Tối Cường Hệ Thống
Chương 55: Cùng tiến bước, những đứa trẻ của ta
Tối Cường Hệ Thống thuộc thể loại Linh Dị, chương 55 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Dịch & biên
: †Ares†
oOo
Bộ *Vĩnh Sinh* này, Lâm Phàm cảm thấy có chút quá bạo lực, nhưng đoạn đầu vẫn rất hài hòa, chuyện một nô lệ tiến vào tiên môn đã là cố gắng hết sức rồi.
Các đệ tử dưới quyền dần dần nghe vào lòng, nhất là khi Lâm Phàm nhắc đến đoạn Phương Hàn bị nô lệ hóa và chịu ức hiếp, khiến một đệ tử vô cùng kích động.
Thấy vẻ mặt của đệ tử này, Lâm Phàm không khỏi nhìn đi nhìn lại mấy lần.
Trụy Mặc.
Một cái tên kỳ lạ, và cũng là đệ tử duy nhất mà Lâm Phàm không bao giờ gọi sai tên.
Trụy Mặc tướng mạo bình thường, thân thể gầy yếu, nhưng trong ánh mắt lại chứa đựng vô vàn cảm xúc tiêu cực.
"Đôi mắt là cửa sổ tâm hồn" – câu nói này nghe hơi huyễn hoặc, nhưng Lâm Phàm hoàn toàn tin tưởng.
Trụy Mặc là con trai của một nô bộc trong gia tộc Vân, một trong tứ đại thế gia. Địa vị thấp hèn, suốt ngày bị đàn áp ở Vân gia. Nó đến học viện Thiên Phủ chỉ vì nơi đây không từ chối bất cứ ai, dù là quan quyền hay dân thường, chỉ cần đủ tuổi là được vào.
Trụy Mặc đến học viện không phải vì mơ ước gì xa xôi, mà vì muốn thoát khỏi thân phận nô lệ.
Hôm nay nghe lão sư giảng về câu chuyện của Phương Hàn, Trụy Mặc cảm thấy như chính mình đang được kể lại.
Nhưng nó lại không có vận khí như người lão sư kể.
- Trụy Mặc, ánh mắt của trò tràn đầy uất ức, liệu câu chuyện này có gợi cho trò nhớ đến điều gì không?
Lâm Phàm ngừng kể, dò hỏi.
Các đệ tử khác đều quay sang nhìn Trụy Mặc. Họ biết thân phận của Trụy Mặc, nhưng đó không phải là chuyện đáng khoe nên chẳng ai nói ra.
- Lão sư.
Trụy Mặc kính cẩn nhìn Lâm Phàm:
- Phương Hàn mà lão sư kể có thân phận và hoàn cảnh cực kỳ giống ta. Chỉ là ta không có nghị lực và dũng khí như cô ấy.
Lâm Phàm nhìn sắc mặt u ám của Trụy Mặc, thở dài. Con đường phía trước của những đứa trẻ này vẫn còn rất dài. Nếu đã có duyên kết nối với chúng, trở thành sư phụ và đệ tử, trách nhiệm của mình không thể không nặng nề.
Lâm Phàm không thể làm chuyện "cướp sạch tứ đại thế gia rồi bỏ chạy". Dù thế nào, ít nhất cũng phải dạy cho mười ba đệ tử này không thua kém bất cứ ai.
- Trụy Mặc, chúng ta có lão sư dẫn dắt, nhất định sẽ thoát khỏi hoàn cảnh hiện tại.
Lưu Thủy Thủy vốn là muội tử, suốt ngày bị châm chọc và khinh thường, nhưng tâm chí lại vô cùng cứng rắn. Giờ thấy tinh thần của bạn bè sa sút, cô không khỏi an ủi mấy câu.
Các đệ tử khác cũng lên tiếng động viên Trụy Mặc.
Trụy Mặc nhìn những người bạn khuyến khích mình, gật gật đầu:
- Lão sư, từ nay ta sẽ lấy Phương Hàn làm tấm gương, không bao giờ bỏ cuộc. Thà làm kẻ ăn mày còn hơn làm nô lệ cho người.
Lâm Phàm không khỏi cảm thấy bất đắc dĩ. Sao đệ tử của mình lại bi thảm đến thế? Trong số mười ba đứa, có lẽ Trụy Mặc là bi thảm nhất.
- Ừ, lão sư tin ở trò. Nhất định trò sẽ vươn lên tận trời, khiến những kẻ từng nhục mạ trò phải hối hận.
Lâm Phàm bước xuống bục giảng, đến trước mặt Trụy Mặc, ánh mắt đầy niềm tin cổ vũ.
Trụy Mặc nhìn thấy sự tín nhiệm trong ánh mắt lão sư, đôi mắt hơi đỏ lên. Lần đầu tiên nó cảm nhận được sự tin tưởng từ người khác.
- Lão sư, nhất định ta sẽ làm được.
Trụy Mặc gật đầu mạnh mẽ.
Lâm Phàm mỉm cười, rồi vươn tay xoa đầu Trụy Mặc.
Tư chất tăng lên.
Lâm Phàm đã thăng cấp chức nghiệp phụ lão sư lên Hiền Sư, trong đó *Bàn Tay Cổ Vũ* có tác dụng tăng tư chất. Lúc này Trụy Mặc nhận được sự cổ vũ, tự nhiên tư chất tăng một bậc.
"Đinh, đệ tử Trụy Mặc, tư chất ngu xuẩn tăng lên tới kém cỏi."
"Đinh, chúc mừng chức nghiệp phụ Hiền Sư exp +100."
Nghe tiếng nhắc nhở, Lâm Phàm cũng kinh ngạc. Không ngờ việc tăng tư chất cho đệ tử lại giúp mình được tăng exp, thật không tồi.
Hiện giờ mười ba đệ tử đều đã được Lâm Phàm quán đỉnh *Thái Cấp Ma Thân*, chờ khi tụi nhỏ từ nhập môn tiến vào tầng thứ nhất, chắc chắn sẽ có thể đột phá cảnh giới Hậu Thiên cấp một.
Lâm Phàm nghĩ, mình ở hoàng triều Đại Yến chẳng ở lâu, nhưng trước khi rời đi, nhất định phải tăng tư chất của tụi nhỏ lên cao hơn cả thiên tài, để cuộc đời của chúng không bị chao đảo.
Sau khi kể xong chuyện Phương Hàn, ngộ tính của mười ba đứa tăng lên không ít.
Đối với họ, mỗi lần nghe lão sư giảng bài đều cảm thấy bản thân thay đổi, nhưng không thể diễn tả rõ ràng.
- Tốt lắm, tiết học hôm nay kết thúc. Các trò tự do hoạt động đi. Đợi khi các trò luyện công pháp *Luyện Thể* tới tầng thứ nhất, lão sư sẽ lại giảng bài.
Lâm Phàm nói.
- Lão sư, thần công *Luyện Thể* này không thể tự tu luyện, vậy phải luyện thế nào ạ?
Tào Thiên Tiêu hỏi.
Lâm Phàm cười:
- Bị người đánh là được. Còn phải nghĩ cách khiến người ta đánh các trò, điều đó tùy vào các trò. Thôi, tan lớp, tất cả nghỉ.
Tan học, Lâm Phàm vội vã chạy về phòng, bắt đầu tu luyện *Vô Tướng Thiên Ma* và *Ẩn Tức Thuật*.
*Vô Tướng Thiên Ma* hơi khó luyện, tốn nhiều thời gian, nhưng *Ẩn Tức Thuật* thì không quá khó.
Trong hai ngày, Lâm Phàm không ra khỏi cửa, một lòng luyện tập.
Suốt một ngày một đêm không ngừng cố gắng, cuối cùng exp của *Vô Tướng Thiên Ma* cũng tăng lên năm vạn.
Đến đây, Lâm Phàm phát hiện, luyện *Vô Tướng Thiên Ma* không hẳn là khó, mà cần thời gian. Tâm pháp này không giống các công pháp khác có thể luyện nhanh, mà phải từ từ tăng lên.
Chẳng qua Lâm Phàm không biết *Vô Tướng Thiên Ma* vốn là công pháp thiên giai thượng phẩm, yêu cầu tu luyện vô cùng khắc nghiệt. Ngay cả Mặc Dật Hiên cũng phải mất ba tháng mới khó khăn lắm tiến vào tầng 1. Còn Lâm Phàm nhàn rỗi hai ngày đã ngang bằng, chẳng khác nào ngồi trên tên lửa!
Hiện giờ *Vô Tướng Thiên Ma* cũng chỉ kém hai vạn exp nữa là lên cấp, nhưng Lâm Phàm tạm gác lại, bởi *Ẩn Tức Thuật* đã đạt đến tầng 19.
Exp của *Ẩn Tức Thuật* tầng 19 không quá kinh khủng, nhưng chân nguyên tiêu hao khi luyện lại vô cùng kinh khủng.
Mỗi giây tiêu hao ba mươi điểm chân nguyên, khiến Lâm Phàm cảm thấy sắp hỏng mất.
Ngay cả luyện *Vô Tướng Thiên Ma* cũng không tốn nhiều chân nguyên như vậy.
*Ẩn Tức Thuật* tuy vô dụng, nhưng khi tiến giai tới tầng 20, không biết sẽ biến hóa thành dạng gì.
Vì thế Lâm Phàm dồn toàn bộ chân nguyên vào *Ẩn Tức Thuật*, muốn xem có uổng phí hay không.
Nếu tiến giai mà vẫn là đồ bỏ đi, thật muốn khóc thét.
"Đinh, chúc mừng *Ẩn Tức Thuật* exp +100."
"Đinh, chúc mừng *Ẩn Tức Thuật* exp +100."
...
Khi chân nguyên tiêu hao cạn kiệt, Lâm Phàm nghỉ ngơi, cố gắng khôi phục chân nguyên, rồi lại tiếp tục luyện.
Hôm sau.
Lâm Phàm đột nhiên mở mắt. Tầng 20 của *Ẩn Tức Thuật* cuối cùng cũng thành công. Để xem bản thân cuối cùng đã luyện thành công pháp gì.
Chỉ cầu bất thường, không cầu bình thường.
-----oo0oo-----