23. Chương 23: Bán đồ hay chơi khăm?

Tối Cường Hệ Thống

Chương 23: Bán đồ hay chơi khăm?

Tối Cường Hệ Thống thuộc thể loại Linh Dị, chương 23 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Dịch & biên
: †Ares†
oOo
Sảnh đường phía ngoài cổng chính, gần đây đồn thổi xuất hiện một kẻ trộm đào cuồng, chuyện mất cắp vũ khí của các sư huynh đệ nảy sinh xung đột. Việc này khiến không ít đệ tử ngoại môn lo sợ, không biết khi nào tên trộm đào cuồng sẽ xuống tay với họ.
Gần đây, ngoại môn liên tục xảy ra những chuyện quái lạ. Chỉ trong một đêm, bức tường ngoài phòngynthesis bị phá sạch, mọi người không biết kẻ trộm lấy gạch đi làm gì.
Một số đệ tử sợ mình sẽ như Phương Hàn, tỉnh dậy phát hiện phòng mình biến mất, nên trước khi ngủ đều gài bẫy chuông trên tường. Chỉ cần tên trộm xuất hiện, đụng vào cơ quan nào là lập tức bị bắt.
- Mọi người cẩn thận chút, Thâu Đào Cuồng Ma đến rồi!
Bỗng nhiên, bên ngoài sảnh đường ồn ào náo nhiệt. Một vị sư huynh phát hiện Thâu Đào Cuồng Ma đang tới.
Nhiều đệ tử ngoại môn từng bị tên này tấn công, nằm trong phòng kêu rên suốt một ngày không thể cử động, khổ sở không tả xiết.
Lâm Phàm vác một cái bao lớn sau lưng, ung dung bước tới. Hắn chẳng màng đến ánh mắt xa lánh của mọi người. Bởi vì hắn tin chắc rằng chỉ cần đợi chút nữa, tất cả sẽ quay lại tìm hắn, xem hắn như báu vật.
Lâm Phfam tiến đến khoảng đất trống gần cửa sảnh, đặt bao xuống, lấy ra một tấm biển từ trong ngực áo, treo lên cột cửa.
- Mời mọi người đến xem, đồ rẻ lắm, vũ khí hạ phẩm đây…
Lâm Phàm đứng đó hét to.
Mấy sư huynh đệ xung quanh thấy hắn lại nổi điên la hét thì tỏ vẻ khinh thường, nhưng khi nghe nói đồ rẻ lắm, vũ khí hạ phẩm, tất cả đều như mất hồn.
Lúc này, tất cả đệ tử ngoại môn đều bị câu hút, nhưng không ai dám tiến lại gần, bởi họ sợ sẽ bị hắn trộm đào.
Lâm Phàm ra sức hô, thấy mọi người đều bị mình thu hút, lòng vui sướng khôn tả. Thế nhưng, không ai dám tiến lên.
Chẳng lẽ vũ khí hạ phẩm không hấp dẫn sao?
Nhưng Lâm Phàm biết, đối với đệ tử ngoại môn, sở hữu một món vũ khí có phẩm cấp là chuyện đáng mơ ước.
Hắn nhìn quanh, chọn được một đệ tử đứng khá gần.
- Ngươi, lại đây…
Lâm Phàm vẫy tay.
Tên đệ tử kia giật mình, sợ hãi lùi lại mấy bước. Nhưng Lâm Phàm không cho hắn cơ hội, trực tiếp tiến lên túm lấy hắn.
- Ngươi theo ta lại đây.
Lâm Phàm nhất định phải khiến mọi người tin tưởng.
- Đừng đụng vào đệ, sư huynh! Đệ mới vào ngoại môn vài ngày, sư huynh đừng trộm đồ của đệ mà.
Tên đệ tử bị Lâm Phàm túm lấy hiển nhiên sợ đến mặt mày trắng bệch. Hắn dù mới nhập môn, nhưng cũng quen thuộc với cái tên Thâu Đào Cuồng Ma bên ngoài sảnh.
Lâm Phàm đảo mắt trắng dã, chẳng thèm đếm xỉa đến lời van xin của hắn, kéo hắn tới trước quầy hàng, rồi rút thanh kiếm của hắn ra.
- Các vị, nhìn cho rõ, đây là binh khí do thợ rèn ngoại môn làm.
Lâm Phàm giơ cao thanh kiếm trong tay, sau đó lấy từ quầy một thanh trường kiếm.
- Lại nhìn một chút, đây là binh khí hạ phẩm. Chỉ tích tắc sau đây sẽ xảy ra kỳ tích, mọi người đừng nhắm mắt.
Lâm Phàm nhìn đám đệ tử ngoại môn đã bị mình hút hồn, mỉm cười, tin rằng không ai có thể cưỡng lại sự hấp dẫn.
- Nhìn cho rõ…
Lâm Phàm hét một tiếng, hai kiếm đụng nhau.
"Choeng…"
Thanh kiếm do thợ rèn tông môn chế tạo lập tức đứt làm đôi, nửa trên rơi xuống đất.
- Thế nào, chỉ có ba món, ai ra giá cao nhất thì được.
Lâm Phàm vứt luôn đoạn chuôi xuống đất, trở lại quầy chờ mọi người tranh mua.
- Sư huynh, kiếm của đệ…
Vị sư đệ kia mắt thấy binh khí của mình bị chặt đứt, thật sự muốn khóc.
- Kiếm của ngươi chính là kiếm của ta…
Lâm Phàm thờ ơ trả lời.
Sau đó, đám đệ tử ngoại môn ùa tới, vây quanh như phát điên.
Họ đều vừa chứng kiến binh khí hạ phẩm bị chém đứt làm đôi, vừa thấy trường kiếm kia phát ra ánh sáng, rõ ràng là phẩm cấp cao.
- Lâm sư đệ, kiếm này bán thế nào?
- Lâm sư đệ, đệ ra giá đi, ta mua.
....
Lúc này, Lâm Phàm nhìn thấy đệ tử ngoại môn xô nhau tiến tới, cười khanh khách trong bụng. Hắn đã nói rồi, mình nhất định sẽ trở thành viên bánh bao nóng hổi.
Hiện tại, hắn khó có thể dựa vào bọn họ để thăng cấp nữa, vậy nên chỉ có thể nhờ vào thuốc. Chỉ cần để mình tiến vào cảnh giới Tiên Thiên, sẽ lập tức xin vào nội môn, khi đó cả thiên hạ sẽ là của mình.
Lâm Phàm oán hận sâu sắc cái quy định đệ tử không thể đột phá cảnh giới Tiên Thiên mà rời tông. Chính quy định này đã hại hắn leo thang khó khăn như vậy.
"Đồ Thiên Diệt Nhật Kiếm", khởi điểm ba mươi viên Uẩn Khí Đan, người trả cao nhất được…
Lâm Phàm giơ trường kiếm hô lớn.
- Đồ Thiên Diệt Nhật Kiếm, tên thật hay, khí phách thật, kiếm này ta nhất định phải có.
- Ta trả ba mươi mốt viên.
- Hừ, ba mươi mốt viên mà mua binh khí hạ phẩm, đúng là đồ ngốc nằm mơ, ta ra bốn mươi viên.
- Bốn mươi lăm viên.
- Năm mươi viên.
Lâm Phàm thấy các sư huynh đệ tranh nhau đấu giá, cười sung sướng trong bụng. Một đống phế liệu, chỉ cần hơi mông má một chút đã bán được, buôn bán quá lời.
- Ta ra một trăm viên.
Ngay khi có giá một trăm viên, cả trường chìm vào im lặng. Đệ tử ngoại môn mỗi tháng chỉ được lĩnh ba mươi viên Uẩn Khí Đan. Dù đây là tiền tệ lưu thông ở nội môn, nhưng cũng có thể dùng để trợ giúp tu luyện, không mấy ai có thể tiết kiệm được.
- Một trăm năm mươi viên.
Lâm Phàm nhìn đệ tử trả giá một trăm năm mươi viên kia. Hắn chưa từng gặp qua người này, giờ phút này rất bình tĩnh đứng đó, nhưng qua ánh mắt, Lâm Phàm có thể thấy được khát vọng của hắn đối với thanh kiếm.
Lâm Phàm vào tông môn hơn một năm, nhưng vẫn chưa rõ một điều.
Đó là, trong thế giới này, mọi người chỉ tinh thông một thứ.
Con đường tu luyện vốn không có điểm cuối, ai còn phân tâm làm việc khác?
Tu luyện là tu luyện, Tượng Sư là Tượng Sư, Luyện Đan Sư là Luyện Đan Sư.
Muốn trở thành hai loại người phía sau, chỉ có thể tạm thời không có đột phá đáng kể, mới có thể phân tâm sang phương diện khác.
Thánh Ma Tông dù là đại tông, nhưng cũng không thể cho mỗi đệ tử một món binh khí phẩm cấp.
- Hai trăm viên.
- Hai trăm năm mươi viên.
....
Lúc này, cuộc cạnh tranh càng lúc càng kịch liệt, Lâm Phàm cũng phát hiện không ít đệ tử không ra giá, lặng lẽ đứng xem, vẻ mặt hẳn là đang chờ hai món binh khí phía sau.
- Một ngàn viên…
Đúng lúc này, một nam tử toàn thân bạch y từ xa chậm rãi bước tới.
Đám đệ tử ngoại môn vừa nhìn thấy người này, sắc mặt lập tức biến đổi, sau đó từng người kính sợ tránh ra, trong lòng kinh ngạc vô cùng.
- Là Dịch sư huynh.
- Mười đại đệ tử kiệt xuất ngoại môn, Dịch Trung Vũ.
- Xem ra chúng ta không còn hy vọng, Dịch sư huynh ra tay, làm sao còn phần của chúng ta. Nếu tiếp tục cạnh tranh nhất định sẽ bị Dịch sư huynh ghi hận.
Rất nhiều đệ tử ngoại môn tình thế bắt buộc, nhưng vừa thấy người này tới thì cũng hiểu được thanh binh khí hạ phẩm này xem như đã có chủ.
Lâm Phàm lúc này lại suy nghĩ, mình bán có thiệt không nhỉ?
-----oo0oo-----