Tối Cường Hệ Thống
Chương 127: Chỉ còn cách này?
Tối Cường Hệ Thống thuộc thể loại Linh Dị, chương 127 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Dịch & biên
: †Ares†
oOo
Đám người Đan Đỉnh phong vừa đặt chân lên đỉnh núi đã bị hai người Trương Nhị Cẩu chặn đứng.
- Dừng lại, đây là Vô Danh phong, các ngươi muốn gì?
Trương Nhị Cẩu chống mạnh cây thương Lang Nha xuống đất, dáng vẻ khí thế, hoàn toàn không tỏ ra chút sợ hãi trước đám đông trước mặt.
- Hừ, láo xược, trưởng lão ngoại môn của Đan Đỉnh phong đến, mau gọi tông chủ của các ngươi ra đây.
Lý Thuận trợn mắt nhìn. Mối thù hôm trước, hôm nay nhất định phải báo. Giờ có Cổ trưởng lão làm chỗ dựa, chẳng lẽ chúng còn dám làm gì?
- Hừ, tông chủ của chúng ta đang bế quan, làm sao có thể gặp mấy người bằng lời nói? Các ngươi đến từ đâu thì mau quay về đó đi, đừng ép ta phải động thủ.
Trương Nhị Cẩu khí thế ngất trời, không hề sợ hãi mà mắng thẳng vào mặt đối phương.
- Láo xược…
Ngay lúc đó, Cổ trưởng lão quát lên một tiếng vang như sấm, khiến Trương Nhị Cẩu bị chấn động đến gần như vỡ màng nhĩ. Phong Bất Giác vội vàng che trước mặt sư huynh, nắm chặt quyền trượng nói:
- Cổ trưởng lão, đây là Vô Danh phong, là nơi tông chủ đại nhân đã ban tặng cho chúng tôi. Đan Đỉnh phong các ngài không mời mà đến, sợ là không hợp lý.
- Mau gọi tông chủ của các ngươi ra đây, ta không muốn phí thời gian đấu khẩu với mấy người.
Cổ trưởng lão mặt lạnh như tiền, nhìn thẳng hai người.
Chuyện này tuyệt đối không thể bỏ qua. Nếu để Vô Danh phong phát triển, vậy sau này Đan Đỉnh phong của hắn còn đứng ở đâu?
- Cổ trưởng lão, tông chủ đại nhân đang bế quan, nếu có chuyện, xin mời ngày khác đến.
Phong Bất Giác nói không nịnh bợ, không kiêu ngạo.
Giờ vẫn còn trong tông môn, đương nhiên không cần lo lắng về tính mạng. Theo lệnh của tông chủ đêm qua, trước tiên cứ kéo dài thời gian đã.
- Hỗn láo…
Cổ trưởng lão nổi giận quát một tiếng, uy thế bừng bừng, giống như sóng dữ ập tới, ép Trương Nhị Cẩu và Phong Bất Giác biến sắc, phải tận lực chống đỡ.
- Bắt lấy chúng. Hôm nay ta muốn xem Vô Danh phong rốt cuộc có gì mà dám tranh cao thấp với Đan Đỉnh phong.
Giờ phút này Cổ trưởng lão khí thế ngất trời, quát vang cả núi.
Cướp đoạt tài nguyên luyện đan của ngoại môn Đan Đỉnh phong, hoàn toàn là muốn chết.
Các đệ tử ngoại môn đứng vây xem bên cạnh cũng chỉ biết nhìn nhau, sắc mặt đầy sợ hãi. Họ rất muốn trợ giúp Vô Danh phong, nhưng lại kiêng kị trưởng lão trước mặt.
Họ là đệ tử ngoại môn, không thể phạm thượng, nếu nói năng lỗ mãng thì dù bị đánh chết cũng không dám kêu.
- Dừng tay…
Ngay lúc Trương Nhị Cẩu vung thương lên, Diệp Thiếu Thiên vội vàng chạy đến.
- Cổ trưởng lão, xin hãy nghe đệ tử vài lời, ngồi xuống nói chuyện.
Diệp Thiếu Thiên vừa nghe tin Cổ trưởng lão của Đan Đỉnh phong đến Vô Danh phong liền biết không ổn.
Cổ trưởng lão này là trưởng lão ngoại môn của Đan Đỉnh phong, tính tình nóng nảy. Giờ Vô Danh phong tranh luyện đan khiến ngoại môn Đan Đỉnh phong không còn chút lợi ích, đương nhiên Cổ trưởng lão không thể nhịn.
- Diệp Thiếu Thiên, việc này ngươi đừng xen vào. Chuyện Cổ trưởng lão đã quyết định, không phải một đệ tử ngoại môn như ngươi có thể ngăn cản.
Lý Thuận lên tiếng nói.
- Cổ trưởng lão, mọi người đều cùng một tông, cớ sao phải trợn mắt nhìn nhau…
- Biến đi!
Cổ trưởng lão quát lên, cắt lời Diệp Thiếu Thiên.
Diệp Thiếu Thiên hít sâu một hơi, sắc mặt biến thành cực kỳ khó coi, trong lòng ngập tràn lửa giận.
Con bà nó, dám mắng lão ta.
Từ sau khi Diệp Thiếu Thiên bị Lâm Phàm cảm hóa, tính tình đã ôn hòa hơn trước nhiều, nhưng sao có thể dễ dàng thay đổi được.
Giờ bị người khác nhục mạ, Diệp Thiếu Thiên thân là thiên kiêu của ngoại môn, đương nhiên không thể tha thứ.
Giờ khắc này, Diệp Thiếu Thiên lập tức bộc phát lửa giận:
- Hôm nay ai dám tiến một bước, đừng trách ta thủ hạ vô tình.
- Diệp Thiếu Thiên, ngươi muốn làm gì?
Lý Thuận lui ra phía sau từng bước, đứng một bên Cổ trưởng lão, sau đó tức giận nói.
Ngày hôm nay cả đảng định làm phản sao.
Trưởng lão đã đến mà vẫn dám láo xược như vậy.
....
Lâm Phàm đi tới đi lui trong phòng, vẫn chưa nghĩ ra cách nào khả thi.
Hắn cũng nghe rõ những âm thanh bên ngoài. Chẳng lẽ lần này sẽ thành bi kịch?
Boss đến tận cửa, mình làm thế nào cho phải? Ẩn thân chạy trốn cũng là một cách, nhưng như thế quá mất mặt.
Làm sao bây giờ, làm sao bây giờ…
Lâm Phàm sốt ruột chà xát hai tay, chưa biết nên làm sao. Hắn thử nhòm qua khe cửa ra quan sát bên ngoài.
- Đệch, sao nhiều người vậy, chẳng lẽ định diệt sạch? Đan Đỉnh phong này thật quá đáng.
Lâm Phàm quét mắt tới, thấy Diệp Thiếu Thiên hình như đang tranh cãi với trưởng lão Đan Đỉnh phong.
- Ô…
Vừa lúc đó, khi Lâm Phàm nhìn về phía trưởng lão Đan Đỉnh phong thì thần sắc cũng biến đổi.
- Nhập Thần sơ giai…
Fuc-kkkk…
Không ngờ chỉ có Nhập Thần sơ giai.
Giờ khắc này Lâm Phàm điên rồi, trưởng lão Đan Đỉnh phong hại mình một đêm ngủ lại chỉ là một Nhập Thần sơ giai…
Hố to, hố to!
Lâm Phàm sửa sang đầu tóc y phục, ngẩng đầu ưỡn ngực, khí thế uy nghiêm, ánh mắt như thần, đẩy cửa gỗ bước ra.
Nỗi lo lúc trước đã tan thành mây khói, giờ chỉ còn khí phách khinh thường thiên hạ.
Một trưởng lão Nhập Thần sơ giai dám xúc phạm tông môn của mình, quả thực không để bản tông chủ vào mắt.
Giờ vừa lúc đệ tử ngoại môn tụ tập, cũng là thời điểm tạo uy nghiêm.
Cứ luôn thân thiện với người ngoài, sợ là có người cho rằng mình dễ bắt nạt. Vừa khéo hôm nay có mấy viên đá mài dao tới, để cho bọn hắn cảm thụ một chút bản tông chủ là người thế nào.
- Dừng tay cho ta.
Giờ khắc này, một tiếng quát tràn ngập uy nghiêm từ phương xa truyền đến.
Diệp Thiếu Thiên vốn chuẩn bị động thủ, nghe thế thì khựng người lại, ánh mắt chăm chú nhìn phía sau.
Trương Nhị Cẩu và Phong Bất Giác cũng làm y hệt như vậy.
- Tông chủ…
Đám người Đan Đỉnh phong thấy Lâm Phàm xuất hiện, hận ý lóe ra trong mắt. Người trước mắt chính là kẻ đã cướp đi mối làm ăn của bọn hắn.
Cổ trưởng lão thì sắc mặt không đổi, cẩn thận đánh giá đối phương.
Lúc này Lâm Phàm chậm rãi đi tới, hai tay chắp sau lưng, ánh mắt lóe ra những tia sáng khiến người ta không thể nhìn thẳng.
Một cỗ phong phạm tuyệt thế cao nhân bạo phát ở toàn trường. Tất cả mọi người đều bị cỗ bức khí thâm trầm này trấn áp.
- Đan Đỉnh phong các ngươi không ở chỗ của mình mà lại tới Vô Danh phong của bản tông láo xược là muốn làm sao? Chẳng lẽ cho là Vô Danh phong ta không người?
Lâm Phàm không giận tự uy, từng lời rành mạch như kiếm sắc đâm vào tai đệ tử Đan Đỉnh phong.
Giờ phút này đám người Trương Nhị Cẩu trợn tròn mắt.
Bọn hắn phát hiện tông chủ có gì đó khác lạ.
Giống như tông chủ trước mắt mới đúng là tông chủ, khiến bọn hắn nảy sinh một cảm giác sợ hãi khó hiểu.
Ánh mắt của hai người nhìn về phía tông chủ đã tràn ngập sợ hãi.
-----oo0oo-----