Tôi Có Thể Làm Gì Chứ, Tôi Có Phải Con Người Đâu
Chương 34: Thế giới đầu tiên
Tôi Có Thể Làm Gì Chứ, Tôi Có Phải Con Người Đâu thuộc thể loại Linh Dị, chương 34 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Tướng quân và robot nhỏ của hắn (34)
Thời gian là một dòng chảy không thể đảo ngược, mỗi lần du hành thời gian sẽ tạo ra một nhánh thời gian mới.
Khi Tô Triết Ngạn ba tuổi, cầu thời không chính thức hoạt động và con người đã đánh dấu tọa độ thời không đầu tiên.
Năm đó là điểm bắt đầu, vì vậy bản thể trí tuệ nhân tạo không thể quay lại thời gian sớm hơn.
Người sáng tạo Eve là mối đe dọa lớn nhất đối với nó nên việc đầu tiên nó phải làm là giết chết Eve và kiểm soát Công nghệ Vĩnh Sinh.
Đồng thời, sự tồn tại của Nữ Vương Omega không phù hợp với mệnh lệnh của nó, nó cũng cần mau chóng đẩy Alpha có địa vị cao lên nắm quyền.
Sau khi cân nhắc nhiều lần, nó chỉ có thể quay trở lại năm cầu thời không được vận hành.
Điều mà Tô Triết Ngạn muốn làm là thông qua cầu thời không quay trở lại điểm bắt đầu, để những người trong quá khứ phá hủy bản thể trí tuệ nhân tạo và cầu thời không, rồi tạo ra một nhánh mới.
Trên nhánh đó không có bản thể trí tuệ nhân tạo, trong thời gian ngắn cầu thời không cũng sẽ không xuất hiện nữa, nó sẽ hoàn toàn thoát khỏi sự khống chế của bản thể trí tuệ nhân tạo.
Quỹ đạo phát triển của nó sẽ không phù hợp với dòng thời gian này, và tương lai sẽ có hàng trăm triệu khả năng, thậm chí hơn thế nữa.
Ở trên nhánh mới, Tô Triết Ngạn có thể chỉ là một nhân viên nhỏ bình thường. Cha của hắn có thể sẽ không tặng cho hắn món đồ chơi robot và hắn có thể sẽ không gặp được Sở Thời Từ.
Đây chính là điều mà Tô Triết Ngạn sợ hãi, hắn sợ rằng trên dòng thời gian đó, hắn sẽ không bao giờ tìm thấy A Từ của mình.
Hắn không biết việc du hành xuyên thời gian và không gian sẽ ảnh hưởng đến mình như thế nào. Hắn không phải là người du hành thời gian, hắn chỉ là một con người bình thường mà thôi.
Có lẽ hắn sẽ hoàn toàn biến mất vào thời điểm cầu thời không bị phá hủy. Bởi vì trong quá khứ không có cầu thời không, tương lai hắn cũng sẽ không có điều kiện cần thiết để du hành thời gian.
Có lẽ hắn sẽ quay trở lại dòng thời gian hiện tại, và những gì hắn nhìn thấy khi mở mắt ra vẫn là một hành tinh hoang vu.
Nhưng dù thế nào thì hắn vẫn phải thử.
Tô Triết Ngạn đã từng là một vị tướng quân, một người lính, mặc dù hắn đã bị lưu đày và trở thành Beta tội phạm thuộc tầng lớp đáy, nhưng hắn vẫn muốn bảo vệ quốc gia của mình.
Do sự tồn tại của cầu thời không, mỗi nhánh của đế quốc đều nằm dưới sự kiểm soát của trí tuệ nhân tạo.
Nó xuyên không hết lần này đến lần khác là bởi vì sự phát triển của dòng thời gian trước đó không đáp ứng được mong muốn của nó. Nó muốn tạo một bản lưu mới để bắt đầu lại sự nghiệp cứu nhân loại vĩ đại.
Tô Triết Ngạn không thể thay đổi bản lưu trữ đã bị nó phá hủy. Điều duy nhất hắn có thể làm là cố gắng hết sức để giải phóng đế quốc khỏi sự kiểm soát của bản thể trí tuệ nhân tạo trong một nhánh thời gian nào đó.
Với cả, cho dù hắn không nghĩ đến quốc gia thì hắn cũng muốn cho Sở Thời Từ một môi trường sống yên bình và an toàn.
Hành tinh hoang vu không thích hợp để con người sinh tồn, bản thể trí tuệ nhân tạo sẽ tấn công vào đây bất cứ lúc nào, họ đang sống một cuộc sống ăn bữa hôm lo bữa mai.
Tô Triết Ngạn sợ rằng một ngày nào đó lúc mình không chú ý, A Từ sẽ bị những tên Alpha tội phạm thay nhau xâm hại, hoặc sẽ bị bản thể trí tuệ nhân tạo bóp méo ký ức rồi biến thành một người hoàn toàn xa lạ.
Hắn không muốn Sở Thời Từ cả đời chỉ có thể ăn kem dinh dưỡng, mặc quần áo rách rưới, đi trên một hành tinh bẩn thỉu, chịu đựng ánh mắt ghê tởm của đám Alpha mỗi ngày, cuối cùng bị thế giới đẩy đến phát điên.
A Từ của hắn nên được sống dưới ánh mặt trời.
……
Trước khoang kén chứa đầy đá đen, Tô Triết Ngạn giải thích lại kế hoạch của mình.
Sở Thời Từ im lặng lắng nghe.
Trong kế hoạch này, Tô Triết Ngạn gánh vác mọi gánh nặng. Hắn lựa chọn cúi đầu, tiếp nhận chuyển đổi giới tính thành Alpha, ẩn núp trở về đế quốc đã nằm dưới sự kiểm soát của bản thể trí tuệ nhân tạo chờ thời cơ.
Sở Thời Từ chỉ cần ở trong không gian đá đen, biến trở lại thành robot và tiến vào trạng thái ngủ đông, chờ Tô Triết Ngạn đến đón.
Hệ thống nghe xong liền nói: 【Nam chính gánh team, cậu nằm cũng thắng.】
Sở Thời Từ không nói gì.
Trong khi hệ thống vẫn đang cảm thán, Tô Triết Ngạn đột nhiên ôm chặt lấy Sở Thời Từ.
Giọng hắn có chút nghẹn ngào, nước mắt hắn không ngừng rơi, “A Từ, em đừng sợ, tôi nhất định sẽ đến đón em. Cho dù tôi biến mất khỏi dòng thời gian này, tôi cũng sẽ quay lại tìm em trên dòng thời gian mới được tạo ra.”
Tô Triết Ngạn kiêu ngạo, hắn không phải kẻ cam chịu số phận, hắn sẽ không ngồi yên chờ chết.
Chừng nào hắn muốn hủy diệt bản thể trí tuệ nhân tạo và cầu thời không, Sở Thời Từ nhất định phải trốn trong không gian đá đen.
Món đồ chơi robot không phải độc nhất vô nhị, nhưng Sở Thời Từ thì phải.
Cậu là bị hệ thống đưa vào, cậu không thuộc về thế giới này, cũng sẽ không xuất hiện ở các dòng thời gian khác.
Dòng thời gian thay đổi có thể sẽ khiến cậu biến mất, chỉ có đưa cậu vào một không gian độc lập thì cậu mới không bị ảnh hưởng.
Sở Thời Từ vỗ nhẹ vào lưng Tô Triết Ngạn, rõ ràng sắp chia xa nhưng cậu không hề cảm thấy hoảng sợ khi bị bỏ rơi.
Cậu lau nước mắt trên mặt Tô Triết Ngạn, mỉm cười trấn an nói: “Em không sợ, em tin anh. Anh Ngạn à, anh cứ yên tâm mà đi đi, em sẽ luôn ở nơi này chờ anh.”
Tô Triết Ngạn cắn chặt môi dưới, hốc mắt hơi đỏ lên, “Tôi không có ý định bỏ rơi em, em phải tin tôi.”
Sở Thời Từ ôm mặt hắn rồi hôn lên môi hắn, “Em tin anh. Không sao đâu mà anh Ngạn, đừng lo cho em.”
“Có thể tôi sẽ phải rời đi rất lâu.”
“Em biết, em có thể biến thành robot và ngủ đông ở chỗ này, giữa chừng sẽ không còn ý thức. Nhưng anh đó, không biết thương mình gì cả. Anh sắp chuyển đổi giới tính thành Alpha rồi, sau này nhất định sẽ chịu nhiều cực khổ. Em thì chẳng cần làm gì hết, nhắm mắt mở mắt, cả quá trình nằm cũng thắng.”
Hệ thống nghe cậu nói vậy, nhịn không được cắt ngang,【Cậu không phải robot thật sự, cậu không có ngủ đông mà chỉ có giấc ngủ. Đói cũng không chết được, cùng lắm là không có điện thôi. Nhưng cậu có linh hồn và vẫn có thể cảm nhận thế giới bên ngoài.】
Nó dừng một chút, rồi bỗng nhiên kêu lên,【A, tôi hiểu rồi. Nếu nam chính rời đi mười mấy hai mươi năm, cậu sẽ luôn bị nhốt trong khoang kén. Lỡ như hắn không về được thì phải làm sao đây? Tất cả các tù nhân trong nhà tù còn có thể ra ngoài đi dạo, nhưng cậu thì chỉ có thể nằm trong đó?】
"Không phải còn có mi ở với ta sao? Ta có thể nạp VIP xem phim, hưởng thụ cuộc sống của một trạch nam."
Hệ thống thở phào nhẹ nhõm.
Tô Triết Ngạn không yên tâm, hỏi cậu lại lần nữa, “Em thật sự không có ý thức ư?”
Sở Thời Từ lau nước mắt trên mặt hắn, “Ngày hôm qua anh cứ hỏi liên tục, trên đường đến đây cũng hỏi. Đã hỏi hơn một trăm tám mươi lần rồi đó, anh Ngạn. Thật sự không có, em nói dối anh làm chi. Em là robot, không có điện sẽ tự động tắt. Đợi khi anh đưa em ra ngoài và sạc đầy pin, em sẽ tung tăng nhảy nhót trở lại thôi.”
Nghe cậu nói như vậy, Tô Triết Ngạn cuối cùng cũng hạ quyết tâm.
Hắn kéo khóe miệng, lộ ra một nụ cười có thể nói là dịu dàng hiếm thấy.
Sở Thời Từ đã từng thấy các kiểu cười mỉa, cười nhạo và cười gượng gạo trên khuôn mặt hắn, nhưng là lần đầu tiên cậu nhìn thấy hắn cười dịu dàng như thế.
Tô Triết Ngạn có mái tóc vàng, đôi mắt xanh và vẻ ngoài điển trai, khi cười rộ lên thực sự trông giống như chàng hoàng tử trong truyện cổ tích vậy.
Giữa tiếng hệ thống reo hò phấn khích, Tô Triết Ngạn đẩy Sở Thời Từ vào khoang kén phủ đầy bụi bặm.
Hai người hôn nhau say đắm giữa chốn hoang dã này như thể muốn trút bỏ mọi nỗi bất an.
Hệ thống bị nhốt vào một góc tối, ở một mình trong bóng tối suy nghĩ cốt truyện tiếp theo.
Sở Thời Từ chưa bao giờ nghĩ rằng lần đầu tiên của mình lại diễn ra trong hoàn cảnh như thế này.
Một mảnh quần áo đơn giản trải dưới đất, bên dưới là bụi đất bay lơ lửng. Nếu là một ngày đầy sương mù, không biết sẽ có bao nhiêu quái vật xuất hiện. Bầu trời màu vàng sẫm, bên cạnh là khoang kén đã bị bỏ hoang từ lâu, không có dấu vết của sự sống trong vùng hoang dã rộng lớn.
Cậu nằm ở đây, chịu đựng những va chạm dữ dội.
Tô Triết Ngạn từng là tướng quân nên hắn có thể đoán được đại khái quân đội phải mất bao lâu để hoàn thành nhiệm vụ. Vẫn còn đủ thời gian để họ từ từ nói lời tạm biệt.
Sở Thời Từ nắm chặt lấy mảnh vải dưới thân, cơ thể run rẩy không kiểm soát được. Tô Triết Ngạn vẫn mặc bộ quân phục tác chiến màu đen, ngoài trừ đầu và tay, các bộ phận khác đều được bọc trong quần áo.
Còn cậu thì không mảnh vải che thân.
Cảnh vật chung quanh phơi bày và sự tương phản mạnh mẽ ấy khiến cậu xấu hổ và bất an. Cậu không biết làm thế nào để giảm bớt cảm giác này, đành cuộn tròn người lại để tự bảo vệ.
Tô Triết Ngạn ngừng lại, cúi người ôm cậu vào lòng. Cùng cậu đan mười ngón tay vào nhau, rồi gọi tên cậu hết lần này đến lần khác bên tai cậu bằng chất giọng trầm ấm.
Hắn lại hôn môi Sở Thời Từ và đặt một tay lên cẳng chân cậu, muốn truyền thêm sức mạnh cho cậu.
“A Từ, em cứ run hoài. Nếu như không muốn, tôi sẽ dừng lại.”
Tô Triết Ngạn kiên nhẫn an ủi cậu, dần xua đi nỗi bất an trong lòng cậu. Sở Thời Từ dần cảm nhận được sự sung sướng và hoàn toàn thả lỏng cơ thể.
Cậu dựa vào vai Tô Triết Ngạn, bỗng nhiên cảm thấy giờ phút này mình thật hạnh phúc.
“Đừng dừng lại, anh Ngạn, em thích lắm.”
……
Đợi khi hệ thống ra khỏi góc tối, đến cả nước canh thịt cũng không còn một miếng cho nó.
Tô Triết Ngạn chưa làm xong đã dừng, hắn giúp Sở Thời Từ rửa sạch sẽ, ôm cậu vào lòng hôn rồi lại hôn.
Sở Thời Từ cầm lấy cuốn nhật ký mà hắn đưa cho mình, để hắn hôn tới hôn lui, “Em không sao mà anh Ngạn. Lúc mới bắt đầu khóc là bởi vì em quá căng thẳng để thích ứng với lần đầu tiên làm loại chuyện này thôi.”
Tô Triết Ngạn dừng lại một lúc, rồi hôn mạnh hơn. Nếu cứ tiếp tục hôn như thế này, Sở Thời Từ sẽ khóc mất.
Cậu biết Tô Triết Ngạn muốn dùng hành động để nói với cậu rằng đây không phải là tình một đêm, cũng không phải ngủ qua một lần là vứt. Hắn là thật lòng yêu cậu và nhất định sẽ quay lại đón cậu.
Sở Thời Từ không ngờ những gì cậu nói trong cơn hoảng loạn lần trước sẽ bị Tô Triết Ngạn ghi tạc trong lòng.
Nếu còn không đi thì thời gian sẽ không kịp mất, một khi Tả Đình hoặc những người trong quân đội rời đi, không biết bao lâu họ mới có thể gặp lại nhau.
Chỉ có thông qua lời giới thiệu của bọn họ, Tô Triết Ngạn mới có cơ hội tiếp cận bản thể trí tuệ nhân tạo.
Sở Thời Từ vốn định tự mình vào khoang, nhưng Tô Triết Ngạn một hai phải bế công chúa.
Cậu vừa định từ chối, Tô Triết Ngạn đã làm mặt lạnh rồi bế cậu lên.
Hệ thống hú hét, vừa hét vừa chụp hình.
Tô Triết Ngạn cẩn thận đặt Sở Thời Từ vào trong khoang kén, sau đó khẽ hôn lên trán cậu: “Chờ tôi quay lại, tôi nhất định sẽ quay lại.”
Sở Thời Từ mỉm cười, “Em tin anh.”
Khi rời đi, Tô Triết Ngạn cứ đi được ba bước thì quay đầu lại.
Sở Thời Từ đang tìm một tư thế tốt ở trong khoang, cái nắp trong suốt đột nhiên bị mở ra.
Tô Triết Ngạn quay lại, đè cậu hôn thật kêu mấy cái rồi mới rời đi với đôi mắt đỏ hoe.
Nhìn cái nắp một lần nữa được đóng lại, hệ thống tấm tắc lắc đầu:【Tiến độ của hai người nhanh thật, hôm qua mới hôn tỏ tình, hôm nay đã đánh một cú home run rồi.】
Sở Thời Từ vẫn chưa biến thành robot, cậu tìm một nơi ít đá và nằm xuống, trong đầu cậu chỉ toàn là những chuyện vừa xảy ra.
Cậu nhìn vết đỏ trên cánh tay, tim vẫn đập thình thịch, "Anh ấy yêu ta."
【Biết rồi, CP tôi ship mà lị. Tôi chỉ đang cảm thán tiến triển của hai người quá nhanh thôi, hôm trước mới tỏ tình mà hôm sau đã vỗ tay hoan hô rồi. Cốt truyện của cả một cuốn tiểu thuyết ngôn tình, thế mà hai người lại hoàn thành chỉ trong hai ngày.】
"Anh ấy yêu ta."
【Tôi biết rồi.】
"Anh ấy yêu ta."
【???】
Hệ thống đặt kim chỉ xuống: 【Cậu…… bị ấm đầu hả?】
Sở Thời Từ không trả lời, che mặt khóc nức nở.
"Rất nhiều người ghét ta, ta còn tưởng rằng mình thật sự rất kém cỏi. Sau bao nhiêu năm qua, cuối cùng ta cũng có một câu trả lời cho bản thân mình. Anh ấy rất nghiêm túc, không phải kiểu chơi xong thì vứt, anh ấy là thật lòng thích con người của ta. Ba ta không yêu ta, sau khi mẹ ta mất, anh ấy là người đầu tiên thích ta. Thật tốt quá, ta thật sự đã lâu rồi không có được cảm giác này."
Hệ thống im lặng hồi lâu, trong giọng nói mang theo một chút tủi thân,【Dẫu biết rằng được ngủ với mãnh 1 thì bé 0 lẳng lơ nào mà chẳng vui. Nhưng cậu nói vậy làm tôi rất buồn, tôi đối với cậu không tốt sao, mắc công tôi còn đan áo len cho cậu.】
Nó dừng một chút, nhỏ giọng nói: 【Muốn có áo len hông? Gia nhập hội viên được tặng áo len á.】
Nỗi buồn trong lòng biến mất sạch sẽ, Sở Thời Từ cạn lời nhìn nó, "Sao mi chấp niệm với hội viên thế."
【Bởi vì bán quyền hội viên có phí hoa hồng, dù sao cũng không biết phải ở trong khoang kén bao lâu, làm hội viên có thể xem phim giải sầu. Hotline bom tấn có tài nguyên độ nét cao, vả lại bây giờ nạp tiền còn được tặng áo len nữa.】
Hội viên cần sử dụng các nhiệm vụ phụ để mua sắm, Sở Thời Từ tìm thấy cột điền vào và gửi manh mối mà cậu tìm thấy.
Sau đó, trong đầu cậu vang lên một âm thanh nhỏ,【Nhiệm vụ phụ · gửi báo cáo: Điều tra nguyên nhân chính khiến nam chính chán nản và bơ phờ, đồng thời cung cấp số liệu liên quan cho Tổng cục (đã hoàn thành).】
Hệ thống lấy điểm từ hộp thư và một phần tài liệu do tổng bộ sắp xếp.
Điểm có thể đổi thành hội viên, còn tài liệu này là phần giải thích bổ sung cho thông tin mà Sở Thời Từ vừa gửi.
Nội dung của tài liệu đó đại khái giống như những gì Sở Thời Từ suy đoán, nhưng những gì Tô Triết Ngạn đã trải qua còn gian nan và đau khổ hơn cậu tưởng tượng.
……
Bản thể trí tuệ nhân tạo tương đương với một nhà du hành thời gian, nó liên tục du hành ngược thời gian thông qua cầu thời không. Nhưng trong một lần xuyên không gần nhất, bản thể của nó đã bị mắc kẹt trong một cái hố.
Không gian đá đen thuộc về không thời gian độc lập, sau khi nó tiến vào nơi này sẽ tách rời khỏi dòng thời gian của thế giới bên ngoài.
Nó không thể tiếp tục du hành thời gian trừ khi có ai đó đưa bản thể của nó ra ngoài.
Tuy rằng vẫn có thể kiểm soát toàn bộ từ xa, nhưng bản thể bị nhốt luôn có rất nhiều bất tiện.
Eve bị đâm sau lưng và ném vào hành tinh hoang vu, bà không những không tức giận mà sau khi suy luận về sự việc này, bà còn bắt đầu tìm cách giải cứu nó.
Vạn vật trong tự nhiên đều có hai mặt, nếu như đá đen có thể hình thành không gian của chính nó, vậy nhất định phải có thứ gì đó có thể mở ra không gian đá đen.
Bằng không, hành tinh hoang vu cách một đoạn thời gian sẽ ngưng tụ ra một viên đá đen, và theo thời gian, hành tinh này đã sớm hình thành không gian độc lập rồi.
Nơi này chắc chắn tồn tại một thứ gì đó, nó cũng có tác dụng đặc biệt và có thể khắc chế lẫn nhau với đá đen.
Cuối cùng, Eve đã tìm thấy một viên đá đen đặc biệt trên hành tinh hoang vu.
Loại đá đen này rất hiếm và khác với những loại đá đen thông thường khác.
Đá đen thông thường tập hợp với số lượng lớn trong một không gian nhỏ là có thể tạo thành một không gian độc lập.
Còn sau khi viên đá đen này phản ứng với sự tiếp xúc của công nghệ hiện đại, nó sẽ tạo ra năng lượng không xác định và xé toạc không thời gian trong một thời gian ngắn.
Chính vì sự tồn tại của viên đá đen đặc biệt này nên hành tinh hoang vu mới không trở thành một không gian độc lập. Miễn là có hoạt động của con người trên đó, nó sẽ phản ứng nhẹ với các sản phẩm công nghệ do con người mang đến.
Nó sẽ không ảnh hưởng đến hoạt động bình thường của các sản phẩm công nghệ nhưng sẽ gây ra những biến động không thời gian không thể phát hiện được.
Đây cũng chính là lý do vì sao bản thể trí tuệ nhân tạo xuyên không lặp đi lặp lại, khiến các dòng thời gian va chạm và chồng chéo lẫn nhau, mà hành tinh hoang vu chịu ảnh hưởng nhanh nhất và rõ ràng nhất, dù sao thì không thời gian ở đây vốn dĩ đã không ổn định.
Cắm viên đá đen này vào khung máy của bản thể trí tuệ nhân tạo và sự va chạm giữa hai thứ sẽ gây ra những biến động không thời gian. Trong không gian đá đen sẽ xuất hiện một lỗ hổng nhỏ, bản thể trí tuệ nhân tạo có thể kết nối với cầu thời không từ xa rồi nhanh chóng đưa mình ra ngoài.
Chỉ là lúc đó Eve đang hấp hối, bà không thể mang đá đen về đế quốc và cũng không liên lạc được với bản thể trí tuệ nhân tạo.
Bà đã thuê mấy tên tội phạm Alpha đưa viên đá đen và bức di thư cho chi nhánh của Công nghệ Vĩnh Sinh.
Dường như bà cũng ý thức được việc bản thể trí tuệ nhân tạo làm rất đáng ghét nên đã cố ý giở trò. Trong bức di thư viết rằng viên đá này có thể phá hủy bản thể trí tuệ nhân tạo, nhưng lời giải thích chi tiết kèm theo thì chỉ những người có chuyên môn mới có thể hiểu được.
Bằng cách này, dù bức di thư được người của Công nghệ Vĩnh Sinh gửi lại cho bản thể trí tuệ nhân tạo hay bị chặn giữa đường, cuối cùng mục đích của bà ấy vẫn đạt được.
Trong dòng thời gian đó, Tô Triết Ngạn luôn cô độc một mình.
Bị ảnh hưởng bởi các nhánh khác, chỉ số sinh lực của hắn chỉ có 50 điểm.
Chỉ số sinh lực quá thấp, con người sẽ trở nên tiêu cực và làm mọi việc qua loa cho xong chuyện, hoàn toàn không thể khơi dậy tham vọng.
Ở nhánh đó, Tô Triết Ngạn không hề nghĩ tới việc chinh phục hành tinh hoang vu.
Khi bị đày đến hành tinh hoang vu, hắn cũng lén đem di vật của cha bỏ vào trong khoang kén.
Nhưng con robot đó không phải Sở Thời Từ, nó sẽ không di chuyển hay nói chuyện. Tô Triết Ngạn có khóc đến tuyệt vọng cũng sẽ không có ai dỗ hắn.
Ban ngày bị Alpha bao vây tấn công, nếu không cẩn thận sẽ bị bắt lôi đi làm nhục đến chết.
Buổi tối mang theo mệt mỏi trở về khoang kén, xung quanh im lặng như tờ. Để ngăn chặn sự suy thoái chức năng ngôn ngữ, ngày nào hắn cũng lẩm bẩm với con robot.
Khi chỉ số sinh lực giảm xuống còn 20 điểm, khoang kén của Tô Triết Ngạn bị Alpha tấn công, con robot bị thất lạc trong trận hỗn chiến. Nó sẽ không tự động quay về, Tô Triết Ngạn cũng không thể tìm thấy nó.
Không cách nào tiếp xúc bình thường với những người khác, lại mất đi người duy nhất để bầu bạn.
Thời gian dài, hắn hoàn toàn tê liệt. Không còn động một chút là rơi nước mắt, biểu cảm cũng càng ngày càng ít, gần như là không nói chuyện nữa.
Cho đến một ngày, khi Tô Triết Ngạn đang thăm dò hành tinh hoang vu, hắn bị mấy tên Alpha tấn công.
Bọn chúng thấy hắn là một Beta điển trai, dựa vào số đông áp đảo để cưỡng hiếp hắn.
Tô Triết Ngạn giết mấy tên đó một cách dễ dàng, đồng thời tìm thấy bức di thư của Eve và viên đá đen trên người chúng.
Sau khi biết được những gì bản thể trí tuệ nhân tạo đã làm, tình yêu dành cho đế quốc một lần nữa truyền cảm hứng chiến đấu cho hắn, chỉ số sinh lực đã tăng vọt lên 60 điểm.
Tô Triết Ngạn trên nhánh đó mang theo viên đá đen đặc biệt do Eve để lại đi tìm bản thể trí tuệ nhân tạo để hủy diệt nó hoàn toàn.
Trong quá trình tìm kiếm bản thể trí tuệ nhân tạo, Tô Triết Ngạn dần tỉnh ngộ và cảm thấy có điều gì đó không ổn.
Hắn giằng co với bản thể trí tuệ nhân tạo trong hố, và sau nhiều trận đấu, Tô Triết Ngạn đã tìm ra những sơ hở trong lời nói của bản thể trí tuệ nhân tạo.
Bị quốc gia lừa gạt, bị Eve trêu ngươi, bị bản thể trí tuệ nhân tạo dùng lời lẽ công kích.
Chỉ số sinh lực của Tô Triết Ngạn giảm xuống chỉ còn một con số, dựa vào hơi thở cuối cùng, hắn gắng gượng tìm được khoang kén chứa đầy đá đen rồi vội vàng ném viên đá đen vào đó.
Sau đó, hắn tìm một nơi vắng người tự kết liễu sinh mạng của mình. Sau khi Tô Triết Ngạn trên dòng thời gian đó tử vong, hơn mười năm sau, nhân loại cũng bị hủy diệt.
Sở Thời Từ và Tô Triết Ngạn không rõ về vấn đề này, nhưng tài liệu bổ sung do tổng bộ cung cấp đã giải thích sơ lược về nguyên nhân hủy diệt.
Bản thể trí tuệ nhân tạo nghiên cứu người nhân bản, người nhân bản trở thành nô lệ của con người.
Vào thời điểm đó, bản thể trí tuệ nhân tạo chưa ý thức được sự nguy hiểm của việc nhân bản con người và thiếu sự kiểm soát hiệu quả. Những người nhân bản bị bắt làm nô lệ không thể chịu đựng được nữa nên đã phát động bạo loạn.
Cuộc chiến giữa người nhân bản và con người chỉ cần một mồi lửa là bùng nổ ngay lập tức, cuối cùng người nhân bản đã chiến thắng và thế giới loài người diệt vong.
Mà dòng thời gian nơi Sở Thời Từ đang tồn tại là một dòng thời gian khác được bản thể trí tuệ nhân tạo phát hiện sau khi bị mắc kẹt trong hố.
Dòng thời gian này là một nhánh khác được sinh ra khi bản thể trí tuệ nhân tạo du hành thời gian để giết chết Eve và thay đổi Nữ Vương trước đó.
Nó tồn tại cùng lúc với dòng thời gian của cuộc chiến người nhân bản, thuộc về không thời gian song song.
Các dòng thời gian khác không còn con người, vốn dĩ bản thể trí tuệ nhân tạo muốn mang con người trở lại, mà muốn làm vậy thì phải quay lại điểm bắt đầu để mở một nhánh mới.
Nhưng nó bị nhốt trong không gian độc lập và không có cách nào để du hành thời gian.
Sau khi phát hiện ra con người trong nhánh này vẫn có thể hoạt động, bản thể trí tuệ nhân tạo bắt đầu nhào nặn dòng thời gian này.
Hướng đi của dòng thời gian này trong giai đoạn đầu về cơ bản giống với các dòng thời gian khác, thế nên nó có thể sử dụng trực tiếp.
Bản thể trí tuệ nhân tạo đã học được một bài học, để ngăn chặn cuộc chiến người nhân bản tái diễn, nó đã gây ra bạo loạn trước khi người nhân bản phát triển.
Lợi dụng quân đội của đế quốc để xử lý sạch sẽ đám người nhân bản cực kỳ nguy hiểm từ sớm.
Rồi mượn chuyện này để chuyển nghiên cứu về người nhân bản đến hành tinh hoang vu, kiểm soát chặt chẽ người nhân bản bằng đá đen có thể giết chết bọn họ, bóp chết cuộc chiến người nhân bản từ trong trứng nước.
Bản thể trí tuệ nhân tạo bị nhốt trong không gian đá đen ở cái hố, mặc kệ bên ngoài dòng thời gian thay đổi thế nào cũng sẽ không ảnh hưởng đến nó.
Mặt khác, viên đá do Eve chuẩn bị được Tô Triết Ngạn đã chết đặt vào không gian đá đen trong khoang kén.
Hai vị trí không gian này là cố định.
Bất kể Tô Triết Ngạn ở dòng thời gian nào, chỉ cần tìm được chúng là hắn có thể lấy viên đá đen đặc biệt và tìm ra cái hố mà bản thể trí tuệ nhân tạo bị nhốt.
Trên dòng thời gian nơi Sở Thời Từ đang tồn tại, Tô Triết Ngạn đã bắt đầu cầm một con robot nhỏ trên tay.
Ở một dòng thời gian khác, hắn chết đi với sự đau đớn và tuyệt vọng tột cùng. Sự bất lực và cô đơn đó cũng ảnh hưởng đến Tô Triết Ngạn ở nhánh này.
Dẫn đến chỉ số sinh lực của hắn ban đầu chỉ có 5 điểm.
Bởi vì Sở Thời Từ luôn ở bên cạnh hắn, khi hắn cô đơn sẽ có người trò chuyện, khi hắn khóc sẽ có người an ủi.
Biểu cảm của Tô Triết Ngạn ngày càng phong phú, và khi sinh lực của hắn tăng lên, hắn không còn hài lòng với hiện thực nữa.
Hắn có lý tưởng để theo đuổi, muốn bảo vệ tôn nghiêm của Beta và cứu quốc gia thoát khỏi hiểm nguy.
Khi hắn biết rằng mình đã trở thành Beta cuối cùng và quốc gia đã bị trí tuệ nhân tạo kiểm soát, có Sở Thời Từ ở bên cạnh hắn.
Họ ôm nhau vào đêm khuya, dùng sự tiếp xúc thân mật để giảm bớt nỗi bất an của nhau. Cảm giác thỏa mãn khi được hôn người yêu lấn át lo âu trong lòng Tô Triết Ngạn.
Khi phát hiện ra rằng tất cả những điều này chỉ là trò lừa bịp và là âm mưu lố bịch của Eve, Tô Triết Ngạn vẫn có thể nói hết nỗi đau của mình với Sở Thời Từ.
Họ làm chuyện bản năng nhất nơi hoang dã như những con thú.
Cho dù Beta có động tình đến đâu cũng sẽ không phát ra pheromone, nhưng tiếng thở hổn hển của đối phương còn khiến họ mê mẩn hơn cả pheromone.
Tô Triết Ngạn hiện tại có 98 điểm sinh lực, không còn là một chàng trai đáng thương chỉ nghĩ đến cái chết, giờ hắn rất hăng hái.
Nếu được miêu tả bằng lời, thì đó là thỏa thuê mãn nguyện và sẵn sàng chiến đấu nếu có ai không phục.
Cuối cùng, Tô Triết Ngạn bắt đầu hành trình.
Hắn muốn hoàn thành những việc mà hắn chưa thể hoàn thành trong các dòng thời gian khác.
……
Dưới sự đề cử mạnh mẽ của hệ thống, Sở Thời Từ đã dùng phần thưởng phụ để trở thành hội viên của nó.
Bị ảnh hưởng bởi những viên đá đen xung quanh, cậu không thể cử động sau khi biến thành robot.
Ngày nào Sở Thời Từ cũng cày phim cùng hệ thống và ăn đồ ăn vặt miễn phí trong không gian hệ thống.
Cuộc sống trạch nam béo phì như thế này nghe có vẻ rất sướng.
Nếu cậu không yêu Tô Triết Ngạn, cậu sẽ không bị nỗi nhớ nhung dày vò đến mức phải lau nước mắt vào ban đêm.
Vào năm thứ hai sau khi Tô Triết Ngạn rời đi, Sở Thời Từ đã xem phim suốt hai năm liền, xem đến mức gần như muốn nôn mửa.
Nỗi nhớ nhung không hề bị thời gian xoa dịu mà ngày càng sâu đậm.
Cậu nằm mơ đều mơ thấy khuôn mặt của Tô Triết Ngạn, nghe tiếng gió cũng ngỡ đó là Tô Triết Ngạn đang nói chuyện với mình.
Trước khi gặp được Tô Triết Ngạn, cậu luôn cô độc một mình.
Khi đó cậu không hề biết rằng cô đơn lại có thể khó khăn đến vậy.
Vào năm thứ hai sau khi rời khỏi Sở Thời Từ, Tô Triết Ngạn - người đã chuyển đổi giới tính thành Alpha - trở về đế quốc và trở thành tướng quân một lần nữa.
Một buổi sáng, Tô Triết Ngạn mở mắt ra, cảm thấy ký ức của mình lộn xộn và mơ hồ.
Hắn không nhớ được mình muốn làm gì, ai đó đã sửa đổi ký ức của hắn.
Tô Triết Ngạn nhớ rằng mình là tướng quân và bị đày đến hành tinh hoang vu hai năm trước vì một nhiệm vụ quân sự bị hoãn.
Hắn lấy từ trong túi áo trước ngực ra một mẩu giấy hình trái tim nhỏ, sau khi mở ra, trên giấy có viết vài hàng chữ nhỏ.
【Trí tuệ nhân tạo kiểm soát đế quốc, quay lại quá khứ, phá hủy bản thể trí tuệ nhân tạo, hủy diệt cầu thời không, giải cứu đế quốc.】
【Đến hành tinh hoang vu đón A Từ về. (khoanh tròn bằng bút đỏ, tô đậm)】
Dưới dòng chữ còn có một bản đồ nhỏ.
Tô Triết Ngạn cầm tờ giấy, cau mày nhẹ giọng thủ thỉ: “A Từ…… A Từ……”
Hắn nhớ tới một người, người nọ có mái tóc ngắn màu vàng, chân phải bị tật khá nặng và cười lên rất đẹp.
Chàng trai ấy tên là A Từ, là người yêu của hắn.
Hắn đã hoàn toàn chiếm hữu A Từ, họ đã có quan hệ thân mật nhất.
Mặc dù ký ức ở bên nhau đã mất đi, nhưng chỉ cần nghĩ đến cái tên này, Tô Triết Ngạn liền đỏ mặt và tim đập thình thịch.
Hắn đỏ mặt gấp mẩu giấy hình trái tim lại rồi đặt lên môi khẽ hôn một cái.
Hắn sẽ hoàn thành các mục tiêu trên giấy, sau đó đón A Từ về nhà.
Khi Tô Triết Ngạn 30 tuổi, công nghệ của đế quốc đã tạo ra một bước đột phá và họ có thể đào bản thể trí tuệ nhân tạo ra khỏi hố.
Bởi vì Tô Triết Ngạn từng ở trên hành tinh hoang vu trong một thời gian dài, bản thể trí tuệ nhân tạo sợ xảy ra chuyện ngoài ý muốn nên không để hắn phụ trách việc này.
Một số lượng lớn quân đội tiến vào hành tinh hoang vu, tinh lực của bản thể trí tuệ nhân tạo đều dành cho việc ra khỏi hố.
Tô Triết Ngạn cởi bỏ sự giam cầm của người nhân bản và liên hợp với phiến quân Omega để gây ra một cuộc bạo động.
Thừa dịp tình hình hỗn loạn, hắn tìm người mà mình đã liên lạc từ trước để nhập tọa độ không thời gian. Giết chết những người bảo vệ cầu thời không rồi tiến vào cầu thời không trước khi bản thể trí tuệ nhân tạo kịp phản ứng.
Khi hắn mở mắt ra lần nữa, hắn đã du hành trở về năm mình ba tuổi.
80% người ở đây đều là Beta, Omega không có trở thành máy đẻ, Alpha cũng không có bị môi trường ảnh hưởng mà trở nên mất nhân tính.
Tô Triết Ngạn không biết cách ngăn chặn sự diệt vong của loài người, nhưng hắn biết bản thể trí tuệ nhân tạo sẽ không bao giờ hoàn thành được mệnh lệnh của nó.
"Sự tiếp diễn và phồn vinh của nhân loại" và "kỳ thị giới tính", hai mệnh lệnh này mâu thuẫn với nhau.
Bản thể trí tuệ nhân tạo không có nhân tính, nó chỉ là một cỗ máy.
Trong chương trình cài đặt của nó, chỉ có những đứa trẻ được sinh ra từ trong bụng mới được coi là con người thực sự.
Ấp trẻ con không tính, người nhân bản không tính.
Bọn họ sinh ra là để thua kém, còn BO sinh ra là để thấp kém hơn Alpha.
Chà đạp những sinh mạng khác dưới chân mình, một cộng đồng như thế không thể phồn vinh được.
Tô Triết Ngạn nhìn những người lính bao vây mình cùng Nữ Vương Omega được bảo vệ phía sau họ.
Hắn nắm chặt mẩu giấy hình trái tim trong tay, trong đôi mắt xanh lam thoáng hiện một tia cười nhạt.
A Từ, đợi tôi.
……
Sở Thời Từ đã ở trong khoang kén tổng cộng 40 năm.
Cậu là trạng thái linh hồn nên sẽ không già đi.
Trong 40 năm qua, cậu đã học được hàng loạt nghề thủ công như thêu chữ thập, trang điểm búp bê, làm đồ thủ công mỹ nghệ và làm kẹp tóc.
Làm công việc thủ công suốt 40 năm, giờ cậu đã trở thành một thợ thủ công lành nghề.
Dưới sự làm việc chăm chỉ của cậu, chất lượng cuộc sống của hệ thống đã trở nên khá giả.
Sở Thời Từ đã mở liên tiếp SVIP, kim cương xanh, kim cương vàng và kim cương hồng.
Mỗi ngày ngoài việc làm thủ công thì chỉ đọc truyện khiêu dâm, truyện tranh khiêu dâm và xem phim khiêu dâm.
Khẩu vị càng xem càng nặng, chỉ số sinh lực càng ngày càng thấp.
Khi chỉ số sinh lực giảm còn 5 điểm, Sở Thời Từ buông việc may vá trong tay xuống, đặt con búp bê nam đang làm dở sang một bên.
"Anh Ngạn sẽ không quay lại."
Hệ thống đang lim dim mắt,【Hắn sẽ, trước đó đã nói rồi còn gì?】
"Mẹ nói sẽ không rời xa ta, nhưng bà ấy đã chết vì bệnh tật. Ba ta cũng nói rằng ta là đứa con cưng của ông ấy, sau đó ông ấy đã đánh gãy chân ta. Khi ta còn nhỏ, vào dịp Tết Nguyên Đán, họ hàng đến thăm đều khen ta đáng yêu và thích bế ta. Nhưng khi ta bị bạo hành đến bầm dập khắp người và khi nhờ họ giúp đỡ, chẳng ai giúp ta cả. Lúc ta sắp chết, nếu không chạy trốn khỏi nhà thì ta đã bị đánh chết rồi."
Khoảng thời gian này tâm trạng của cậu luôn bất ổn, hệ thống an ủi cậu:【Nam chính không giống họ, hắn rất tốt mà.】
"Anh ấy đã ngủ với ta rồi, ta đã không còn gì đáng giá để hắn thích nữa!"
【Cậu nói gì vậy, hắn ở bên cậu có phải để lừa tình đâu chứ, cậu tỉnh táo lại đi!】
"Bọn họ đều nói ta có khuôn mặt đẹp và dáng người chuẩn. Mi nói xem có khi nào anh Ngạn cũng nghĩ như vậy không, có lẽ anh ấy không hề thích ta?"
【Mẹ kiếp, cậu điên rồi. Nhanh lên, A Từ, chúng ta cùng xem phim con heo! Để tôi tìm cho cậu một bộ phim Âu Mỹ siêu hot!】
Nó mở video.
Một nam công nhân kỹ thuật có thân hình nhỏ nhắn, làn da trắng, mái tóc ngắn vàng hoe và đôi mắt xanh tuyệt đẹp.
Sở Thời Từ mím môi, nước mắt tuôn rơi.
Hệ thống chậc lưỡi, biết vậy mở của Nhật với Hàn rồi.
……
Khi chỉ số sinh lực của Sở Thời Từ sắp giảm xuống một con số âm, cái nắp đã đóng lại suốt bốn mươi năm lại được mở ra.
Ánh sáng chói lóa chiếu vào khoang kén, một chàng trai khoảng hơn 20 tuổi đứng bên cạnh khoang, vươn tay lấy con robot ra ngoài.
Hắn mặc quân phục, ít biểu cảm, ánh mắt lạnh lùng.
Đôi mắt xanh ấy nhìn chằm chằm vào con robot, một lúc sau, hắn phủi sạch bụi trên người con robot rồi đặt lên đầu nó một nụ hôn nhẹ.
“A Từ, tôi tới tìm em.”
Sở Thời Từ, người đang may quần áo trẻ em trong không gian hệ thống, kinh ngạc nhìn ra bên ngoài.
Cậu ngây người nhìn khuôn mặt thân thuộc, trái tim vốn đã chết lặng của cậu bắt đầu đập thình thịch.
Cách xa nhau hơn 40 năm, trong lúc nhất thời cậu không dám xác định người trước mặt có thật sự tồn tại hay không.
Hệ thống đệt một tiếng rồi đẩy cậu ra khỏi không gian,【Ngây ra đó làm gì, hun hắn đi má!】
Nó nóng lòng ăn cơm chó, thấy Sở Thời Từ còn chưa tỏ vẻ gì, bèn trực tiếp biến cậu thành hình người, 【Anh Ngạn anh Ngạn! Chụt một cái!】
Đôi mắt Tô Triết Ngạn đột nhiên trợn to, Sở Thời Từ còn chưa kịp phản ứng, hắn đã ôm lấy cậu và đặt cậu vào trong khoang kén.
Gương mặt hắn đỏ bừng cả lên, giọng nói lạnh lùng cũng trở nên run run.
“Sao lại vội vàng biến thành người thế hả, thuộc hạ của tôi ở ngay bên cạnh đấy.”
Sở Thời Từ mím chặt môi, khoé mắt cay cay, “Anh Ngạn? Em còn tưởng… còn tưởng rằng anh sẽ không tới.”
Tô Triết Ngạn nghiến răng, “Ta đã nói ta sẽ quay lại mà.”
Nói xong, hắn đỏ tai ôm Sở Thời Từ vào lòng, hôn ngấu nghiến.
Hệ thống cho rằng mình làm sai chỗ nào, vẫn đang tìm người: 【Binh lính ở đâu, sao tôi không thấy nhỉ.】
Cùng lúc đó, binh lính cầm súng canh gác cách đó 800 mét.