16. Chương 16: Bước vào nghề thợ rèn

Tối Cường Hệ Thống

Chương 16: Bước vào nghề thợ rèn

Tối Cường Hệ Thống thuộc thể loại Linh Dị, chương 16 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Dịch & biên
: †Ares†
oOo
Sáng hôm sau.
Lâm Phàm dạo quanh khu vực dành cho các đệ tử ngoại môn. Hôm nay là ngày sát hạch để các đệ tử bên ngoài bước vào môn phái, xem như sự kiện quan trọng với Thánh Ma Tông, nhiều sư huynh đệ ngoại môn cũng đến quan sát, muốn xem ai sẽ trở thành sư đệ, sư muội của mình.
Tuy nhiên, chuyện này không liên quan gì đến Lâm Phàm. Phần lớn sư huynh đệ ngoại môn đều đến đây để xem cho vui, có ai rảnh rỗi mà bồi dưỡng mình chứ.
- Ài…
Lâm Phàm thở dài:
- Chán thật.
Không biết đi đến đâu, Lâm Phàm chỉ cảm thấy nơi đây toàn mùi than đá nồng nặc.
"Choeng choeng..."
Lâm Phàm nghe tiếng búa gõ sắt thép, quay đầu nhìn theo, thấy một dãy nhà nhỏ san sát, thi thoảng lại có ống khói nhô lên từ mái, tỏa ra làn khói đen kịt.
Lâm Phàm nhíu mày, đúng là cảnh tượng phá hoại môi trường.
Dẫu vậy, Lâm Phàm vẫn hăm hở tiến về phía trước. Đây là nơi rèn khí giới cho các đệ tử ngoại môn.
Mỗi tháng, các đệ tử ngoại môn đều được cấp một trang bị hoàn toàn mới.
Các thợ rèn ở đây đều là nhân tài được Tông môn đặc biệt bồi dưỡng.
Một tông môn muốn tồn tại, ngoài võ lực mạnh mẽ còn cần nhân tài ở nhiều lĩnh vực khác, thợ rèn chính là một trong số đó.
Dĩ nhiên, vũ khí dành cho đệ tử ngoại môn cũng chỉ ở mức thấp, nhưng với thế giới phàm nhân, thứ cấp thấp này cũng là vũ khí hàng đầu.
Chém sắt như chém bùn, tóc sượt qua là đứt, không tệ chút nào.
Vào Tông môn một thời gian, đến giờ Lâm Phàm vẫn chưa có lấy nửa cây vũ khí, nếu đã đến đây, tất nhiên phải chọn cho mình một thứ tốt nhất.
Lâm Phàm đứng ngơ ngẩn trước cửa, không khỏi mơ tưởng.
Sau này xuất môn, ngang dọc bốn phương, phì phà là hành hiệp trượng nghĩa.
Sau lưng đeo một thanh trường kiếm, tóc dài tung bay như thác, trường bào bay phất phới, tự tay hạ sát kẻ xấu, cứu mỹ nhân, thật là chuyện tuyệt vời.
"Choeng choeng..."
Tiếng búa gõ kim loại kéo Lâm Phàm tỉnh khỏi mộng tưởng. Hắn vội vàng xách mông bước vào bên trong.
Bước vào, Lâm Phàm nhìn thấy một người đàn ông to lớn đang một tay cầm búa sắt, một tay giữ thanh thép, không ngừng gõ xuống.
Cơ bắp cuồn cuộn khiến Lâm Phàm không khỏi ngưỡng mộ.
Thật lợi hại, đúng là một cường giả hình người.
Thợ rèn phát hiện có người tiến vào, thoáng nhìn Lâm Phàm, thấy lệnh bài trên hông hắn, liền nói:
- Muốn lấy vũ khí gì thì tự chọn đi.
Giọng thợ rèn hơi khàn, nhưng rất tự nhiên, như thể đã gặp vô số người như Lâm Phàm.
Lâm Phàm nhìn thợ rèn, mỉm cười:
- Vũ khí ta muốn, nơi ngươi không có, cũng không rèn nổi.
Thợ rèn vốn rất bình thường, nghe vậy cánh tay chắc nịch khẽ run, rồi dừng búa.
- Ngươi đến gây sự?
Thợ rèn không vui hỏi.
- Không, chỉ nói sự thật.
Lâm Phàm nói.
- Hừ, ta chưa gặp đệ tử ngoại môn nào nói bừa như ngươi. Được, nếu ngươi có thể rèn ra một vũ khí ta chưa từng thấy, ta sẽ tặng ngươi một bảo vật.
Thợ rèn bực bội nói.
Đệ tử ngoại môn huênh hoang như vậy, đúng là hắn chưa từng gặp. Hắn đã ở Thánh Ma Tông mấy chục năm, rèn không biết bao nhiêu vũ khí, binh khí trăm nhà rõ như lòng bàn tay, giờ lại có người nói mình không rèn nổi, điều này làm thợ rèn rất tức.
- Tốt.
Lâm Phàm cười cười, liếc thợ rèn một cái, chẳng lẽ còn phải nói rõ là trước đây hắn từng làm nghề nguội sao?
Thợ rèn bỏ búa sắt lại, đứng tránh khỏi vị trí, ý tứ rõ ràng, ngươi thích thì làm thử.
Lâm Phàm tiến lên, cầm lấy chiếc búa nặng tới trăm cân.
- Ha ha, ngay cả cầm búa cũng không biết, còn nói rèn vũ khí, quả thật là trò cười.
Người trong nghề vừa ra tay đã biết khá hay không, Lâm Phàm chỉ nhấc búa lên đã khiến thợ rèn cười nhạo.
Lâm Phàm đảo mắt nhìn sang:
- Đây là bí quyết gia truyền, hiểu không?
- Hừ, ngươi toàn là tân thủ, rèn là nghệ thuật, không có mười mấy năm tôi luyện không thể tinh thông. Ngươi như vậy chỉ có thể rèn con dao cùn, đừng nói…
Thợ rèn cứ thế mà lảm nhảm, không cần biết Lâm Phàm có nghe hay không.
Hắn cứ thao thao bất tuyệt, như muốn khoe khoang trước mặt Lâm Phàm.
Đối với loại người thích khoe khoang, Lâm Phàm rất xem thường. Loại người luôn khoe khoang bản thân, không biết khiêm tốn chút nào thật đáng ghét.
"Đinh, mở ra chức nghiệp phụ, Tượng Sư."
"Đinh, Tượng Sư cấp 1 (0/10)."
"Tượng Sư: thế gian vạn vật, bất kỳ thứ gì nhìn thấy đều có thể dùng đôi tay rèn đúc thành vũ khí."
Lâm Phàm ngẩn người, đây là chuyện gì? Chức nghiệp phụ là gì? Vừa cầm búa lên, nghe thợ rèn thích khoe khoang này tùy tiện nói mấy câu, bản thân đã mở ra chức nghiệp phụ, chuyện này…
Lúc này Lâm Phàm không biết nói gì, cảm thấy như trúng giải độc đắc.
- Đi đi..., tự chọn một vũ khí rồi ra khỏi đây đi.
Thợ rèn thấy Lâm Phàm hoàn toàn là tân thủ, cũng không muốn nói nhiều, đuổi hắn đi.
- Ta sẽ rèn.
Lâm Phàm thấy mình đã trở thành Tượng Sư, lập tức không phục phản bác.
- Mau đi đi, đừng quấy rầy ta.
Thợ rèn lại cầm búa tiếp tục gõ, không để ý đến Lâm Phàm nữa.
- Hừ, xem ta làm ra một tuyệt thế thần binh.
Lâm Phàm bĩu môi:
- Ha ha, bằng ngươi…
Thợ rèn khinh thường nói.
Lâm Phàm liếc nhìn thợ rèn một cái, không nói thêm.
Rời khỏi nơi này, Lâm Phàm không la cà nữa mà trở về phòng của mình.
Lâm Phàm rất tò mò về chức nghiệp phụ vừa sinh ra, không biết tự nhiên trở thành Tượng Sư là thế nào.
Hay chỉ cần có người bên cạnh giảng giải, mình sẽ học được một chức nghiệp phụ nào đó?
Chuyện này… Ừm…
Lâm Phàm lắc lắc đầu, tập trung nghiên cứu chức năng mới. Hắn mở chức nghiệp phụ Tượng Sư, tức thì một lò lửa lớn xuất hiện trong đầu.
Đồ chơi này…
Lâm Phàm sờ cằm, cảm thấy cần phải nghiên cứu thật kỹ.
Lâm Phàm nhìn trái nhìn phải, không tìm được tài liệu.
À há…
Sau đó, Lâm Phàm phát hiện ở góc nhà có ít gạch bỏ không, vội vàng chạy tới nhặt lên rồi ném một viên vào lò lửa.
"Đinh, chúc mừng rèn ra một đống bùn bỏ đi, exp +1."
Lúc này trong tay Lâm Phàm nắm một đống bùn đen sền sệt, không khỏi nở nụ cười, rèn gạch cũng có thể thăng cấp. Tiếp đến, Lâm Phàm lại chậm rãi ném vào lò một viên nữa.
"Đinh, chúc mừng rèn một viên gạch không trọn vẹn, exp +1."
"Đinh, chúc mừng rèn ra một đống bùn bỏ đi, exp +1."
...
"Đinh, chúc mừng thăng cấp, Tượng Sư cấp 2 (0/50)."
"Đinh, chúc mừng rèn ra một viên gạch hơi sứt mẻ, exp +1."
-----oo0oo-----