Tối Cường Hệ Thống
Chương 104: Đêm khuya trộm cắp dược thảo
Tối Cường Hệ Thống thuộc thể loại Linh Dị, chương 104 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Dịch & biên
: †Ares†
oOo
Lâm Phàm chẳng để tâm chuyện vừa xảy ra. Chuyện này chẳng liên quan gì đến hắn, giờ xem xong đã lâu thì cũng nên ra về thôi.
Dù các đệ tử có hô hào chào đón, sắc mặt hai người lúc này càng khó coi, kẻ thì thương tâm không thôi, kẻ thì thở dài mãi không ngớt.
Trở về tông môn, Lâm Phàm thấy Trương Nhị Cẩu và Phong Bất Giác sống chung với nhau vô cùng hòa thuận.
Phong Bất Giác có tu vi mạnh hơn Trương Nhị Cẩu nhiều, vậy mà lại cam lòng gọi Trương Nhị Cẩu là đại sư huynh.
Điều này khiến Lâm Phàm không khỏi kinh ngạc, không biết Trương Nhị Cẩu đã dùng cách gì mà thu phục được hắn.
Đêm đã khuya.
Trương Nhị Cẩu và Phong Bất Giác từ sớm đã trở về nhà gỗ nghỉ ngơi. Lâm Phàm nhìn bầu trời đêm, thở dài nhẹ, ánh mắt xa xăm.
- Lâm Phàm ta vốn ghét chuyện trộm cắp, nhưng vì sự nghiệp chấn hưng phái nam giới, chỉ có thể xin lỗi như vậy.
Trước khi rời khỏi môn phái, Lâm Phàm tự an ủi mình, rồi bóng dáng hắn lặng lẽ hòa vào bóng tối, không gây tiếng động.
Đan Đỉnh phong vốn là nơi các đệ tử có nhiệm vụ chăm sóc dược viên cư ngụ.
Lâm Phàm cũng không biết rằng, từ khi có chiếc thuyền lớn xuất hiện, Thánh Tông luôn trong tình trạng căng thẳng.
Lần vào cấm địa này, Thánh Tông chịu tổn thất vô cùng nặng nề.
- Sư huynh, lần này vào cấm địa nghe nói đã có tám vị đệ tử nội môn hàng đầu tử trận. Tông sư huynh dù hết sức vực dậy trời đất, nhưng võ công của Thiên Vũ sư huynh đã bị địch nhân phá hủy, hiện giờ nguy kịch, có thể sẽ biến thành kẻ tàn phế.
- Hôm nay thái thượng trưởng lão đến dược viên, chọn vài loại dược thảo, hình như muốn luyện chế thuốc cứu giúp Thiên Vũ sư huynh ổn định võ công, chẳng biết có thành công không.
- Ài, đây là lần đầu tiên Thánh Tông thất bại trong suốt trăm năm qua, chẳng biết địch phái kia là ai, lại có thể áp chế được Tông sư huynh.
- Ngủ đi, chuyện này chẳng liên quan tới chúng ta, chỉ cần chăm sóc tốt dược viên là được.
- Dạ.
Ngọn đèn trong phòng dần tắt, hòa lẫn vào màn đêm.
Lúc này, Lâm Phàm đã lặng lẽ xuất hiện trong vườn dược. Bóng người thoáng qua dưới ánh đêm, khiến không khí trở nên rờn rợn.
Nếu là người nhát gan, hẳn đã ngất xỉu vì kinh hãi.
Lâm Phàm dựa vào khả năng phân loại của hệ thống để chọn thảo dược.
"Đinh, chúc mừng đã phát hiện dược thảo Chu Lan Hương."
"Chu Lan Hương: tính ôn hòa, công dụng khơi thông khí huyết."
Lâm Phàm sờ mó qua nhánh cây, trong đầu hiện lên thông tin chi tiết, nhưng loại này không có tác dụng, hắn lắc đầu tiếc nuối rồi chuyển sang gốc khác.
"Đinh, chúc mừng đã phát hiện dược thảo Thiết Thạch Hoa."
"Thiết Thạch Hoa: tính cương liệt, công dụng rèn luyện thân thể."
...
Một gốc lại một gốc, Lâm Phàm đều lắc đầu tiếc nuối.
Chẳng loại nào thích hợp cả.
Thậm chí những loại tương tự cũng không có, chẳng lẽ cả vườn dược rộng lớn này lại không có loại mình cần sao?
Lâm Phàm không tin mình kém may mắn đến thế, quyết tâm tiếp tục tìm kiếm.
Đêm nay trăng không sáng cho lắm, thi thoảng bị mây che khuất. Trong vườn dược mênh mông, bóng người lẩn quất dưới ánh trăng, không bỏ sót ngóc ngách nào.
"Đinh, chúc mừng đã phát hiện Liệt Dương Thảo."
"Liệt Dương Thảo: tính cương liệt, công dụng bổ khí ích nguyên."
Lúc này, Lâm Phàm dừng bước trước loại thảo dược này. Thân rễ đỏ rực, chỉ có ba chiếc lá, trông khá tiều tụy.
- Loại này hợp rồi!
Lâm Phàm nghĩ thảo dược này có công dụng bổ khí ích nguyên, chắc chắn có thể trợ giúp cho nam giới.
Sau đó, hắn tiếp tục tìm kiếm, nhất định sẽ tìm được thứ mình cần.
...
Trời dần dần sáng.
Khi bình minh ló dạng, các đệ tử có nhiệm vụ chăm sóc dược viên bắt đầu công việc của mình.
Mấy đệ tử mang theo thùng nước và cuốc, chuẩn bị xới đất vườn dược. Người cần hít thở, thảo dược cũng vậy.
- Hả… Sư huynh, mọi người mau đến…
Bỗng một tiếng kêu thảm thiết vang vọng từ góc vườn dược, khiến mặt đất rung chuyển.
Các đệ tử nghe thấy, đều nghi hoặc chạy đến:
- Chuyện gì vậy?
- Sư huynh, ngài xem…
Một đệ tử mặt mày hốt hoảng chỉ vào chỗ trống trong vườn dược, run rẩy nói:
- Hả…
Các đệ tử nghe tiếng kêu chạy đến, khi nhìn thấy cảnh tượng trước mắt, đều đứng chết trân.
Một mảng lớn thảo dược đã biến mất sạch.
Đất cát bị đào bới lên như thể có chó đào, tình cảnh thảm thương vô cùng.
- Sao có thể chứ, hôm qua còn nguyên vẹn, sao giờ lại thành thế này?
Đệ tử kia mặt mày hoảng sợ, nói lắp bắp không thành lời.
Nơi đây vốn là chỗ quan trọng nhất của Đan Đỉnh phong. Nếu để thái thượng trưởng lão biết vì sơ suất của họ mà cả một mảng dược viên bị trộm, hậu quả sẽ khôn lường.
Lúc này mấy người nhìn nhau, chẳng biết phải làm sao.
- Sư huynh, mọi người mau đến, bên này xảy ra chuyện lớn.
Bỗng từ phía xa xa của vườn dược, lại vang lên tiếng kinh hô.
Sắc mặt mọi người đều biến sắc, chẳng lẽ lại có chuyện chăng?
Khi họ chạy đến, nhìn thấy mảng dược viên này trơ trụi không còn một gốc, tim như ngừng đập.
Xong đời, thật sự xong đời.
Hàng loạt thảo dược đã bị kẻ trộm lấy đi.
Kẻ trộm này thật đáng hận.
- Mau đi xem, xem những dược thảo nào bị trộm mất.
Một gã sư huynh phụ trách vườn dược gào thét lên.
Chẳng bao lâu, kết quả đã được báo cáo.
- Sư huynh, vườn dược số 1 mất Liệt Dương Thảo, vườn dược số 2 mất Thanh Tiên Thảo, vườn dược số 3 mất Hoạt Căn Thảo…
Nghe xong, sắc mặt gã sư huynh càng lúc càng trắng, rồi phun ra một ngụm máu tươi, trực tiếp ngất đi.
...
Trên Vô Danh phong.
Lâm Phàm hoàn toàn không biết rằng, việc mình trộm thuốc đêm qua đã gây nên bao sóng gió.
Lúc này, hắn từ từ tỉnh lại. Tối qua trộm thuốc xong, hắn đã trở về Vô Danh phong, ngủ một giấc ngon lành.
Về chuyện luyện thuốc, Lâm Phàm chẳng vội vàng, chờ tỉnh ngủ sẽ từ từ cân nhắc.
Số thảo dược hắn trộm được đêm qua đã đủ để thí nghiệm.
Lúc này, Lâm Phàm lấy ra một gốc Liệt Dương Thảo, một gốc Thanh Tiên Thảo, một gốc Hoạt Căn Thảo.
Trong vườn dược, chỉ có ba loại thảo dược này có tác dụng phù hợp, không biết sẽ luyện chế ra sản phẩm gì, thật khiến người ta chờ mong.
Ở căn nhà gỗ gần đó, Phong Bất Giác và Trương Nhị Cẩu đang ở phòng riêng tu luyện. Cả hai đều có Tốc Nguyên Đan của Lâm Phàm, có thể tăng nhanh tốc độ tu luyện, mà Phong Bất Giác cũng không keo kiệt, truyền dạy võ công và tâm pháp cho Trương Nhị Cẩu.
Về phần tông chủ bao giờ sẽ truyền thụ võ công cho họ, họ rất mong chờ, nhưng thấy tông chủ không có ý định ấy, họ cũng không dám thúc giục.
Họ tin chắc tông chủ sẽ dạy mình.
Bỗng lúc này, một tiếng rống lớn từ căn nhà gỗ của tông chủ vang lên.
Phong Bất Giác và Trương Nhị Cẩu lập tức mở mắt, vẻ mặt kinh ngạc, rồi vội vàng chạy đến.
-----oo0oo-----