Tối Cường Hệ Thống
Chương 43: Tự đào hố chôn mình
Tối Cường Hệ Thống thuộc thể loại Linh Dị, chương 43 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Dịch & biên
: †Ares†
oOo
Lúc này trên đường càng ngày càng đông người, Lâm Phàm biết hoàng triều Đại Yến đã đến rất gần.
Hoàng triều Đại Yến vốn là chư hầu của Thánh Ma Tông, nằm dưới sự cai quản của tông môn này. Hàng năm, triều đình phải cống nạp nhiều vật phẩm quý giá và tốn kém cho Thánh Ma Tông để duy trì quan hệ.
Vào thời kỳ huy hoàng nhất, hoàng triều Đại Yến từng là bá chủ một phương, nhân tài xuất chúng như mây tụ tập. Nhưng khi các tông môn lớn mạnh, triều đình dần suy yếu, phần lớn hoàng triều buộc phải quy phục các tông môn để được che chở.
Với các tông môn, tình trạng này lại là điều có lợi. Ít nhất, họ không cần tốn nhiều tâm sức để lựa chọn đệ tử.
Dọc đường, qua những lời của Tang Thiên Hạo, Lâm Phàm biết thêm vài thông tin quan trọng.
Đám người này thuộc học viện Thiên Phủ, hiện đang tổ chức đoàn săn bắt mãnh thú.
Mãnh thú dù có tu vi thấp nhất là Tiên Thiên, con người vốn không thể địch nổi chúng. May mắn là loài người có khả năng học tập phi thường, và nhiều thiên tài có thể nghịch thiên.
Học viện Thiên Phủ là học viện duy nhất trong hoàng triều Đại Yến, quy tụ đủ loại nhân tài từ tầm thường đến xuất chúng. Tuy nhiên, so với Thánh Ma Tông, học viện này vẫn có khoảng cách khá lớn.
Học viện này được thành lập bởi các cường giả từng nương tựa hoàng triều Đại Yến. Mặc dù không thể so sánh với các tông môn, nhưng học viện vẫn có những điểm mạnh không thể xem thường.
- Tiền bối, đây chính là đế đô của hoàng triều Đại Yến. Chúng tôi mong tiền bối sẽ về học viện Thiên Phủ làm quen với sư phụ của chúng tôi!
Tang Thiên Hạo niềm nở mời mọc.
-Ngày sau nếu có duyên, chúng ta sẽ gặp lại. Cảm ơn các ngươi đã giúp đỡ ta trên đường.
Lâm Phàm chắp tay nói, chuẩn bị rời đi.
- Tiền bối quá khách khí. Lần này nếu không có tiền bối cứu giúp, chúng tôi khó mà sống sót trở về.
Tang Thiên Hạo nói.
Lâm Phàm liền rút ra một thanh trường kiếm đã luyện chế sẵn:
- Trước đây đã làm hỏng được Phù Bình Kiếm của ngươi, cảm thấy rất áy náy. Chiếc trường kiếm trung phẩm này là bồi thường cho ngươi.
Hàn Tích Vũ nhìn thấy tiền bối tặng kiếm, vừa vui vừa sợ.
- Cảm tạ tiền bối.
Hàn Tích Vũ vội vui mừng cảm tạ rồi nhận lấy trường kiếm.
- Tích Vũ, binh khí quý giá thế này, sao muội lại tiện thể nhận?
Tang Thiên Hạo nghiêm giọng nói, trường kiếm trung phẩm đối với bọn họ đã là vũ khí vô cùng quý giá.
- Là tiền bối tặng cho muội, đương nhiên phải nhận. Bằng không chẳng phải là không giữ thể diện cho tiền bối sao?
Hàn Tích Vũ vui vẻ ôm trường kiếm nói.
- Không sao, chỉ là trung phẩm mà thôi, không phải cái gì quý giá.
Lâm Phàm cười khoát tay, hững hờ nói.
Hổ Môn Đao thượng phẩm của Khúc Hướng Ca bị gãy làm ba đoạn, Lâm Phàm thu lại luyện thành ba thanh trường kiếm trung phẩm, một trong đó là để bồi thường.
- Đa tạ tiền bối.
Tang Thiên Hạo cảm tạ nói.
- Tiền bối quả nhiên là tiền bối, hành động phi phàm, chỉ một thanh binh khí trung phẩm cũng đủ bồi thường.
Lâm Phàm thấy trời đã về khuya, vẫy tay tạm biệt đám Tang Thiên Hạo, rồi tiến vào thành thị.
Lâm Phàm không quen biết hoàng triều Đại Yến, cũng chẳng có mục đích gì, chỉ muốn ngắm nhìn đế đô này cho tận mắt.
Nhưng vừa nhìn xung quanh, Lâm Phàm không khỏi cảm thán trước sức sống tràn đầy nơi đây. Đây chính là đế đô của hoàng triều Đại Yến sao.
Nhìn bóng lưng xa dần biến mất, đám người Tang Thiên Hạo cũng hồi tỉnh.
- Không biết khi nào sẽ gặp lại tiền bối!
Tang Thiên Hạo tuy quen biết Lâm Phàm không lâu, nhưng lại bị chính khí của hắn cảm nhiễm.
- Hàn sư tỷ thích thật, được tiền bối tặng trường kiếm trung phẩm. Sư tỷ định đặt tên cho kiếm này là gì?
Những người khác ngưỡng mộ nhìn trường kiếm trong tay Hàn Tích Vũ.
Hàn Tích Vũ ôm lấy trường kiếm vào ngực như ôm vật báu, mắt cười cong lại:
- Ta muốn có thể chính nghĩa lẫm liệt như tiền bối, nên gọi là Chính Khí Kiếm.
....
Lúc này, trong khu rừng Lạc Nhật.
Đám người Khúc Hướng Ca nằm ngất trên mặt đất, một con kền kền bay lượn trên không, như đang quan sát xem mấy con mồi này đã chết hay chưa.
- Ưm…
Khúc Hướng Ca khẽ run lên, sau đó mở mắt, mặt kinh hãi.
- Không chết…
Khúc Hướng Ca nhìn xung quanh, phát hiện vẫn là chỗ cũ, nhưng vừa mở miệng, sắc mặt hắn bỗng biến sắc.
Giọng mình… Sao lại như thế này?
Cao vút, trong trẻo, đây còn là giọng của mình sao?
Khúc Hướng Ca sờ mặt mình, da thô ráp trước kia giờ trở nên mịn màng. Ngón tay Khúc Hướng Ca run run, sờ tới yết hầu.
Không… không có.
Yết hầu của ta đâu, rốt cuộc chuyện gì xảy ra?
Trán Khúc Hướng Ca ứa mồ hôi lạnh, cảm giác sợ hãi dâng lên trong lòng.
Và lúc này, Khúc Hướng Ca đột nhiên phát hiện chỗ quần mình có chút khác thường, như thiếu mất thứ gì đó.
Chẳng lẽ…
Khúc Hướng Ca không dám tưởng tượng, cố nén nỗi sợ hãi, vén quần lên nhìn. Thế nhưng vừa nhìn thấy, Khúc Hướng Ca lập tức phun ra một ngụm máu.
Không có… Tại sao lại không có, chuyện gì xảy ra vậy?
....
- Ngươi có nhìn thấy một người mặc đồ đen đi qua đây không?
Khúc Hướng Ca đang kinh hoảng, nghe câu này, lập tức giận dữ hét lên:
- Đi chỗ khác đi!
Đúng lúc này, một tiếng hừ lạnh vang lên.
Khúc Hướng Ca chấn động tâm thần, ói ra máu, sắc mặt tái nhợt.
Lúc này Khúc Hướng Ca nhìn về phía có tiếng, chỉ thấy một người toàn thân y phục màu đen lơ lửng giữa không trung. Tuy không rõ khuôn mặt, nhưng người này mang tới cảm giác vô cùng nguy hiểm.
- Tiền bối, ta…
Khúc Hướng Ca muốn mở miệng.
Người áo đen kia bỗng kinh ngạc hô lên, thân thể Khúc Hướng Ca bị khống chế bay tới trước mặt hắn.
- Tiền bối tha mạng…
Khúc Hướng Ca giờ phút này chỉ muốn chết. Làm sao đụng trúng một kẻ biến thái như vậy. Chính mình cũng là cường giả Tiên Thiên cấp bốn, giờ lại như một con kiến bị người ta dẫm.
- Âm Dương Nghiệt Thể, Âm Dương Nghiệt Thể vạn năm không xuất hiện, lại bị Tông Hận Thiên ta phát hiện, ha ha…
Người áo đen ngửa mặt lên trời cười dài, đất cát cỏ lá bay tứ tung, khí thế ngất trời lan ra, cảm giác khoan khoái tận đến đáy lòng.
- Tiền bối…
Giờ phút này Khúc Hướng Ca bị dọa đến sắp ngất xỉu. Người này tuyệt đối là kẻ điên, nói gì Âm Dương Nghiệt Thể, mau thả ta ra…
- Thể chất yêu nghiệt bực này lại bị ta phát hiện, chuyến này không uổng, vậy thì theo ta rời đi, còn những con kiến này, biến thành tro bụi là xong.
Tông Hận Thiên không quản Khúc Hướng Ca, lẩm bẩm nói.
Thế nhưng khi Tông Hận Thiên chuẩn bị động thủ tiêu diệt thủ hạ của Khúc Hướng Ca thì đột nhiên ngừng lại.
- Một cái…
- Hai…
- Tám…
- Hai mươi tư cái…
- Điều này sao có thể, hai mươi tư cái Âm Dương Nghiệt Thể, sao có thể?
Tông Hận Thiên giờ đây kích động đến run rẩy cả người, dù tu vi cao cường, trước màn trước mắt, Tông Hận Thiên cũng khó lòng bình tĩnh.
- Ha ha, kỳ ngộ của Tông Hận Thiên ta tới… Đều cùng ta rời đi.
- Tiền bối, van cầu ngài thả ta đi…
Khúc Hướng Ca mặt mày tèm nhèm khóc lóc cầu xin.
Vừa thoát khỏi tay một kẻ biến thái, giờ lại bị một kẻ điên bắt giữ. Vì sao Khúc Hướng Ca ta lại bi thảm đến thế chứ!!!
-----oo0oo-----