Tối Cường Hệ Thống
Chương 119: Mơ luyện thuốc? Không đời nào!
Tối Cường Hệ Thống thuộc thể loại Linh Dị, chương 119 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Dịch & biên
: †Ares†
oOo
Sáng hôm sau, mặt trời vừa ló dạng, giữa sườn núi Vô Danh Phong đã xuất hiện hai bóng người lặng lẽ bước xuống núi, vẻ mặt cô đơn đến lạ.
- Sư huynh, tối qua sư huynh có ngủ được không?
Phong Bất Giác vừa ngáp dài, vừa cầm lá cờ tuyên truyền, đôi mắt nặng trĩu như sắp chìm vào giấc ngủ bất cứ lúc nào.
- Còn đệ?
Trương Nhị Cẩu hỏi lại, vẻ mặt cũng mệt mỏi.
- Không ngủ được.
Phong Bất Giác buộc phải trả lời.
- Ta cũng không ngủ được…
Trương Nhị Cẩu gật đầu.
Cả hai không biết chuyện gì đã xảy ra đêm qua, chỉ nghe thấy từng tiếng rít gào như của loài thú dữ vọng ra từ căn nhà gỗ của tông chủ. Họ muốn đến xem nhưng nhớ lời dặn của tông chủ không được quấy rầy, nên đành ôm lấy tò mò mà cố gắng ngủ.
Thế nhưng càng về khuya, tiếng động không những không dừng mà còn mỗi lúc một dữ dội hơn.
Cuối cùng, cả hai đã thức trắng đêm, nghe đủ mọi thứ tiếng ma quái vọng ra từ căn nhà tông chủ.
....
Trên núi Vô Danh Phong.
Lâm Phàm nằm vật trên đất, trán đầy mồ hôi, sắc mặt nhợt nhạt như sắp chết. Hắn thề rằng nếu sau này còn ăn Đại Phàm Ca thì sẽ bị thiên lôi đánh chết không toàn thây. Thật nặng, đây rõ ràng là thuốc độc.
Cả đời danh tiếng của hắn đã bị viên thuốc này hủy hoại. Cũng không biết hai đệ tử kia có phát hiện ra gì không.
Đợi tối hai người trở về, nếu thấy ánh mắt của họ có gì khác thường, hắn sẽ phải nhốt hai kẻ đó lại, không bao giờ để họ bước ra ánh sáng nữa.
Thật đáng giận, thật sự quá đáng ghét, viên thuốc này chính là kẻ thù không đội trời chung của hắn.
Thế nhưng sau khi thuốc lực tan hết, cảm giác thoải mái vô cùng, không hổ là bậc đại gia chế thuốc.
....
Ở cổng ngoại môn, rất nhiều đệ tử đã đứng chờ sẵn từ sáng tại quán của Trương Nhị Cẩu để xem kịch.
Hôm qua, mười vị thiên tài ngoại môn đều xuất hiện, nhờ hắn luyện thuốc. Không biết kết quả thế nào, liệu thuốc có chế thành công hay không.
Họ đều nhất trí cho rằng Vô Danh Phong không thể thành công, bởi những viên thuốc kia đều là hàng cao cấp, ngay cả Đan Đỉnh Phong cũng không chắc chế được.
Hơn nữa, muốn chế một viên thuốc cao giai cần rất nhiều thời gian. Nhiều tài liệu như vậy, nhất định không thể chế thành trong một đêm.
Chính vì thế, sáng nay cả đám tụ tập đến đây để chờ xem trò cười.
- Mọi người xem, ngoại môn mười đại đệ tử không một ai tới, ngay cả Diệp Thiếu Thiên cũng không thấy mặt, chứng tỏ bọn họ cũng cho rằng thuốc nhất định không thể chế thành.
- Cũng không biết tới cùng là Diệp sư huynh và Vô Danh Phong quan hệ như thế nào.
- Ai biết được. Ô, mọi người xem, người của Vô Danh Phong đến. Ha ha, bọn họ mệt mỏi thế kia nhất định là thất bại, không cần nói cũng hiện rõ trên mặt rồi.
Một gã đệ tử ngoại môn mỉa mai cười nói.
- Ha ha, đợi lát nữa sẽ có trò hay để xem rồi. Vô Danh Phong này đã không có bản lĩnh còn dám khoác lác, đúng là làm người ta cười rụng cả răng.
- Cũng không biết bọn họ có chế thuốc thật không hay là nuốt riêng những tài liệu vô giá kia rồi nữa.
....
Mọi người bàn tán sôi nổi, hiển nhiên không ai tin tưởng Vô Danh Phong có thể chế ra những viên thuốc kia.
Trương Nhị Cẩu và Phong Bất Giác không biết những đệ tử ngoại môn kia đang xì xào về mình, nhưng nhìn thấy nhiều người đứng chờ, Trương Nhị Cẩu vội hít sâu mấy hơi để giữ vững tinh thần.
- Sư đệ, nhớ phải bình tĩnh, lát nữa đối mặt với đám đệ tử ngoại môn kia không được để mất tinh thần của Vô Danh Phong chúng ta.
Trương Nhị Cẩu nói.
Phong Bất Giác nghe xong lập tức ngẩng đầu ngực ưỡn lên, cố gắng mở to đôi mắt đang muốn khép lại.
- Sư huynh, yên tâm đi.
....
- Trương Nhị Cẩu, mười vị sư huynh nhờ các ngươi luyện thuốc thế nào rồi? Xem bộ dạng của các ngươi, chắc không chế thành công hả?
Giờ phút này, một gã đệ tử ngoại môn cười hỏi, ánh mắt khinh thường trắng trợn, hoàn toàn không sợ đắc tội.
- Ai nói…
Phong Bất Giác vừa định lên tiếng, nhưng chưa kịp nói hết câu đã bị Trương Nhị Cẩu kéo lại. Hắn liếc sư huynh một cái, rồi cười cười.
Trương Nhị Cẩu thấy đám đông cười nhạo mỉa mai, cũng chẳng thèm bận tâm. Hiện tại cứ để bọn họ đắc ý, đợi lát nữa sẽ tát thẳng vào mặt.
Trương Nhị Cẩu nhớ lời tông chủ dạy:
- Người khác có cười nhạo ngươi, sỉ nhục ngươi thì cũng đừng nóng vội, cứ yên tĩnh mà chuẩn bị, cuối cùng hung hăng đập nát mặt bọn chúng.
Phong Bất Giác cũng nghe được, nhưng không để tâm lắm, còn Trương Nhị Cẩu lại xem đó là kim chỉ nam. Chỉ có tông chủ đại nhân mới có thể nói ra những lời đầy ý nghĩa như thế.
- Luyện ra hay không có liên quan gì đến các ngươi?
Trương Nhị Cẩu chắp hai tay sau lưng, vẻ mặt khinh bỉ tất cả.
- Ha ha, liên quan gì sao? Đương nhiên là không liên quan. Thế nhưng nếu Vô Danh Phong có thể chế ra thuốc kia, Vương Bảo Phi ta nguyện tới Vô Danh Phong của các ngươi làm tạp dịch.
Gã đệ tử ngoại môn tên Vương Bảo Phi nói.
Trương Nhị Cẩu nhìn từ đầu đến chân đối phương, cười khinh bỉ:
- Bằng vào ngươi, tư cách làm tạp dịch cũng không có.
Vô Danh Phong là nơi nào chứ? Đây chính là sơn môn của thiên hạ đệ nhất đại tông trong tương lai. Kẻ này muốn dựa vào khích bác để trở thành tạp dịch của Vô Danh Phong sao? Không đời nào.
Chờ Vô Danh Phong lớn mạnh, chức tạp dịch kia còn không biết bao nhiêu người tranh nhau để làm.
Trương Nhị Cẩu có ánh mắt trông xa, nội tâm tràn đầy tự tin, bởi trong túi trữ vật hắn đang đeo bên hông đều là thần đan mà tông chủ đại nhân luyện chế.
Đợi lát nữa mười vị sư huynh tới, lấy thuốc ra còn sợ không làm mù mắt chó của bọn họ sao.
- Trương Nhị Cẩu, đừng chỉ giỏi khua môi múa mép, đợi lát nữa xem các ngươi lấy ra cái gì.
- Hừ, không thèm nói nhiều với ngươi.
Trương Nhị Cẩu khoát tay áo, không muốn phí lời, sau đó nhìn về phương xa, tự hỏi sao giờ này mà mười vị sư huynh còn chưa tới.
....
Lúc này, trong khu nhà ở của đệ tử ngoại môn.
- Kiếm sư huynh, Lâm sư thúc hẳn đã luyện thuốc xong rồi, cùng đi lấy đi.
Diệp Thiếu Thiên đã thức dậy từ sớm, bắt đầu đi gọi mọi người.
Để có thể mời các sư huynh đệ cổ vũ cho Lâm sư thúc lần này, Diệp Thiếu Thiên đã phải hứa không ít ưu đãi. Dẫu vậy, hắn vẫn cho rằng tất cả xứng đáng, bởi Lâm sư thúc tốt với hắn như vậy, hy sinh một chút có là gì.
- Diệp sư đệ, sư huynh hôm nay có việc, không đi đâu. Chuyện luyện thuốc là vì nể mặt sư đệ, luyện thành hay không cũng không sao cả. Ngay cả thủ tịch đệ tử của thái thượng trường lão Đan Đỉnh Phong cũng không thể luyện, chẳng lẽ đệ cho rằng Vô Danh Phong làm nổi sao? Được rồi, sư huynh không đi.
Kiếm Vô Địch vọng từ trong phòng ra, giọng lạnh lùng vô cùng, như một thanh kiếm sắc.
Diệp Thiếu Thiên đứng ở cửa, không biết làm thế nào, cuối cùng chỉ thở dài một tiếng.
-----oo0oo-----