Tối Cường Hệ Thống
Chương 51: Ánh sáng soi rọi tâm hồn
Tối Cường Hệ Thống thuộc thể loại Linh Dị, chương 51 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Dịch & biên
: †Ares†
oOo
Mười ba đệ tử lớp chữ Đinh đứng dưới đài, nhìn thấy hình bóng rực rỡ của thầy giáo hiện lên trên đài, lòng dâng lên những cảm xúc mãnh liệt.
- Đúng!
Họ muốn hét to lên cho thầy nghe, họ từng như vậy. Dù họ là những đứa trẻ bị vứt bỏ, nhưng cũng từng run sợ trước sức mạnh của kẻ mạnh, chỉ có thể chọn im lặng.
Lâm Phàm nhìn từng đệ tử chìm trong suy tư dưới đài, thở nhẹ một tiếng. Đều là trẻ con thôi, nội tâm còn quá đỗi trong sáng.
- Võ đạo là con đường phải đi thẳng tới, giữ vững tâm mình, nếu sợ hãi trước quyền lực, làm suy yếu chân lý trong lòng, suốt đời khó có thể tiến xa được.
- Bây giờ, các trò hãy lớn tiếng nói cho ta nghe, có từng như vậy không?
Lâm Phàm nâng cao khí thế, như mặt trời chính nghĩa, soi sáng toàn bộ đệ tử dưới đài.
Từng tiếng hô vang phá vỡ cửa lòng mỗi đứa trẻ.
Đám đệ tử nghe lời thầy giáo, khí huyết sôi sục, những nỗi uất ức trong lòng bỗng trào dâng.
- Có…
- Ta cũng từng như thế…
- Thầy nói đúng, không ai là hoàn hảo, quan điểm của chúng ta khác thầy vì sao lại sai…
- Ta từng bị tắc nghẽn chân nguyên, tưởng pháp môn có vấn đề, nhưng thầy lại bảo thân thể có tật, cuối cùng sau khi chịu đủ khổ sở, uống đủ thuốc không khỏi mới phát hiện thật ra do pháp môn. Chuyện này ta vẫn giấu trong lòng, chưa bao giờ nói ra, bởi vì đó là thầy.
....
Dưới sự lay động của Lâm Phàm, đám đệ tử lần lượt kể ra từng nỗi bất bình.
Trên đài, đám người Lưu Thanh Phong lộ rõ vẻ mặt khó chịu.
Luận võ sao lại biến thành thế này, thậm chí mình trở thành đích của lời chỉ trích, rốt cuộc là chuyện gì?
Hổ Bí ngã lăn ra đất, nghe Lâm Phàm nói xong lại phun máu, tức đến muốn ngất đi.
Điên đảo trắng đen, sao lại có kẻ vô liêm sỉ như thế.
Lâm Phàm nhìn cảnh tượng trước mắt, cười thầm, khẽ đưa tay ra hiệu im lặng:
- Các trò không phải là đệ tử của Lâm Phàm ta, nhưng các trò đều là học sinh của học viện Thiên Phủ, nên ta muốn cùng các trò nói vài lời. Hãy nhớ, luôn tin tưởng vào chính mình, không bị ảnh hưởng bởi người khác, vững vàng giữ tâm, làm những điều mình cho là đúng.
Đám đệ tử dưới đài nhìn Lâm Phàm, lòng dần sinh ra lòng kính trọng:
- Cảm tạ Lâm thầy giáo dạy dỗ.
Đám người này đều là học sinh tốt, tiếp thu nhanh, có đầu óc, cũng có thể phân biệt đúng sai, chỉ là quá ngây thơ.
Lâm Phàm gật gật đầu, tỏ vẻ hài lòng, hiệu quả không tồi, lừa trẻ con quả thật dễ hơn.
Sau đó, Lâm Phàm nhìn về phía ba người Lưu Thanh Phong:
- Các ngươi nhất định phải đến xin lỗi đệ tử của ta.
Đám người Lưu Thanh Phong sắc mặt biến đổi, rồi nhẹ giọng nói:
- Lâm thầy giáo, làm người phải biết giữ thể diện, ngày sau gặp lại còn muốn nói chuyện chứ, ngươi bắt chúng ta xin lỗi đệ tử thì sau này còn mặt mũi nào đứng trước thiên hạ!
Lâm Phàm hơi nhíu mày, sau đó đột nhiên mở to mắt, vung trường kiếm trong tay lên:
- Vậy thì đấu đi!
- Lâm thầy giáo, đợi đã…
Đám người Lưu Thanh Phong giật mình, vội vàng vẫy tay nói. Bọn họ biết mình không phải là đối thủ của Lâm Phàm, nếu thực sự giao đấu, kết cục còn thảm hại hơn cả Hổ Bí, bởi còn không biết người này sẽ đánh giá bọn họ thế nào trước mặt đám học sinh.
- Vậy nói xin lỗi không?
Lâm Phàm nhìn ba người, khóe miệng lộ ra nụ cười nói.
- Chuyện này…
Ba người Lưu Thanh Phong do dự. Bọn họ là thầy giáo, sao có thể xin lỗi đám học sinh lớp chữ Đinh chứ, nếu chuyện này truyền ra, còn chẳng chết đến nơi.
- Ta cảm thấy Lưu thầy giáo chắc chắn nên xin lỗi.
- Hôm nay nghe Lâm thầy giáo nói những lời này, ta cảm thấy không nên xem thường bất kỳ ai.
- Ta sẽ xin lỗi các sư đệ sư muội lớp chữ Đinh.
- Được, ta cũng vậy.
- Lưu thầy giáo, xin lỗi.
- Xin lỗi.
- Xin lỗi…
Lúc này dưới đài, càng lúc càng nhiều người hưởng ứng.
Đúng là tâm tính của con người…
Tình thế đã thành, không thể thay đổi.
Đám nhóc Lưu Thủy Thủy thấy tình hình hiện trường, kinh hãi không biết nói gì. Chúng chưa bao giờ nghĩ mình sẽ gặp chuyện như thế này.
Ba người Lưu Thanh Phong cuối cùng đành gật gật đầu:
- Được, chúng ta xin lỗi.
Lâm Phàm cười khẽ, sau đó vẫy vẫy đám Lưu Thủy Thủy:
- Đều lên đây, nhận lời xin lỗi chân thành của ba vị thầy giáo đi.
Mười ba học sinh lớp chữ Đinh kinh ngạc, vừa sợ hãi, nhưng khi nhìn thấy ánh mắt cổ vũ của Lâm thầy giáo, họ mạnh dạn bước lên, lên đài luận võ.
Mười ba đứa nhỏ đứng thành hàng thẳng, nhưng ánh mắt không dám nhìn ba vị thầy giáo.
- Các trò nhớ kỹ, nhận lời xin lỗi của người khác nhất định phải nhìn vào mắt đối phương mới thể hiện sự tha thứ, nghe rõ chưa?
Lâm Phàm nói.
- Thầy, chúng ta nghe rõ.
Đám Lưu Thủy Thủy kích động đến đỏ mặt.
Ba người Lưu Thanh Phong chỉ biết cố nén phẫn nộ trong lòng, còn Hổ Bí đang nằm trên đất thì lập tức giả vờ bị thương, bất tỉnh.
Thật là trớ trêu, để hắn cúi đầu xin lỗi học sinh quả thật là chuyện khó tin, tốt nhất hắn cứ nằm đây tránh chuyện này đi.
- Ba vị thầy giáo, đến đây đi.
Lâm Phàm vẫy tay nói.
Ba người Lưu Thanh Phong liếc nhau, cuối cùng bất đắc dĩ thở dài, bước tới trước mười ba học sinh.
Đám Lưu Thủy Thủy nắm chặt góc áo, có chút khẩn trương, nhưng vẫn theo lời thầy mà nhìn thẳng vào người xin lỗi.
Rồi đột nhiên, chúng nhận ra ba vị thầy giáo lớp chữ Ất này cũng chẳng đáng sợ.
- Chúng ta xin lỗi các trò.
Lưu Thanh Phong nhắm mắt, cuối cùng thốt ra những lời này, rồi thoáng nhìn Lâm Phàm:
- cáo từ!
Lần này mất hết thể diện trước mặt đám học sinh, sau này không biết sẽ bị đồn thành chuyện gì nữa.
- Khoan đã…
Lúc này Lâm Phàm mở miệng nói.
Lưu Thanh Phong ba người biến sắc, Lâm Phàm này muốn làm gì?
- Các thầy giáo đã xin lỗi các trò, vậy các trò cũng nên chân thành đáp lễ, nói các trò nhận lời xin lỗi của ba vị thầy giáo!
Lâm Phàm nói, trong lòng thầm cười.
Mười ba đệ tử gật gật đầu, rồi nhìn ba vị thầy giáo nói:
- Chúng tôi chấp nhận lời xin lỗi của các thầy.
Trong khoảnh khắc này, đám Lưu Thủy Thủy cảm thấy như đang nằm trong mơ, chúng không ngờ mình cũng sẽ có ngày như thế.
Để thầy giáo lớp chữ Ất xin lỗi, đây là chuyện chưa bao giờ nghĩ tới, cũng không dám nghĩ tới.
Sắc mặt ba người Lưu Thanh Phong càng lúc càng xanh, quay đầu bỏ đi. Còn Hổ Bí cũng vội đứng dậy, mặt xám xịt rời đi theo.
Lâm Phàm cười nhìn mười ba đệ tử, rất hài lòng gật gật đầu, sau đó nhìn về dưới đài:
- Các trò phải nhớ kỹ bốn chữ: Tuân theo bản tâm!
- Giải tán đi.
"Đinh, chúc mừng chức nghiệp phụ Hiền Sư exp +200."
Lâm Phàm lúc này vui vẻ nở nụ cười, quả nhiên người có đầu óc sống khoan khoái.
Nhân sinh… Còn cần nắm chắc mọi thứ thật tốt.
-----oo0oo-----