Tôi Có Thể Làm Gì Chứ, Tôi Có Phải Con Người Đâu
Chương 5: Búp bê robot mặc váy và bí mật của Tướng quân
Tôi Có Thể Làm Gì Chứ, Tôi Có Phải Con Người Đâu thuộc thể loại Linh Dị, chương 5 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Sở Thời Từ không muốn mặc bộ nào hết, nhưng Tô Triết Ngạn rõ ràng sẽ không quan tâm đến cảm xúc của một con robot.
Cậu bị xách lên, mặc một chiếc váy công chúa viền ren màu hồng, trên đầu còn đội một bộ tóc giả màu vàng xoăn bồng bềnh.
Tô Triết Ngạn cầm chiếc máy ảnh cổ điển và chụp ảnh cậu với vẻ mặt lạnh lùng.
Sở Thời Từ là Gay, cũng là 0, nhưng điều này không có nghĩa là cậu thích quần áo phụ nữ.
Nếu không phải đánh không lại Tô Triết Ngạn thì cậu đã sớm xông vào rồi.
Hệ thống tạm nghỉ rồi đi ra ngoài, nói rằng lát nữa sẽ trở lại, Sở Thời Từ đến một người để tâm sự cũng không có.
Cậu nén một cục tức, giật phăng chiếc váy, “Tôi không muốn nó, tôi ghét quần áo của phụ nữ.”
Cậu chưa kịp nói xong quần áo đã bị cởi mất.
Tô Triết Ngạn lại lấy ra một bộ Lolita từ trong hộp đựng quần áo và mặc vào cho cậu, còn đặt vào tay cậu một chiếc ô nhỏ xinh.
Hắn đặt Sở Thời Từ lên bàn, lạnh lùng nói: “Xoay một vòng.”
Sở Thời Từ không chịu, Tô Triết Ngạn vươn tay kéo cậu, buộc cậu xoay một vòng.
Trong quá trình xoay vòng tròn, chiếc váy lướt nhẹ theo, tạo thành một vòng tròn hoàn mỹ. Những mảnh kim sa thấp thoáng trên váy lấp lánh ánh ảo diệu dưới ánh đèn. Những chiếc nơ đính trên váy dường như sống dậy ngay lập tức, khiến nó thêm phần đáng yêu và sinh động.
Sở Thời Từ và Tô Triết Ngạn cùng nhau cúi đầu nhìn chiếc váy.
Hình như.... khá thú vị.
Khi hệ thống trở về sau khi làm nhiệm vụ, liền nhìn thấy kí chủ mặc váy xoay vòng trên bàn, thỉnh thoảng còn tạo dáng khi thì đáng yêu, khi thì quyến rũ, nam chính chụp ảnh bên cạnh với vẻ mặt lạnh lùng.
Mãi đến khi thay hết hộp váy, Tô Triết Ngạn mới dừng lại.
Hắn xử lý các bức ảnh, đặt con robot nhỏ lên vai rồi lướt qua từng bức ảnh một.
Sở Thời Từ cầm tai của hắn, “Bộ đồ thủy thủ này đẹp đấy.”
Tô Triết Ngạn trông có vẻ thờ ơ, “Dễ thương, nhưng quá đơn giản.”
“Tôi cũng thích Lolita nữa.”
“Lộng lẫy, nhưng quá cầu kỳ. Sườn xám?”
“Sườn xám bó eo quá, anh biết đó, tôi không có eo, nên khó chịu lắm.”
Nghe một hồi, hệ thống không nhịn được hỏi:【Không phải cậu nói không mặc đồ nữ à?】
Sở Thời Từ ho khan một tiếng, “Ta đã nói vậy hả? Ta không nhớ.”
Vì chưa quyết định được sẽ mặc cái nào nên cuối cùng Sở Thời Từ đã quyết định mặc luân phiên từng bộ.
Tổng cộng có năm bộ quần áo, thứ hai đến thứ sáu mỗi ngày một bộ.
Thứ bảy mặc áo choàng tự may, chủ nhật không mặc.
Hệ thống kinh ngạc:【Nhanh như vậy mà cậu đã quen với việc khỏa thân rồi!】
Sở Thời Từ vén vạt váy lên, lại kéo cổ áo trễ xuống.
Bắt chước vẻ mặt của Tô Triết Ngạn, mỉm cười chế nhạo hệ thống, “Khỏa thân hay không khỏa thân thì có gì khác biệt đâu.”
Nhìn thân thể trần trụi bằng sắt, trong chốc lát hệ thống không nói nên lời.
Nó mở bảng điều khiển ra xem, kinh ngạc thốt lên.
【Giá trị sức sống tăng vọt lên 15, chuyện gì đã xảy ra khi tôi đi vắng vậy!】
Sở Thời Từ tháo tóc giả xuống, tết hai bím tóc rồi đội lại lên đầu.
Cậu kéo quần áo của Tô Triết Ngạn, “Đẹp không?”
Tô Triết Ngạn không nói gì, chỉ giơ máy ảnh lên chụp, giá trị sức sống lại tăng lên một chút.
Sở Thời Từ nhấc vạt váy tung tăng, nói với hệ thống bằng giọng điệu từng trải: “Những con búp bê bỏ túi mặc váy giống như ta là thứ mà những tên đàn ông cơ bắp thích nhất.”
Nói xong, cậu sững sờ, chợt nhận ra mình đã làm gì.
Cậu che mặt suy sụp ngồi phịch xuống đất, thôi rồi, cậu càng lúc càng quên mất mình từng là con người.
Không giống như ngày hôm qua, Tô Triết Ngạn không ăn ngay sau khi trở về.
Hắn trải một tấm thảm lông thật dày trong khoang ngủ hình con nhộng, tóm lấy Sở Thời Từ - người vẫn đang suy tư về nhân sinh - ném xuống đất.
Nhìn con robot ngã vào thảm lông, Tô Triết Ngạn bình tĩnh hỏi: “Đau không?”
Sở Thời Từ lắc đầu, Tô Triết Ngạn mặc kệ, mở cửa khoang đi ra ngoài lấy đồ.
Khoang ngủ hình con nhộng quá cao, Sở Thời Từ không ra được.
Cậu gọi nhưng nam chính không trả lời.
Sở Thời Từ chán nản, vén vạt váy dài chạy đến bên gối, ngẩng đầu nhìn thành bên trong của khoang ngủ hình con nhộng.
Trên đó có một hoa văn lạ lùng được vẽ bằng bút dạ màu đen, không thể xác định rõ là gì, trông giống một tấm bản đồ hoặc một ký hiệu bí ẩn.
Cậu hỏi hệ thống, “Thứ này có xuất hiện trong nguyên tác không?”
Hệ thống quét hình vẽ và trích xuất từ khóa trong kho dữ liệu.
【Không có, nhưng so sánh dữ liệu cho thấy tuyến đường mà nam chính xưng bá trên tinh cầu hoang vu trong nguyên tác trùng khớp đến 99% với những đường cong trên hình vẽ này. Đường ở góc trên bên phải có hai ngã ba, trong nguyên tác nam chính chỉ đi bên trái. Bên kia dẫn đến ngõ cụt ở phía trước bên phải, trong nguyên tác nam chính không có đi qua, đây là một con đường mới.】
Sở Thời Từ lâm vào trầm tư.
Vậy hình vẽ trên thành bên trong của khoang ngủ hình con nhộng thực chất là một bản đồ đường đi?
Xem xét từ nhật ký, khi cậu xuyên không thì nam chính vừa mới đến tinh cầu hoang vu này ba ngày thôi.
Chỉ trong ba ngày, hắn bận rộn tìm kiếm vật tư, làm sao có thể đi xa đến thế được.
Nhưng nếu không phải nam chính vẽ, vậy thì ai để lại trong khoang ngủ hình con nhộng?
Tô Triết Ngạn sẽ nằm trên giường và nhìn chằm chằm vào nó mỗi sáng và tối, trên khuôn mặt vốn luôn vô cảm lại ẩn chứa vẻ khó hiểu và mơ hồ khó nhận ra.
Có thể thấy hắn cũng không biết đây là gì.
Sở Thời Từ quay đầu nhìn xung quanh, ánh mắt lại rơi vào trên giá sách nhỏ cách đó không xa.
Cậu nhớ rằng có một lớp bụi rõ rệt ở tầng hai của giá sách, và có thể mờ ảo nhìn thấy nơi đó đã từng đặt một vật gì đó hình trụ dài.
Sở Thời Từ suy tư một lúc lâu, nhẹ giọng hỏi hệ thống, “Mi nói xem có khi nào Tô Triết Ngạn đã đến tinh cầu hoang vu này từ trước rồi, nhưng lại bị mất trí nhớ nên lầm tưởng mình mới đến đây ba ngày không? Trên phim truyền hình chẳng phải vẫn thường chiếu vậy sao. Nếu không thì làm sao có thể có một lớp bụi dày như vậy rơi xuống trong khoang ngủ hình con nhộng chỉ trong ba ngày chứ.”
Hệ thống uống hồng trà,【Trông anh ta không giống.】
“Người bình thường sẽ vô duyên vô cớ xé hơn phân nửa quyển nhật ký ư?”
【Vậy nếu như anh ta đã đến tinh cầu hoang vu này từ trước, thì tại sao trong khoang ngủ hình con nhộng lại có ít vật tư đến thế, thậm chí còn không có bất kỳ món đồ dự trữ nào? Khoang ngủ hình con nhộng này nhìn là biết khoang mới tinh rồi.】
“Có lẽ vật tư đã bị anh ta ăn hết rồi.”
【Không thể nào, hôm qua anh ta chỉ ăn một chén kem dinh dưỡng mà còn thừa nửa chén, ăn còn ít hơn cậu nữa. Với tính cách tiết kiệm như vậy, sao anh ta có thể không tích trữ đồ hộp chứ.】
Sở Thời Từ thảo luận với hệ thống một hồi, nhưng vẫn không đưa ra được lý do.
Hệ thống tin chắc rằng có người ngoài đã xâm nhập vào khoang ngủ hình con nhộng, đánh cắp đồ đạc của Tô Triết Ngạn và để lại một hình vẽ kỳ lạ.
Sở Thời Từ cảm thấy Tô Triết Ngạn đã đến tinh cầu hoang vu từ lâu rồi, nhưng lại mất trí nhớ chọn lọc.
Hai suy đoán, một bên thiên về các giả thuyết khoa học, một bên lại tập trung vào yếu tố ly kỳ, rùng rợn.
Khi nắp trong suốt lại mở, Sở Thời Từ ngẩng đầu lên, nhìn Tô Triết Ngạn đang chuẩn bị vào khoang với ánh mắt đầy mong đợi, “Triết Ngạn, anh có cảm thấy mình đã quên điều gì đó không?”
Tô Triết Ngạn vẫn duy trì tư thế chống tay vào cửa khoang, im lặng một lúc lâu, từ trong túi áo trước ngực lấy ra một tờ giấy.
Hắn nhìn nó một lúc, sau đó đưa tờ giấy qua, “Không có quên, tất cả đều đã được đánh dấu.”
Sở Thời Từ cầm tờ giấy và xem nó, là một danh sách công việc.
【Nhu yếu phẩm, một bộ công cụ sửa chữa.】
【Mua quần áo cho robot, tìm thức ăn cho robot và tham khảo những việc cần chú ý khi nuôi robot.】
【Đánh Alpha. 】
Sở Thời Từ cảm thấy có gì đó không đúng.
Cậu hỏi Tô Triết Ngạn về danh sách công việc của những ngày trước đó.
Kế hoạch ngày thứ hai.
【Tìm nhu yếu phẩm, tìm đồ vệ sinh cá nhân.】
【Đánh Alpha.】
Kế hoạch ngày thứ ba.
【Tìm nhu yếu phẩm, mua đồ dùng vệ sinh.】
【Đánh Alpha.】
Những danh sách khác cũng tương tự, mỗi ngày đều có đánh Alpha.
Sở Thời Từ ngẩng đầu: “Anh ghét Alpha vậy hả?”
Sắc mặt của Tô Triết Ngạn lập tức sa sầm, hắn nheo mắt lạnh lùng nói: “Ta không kỳ thị giới tính, ta chỉ chướng mắt bọn họ mà thôi.”
Sở Thời Từ:.....
Cũng may là cậu xuyên không thành robot, không phải Alpha.
Nếu không thì lần đầu tiên nhìn thấy mặt nam chính, cậu đã bị hắn băm thành nhân sủi cảo rồi.
Tô Triết Ngạn bận rộn ở bên ngoài cả buổi để làm một cây thang.
Cây thang nhẹ nhưng rất chắc chắn, độ cao vừa đủ để chạm đến cửa khoang.
Hắn gấp cây thang lại rồi đưa cho Sở Thời Từ, “Cái này mi có thể điều chỉnh kích thước, xoay tay cầm ở đây là có thể nâng cao thang.”
Cây thang được sơn một lớp sơn màu hồng nhạt, có hai chế độ trượt và chế độ thang.
Sở Thời Từ ôm cây thang, lại cúi đầu nhìn tấm thảm lông mới trên mặt đất.
Đột nhiên có chút cảm động.
Cậu cảm thán với hệ thống, “Nam chính uể oải, thiếu sức sống rất tốt bụng với những người xung quanh, nếu không mất hồn mất vía thì anh ta hẳn là một người rất dịu dàng.”
【 Thực ra, tôi thấy nam chính coi cậu như thú cưng thì có.】
Mặc dù hệ thống nói như vậy nhưng Sở Thời Từ vẫn quyết định bày tỏ lòng mình một chút.
Cậu xé một tờ giấy rồi gấp một trái tim màu đỏ, “Triết Ngạn, tặng anh này.”
Một con robot cỡ này không thể làm gì khác ngoại trừ gấp một tờ giấy.
Tô Triết Ngạn thờ ơ nhìn cậu, khóe miệng khẽ nhếch lên nụ cười chế giễu, giống như đang âm thầm nói rằng cậu thật ấu trĩ.
Sở Thời Từ giơ trái tim bằng giấy lên lắc qua lắc lại trước mặt Tô Triết Ngạn, lớn tiếng: “Tặng anh này, tặng anh này.”
Cậu lắc một lúc, chợt cảm thấy trên tay mình nhẹ đi.
Tô Triết Ngạn có vẻ bị cậu làm phiền, vẻ mặt lạnh lùng cầm lấy trái tim bằng giấy rồi kẹp vào quyển nhật ký mà không thèm liếc mắt.
Nhưng trong đầu Sở Thời Từ lại vang lên tiếng nhắc nhở của hệ thống.
【Giá trị sức sống +2, giá trị sức sống hiện tại là 18/100.】
Sở Thời Từ vỗ vào bắp chân của Tô Triết Ngạn, cậu có thể nhìn ra, đây là một tên ngạo kiều mặt lạnh.
Tô Triết Ngạn đêm nay còn nhiều việc cần làm, vội vàng ăn kem dinh dưỡng, cởi quần áo, bắt đầu dùng khăn ướt lau mình.
Điều kiện ở tinh cầu hoang vu rất khó khăn, hắn tạm thời vẫn chưa xin được giấy phép cư trú thành phố nên chỉ có thể chịu đựng một thời gian.
May mắn là hôm nay hắn tìm được một nguồn nước công cộng không có người trông coi, giúp hắn có cơ hội gội đầu.
Alpha kéo bè kết phái, dựa vào thể chất trời sinh cường tráng để chiếm phần lớn tài nguyên của tinh cầu hoang vu.
Những người bị đày đến đây đều là tội phạm nặng, chẳng có mấy người tốt. Những Alpha đã chiến đấu trong một thời gian dài và không có nơi nào để giải tỏa dục vọng, đối với Omega và Beta mà nói, chính là những quả bom hẹn giờ.
Mỗi ngày, Tô Triết Ngạn đều sẽ đến nguồn nước để giết mấy tên Alpha chướng mắt, và nhân tiện lấy nước sinh hoạt hằng ngày.
Gần đây hắn gần như đã diệt sạch Alpha ở nguồn nước đó, vài ngày nữa là hắn sẽ được tắm một trận thật sảng khoái.
Tô Triết Ngạn lau người xong, mặc tạm một bộ quần áo, chuẩn bị đi ngủ.
Khóe mắt liếc nhìn con robot đang co ro trong góc, hắn chợt nhớ ra thứ này chạy khắp nơi, chắc là bị bẩn rồi.
Hắn duỗi tay tóm lấy con robot nhỏ dưới gầm bàn, con robot nhỏ cúi đầu che mắt, tỏ vẻ ngượng ngùng.
Tô Triết Ngạn nghi hoặc hỏi: “Sao vậy.”
Sở Thời Từ nói lí nhí: “Tôi là robot nam.”
“Ừ?”
“Tôi là robot nam thích đàn ông, dáng người của anh quá vĩ đại... Không phải, là quá đẹp, tôi ngại khi nhìn.”
Tô Triết Ngạn im lặng một cách kỳ lạ trong giây lát.
Hắn nâng cánh tay robot lên và nhìn vào dòng chữ nhỏ,【Búp bê robot: Thích hợp cho trẻ từ 6-12 tuổi.】
Tô Triết Ngạn:?
Đồ chơi mà con nít chơi bây giờ đều dậy thì sớm như vậy hả?