Tối Cường Hệ Thống
Chương 100: Nên đến an ủi Diệp Thiếu Thiên
Tối Cường Hệ Thống thuộc thể loại Linh Dị, chương 100 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Dịch & biên tập
: †Ares†
oOo
- Nhìn Diệp sư huynh trông thật đáng thương.
Đám đệ tử ngoại môn nhìn thấy khuôn mặt hung dữ của Diệp Thiếu Thiên, lòng đều run rẩy.
- Đúng vậy, các ngươi xem, Diệp sư huynh khóc mất rồi. Ta chưa bao giờ thấy Diệp sư huynh khóc như thế này.
- Một cú đá như thế thật quá kinh khủng, nếu như người bị trúng là ta, chắc chết mất.
....
Lúc này, ánh mắt của đám đệ tử ngoại môn đều đổ dồn về phía Lâm Phàm với vẻ sợ hãi.
Quá kinh khủng! Diệp Thiếu Thiên vốn đã mạnh mẽ nay lại trở nên như vậy, giờ đang co quắp hai tay ôm lấy quần, run rẩy nằm cuộn tròn trên mặt đất.
Khuôn mặt méo mó vì đau đớn khiến mọi người ám ảnh đến nghẹt thở.
Thảm thiết, thật sự quá thảm thiết.
- Tông chủ…
Phong Bất Giác nhìn Lâm Phàm với chút sợ hãi. Cú đá vừa rồi hắn quan sát rất rõ, động tác nhanh, chính xác, thuần thục, không chút do dự, rõ ràng là đã luyện tập rất nhiều.
Phong Bất Giác không dám nói thêm. Hắn sợ hãi, chỉ sợ tông chủ có chút ngứa chân đá mình một cú thì thôi.
Lâm Phàm nhìn Phong Bất Giác, rồi thoáng nhìn Diệp Thiếu Thiên đang nằm co quắp dưới đất, đôi mắt đỏ ngầu đầy máu nhìn chằm chằm vào mình, khiến trái tim Lâm Phàm đập thình thịch.
Đây đúng là ánh mắt của kẻ nhìn thấy kẻ thù sát hại cha mình.
- Chạy thôi…
Lúc này, Lâm Phàm không nói thêm lời nào, lập tức quay người bỏ chạy.
Phong Bất Giác định nói gì, nhưng thấy tông chủ cũng chạy, làm sao còn dám ở lại, lập tức đuổi theo.
....
- Diệp ca ca…
Nhược Mộng Vũ hoảng hốt ngồi xổm xuống, muốn xem Diệp ca ca của mình có bị sao không.
- Đừng động vào huynh… Đừng động…
Diệp Thiếu Thiên cảm thấy linh hồn như muốn thoát khỏi cổ họng, sau đó lại rơi tõm xuống đất. Cảm giác này khiến Diệp Thiếu Thiên muốn phát điên.
Bộ dạng của Diệp Thiếu Thiên khiến Nhược Mộng Vũ không biết phải làm sao, chỉ có thể oán hận nhìn bóng lưng đang vội vã rời đi của Lâm Phàm.
....
Trên núi Vô Danh, Lâm Phàm thở phào nhẹ nhõm. Cuối cùng cũng thoát ra được, lần này sợ là lại kết thêm một kẻ thù.
Theo đánh giá khách quan của Lâm Phàm, Thánh Ma Tông hiện giờ nhân tài tiêu điều, một đệ tử sơ suất cũng không có, mọi việc đều phải tự mình ra tay, chẳng có chút khí thế của tông chủ nào, thật quá kém cỏi.
Nhưng hôm nay dụ được Phong Bất Giác khiến Lâm Phàm rất hài lòng. Người này võ công không tồi, nhìn dáng vẻ cũng là kẻ chịu được khổ nhọc.
Điểm quan trọng nhất là hắn không có nơi để đi, hiện tại được mình che chở, nhất định sẽ bị mình tẩy não.
- Tông chủ, ngài đã trở về.
Trương Nhị Cẩu vẫn đang chỉ đạo công việc làm cỏ, vừa thấy bóng người xuất hiện liền hưng phấn chạy tới.
- Ừ…
Lâm Phàm gật gật đầu, thoáng nhìn phía trước, thấy rất nhiều đệ tử vẫn đang miệt mài cuốc đất nhổ cỏ.
Tiến độ làm cỏ không tồi, có lẽ chỉ vài ngày nữa là xong.
- Tông chủ, đây là tông môn sao?
Phong Bất Giác nhìn khung cảnh trước mắt, trong lòng có chút thương hại. Hắn nghĩ Thánh Ma Tông không lớn, nhưng không ngờ lại tàn tạ đến thế.
Một rừng cỏ, cùng một căn nhà gỗ tồi tàn.
- Đúng, thế nào, không tệ chứ?
Lâm Phàm nhìn mọi thứ trước mắt, cười hỏi.
Nơi này đang phát triển đúng như kế hoạch của mình, chẳng bao lâu nữa nhất định sẽ thay đổi hoàn toàn.
Phong Bất Giác nhìn tông chủ, cuối cùng bất đắc dĩ trả lời trái với lương tâm:
- Dạ!
Một tiếng "dạ" ấy bao chứa biết bao cảm xúc của Phong Bất Giác.
Thôi, quên đi, chấp nhận.
Ít nhất còn có thể ở lại Thánh Tông.
Lâm Phàm vui vẻ trong lòng. Đây là tông môn của mình, chờ sau này Thánh Ma Tông trở thành tông phái đệ nhất của Huyền Hoàng giới, bản đại gia còn không phải là công thần lớn nhất.
Các sư huynh đệ, trên trời có thấy không, sư đệ đang làm được rồi.
- Tông chủ, sau này đệ tử ở đâu?
Phong Bất Giác lúc này hỏi.
Chỗ cũ ở ngoại môn sợ là sau này không thể ở được nữa, chỉ có thể ở lại ngọn núi này.
- Ngươi ấy hả…
Lâm Phàm nhất thời không biết trả lời thế nào, liếc nhìn xung quanh.
- À, ngươi đi chặt vài cây đi, học theo ta dựng một căn nhà là được.
- Hả…
Phong Bất Giác sửng sốt, tự mình dựng nhà?
- Con đường võ đạo không chỉ có tu luyện mà còn phải biết tự lo liệu, tự mình làm tất cả. Nếu không sau này xuất môn ra ngoài, ở nơi núi rừng hẻo lánh thì biết làm sao?
Lâm Phàm nói ra một câu đạo lý nhưng rõ ràng là cố ý dọa Phong Bất Giác.
Lúc này Phong Bất Giác thật sự sợ:
- Tông chủ, đệ tử đã hiểu.
- Ừ.
Lâm Phàm vui mừng gật gật đầu, nhưng trong lòng thì chửi thầm. Nơi này toàn cỏ, không tự mình động tay, để bản đại gia hầu hạ chắc!
....
Sắp xếp xong mọi việc, Lâm Phàm trở lại căn nhà gỗ của mình. Hắn vẫn còn chút băn khoăn về cú đá vừa rồi.
Chỉ khẽ đưa chân lên lại, sáng tạo ra một công pháp mới, điều này thật ngoài dự liệu.
Từ khi hệ thống nâng cấp, Lâm Phàm cảm thấy có nhiều điều chưa rõ.
Lâm Phàm xem lại giới thiệu về Liêu Đản Cước.
"Liêu Đản Cước: công pháp không có phẩm cấp. Hàm nghĩa: thấy khe hở là vung chân. Công pháp này chỉ tác dụng với nam giới, do phần dưới của nam giới có nhiều dây thần kinh. Chiêu thức này nặng thì lập tức khiến địch nhân mất đi sức chiến đấu, sưng phù cục bộ, xuất huyết, thay đổi kích cỡ; nhẹ thì kích phát cơn giận của địch nhân, khiến địch nhân thực lực tăng vọt một trăm phần trăm. Có thể liên tục thăng cấp."
Lâm Phàm lúc này phục rồi. Tác dụng của Liêu Đản Cước khiến hắn nhìn nó với cái nhìn khác.
Đây không phải là một thanh kiếm hai lưỡi sao?
Nặng thì mất đi sức chiến đấu; nhẹ thì kích phát nóng giận, thực lực tăng vọt một trăm phần trăm.
Lâm Phàm suy nghĩ cẩn thận, cảm thấy giới thiệu của kỹ năng này không phải không có lý.
Liêu Đản Cước nặng thì đích thật là làm cho người ta sống không bằng chết, nhưng nếu nhẹ một chút sẽ lập tức kích phát tiềm năng trong cơ thể người, làm cơn giận bốc lên, sản sinh suy nghĩ không chết không ngừng.
Không tồi, không tồi.
Lâm Phàm coi như vừa ý với kỹ năng tự nghĩ ra, mà liên tục thăng cấp cũng làm cho hắn rất mong chờ, không biết thăng cấp lên sẽ thành dạng gì.
Nhưng lúc này, Lâm Phàm cảm thấy mình nên đến an ủi Diệp Thiếu Thiên một chút.
Dù người này có chút ngang ngược, nhưng nhìn bộ dạng ban nãy, hình như rất đáng thương.
Về sau còn đụng mặt nhiều, vẫn nên đến an ủi một chút, thể hiện tâm ý của mình.
-----oo0oo-----