời đáp xuống, thân thuyền màu đen nối liền thành một mảng, nhìn từ xa giống như một đám mây đen lớn.
Đây là lực lượng viễn chinh của đế quốc, tính toán thì cũng đã đến lúc rồi.
Đứng bên cạnh Tô Triết Ngạn, Sở Thời Từ nghe thấy giọng nói hơi khó hiểu của anh, “Nhiều như vậy?”
Sở Thời Từ suy nghĩ một chút, “Công nghệ Vĩnh Sinh không dễ đối phó, lần này đế quốc rất cẩn thận.”
Tô Triết Ngạn quay đầu lại, đôi mắt xanh lam đầy hoang mang.
“Ngôi sao hoang vu là nấm mồ của công nghệ cao, cơ giáp và tàu chiến đổ bộ ngôi sao hoang vu sẽ không thể kích hoạt. Một số lượng lớn người tập trung tại vùng hoang dã sẽ thu hút quái vật và sương mù, bộ đồ chiến đấu hoàn toàn không thể chống lại sự cắn xé của quái vật. Phương hướng bọn họ đáp xuống là vùng hoang dã bên ngoài thị trấn, tôi cứ tưởng bọn họ sẽ đi đến chi nhánh trên ngôi sao hoang vu của Công nghệ Vĩnh Sinh.”
Đây là lần đầu tiên Sở Thời Từ nhìn thấy vẻ mặt này của anh.
Kinh ngạc, lo lắng, bất an. Vị cựu tướng quân của đế quốc này đã thay đổi thành một người khác ngay lập tức sau khi nhìn thấy quân đội của quốc gia gặp nguy hiểm.
Anh dường như đã quên mất thân phận tội phạm của mình, chỉ ước gì có thể nhảy ra khỏi cửa sổ và chạy đến chỗ quân đội để bảo họ mau rời đi.
Nếu Sở Thời Từ không ôm chặt lấy anh thì Tô Triết Ngạn đã chạy ra khỏi khách sạn rồi.
Anh bị Sở Thời Từ kéo lên giường, đôi mắt dán chặt vào cửa sổ. Cơ bắp trên người anh căng chặt, khác hoàn toàn so với lúc bình thường.
Sở Thời Từ nhìn ra được cảm xúc của Tô Triết Ngạn hiện đang dao động rất dữ dội.
Anh lo lắng cho những người lính của đế quốc, sợ rằng tình báo sai lầm sẽ dẫn tới toàn quân bị diệt vong.
Dù đế quốc đã ruồng bỏ tướng quân từ lâu nhưng trong thâm tâm tướng quân vẫn rất yêu quốc gia của mình.
Sở Thời Từ ôm anh vào lòng và nhẹ nhàng an ủi anh.
Mạng sống của hàng trăm nghìn binh lính đang bị đe dọa, sau lưng Tô Triết Ngạn đã ướt đẫm mồ hôi lạnh.
Một lát sau, anh rũ mắt xuống, nhẹ giọng nói: “Không đúng, đế quốc biết rõ tình hình, bọn họ hẳn là đã tìm được biện pháp đối phó ngôi sao hoang vu.”
Lần này đến lượt Sở Thời Từ hoang mang, “Không phải chỉ có công nghệ tương lai do Đầu não nắm giữ mới có thể chống lại sự tấn công của ngôi sao hoang vu thôi ư? Tại sao cô ta lại chia sẻ công nghệ này với quân đội?”
Đế quốc sẽ không ngu ngốc đến mức sử dụng công nghệ do Công nghệ Vĩnh Sinh cung cấp để cải thiện quân đội, sau đó ngang nhiên sử dụng đội quân này để tấn công Công nghệ Vĩnh Sinh.
Hầu hết các nhân tài đều bị Công nghệ Vĩnh Sinh mua chuộc, đế quốc không có cách nào để giải được nan đề tiến vào ngôi sao hoang vu trong thời gian ngắn.
Bây giờ xem ra việc 'xé rách mặt' là giả, và cái gọi là tiến công chỉ là vỏ bọc mà thôi.
Bọn họ lựa chọn đáp xuống vùng hoang dã, thứ đáng giá duy nhất ở vùng hoang dã chính là Đầu não giấu trong cái hố ở phía đông nam.
Đám người của Công nghệ Vĩnh Sinh trên ngôi sao hoang vu vẫn tung tăng nhảy nhót, điều này cho thấy Công nghệ Vĩnh Sinh do Đầu não đứng đầu vẫn chưa bị đế quốc phá đổ.
Vậy thì chỉ có hai khả năng cho tình huống này.
Đế quốc và Công nghệ Vĩnh Sinh liên thủ, tương thân tương ái như người một nhà, quan hệ tốt đến mức Đầu não sẵn sàng dạy cho đối phương thủ đoạn bảo vệ tính mạng của mình.
Một núi không thể chứa hai hổ, điều này hiển nhiên không thực tế.
Mà một khả năng khác chính là lãnh đạo của đế quốc đã bị khống chế hoàn toàn bởi Công nghệ Vĩnh Sinh. Người ngồi trên vương vị bây giờ đã là một bản sao.
Sở Thời Từ cảm thấy ớn lạnh sau lưng.
Một thời gian trước, Tô Triết Ngạn đã đưa bản sao của Tả Đình về đế quốc, họ cho rằng đế quốc đã thắng.
Nhưng trên thực tế thì đế quốc đã bị đánh bại trong trận chiến không tiếng súng đó.
Không biết những quan chức cấp cao đó còn sống hay đã chết, nhưng Đầu não đã nắm quyền rồi.
Sau Công nghệ Vĩnh Sinh, Đầu não lại lặng lẽ nắm quyền điều hành quốc gia này.
Tô Triết Ngạn cũng nghĩ đến điểm này, anh trông rất bất an.
Sở Thời Từ vỗ nhẹ vào lưng anh, “Không sao, vẫn còn kịp. Trên di thư của Eve có nói cách hủy diệt Đầu não mà. Chúng ta sẽ đi đến vùng hoang dã khi trời vừa hửng sáng, tìm cái hố ở phía đông nam và nhét hòn đá vào trong Đầu não……”
Nói được nửa chừng, cậu chợt nhận ra rằng điều này sẽ dẫn đến sự bác bỏ lập luận thời - không.
Hủy diệt Đầu não của quá khứ, Đầu não của tương lai cũng sẽ biến mất.
Sẽ không có chuyện Đầu não xuyên ngược về quá khứ thông qua cây cầu thời - không để mạnh mẽ thúc đẩy công nghệ phát triển. Mà thế giới đã bị Đầu não sửa đổi đến thay đổi hoàn toàn rồi, cô ta khiến những thứ lẽ ra thuộc về tương lai lại xuất hiện trong quá khứ.
Vậy thế giới sẽ như thế nào nếu cô ta biến mất?
Sở Thời Từ chỉ là một tên du côn bỏ học đi làm công thôi, cậu không hiểu nhiều như vậy.
Theo quan điểm của cậu, cách an toàn nhất chính là sử dụng cây cầu thời - không đi về quá khứ, sau đó để người trong quá khứ phá hủy Đầu não cùng cây cầu thời - không trước khi Đầu não du hành thời gian. Điều này cũng sẽ dẫn đến sự bác bỏ lập luận thời - không, nhưng thoạt nhìn thì đáng tin cậy hơn so với việc trực tiếp tiêu diệt Đầu não.
Cậu cố gắng nhớ lại di thư của Eve, và phát hiện ra rằng nhà khoa học vĩ đại kia đã không giải thích trong di thư nếu tiêu diệt Đầu não hiện tại sẽ dẫn đến hậu quả gì.
Chẳng lẽ Eve cảm thấy nó sẽ không gây ảnh hưởng? Bà là nhà khoa học, nhất định biết nhiều hơn cậu, Sở Thời Từ quyết định nghe theo lời chuyên gia.
Đột nhiên nghe được tin xấu rằng trí tuệ nhân tạo đang kiểm soát đế quốc, tâm trạng của Tô Triết Ngạn rất tồi tệ.
Anh nằm trong vòng tay Sở Thời Từ, mặt chôn trên vai cậu, không nhúc nhích.
Sở Thời Từ cảm thấy vai mình hơi ướt, Tô Triết Ngạn đang khóc, có thể thấy trong lòng anh rất khó chịu.
Tuy nhiên, giá trị sức sống không những không giảm mà còn dao động tăng lên 95.
Sở Thời Từ rất vui, nếu điều này xảy ra vào lần đầu tiên họ gặp nhau, e rằng Tô Triết Ngạn sẽ đau buồn đến mức tự sát khi biết rằng đất nước đã thay đổi.
Bây giờ anh chẳng những không muốn tự sát, mà còn muốn bắt đám người kia đánh cho tơi tả.
Tô Triết Ngạn ngẩng đầu lên, lau nước mắt và lạnh lùng nói: “Tôi không rõ tình hình hiện tại lắm, tôi cần tìm ai đó để hỏi.”
Sở Thời Từ có chút nghi hoặc, “Đi đâu bây giờ? Chúng ta chẳng quen ai ở đây cả.”
……
Vào một giờ sáng, Lưu Vận Trác đang dạy bảo các đội viên trong khách sạn.
Anh ấy ra lệnh cho bản sao số 9799 chuẩn bị sẵn sàng, lát nữa sẽ đi ra ngoài điều tra Tô Triết Ngạn.
Alpha đang lang thang trong chợ đêm đột nhiên hét toáng lên, bọn họ đã la hét ỏm tỏi kể từ khi nhìn thấy phi thuyền rồi.
Lưu Vận Trác không để ý.
Mười phút sau, cửa phòng bị đá tung.
Tô Triết Ngạn sắc mặt đỏ bừng, hơi thở hỗn loạn, con dao rựa trong tay đã cong lên, giống như vừa mới chém giết từ trong đám đông đi ra.
Sở Thời Từ thong thả đi sau lưng anh, vừa nhìn là biết không hề chịu chút khổ sở nào.
Cậu đóng cửa lại và khóa nó: “Anh Ngạn, lên đi, tôi canh cho.”
Trước khi năm người trong phòng kịp phản ứng, đã thấy Beta cả người bê bết máu từng bước tiến lại gần họ với một con dao rựa trên tay.
Con dao đặt trên cổ Lưu Vận Trác, Tô Triết Ngạn nói với đôi mắt lạnh như băng: “Tao hỏi mày trả lời, đừng lắm miệng. Nếu mày dám gạt tao, tao sẽ khiến mày sống không bằng chết.”
Để có tính thuyết phục hơn, anh hất hàm về phía cửa sổ.
Năm người của Công nghệ Vĩnh Sinh lết lại nhìn, trên đường phố chính nhộn nhịp có một núi thịt băm.
Lưu Vận Trác nhìn núi thịt băm, sau đó nhìn Tô Triết Ngạn, 'phịch' một tiếng quỳ xuống đất, giơ hai tay lên nói: “Tướng quân, ngài hỏi đi.”
Mặc dù Lưu Vận Trác giữ một vị trí cao và được Tả Đình hết mực tin tưởng, nhưng anh ấy muốn chết sảng khoái một chút.
Từ miệng anh ấy, Tô Triết Ngạn biết được một chuyện khiến người ta không tài nào chấp nhận được.
Tất cả các Beta trong đế quốc đều đã hoàn thành phẫu thuật chuyển đổi giới tính, và Đầu não đã bóp méo ký ức của họ, khiến họ cùng những người xung quanh nghĩ rằng họ lẽ ra phải là Alpha hoặc Omega.
Đế quốc sớm đã bước vào kỷ nguyên trí tuệ nhân tạo, internet là con đường để lấy thông tin và mọi đồ đạc đều được điều khiển thông minh.
Dưới sự vận hành có chủ ý của Công nghệ Vĩnh Sinh, mỗi gia đình đều có một quản gia AI và nhiều bảo mẫu robot.
Không có sự kiểm soát của chính phủ, Đầu não - trí tuệ nhân tạo tiên tiến nhất đang âm thầm thay đổi quốc gia này. Sau khi cô ta ra lệnh, mọi dấu vết liên quan đến Beta đều bị xóa sổ.
Bây giờ trong đế quốc chỉ có Alpha và Omega, ngoại trừ tội phạm trên ngôi sao hoang vu và một số nhân viên của Công nghệ Vĩnh Sinh, không còn ai nhớ rằng đế quốc đã từng có ba loại giới tính nữa.
Mà Tô Triết Ngạn đã trở thành Beta cuối cùng trên thế giới này.
Anh sững sờ nhìn Lưu Vận Trác, “Tại sao muốn loại bỏ Beta khỏi loài người?”
Lưu Vận Trác không biết sự tồn tại của Đầu não, anh ấy luôn cho rằng Eve là kẻ chủ mưu đứng đằng sau, khi nói chuyện cũng dùng đại từ 'mẹ'.
“Mẹ không có nói cho chúng tôi biết, nhưng nói thật, Tô tướng quân, ngài không thấy Beta thường sinh ra đã bình thường ư? Trong bài kiểm tra máy móc của cơ giáp, rất ít Beta có thể đạt đến điểm vượt qua thể chất và tinh thần lực, trong khi Alpha đều vượt qua tiêu chuẩn. Tướng quân qua các triều đại cơ bản đều là Alpha, mà nhà khoa học cũng có rất nhiều Alpha. Omega cả đời có thể sinh hơn 70 đứa con, Beta làm được sao. Hơn nữa, tài năng nghệ thuật của họ cũng thuộc hàng đỉnh cao. Những ca sĩ, ngôi sao điện ảnh, vũ công và nghệ sĩ dương cầm giỏi nhất đều là Omega.”
“Trước kia đã có phẫu thuật chuyển đổi giới tính rồi, nhưng cái này chỉ trị ngọn không trị gốc. Chuyển đổi giới tính do 'mẹ' nghiên cứu ra thực chất là cải tạo gen để Beta trở nên ưu tú hơn. Chọn lọc tự nhiên, ai thích ứng được thì sống sót thôi. Đế quốc quá an nhàn, con người đã lâu rồi không tiến hóa. Tất cả những nỗ lực chúng tôi đã làm và tất cả những tội ác chúng tôi gánh chịu đều là vì ngày mai tốt đẹp hơn của nhân loại.”
Sở Thời Từ khập khiễng xông lên trước, hung hăng đấm Lưu Vận Trác một cú.
Tô Triết Ngạn cúi đầu, ánh sáng trong phòng quá mờ, biểu cảm của anh cũng trở nên mơ hồ.
Sở Thời Từ ôm chặt lấy anh, vỗ vỗ lưng anh trấn an, “Chúng ta tiêu diệt Đầu não là ổn thôi, chỉ cần thời gian có thể quay ngược trở lại, anh sẽ không phải là Beta duy nhất nữa.”
Tay của Sở Thời Từ bị anh siết chặt đến phát đau, giọng nói lạnh lùng của Tô Triết Ngạn lúc này chứa đầy sự mờ mịt không thể che giấu.
“Tôi không hiểu và cũng không chấp nhận những gì anh ấy nói. Dựa vào đâu tôi nên bị đào thải chỉ vì tôi sinh ra là người bình thường, dựa vào đâu tôi lại bị tước đi quyền chứng tỏ bản thân chứ? Tôi là Beta, nhưng tôi đã đánh thắng hơn trăm trận chiến. A Từ, tôi không hiểu, tại sao họ lại nhắm mắt làm ngơ trước thành tựu của tôi……”