**Ta Cứ Ngỡ Mình Là Kẻ Vạn Người Ghét Bỏ** **Tác giả:** Húy Tật **Số chương:** 146C + 18 NT Cuộc đời Tiết Từ tựa như một chuỗi bi kịch không hồi kết. Hồi nhỏ, cậu mang bánh kem đến cho người bạn bị giam lỏng, đổi lại là bình hoa vỡ tan tành, đầu cậu chảy máu. Lớn lên, cậu tận tâm giúp đỡ cha ở công ty, lại chỉ nhận về những lời mắng nhiếc cay nghiệt, bị buộc tội tham lam, muốn tranh giành gia sản khi cha còn sống. Người anh trai khác mẹ dẫn em về nhà, thở dài ao ước: "Giá như em là em ruột của anh thì tốt biết mấy." Kẻ cậu trao trọn tình cảm thì chỉ coi cậu là thế thân, nỉ non tên người khác ngay cả khi môi kề môi bên đường đua. Thậm chí, khi cậu cứu thần tượng khỏi hiểm nguy ở quán bar, dư luận lại biến cậu thành fan cuồng biến thái, bủa vây bằng những lời miệt thị. Cho đến khi bệnh nan y quật ngã, Tiết Từ nằm cô độc trong phòng chăm sóc đặc biệt, nhìn trần nhà trắng xóa. Cậu tin rằng cả thế giới đều ghét bỏ mình, và cậu cũng chẳng còn thiết tha gì đến bọn họ nữa. Nếu có kiếp sau, cậu thề sẽ sống một cuộc đời khác – tùy hứng, bất cần, làm mọi thứ theo ý mình, không màng đến ánh mắt hay lời nói của bất kỳ ai. Thế nhưng, khi Tiết Từ thật sự 'hư hỏng' và bắt đầu sống đúng với lời thề, người anh trai tưởng chừng xa cách lại nhẹ nhàng xoa đầu cậu, nói: "Ăn cơm trước đi. Xong rồi anh đi lấy sữa bò cho em." Tiết Từ ngơ ngác: "...?" Chuyện gì đang xảy ra vậy? Anh cả bị làm sao thế này?! Phải chăng, tất cả những gì cậu từng tin chỉ là một sự hiểu lầm to lớn? Phải chăng, cậu không hề là kẻ vạn người ghét bỏ, mà thật ra lại là viên ngọc quý được giấu kín, được tất cả yêu thương nhưng cậu chưa bao giờ nhận ra? *** *Giả thiết thế giới thực không đúng hoàn toàn.* *Tất cả đều yêu thương thụ, không thể hiện ra ngoài thì cũng là trong thâm tâm.* *Thụ cho rằng mình là kẻ bị ghét bỏ thật ra là người gặp người yêu.* *Thụ sẽ thay đổi, nhận ra giá trị của bản thân và trở thành người ai cũng yêu quý.* **Tag:** Không gian giả tưởng, trọng sinh, sảng văn **Tóm tắt một câu:** Người được mọi người yêu thương lại cho rằng mình bị ghét bỏ. **Lập ý:** Hòn đá bé nhỏ cũng có thể trở thành viên minh châu sáng lấp lánh, mỗi người đều có những điểm mạnh và giá trị riêng của mình.