Tối Cường Hệ Thống
Chương 58: Kiệt tác hoàn hảo nhất trong huyền giới
Tối Cường Hệ Thống thuộc thể loại Linh Dị, chương 58 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Dịch & biên tập
: †Ares†
oOo
Khi kinh nghiệm của chiêu thức Xoay Chuyển Càn Khôn đã đạt đến ngưỡng nửa đường, Lâm Phàm dừng tay lại. Thời gian trôi qua khá lâu rồi, không biết viện trưởng học viện Thiên Phủ sẽ xuất hiện vào lúc nào.
Mà cái mông của Yến hoàng đã sưng phồng lên trông thấy, như thể muốn xé toạc lớp vải để chui ra ngoài.
Nếu đây là một kẻ bình thường, Lâm Phàm chắc chắn sẽ thức tỉnh lương tâm và ngừng tay tại đây. Nhưng đây là Yến hoàng, Lâm Phàm quyết không thể bỏ qua một cách dễ dàng như thế.
Được, tạm tha mạng ngươi lần này, nhưng hoàng hậu của ngươi sẽ phải nhận lấy sự trừng phạt của ta.
Lâm Phàm cầm lấy thần khí Cửu Ngũ Đại Hồng Chuyên, vỗ vỗ hai cái lên đầu hai người, sau đó ngoáy ngoáy mũi, bước đến trước mặt hoàng hậu.
- Ừm, đúng là một người đẹp, tiếc hoa tiếc ngọc như thế, sao nỡ nhẫn tâm ra tay? Thật sự quá tội lỗi!
Lâm Phàm không phải kẻ mù quáng, tự nhiên nhận ra hoàng hậu trước mắt mình thực sự rất xinh đẹp.
Xinh đẹp đến mức hiếm thấy, dù nhìn từ trước mặt hay từ phía sau, trông vẫn vậy, thật sự quá đáng tiếc.
Lâm Phàm nắm lấy bàn tay mềm mại không xương của hoàng hậu, nhéo nhéo vài cái, cảm giác trơn nhẵn vô cùng.
- Ài, đúng thế, bàn tay nhỏ xíu này quả nhiên hợp với quả ớt chỉ thiên của Yến hoàng, đúng là trời sinh một đôi.
Lâm Phàm nhìn ngắm bàn tay hoàng hậu, rồi cười gian.
- Thân phận của nàng vốn là hoàng hậu một nước, đáng lẽ ngực nàng phải đầy đặn đến mức có thể át cả thiên hạ, hai trái cau bé nhỏ này chỉ là chưa đủ. Nhưng thôi, hôm nay gặp gia gia ta, coi như phúc khí của nàng, để gia gia giúp nàng điều chỉnh thân hình, tìm lại vẻ đẹp hoàn mỹ vốn có của người phụ nữ.
Lâm Phàm hít sâu một hơi, rồi bẻ bẻ các ngón tay khởi động.
- Ca đào…
- Hắc Hổ Đào Tâm.
"Đinh, chúc mừng Hắc Hổ Đào Tâm nhận được 80.000 kinh nghiệm."
Lâm Phàm thấy kinh nghiệm của Hắc Hổ Đào Tâm tăng nhiều như vậy, lòng vô cùng phấn khởi. Lần trước khi nâng cấp Nghê Mạn Thiên, muội tử đó đến phút cuối lại không tiếp thêm kinh nghiệm cho mình, khiến Lâm Phàm cảm thấy vô cùng tiếc nuối.
Tưởng rằng ngay cả ngọn cau nhỏ của cao thủ Nhập Thần cũng không thể tăng thêm kinh nghiệm cho Hắc Hổ Đào Tâm nữa, hóa ra suy nghĩ của mình quá nhiều.
Theo sự nghiên cứu không ngừng của Hắc Hổ Đào Tâm, Lâm Phàm đã học thành công tuyệt kỹ "cận chiến hai tay".
Lúc trước khi "đào" Nghê Mạn Thiên, chỉ có thể dùng một tay, cuối cùng khiến hai bên không đều nhau, giờ đây vấn đề đã được giải quyết, hoàng hậu này coi như được lợi lớn.
- Hắc Hổ Đào Tâm.
"Đinh, chúc mừng Hắc Hổ Đào Tâm nhận được 80.000 kinh nghiệm."
Theo hai trái cau của hoàng hậu càng ngày càng trở nên to lớn, Lâm Phàm tự nhiên cảm thấy ngày càng thỏa mãn.
Từ xưa đến nay, có vị đại sư nào vừa có thể giúp người chỉnh hình lại vừa nâng cao tay nghề như thế chứ?
Đến khi về già, lui về núi rừng, Lâm Phàm thật sự muốn mở một phòng khám chữa bệnh.
Gây phúc cho thiên hạ, gây phúc cho toàn bộ huyền giới.
"Đinh, chúc mừng Hắc Hổ Đào Tâm thăng cấp."
"Đinh, Hắc Hổ Đào Tâm đạt cấp 19, kinh nghiệm (0/1.500.000)."
Lâm Phàm nhìn thấy Hắc Hổ Đào Tâm chỉ còn một bước nữa là lên cấp 20, lòng vô cùng sung sướng, không chừng hôm nay còn có thể hoàn thành việc thăng cấp.
Hiện giờ hai trái cau của hoàng hậu đã lớn như bánh bao, nhưng vẫn chưa đủ, bởi Hắc Hổ Đào Tâm mới thăng một cấp.
- Hắc Hổ Đào Tâm.
"Đinh, chúc mừng Hắc Hổ Đào Tâm nhận được 60.000 kinh nghiệm."
Quả nhiên, khi Hắc Hổ Đào Tâm lên cấp 19, lượng kinh nghiệm thu được cũng giảm đi, nhưng không sao, chỉ cần còn kinh nghiệm, Lâm Phàm vẫn có động lực.
Sau đó, Lâm Phàm điên cuồng đào. Hắc Hổ Đào Tâm tuy chỉ có một chiêu, nhưng nhờ đó mà Lâm Phàm sử dụng thành thục đến mức chỉ nhìn bóng là đã biết.
"Đinh, chúc mừng Hắc Hổ Đào Tâm nhận được 1 kinh nghiệm."
Bỗng nhiên, Lâm Phàm dừng tay lại, vẻ mặt vô cùng kinh ngạc.
Hình như không khoa học.
Lại chuyện gì đây?
Tình huống hiện giờ giống hệt như lần "giúp" Nghê Mạn Thiên, kinh nghiệm đột nhiên không tăng thêm.
Lâm Phàm suy nghĩ một hồi, lại nhìn ngực của hoàng hậu, cuối cùng hiểu ra.
Chắc chắn là bởi vì ngực đã to đến giới hạn, Hắc Hổ Đào Tâm không còn tác dụng nữa, bởi vậy không tăng kinh nghiệm. Đúng là như vậy, không còn lý do nào để giải thích.
- Ài…
Lâm Phàm thở dài một tiếng, nếu còn có thể tăng thêm kinh nghiệm một chút nữa thì Hắc Hổ Đào Tâm chắc chắn sẽ thăng cấp!
Nhìn hai trái bánh bao muốn nhảy ra khỏi lồng ngực của hoàng hậu, Lâm Phàm chỉ biết bó tay.
Thế nhưng hắn đột nhiên nảy ra một ý, nhìn về phía Yến hoàng.
Không biết Hắc Hổ Đào Tâm có tác dụng với Yến hoàng không nhỉ?
Lâm Phàm vừa nghĩ tới, lập tức hành động.
- Hắc Hổ Đào Tâm.
Lần này, đối tượng là Yến hoàng.
Thế nhưng đáng tiếc là Hắc Hổ Đào Tâm cũng không tăng kinh nghiệm, nhưng ngực Yến hoàng cũng hơi hơi sưng lên.
Xem ra không tăng kinh nghiệm nhưng hiệu quả vẫn còn đó.
Lâm Phàm cười gian, hôm nay ngươi thật sự xui xẻo.
....
Một lúc sau, Lâm Phàm dừng tay lại, nhìn ngực của Yến hoàng và hoàng hậu, vô cùng thỏa mãn gật gật đầu, kiệt tác của mình quả thật không tồi.
Dù là nam hay nữ, Hắc Hổ Đào Tâm đều có hiệu quả.
Lâm Phàm xem giờ, không còn sớm nữa, nếu tiếp tục ở lại, sợ rằng khi có người đến sẽ không kịp chạy.
Nhưng trước khi đi, Lâm Phàm cũng sẽ không buông tha hai kẻ này dễ dàng như vậy. Không tạo nên một cảnh tượng hoành tráng như thế này, thật sự xin lỗi vì đã mạo hiểm lớn như vậy rồi.
Ha ha, phản bội Thánh Ma Tông của gia gia, gia gia sẽ cho linh hồn của các ngươi chịu sự sỉ nhục vĩnh cửu.
Sau đó, Lâm Phàm lột sạch quần áo của Yến hoàng, để hắn chống hai tay và hai đầu gối lên mặt đất, nằm chổng mông lên trời.
Lâm Phàm cười trong bụng, sau đó khiêng hoàng hậu đến, để ả quỳ nửa người phía sau Yến hoàng, một tay nắm lấy vai Yến hoàng.
Một chiêu thức "lão hán đẩy xe" đã biến thành "lão hậu đẩy hoàng".
Lâm Phàm lùi ra phía sau vài bước, lấy ánh mắt của một nghệ sĩ mà đánh giá, lắc lắc đầu, vẫn cảm thấy còn thiếu thứ gì đó.
Đúng rồi, thiếu chút cuồng dã.
Lâm Phfam vội lấy từ túi đồ ra một thanh trường đao tạp phẩm bỏ vào tay phải của hoàng hậu.
Vừa nhìn, quả nhiên khác hẳn, có một loại cảm giác thúc ngựa chạy chồm.
Lâm Phàm lại lùi về phía sau vài bước, so với lúc trước đã tốt hơn rất nhiều, nghệ thuật hơn rất nhiều, nhưng vẫn chưa đủ, chưa hoàn mỹ.
Lâm Phfam cúi đầu không nói, trong đầu nhớ lại mấy bộ phim "nghệ thuật nhân sinh" của Nhật Bản từng xem.
Đúng rồi, Yến hoàng còn cần thêm vài vật phẩm nữa.
Lâm Phfam tìm kiếm khắp nơi, đột nhiên thấy trên xà nhà có một viên Dạ Minh Châu, trong lòng vui vẻ, vội lấy xuống, sau đó ngưng tụ chân nguyên thành châm, chọc ra hơn mười cái lỗ trên viên minh châu.
Tiếp đến, lại tìm một cái dây nhỏ mà xỏ nó vào.
Nhìn tác phẩm trong tay, Lâm Phfam vô cùng thỏa mãn gật gật đầu, kiệt tác hoàn mỹ đây.
Lâm Phfam tiến đến, nhét viên minh châu vào miệng Yến hoàng, sau đó buộc dây qua đầu hắn mới thỏa mãn phủi phủi tay.
Tác phẩm vĩ đại và hoàn mỹ nhất huyền giới, cuối cùng đã thành công, nhất định sẽ được ghi vào sử sách, để muôn đời truyền tụng.
Lâm Phfam cảm giác thời gian không còn nhiều, lại phang thêm vài chục gạch lên đầu hai người, rồi hít sâu một hơi, tiến nhập trạng thái ẩn thân.
- Có thích khách…
Lâm Phfam gân cổ hét lớn một tiếng.
Giờ khắc này, trời muốn sập rồi…
-----oo0oo-----